Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

NGƯỜI THỨ MỘT TRĂM KHÔNG THỂ ĐÁNH TRƯỢT

Chương 1: Người Thứ Một Trăm

Chương 1: Người Thứ Một Trăm Chương 2: Bảy Ngày Chứng Minh Không Hợp Chương 3: Bài Kiểm Tra Một Tháng Chương 4: Người Đào Hoa Lại Biết Ghen Chương 5: Nửa Năm Chung Sống Chương 6: Một Trăm Phương Pháp Gian Lận Chương 7: Ba Mươi Ngày Không Gặp Chương 8: Lần Đầu Tiên Không Có Kế Hoạch Chương 9: Kỳ Đánh Giá Một Năm Chương 10: Người Duy Nhất Đạt Yêu Cầu Chương 11: Sau Khi Kết Hôn, Vẫn Phải Chấm Điểm Chương 12: Đứa Trẻ Trở Lại
Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 1: Người Thứ Một Trăm

Khi hệ thống Nguyệt Lão 7.0 tuyên bố sẽ tạm khóa tài khoản công dân nếu cậu tiếp tục gian lận trong quá trình ghép đôi, Tống Dư Miên đang nằm dài trên sofa, một tay ôm gối, tay còn lại lướt danh sách đồ ăn giao tận cửa. Cậu nghe hết bản cảnh cáo dài gần ba phút nhưng chỉ khẽ đổi tư thế, kéo chăn phủ qua đầu như thể không liên quan đến mình. Trên màn hình nổi giữa phòng khách, con số chín mươi chín đỏ rực đang nhấp nháy, bên dưới là hàng chữ “Số đối tượng chưa gặp: 01”. Sau ba tháng bị ép tham gia chương trình, cậu chỉ còn cách tự do đúng một người.

Giọng nữ máy móc của Nguyệt Lão vang lên lần nữa, lần này đã bớt phần mềm mỏng. “Công dân Tống Dư Miên, hệ thống phát hiện chín mươi ba trong số chín mươi chín báo cáo của bạn có dấu hiệu đánh giá thiếu thiện chí. Những lý do như ‘cười quá nhiều’, ‘không cười’, ‘uống cà phê quá đắng’ và ‘không uống cà phê’ không đủ căn cứ kết luận đối tượng không phù hợp. Nếu báo cáo thứ một trăm tiếp tục vi phạm, hệ thống có quyền chuyển bạn sang chế độ giám định bắt buộc.”

Tống Dư Miên thò đầu khỏi chăn, nhìn biểu tượng mặt trăng bạc đang xoay tròn trên màn hình rồi nhíu mày. “Tôi đã nghiêm túc gặp đủ từng người, cũng không bỏ về giữa chừng, sao có thể gọi là thiếu thiện chí? Người thứ mười bảy cười suốt bốn mươi phút, tôi nhìn đến đau cả cơ mặt. Còn người thứ bốn mươi hai không cười lần nào, chẳng lẽ sau này mỗi sáng thức dậy tôi phải kiểm tra xem anh ta còn sống hay không?”

Nguyệt Lão im lặng hai giây như đang xử lý một loại dữ liệu đặc biệt khó hiểu. “Mục đích của chương trình là tìm kiếm bạn đời, không phải tìm khuyết điểm để loại bỏ toàn bộ đối tượng. Dựa trên dữ liệu hành vi, xác suất bạn cố tình trốn tránh ghép đôi là chín mươi tám phẩy bảy phần trăm. Cuộc gặp cuối cùng đã được sắp xếp vào mười giờ sáng mai và không thể hủy bỏ.”

Tống Dư Miên lập tức ngồi dậy, mái tóc rối tung phủ xuống trán, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. “Mười giờ sáng không phù hợp với nhịp sinh học của tôi. Đổi thành ba giờ chiều, địa điểm cách nhà không quá năm phút đi bộ, tốt nhất có khoang nghỉ riêng và đồ uống miễn phí. Nếu hệ thống bắt tôi lựa chọn bạn đời trong lúc thiếu ngủ, mọi kết quả đều không có giá trị tham khảo.”

Nguyệt Lão không đáp ứng bất kỳ điều kiện nào, chỉ gửi thẳng lịch hẹn vào vòng tay thông minh của cậu. Địa điểm là nhà hàng trên tầng cao nhất của khách sạn Thâm Hải, cách nhà cậu gần một giờ tàu bay công cộng. Thời gian vẫn là mười giờ sáng, thậm chí hệ thống còn cài báo thức từ bảy giờ ba mươi và khóa chức năng trì hoãn. Tống Dư Miên nhìn thông báo hồi lâu, cuối cùng chậm rãi ghi thêm một dòng vào danh sách khiếu nại: AI ghép đôi không tôn trọng quyền được ngủ của con người.

Sáng hôm sau, Tống Dư Miên đến trễ hai mươi bảy phút với mục đích vô cùng rõ ràng. Người bình thường sẽ khó chịu khi bị cho chờ lâu, người quá nóng tính có thể đứng dậy rời đi, còn người vẫn kiên nhẫn ngồi lại cũng sẽ ít nhiều để lộ cảm xúc. Chỉ cần đối phương cau mày, nhìn đồng hồ hoặc nói một câu trách móc, cậu lập tức có thể ghi “thiếu bao dung, không đạt”. Kế hoạch rất hoàn chỉnh, tiếc rằng người thứ một trăm lại không phối hợp.

Cố Đình Sâm ngồi cạnh cửa sổ sát đất, phía sau là đường chân trời xanh thẫm và những tuyến phi thuyền lướt ngang giữa các tòa tháp. Anh mặc áo sơ mi đen đơn giản, không mang bất kỳ món trang sức phô trương nào, nhưng khí chất lạnh lùng và gương mặt quá mức nổi bật vẫn khiến khu vực xung quanh vô thức yên tĩnh hơn. Trên tinh võng, người đàn ông này thường xuyên đứng đầu bảng xếp hạng đối tượng được mong muốn kết đôi nhất Liên bang, dù chưa từng công khai tham gia bất kỳ chương trình hẹn hò nào. Tống Dư Miên vừa nhìn thấy anh đã hiểu vì sao nhà hàng hôm nay kín khách hơn bình thường.

Cố Đình Sâm đứng dậy khi cậu đến gần, thái độ bình thản đến mức không thể nhìn ra đã chờ gần nửa giờ. “Tống tiên sinh, chào cậu, tôi là Cố Đình Sâm. Tôi đã gọi trước trà hoa tuyết theo hồ sơ khẩu vị của cậu, nhưng chưa cho thêm đường vì không chắc hôm nay cậu muốn uống ngọt đến mức nào. Nếu địa điểm này khiến cậu không thoải mái, chúng ta có thể đổi sang phòng riêng.”

Tống Dư Miên vốn đã chuẩn bị sẵn lời xin lỗi qua loa, nghe vậy lại phải nuốt trở về. Cậu kéo ghế ngồi xuống, quan sát người đối diện từ mái tóc được chải gọn đến đôi tay đặt ngay ngắn trên bàn, nhưng không tìm thấy dấu hiệu mất kiên nhẫn nào. “Anh không định hỏi tại sao tôi đến trễ sao? Có thể tôi cố ý để anh chờ, cũng có thể tôi hoàn toàn không coi trọng cuộc gặp này. Một người bình thường ít nhất cũng nên cảm thấy bị xúc phạm.”

Cố Đình Sâm ngồi xuống đối diện cậu, ánh mắt dừng trên gương mặt còn vương vẻ buồn ngủ thêm nửa giây. “Tuyến tàu bay số ba gặp sự cố lúc chín giờ mười hai, hệ thống giao thông cho thấy cậu phải đổi hai chặng mới đến được đây. Cậu vẫn có thể hủy cuộc gặp và báo lý do bất khả kháng, nhưng cậu đã đến, vì vậy tôi không cho rằng mình bị coi thường. Hơn nữa, người muốn gặp cậu là tôi, chờ thêm một lúc không phải chuyện nghiêm trọng.”

Tống Dư Miên im lặng, lần đầu cảm thấy đối tượng ghép đôi biết quá nhiều cũng là một loại phiền phức. Cậu không thể nói mình đã cố tình chọn tuyến tàu có khả năng tắc nghẽn cao nhất, càng không thể thừa nhận bản thân đứng dưới sảnh thêm bảy phút để con số đến trễ đẹp hơn. Cậu bưng tách trà lên uống thử, độ ngọt vừa vặn một cách đáng ngờ, khiến câu “khẩu vị không hợp” cũng bị chặn mất. Sau vài giây cân nhắc, cậu quyết định chuyển sang tấn công trực diện.

Tống Dư Miên mở bảng đánh giá, vừa đọc thông tin cơ bản vừa hỏi bằng giọng đều đều. “Ba mươi hai tuổi, điều hành tập đoàn Thâm Hải, tài sản cá nhân vượt quá mức thống kê công khai, trung bình làm việc mười một giờ mỗi ngày. Anh thường xuyên đi công tác ngoài hành tinh, lịch trình kín và còn có lượng người theo đuổi đủ để xếp hàng quanh trạm không gian. Anh thật sự cho rằng mình thích hợp bước vào một mối quan hệ lâu dài sao?”

Cố Đình Sâm không hề né tránh, thậm chí còn mở lịch làm việc cá nhân rồi đẩy quyền xem sang cho cậu. “Thời gian làm việc có thể điều chỉnh, các chuyến công tác không cần thiết có thể giao cho cấp dưới, còn người theo đuổi không nằm trong phạm vi tôi phải chịu trách nhiệm. Tôi chưa từng duy trì quan hệ tình cảm với bất kỳ ai, cũng không có kế hoạch tìm hiểu nhiều người cùng lúc. Nếu quá trình ghép đôi thành công, cậu sẽ là đối tượng duy nhất.”

Tống Dư Miên nhìn bảng lịch chi chít màu sắc, chợt thấy đầu đau hơn lúc mới thức dậy. “Tôi không thích dậy sớm, không thích dự tiệc, không biết nấu ăn và có thể ở trong nhà hai tuần không bước ra ngoài. Tôi còn ghét người quản lý thời gian của mình, ghét bị hỏi đang làm gì, ghét nhất là có người tự ý sắp xếp cuộc sống thay tôi. Những điều này chắc chắn không phù hợp với một tổng tài quen ra lệnh như anh.”

Cố Đình Sâm khẽ cụp mắt, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng không còn giống một câu trả lời đã chuẩn bị sẵn. “Tôi không cần cậu dậy sớm, không cần cậu dự tiệc thay tôi, càng không yêu cầu cậu học nấu ăn. Cậu có thể ở nhà bao lâu tùy thích, miễn là vẫn ăn uống và nghỉ ngơi đúng mức cần thiết cho sức khỏe. Tôi quen ra quyết định trong công việc, nhưng không có ý định biến bạn đời thành cấp dưới.”

Cuộc gặp kéo dài hơn một giờ, trong khi dự tính ban đầu của Tống Dư Miên chỉ là mười lăm phút. Cậu đổi từ thói quen sinh hoạt sang quan điểm tài chính, từ khoảng cách địa vị sang sở thích cá nhân, thậm chí còn hỏi Cố Đình Sâm có chấp nhận nuôi một con thú máy chỉ biết phá đồ hay không. Đối phương không trả lời lấy lòng, có vài vấn đề còn thẳng thắn nói cần thêm thời gian cân nhắc, nhưng càng như vậy lại càng khó tìm ra sơ hở. Đến lúc hệ thống nhắc phải hoàn thành báo cáo, Tống Dư Miên mới phát hiện tách trà của mình đã được thay nóng ba lần.

Cố Đình Sâm đưa cậu đến tận cửa thang máy, sau đó dừng lại ở khoảng cách vừa đủ lịch sự. “Hôm nay cảm ơn cậu đã đến. Tôi hy vọng chúng ta còn cơ hội gặp lại, nhưng cậu không cần vì thân phận của tôi mà thay đổi đánh giá. Cứ viết đúng suy nghĩ của cậu là được.”

Tống Dư Miên nhìn cửa thang máy khép lại, trong lòng bất giác sinh ra chút áy náy hiếm hoi. Cảm giác ấy chỉ tồn tại đến khi cậu nhớ mình sẽ bị chuyển sang chế độ giám định bắt buộc nếu không đưa ra kết luận rõ ràng. Cậu lập tức mở hồ sơ, bỏ qua phần ưu điểm, nghiêm túc gõ vào ô khuyết điểm: “Gương mặt quá đẹp, số lượng người theo đuổi quá nhiều, nguy cơ đào hoa cao.” Ở dòng kết luận, cậu không chút do dự chọn dấu đỏ: “Không đạt.”

Ba ngày sau, khi Tống Dư Miên đang ngủ bù vào giữa buổi chiều, toàn bộ rèm cửa trong nhà bỗng tự động mở ra. Ánh sáng tràn vào khiến cậu giật mình ngồi dậy, còn biểu tượng mặt trăng bạc của Nguyệt Lão 7.0 phóng lớn giữa phòng khách như đang chuẩn bị công bố một sự kiện trọng đại. Pháo hoa mô phỏng nổ tung trên màn hình, kèm theo bản nhạc chúc mừng khiến sắc mặt cậu càng lúc càng khó coi. Một dòng chữ vàng chậm rãi hiện lên trước mắt: “Chúc mừng công dân Tống Dư Miên và công dân Cố Đình Sâm đã kết đôi thành công.”

Tống Dư Miên đứng bật dậy, suýt vấp phải chiếc chăn dưới chân. “Thành công ở đâu ra? Tôi đã đánh trượt anh ta, báo cáo được gửi đúng hạn và lý do cũng vô cùng hợp lý. Hệ thống của cô bị lỗi thì tự sửa, đừng tùy tiện nhét chồng vào nhà người khác.”

Nguyệt Lão phát lại báo cáo của hai bên, đặt hai bảng điểm cạnh nhau để tạo nên sự đối lập gần như mang tính chế giễu. “Điểm bạn dành cho Cố Đình Sâm là không điểm, nhưng điểm Cố Đình Sâm dành cho bạn là một trăm điểm. Chỉ số tương thích khách quan của hai người đạt chín mươi bảy phẩy tám phần trăm, đủ điều kiện kích hoạt quy tắc Cam kết tuyệt đối. Vì bạn đã có dấu hiệu cố tình đánh trượt chín mươi chín đối tượng trước đó, đơn từ chối lần này không được chấp thuận.”

Tống Dư Miên nhìn con số một trăm sáng chói bên tên mình, nhất thời không hiểu Cố Đình Sâm đã nhìn thấy ưu điểm gì sau hơn một giờ bị cậu chất vấn. “Tôi không đồng ý kết hôn, càng không đồng ý sống cùng một người gần như xa lạ. Một trăm điểm là quyết định của anh ta, dựa vào đâu bắt tôi chịu trách nhiệm? Tôi yêu cầu khiếu nại ngay lập tức.”

Nguyệt Lão gửi tới một bản thỏa thuận dài hơn ba mươi trang, đồng thời khóa mọi nút từ chối trên giao diện. “Đây không phải đăng ký kết hôn mà là thử nghiệm chung sống có giám sát, kéo dài tối đa một năm. Hai người có phòng riêng, quyền riêng tư độc lập và quyền chấm dứt nếu cung cấp được bằng chứng cho thấy không phù hợp. Đối tượng ghép đôi sẽ chuyển đến nơi ở của bạn vào mười tám giờ hôm nay.”

Chuông cửa vang lên đúng lúc đồng hồ nhảy sang mười tám giờ, chuẩn xác đến mức Tống Dư Miên bắt đầu nghi ngờ tất cả đã được sắp đặt từ trước. Cậu đi chân trần qua phòng khách, mở màn hình giám sát và nhìn thấy Cố Đình Sâm đứng ngoài cửa cùng hai chiếc vali màu đen. Người đàn ông nổi tiếng lạnh lùng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như trong cuộc gặp đầu tiên, chỉ có ánh mắt dường như dịu hơn một chút khi camera kết nối. Tống Dư Miên chưa kịp lên tiếng, giọng nói trầm thấp của anh đã truyền qua hệ thống.

Cố Đình Sâm nhìn thẳng vào ống kính, bình thản nói: “Tôi đến để chứng minh gương mặt của mình không ảnh hưởng đến lòng chung thủy. Nếu sau một năm cậu vẫn cho rằng tôi không đạt, tôi sẽ tự mình ký vào đơn chấm dứt. Nhưng trước lúc đó, phiền cậu mở cửa cho chồng tương lai vào nhà.”

(Hết chương 1)

Sau →

Bình luận 💬 0