Chương 6: Một Trăm Phương Pháp Gian Lận
Sau sự cố ở trạm Lam Cảng, Tống Dư Miên bị giữ lại bệnh viện trạm không gian để kiểm tra suốt một đêm. Cậu không bị thương nghiêm trọng, chỉ có nhiệt độ cơ thể hơi thấp và cổ tay bầm nhẹ vì va vào bảng điều khiển lúc mất điện. Cố Đình Sâm ngồi bên giường đến sáng, dù đã xác nhận cậu không sao vẫn không chịu rời đi, cuối cùng còn dùng quyền bạn đời thử nghiệm để ký vào toàn bộ giấy tờ xuất viện. Khi trở về nhà, Tống Dư Miên phát hiện phòng dành cho khách đã trống không, bởi người nào đó thản nhiên chuyển chăn gối sang sofa với lý do cần quan sát cậu thêm hai đêm.
Tống Dư Miên ôm Không Đạt ngồi ở đầu sofa, nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang trải chăn ở phía bên kia. “Bác sĩ nói tôi chỉ cần nghỉ ngơi, không nói cần người canh gác trước cửa phòng ngủ. Anh ngủ ở đây thì có thể quan sát được gì ngoài việc tôi nửa đêm ra lấy nước? Hay Cố tổng định dùng sự cố lần này làm lý do hợp pháp để tiến thêm một bước?”
Cố Đình Sâm vuốt phẳng góc chăn, thái độ nghiêm túc đến mức câu nói tiếp theo cũng giống một điều khoản an toàn. “Tối nay hệ thống nhà ở sẽ cập nhật sau sự cố mất điện, chức năng cảnh báo có thể gián đoạn khoảng ba giờ. Nếu cậu chóng mặt hoặc đau đầu, tôi ở phòng bên kia sẽ không nghe thấy. Tôi chỉ ngủ ở sofa hai đêm, trừ khi cậu chủ động mời tôi vào phòng.”
Tống Dư Miên lập tức ném chiếc gối trong tay về phía anh, nhưng Cố Đình Sâm dễ dàng đón được rồi đặt nó ngay ngắn cạnh chăn. Nguyệt Lão vui vẻ ghi nhận đây là lần đầu hai người công khai thảo luận khả năng ngủ chung, khiến cậu phải tắt âm thanh của hệ thống trước khi nó kịp đọc thêm dữ liệu nhịp tim. Hai đêm sau đó không xảy ra chuyện gì đặc biệt, chỉ là mỗi khi Tống Dư Miên mở cửa phòng, người nằm trên sofa đều tỉnh dậy gần như ngay lập tức. Đến sáng ngày thứ ba, cậu chủ động bảo anh trở về phòng dành cho khách, nhưng lúc nhìn chiếc sofa trống lại bất giác thấy căn nhà rộng hơn trước.
Cuộc sống tiếp tục trôi qua, đến đầu tháng thứ bảy, Nguyệt Lão gửi báo cáo giữa kỳ với chỉ số tương thích đã tăng lên chín mươi chín phẩy hai phần trăm. Tống Dư Miên đọc kết quả hai lần, không khiếu nại cũng không vui vẻ xác nhận, chỉ đóng bảng thông báo rồi tiếp tục công việc. Cậu đã không còn dành cả ngày nghĩ cách đánh trượt Cố Đình Sâm, nhưng cũng chưa từng thừa nhận cuộc thử nghiệm này có thể thật sự đi đến kết hôn. Mỗi khi cảm thấy bản thân đang tiến quá gần, ký ức về cuộc hôn nhân thất bại của cha mẹ lại khiến cậu muốn lùi về vị trí an toàn.
Cố Đình Sâm dường như nhận ra sự do dự ấy nhưng không thúc ép, thậm chí từ sau Lam Cảng còn giảm bớt những hành động dễ khiến cậu cảm thấy bị kiểm soát. Anh không hỏi Tống Dư Miên đi đâu khi lịch trình đã được báo cho hệ thống, không tự tiện kiểm tra tình trạng sức khỏe và cũng không dùng quyền ghép đôi để tham gia những dự án của cậu. Hai người vẫn ăn tối cùng nhau, thỉnh thoảng ngủ quên trên cùng một chiếc sofa và tranh giành quyền điều khiển màn hình giải trí như những người đã sống chung nhiều năm. Sự dịu dàng ấy khiến Tống Dư Miên càng khó xác định đâu là kết quả tự nhiên, đâu là một phần trong kế hoạch hoàn hảo của Cố Đình Sâm.
Vào một buổi chiều cuối tuần, hệ thống nhà ở báo kho lưu trữ cá nhân của Cố Đình Sâm đã vượt giới hạn dung lượng được phân bổ. Anh đang ở hành tinh lân cận dự lễ khởi động một tuyến tinh hạm mới, còn trợ lý Lâm Kha gửi tin xin Tống Dư Miên chuyển vài tập tin công việc sang kho dữ liệu của tập đoàn. Cố Đình Sâm từng cấp cho cậu quyền quản lý thiết bị chung sau lần xóa hồ sơ theo dõi, vì vậy thao tác này không xâm phạm khu vực riêng tư. Tống Dư Miên vốn định giao cho AI tự phân loại, nhưng một tập tin có tên quá kỳ lạ đột nhiên xuất hiện giữa danh sách tài liệu doanh nghiệp.
Tên tập tin là: “Một trăm phương pháp khiến Tống Dư Miên không thể đánh trượt tôi”.
Tống Dư Miên nhìn dòng chữ ấy hồi lâu, ban đầu còn nghĩ đây là tài liệu vui mà robot trẻ nhỏ từng để lại. Tuy nhiên, thời gian tạo tập tin lại sớm hơn cuộc gặp thứ một trăm gần ba tháng, người chỉnh sửa duy nhất là Cố Đình Sâm, còn trạng thái quyền hạn ghi rõ có thể mở trong phạm vi thiết bị chung. Cậu đã có thể bỏ qua, nhưng bàn tay vẫn dừng trên biểu tượng xác nhận lâu hơn một nhịp rồi cuối cùng nhấn xuống. Một bảng mục lục dài đến mức đáng sợ lập tức mở ra trước mắt.
Phần đầu tiên ghi rõ những quy tắc công khai của Nguyệt Lão 7.0, từ giới hạn đánh giá thiếu thiện chí đến điều kiện kích hoạt Cam kết tuyệt đối. Phần thứ hai là kế hoạch đăng ký chương trình vào đúng thời điểm để trở thành đối tượng thứ một trăm, kèm theo phương án xử lý nếu Tống Dư Miên đến trễ, bỏ về giữa chừng hoặc cố ý chọc giận. Những phần sau còn chi tiết hơn, từ cách điều chỉnh lịch làm việc, chuẩn bị phòng cách âm, lựa chọn nguyên liệu nấu ăn cho đến những câu trả lời phù hợp với từng kiểu chất vấn. Ngay cả con thú máy Không Đạt cũng xuất hiện trong một mục riêng với ghi chú: “Không phản đối thú cưng, ưu tiên sửa lỗi cảm biến thay vì yêu cầu trả lại.”
Tống Dư Miên kéo nhanh qua từng trang, cảm giác lạnh lẽo chậm rãi thay thế sự kinh ngạc ban đầu. Những chuyện cậu từng cho rằng là tự nhiên hóa ra đều đã được dự đoán, những mâu thuẫn cậu cố tạo ra cũng nằm trong hàng loạt tình huống mô phỏng. Tập tin còn có danh sách các bài kiểm tra hệ thống thường sử dụng, cách nâng chỉ số trách nhiệm khi chăm sóc robot trẻ nhỏ và phương án giữ bình tĩnh nếu xuất hiện tình địch. Ở mục cuối cùng, Cố Đình Sâm viết một dòng ngắn gọn: “Không cần cậu ấy yêu ngay, chỉ cần kéo dài đủ lâu để cậu ấy quen với việc có mình bên cạnh.”
Đúng lúc ấy, cửa nhà mở ra, Cố Đình Sâm trở về sớm hơn lịch trình gần một ngày. Anh vừa bước qua phòng khách đã nhìn thấy bảng tài liệu đang mở, bước chân lập tức dừng lại nhưng sắc mặt không xuất hiện vẻ hoảng hốt. Không Đạt chạy ra đón rồi lại chậm chạp lùi về khi không nhận được phản ứng, cuối cùng nằm xuống giữa hai người như không biết nên đứng về phía nào. Tống Dư Miên không đóng tập tin, cậu chỉ ngẩng đầu nhìn anh bằng ánh mắt lạnh hơn cả ngày đầu gặp mặt.
Cậu đẩy bảng mục lục về phía trước, từng chữ đều rõ ràng đến mức không còn chỗ cho hiểu lầm. “Ba tháng chuẩn bị để trở thành người cuối cùng, sáu mươi tám tình huống mô phỏng và hơn một trăm cách đối phó với phản ứng của tôi. Anh còn tính được bao lâu thì tôi quen với việc anh ở trong nhà, lúc nào nên ghen và lúc nào nên lùi lại để tôi tự tìm đến. Cố Đình Sâm, anh đang theo đuổi tôi hay đang thực hiện một dự án thu mua?”
Cố Đình Sâm cởi áo khoác, nhưng không tiến thêm vì nhận ra khoảng cách hiện tại là giới hạn Tống Dư Miên cần. “Tập tin đó được viết trước khi chúng ta sống chung, phần lớn chỉ là những phương án tôi chuẩn bị vì không biết phải tiếp cận cậu thế nào. Tôi không sửa hệ thống, không làm giả điểm tương thích và cũng không thể điều khiển cảm xúc của cậu. Những gì xảy ra trong bảy tháng qua không hoàn toàn đi theo kế hoạch này.”
Tống Dư Miên bật cười, nhưng tiếng cười không có chút vui vẻ nào. “Không hoàn toàn có nghĩa vẫn có một phần đúng, phải không? Anh biết tôi ghét người khác tự ý sắp xếp cuộc sống của mình, vậy mà ngay từ đầu anh đã nghiên cứu cách khiến mọi đường lui đều biến mất. Anh cho tôi một trăm điểm để kích hoạt Cam kết tuyệt đối, rồi dùng thời gian chung sống bắt buộc khiến tôi quen với anh, đây chính là dòng anh tự viết.”
Cố Đình Sâm nhìn dòng ghi chú cuối cùng, gương mặt trầm xuống khi nhận ra nó gây tổn thương đến mức nào. “Tôi thừa nhận đã lợi dụng quy tắc để có cơ hội sống cùng cậu, bởi nếu chỉ là một cuộc gặp bình thường, cậu sẽ đánh trượt tôi rồi không bao giờ nhớ đến nữa. Nhưng việc chăm sóc cậu, ghen với Lạc Minh Chu hay đến Lam Cảng đều không nằm trong bất kỳ kế hoạch nào. Tôi có thể tính cách bước vào cuộc sống của cậu, nhưng không tính được mình sẽ sợ đến mức nào khi nghĩ cậu gặp chuyện.”
Tống Dư Miên đứng dậy, bàn tay đặt trên mép bàn hơi run nhưng giọng nói vẫn cố giữ bình tĩnh. “Anh luôn có một lời giải thích hợp lý, đó mới là điều khiến tôi không biết nên tin phần nào. Ngay cả lúc nhận sai, anh cũng biết phải trao quyền xóa dữ liệu để tôi hạ cảnh giác, biết phải lùi lại bao nhiêu mới không khiến tôi bỏ chạy. Có phải tập tin này còn một mục nào ghi rõ sau khi bị phát hiện thì nên nói rằng mọi cảm xúc đều là thật không?”
Cố Đình Sâm không thể phủ nhận việc mình từng tính đến khả năng kế hoạch bị lộ, nhưng câu trả lời ấy dù nói thế nào cũng chỉ khiến tình hình tệ hơn. Anh đã quen giải quyết mọi vấn đề bằng việc chuẩn bị trước, song lần đầu nhận ra sự chuẩn bị của mình đã biến những tháng ngày chân thật thành một chuỗi hành động đáng ngờ. Anh bước lên nửa bước rồi dừng lại khi Tống Dư Miên lập tức lùi về phía sau. Khoảng cách chưa đến ba mét giữa hai người bỗng trở nên xa hơn cả lúc họ còn là hai người xa lạ.
Cố Đình Sâm hạ giọng, không tiếp tục cố thuyết phục bằng những lập luận hoàn chỉnh. “Tôi không có cách nào chứng minh ngay rằng tình cảm của mình không phải một phần kế hoạch, bởi chính tôi đã khiến cậu có lý do để nghi ngờ. Tôi chỉ có thể nói mình chưa từng xem cậu là một mục tiêu cần chinh phục, nhưng đúng là tôi đã quá tự tin rằng chỉ cần ở bên đủ lâu thì cậu sẽ chấp nhận. Cậu muốn tôi làm gì, tôi sẽ tôn trọng quyết định đó.”
Tống Dư Miên im lặng rất lâu, ánh mắt lướt qua căn phòng đã thay đổi quá nhiều trong bảy tháng. Chiếc cốc của Cố Đình Sâm đặt cạnh cốc của cậu, áo khoác anh còn treo ở lối vào, dưới sofa là đôi dép bị Không Đạt cắn mất một góc nhưng vẫn chưa thay mới. Mọi thứ đều thật, nhưng tập tin kia cũng thật, khiến cậu không thể tiếp tục ở đây rồi giả vờ như chưa từng nhìn thấy. Cuối cùng, cậu mở Nguyệt Lão và chọn quyền tách biệt ba mươi ngày trong điều khoản giữa kỳ.
Giọng AI vang lên sau khi quét xác nhận sinh học của cậu. “Chế độ tách biệt yêu cầu hai bên sống riêng, không liên lạc trực tiếp hoặc gián tiếp trong ba mươi ngày. Toàn bộ nhiệm vụ chung sống sẽ tạm dừng, dữ liệu cảm xúc trong thời gian này chỉ được sử dụng để đánh giá mức độ phụ thuộc. Công dân Tống Dư Miên, bạn có chắc chắn gửi yêu cầu không?”
Tống Dư Miên không nhìn Cố Đình Sâm, cậu giữ ngón tay trên biểu tượng xác nhận rồi đáp bằng giọng khàn hơn bình thường. “Xác nhận. Tôi cần biết mình thật sự muốn anh ở lại, hay chỉ bị anh tính toán đến mức hình thành một thói quen không thể phân biệt. Ba mươi ngày này, tôi không muốn anh tiếp tục làm bất cứ điều gì để thay đổi quyết định của tôi.”
Cố Đình Sâm không ngăn cản, thậm chí còn chủ động xác nhận yêu cầu từ phía mình để hệ thống có hiệu lực ngay lập tức. Anh trở về phòng dành cho khách, thu dọn đồ đạc nhanh hơn ngày đầu chuyển đến, nhưng lần này hai chiếc vali dường như nặng hơn rất nhiều. Không Đạt chạy theo anh quanh hành lang, liên tục cắn ống quần không cho đi, cuối cùng bị Tống Dư Miên ôm giữ trong lòng. Trước khi bước qua cửa, Cố Đình Sâm quay lại nhìn cậu, ánh mắt không còn vẻ chắc chắn của người đã chuẩn bị sẵn hàng trăm phương án.
Anh đặt thẻ truy cập nhà ở lên tủ cạnh cửa, giọng nói trầm thấp giữa căn phòng im lặng. “Trong ba mươi ngày, tôi sẽ không liên lạc, không xuất hiện và cũng không nhờ bất kỳ ai chuyển lời. Khi thời hạn kết thúc, nếu cậu vẫn muốn chấm dứt, tôi sẽ ký mà không đưa thêm điều kiện. Lần này tôi không chuẩn bị phương án nào cả, Dư Miên, quyền quyết định hoàn toàn thuộc về cậu.”
Cánh cửa khép lại, hệ thống lập tức thu hồi toàn bộ quyền truy cập của Cố Đình Sâm như chưa từng có người thứ hai sống ở đây. Không Đạt vùng khỏi tay Tống Dư Miên, chạy đến ngồi trước cửa rồi phát ra tiếng kêu mô phỏng buồn bã, nhưng bên ngoài không còn ai quay lại. Tống Dư Miên đứng giữa phòng khách, cuối cùng đã có được sự yên tĩnh và tự do mà cậu luôn muốn từ đầu. Thế nhưng khi Nguyệt Lão bắt đầu đếm ngược ba mươi ngày tách biệt, cậu lại không cảm thấy mình vừa thắng.
(Hết chương 6)
Bình luận 💬 0