Chương 2: Bảy Ngày Chứng Minh Không Hợp
Tống Dư Miên không mở cửa ngay, cậu đứng trước màn hình giám sát suốt gần một phút để cân nhắc khả năng giả vờ không có nhà. Đáng tiếc, Nguyệt Lão 7.0 lập tức kéo rèm cửa sang hai bên, bật toàn bộ đèn phòng khách rồi phát thông báo chào mừng Cố Đình Sâm qua loa ngoài hành lang. Người đứng ngoài cửa vẫn kiên nhẫn chờ đợi, không bấm chuông lần thứ hai, càng không dùng quyền truy cập tạm thời mà hệ thống vừa cấp. Cuối cùng, Tống Dư Miên chỉ có thể mở cửa với vẻ mặt khó chịu và đứng chắn ngay giữa lối vào.
Cậu khoanh tay trước ngực, nhìn hai chiếc vali phía sau Cố Đình Sâm rồi lạnh nhạt nói: “Nói trước, đây là nhà tôi, mọi thứ phải theo quy tắc của tôi. Anh không được tự ý vào phòng làm việc, không được hỏi tôi thức lúc nào, ngủ lúc nào, càng không được đưa khách về đây. Chúng ta chỉ đang tham gia một cuộc thử nghiệm bắt buộc, không phải vợ chồng thật, cho nên câu ‘chồng tương lai’ vừa rồi tốt nhất đừng nhắc lại.”
Cố Đình Sâm đưa cổ tay lên, chủ động hủy quyền mở cửa tự động mà hệ thống vừa gửi đến, sau đó mới kéo vali qua ngưỡng cửa. “Tôi đồng ý với ba điều đầu tiên, còn điều cuối cùng cần xem tình huống. Nếu cậu không thích, tôi sẽ không dùng trước mặt người ngoài, nhưng trong phạm vi đánh giá, đó là danh xưng chính thức của hệ thống. Ngoài ra, tôi sẽ ở phòng dành cho khách, những khu vực khác cậu có thể đặt giới hạn truy cập bất cứ lúc nào.”
Thái độ hợp tác ấy không khiến Tống Dư Miên nhẹ nhõm, ngược lại còn làm kế hoạch gây mâu thuẫn đầu tiên của cậu chết ngay trước cửa. Cậu cố tình không giúp mang hành lý, cũng không giới thiệu căn nhà, chỉ chỉ về phía căn phòng nhỏ nhất ở cuối hành lang rồi quay về sofa. Cố Đình Sâm không hề tỏ vẻ khó chịu, tự mình mang hai vali vào phòng, sau đó dành chưa đến mười phút để sắp xếp đồ đạc. Khi anh trở ra, căn phòng dành cho khách vẫn gần như nguyên trạng, chỉ có hai bộ quần áo được treo gọn và một thiết bị làm việc đặt trên bàn.
Nguyệt Lão 7.0 hiện lên giữa phòng khách, vui vẻ công bố quy tắc của tuần đầu tiên. “Trong bảy ngày thích nghi, hai công dân cần dùng chung tối thiểu một bữa ăn mỗi ngày và hoàn thành một giờ tương tác trực tiếp. Mọi hành vi cố ý gây tổn hại thể chất, xâm phạm quyền riêng tư hoặc tạo dữ liệu giả đều bị trừ điểm tín nhiệm. Các khác biệt trong thói quen sinh hoạt sẽ được ghi nhận để đánh giá mức độ tương thích.”
Tống Dư Miên nghe đến câu cuối cùng, ánh mắt lập tức thay đổi. Cậu dựa lưng vào sofa, khóe môi khẽ cong lên như vừa phát hiện hệ thống đã tự tay đưa vũ khí cho mình. “Khác biệt trong sinh hoạt được ghi nhận, đúng không? Tôi đề nghị hệ thống không can thiệp vào thói quen tự nhiên của hai bên, nếu không kết quả đánh giá sẽ thiếu khách quan. Từ hôm nay, ai sống thế nào cứ tiếp tục sống như thế ấy.”
Cố Đình Sâm nhìn vẻ đắc ý khó che giấu của cậu, không vạch trần ý định quá rõ ràng ấy. “Tôi không phản đối, nhưng có một điều cần thống nhất trước. Thói quen cá nhân không được ảnh hưởng đến sức khỏe của người còn lại, cũng không được làm hỏng tài sản chung. Cậu có thể làm mọi việc mình vẫn thường làm, tôi cũng sẽ không nhắc nhở nếu chưa thật sự cần thiết.”
Tối hôm đó, Tống Dư Miên bắt đầu kế hoạch chứng minh hai người hoàn toàn không phù hợp. Cậu bật phim chiến tranh tinh tế với âm lượng lớn, gọi một bàn thức ăn cay rồi cố tình bày đầy hộp đựng trên bàn phòng khách. Đến gần nửa đêm, cậu vẫn nằm giữa sofa, vừa xem phim vừa để robot dọn dẹp đứng im bên cạnh vì đã khóa quyền hoạt động của nó. Theo hồ sơ công khai, Cố Đình Sâm có thói quen ngủ trước mười một giờ và đặc biệt ghét không gian bừa bộn, chỉ cần anh tỏ ra khó chịu, Tống Dư Miên sẽ có bằng chứng đầu tiên.
Cố Đình Sâm bước ra khỏi phòng làm việc lúc mười một giờ bốn mươi, trên tay cầm một cốc nước ấm. Anh nhìn qua đống hộp thức ăn và màn hình đang phát cảnh chiến hạm nổ tung, sau đó ngồi xuống đầu kia của sofa mà không hề yêu cầu giảm âm lượng. “Bộ phim này có sáu phần, phần thứ tư đổi đạo diễn nên mạch truyện khá rời rạc. Nếu cậu định xem hết trong tối nay, tôi đề nghị bỏ qua ba tập giữa, nếu không sẽ phải thức đến gần năm giờ sáng.”
Tống Dư Miên hạ miếng khoai chiên xuống, cảnh giác nhìn người đàn ông vốn phải đang nổi giận. “Anh không thấy ồn sao? Ngày mai anh có cuộc họp lúc bảy giờ ba mươi, nếu tôi nhớ không nhầm, anh còn phải trình bày kế hoạch đầu tư với hội đồng quản trị. Người bình thường lúc này nên yêu cầu tôi tắt màn hình hoặc tắt màn hình hoặc về phòng riêng.”
Cố Đình Sâm uống một ngụm nước, giọng nói không lớn nhưng vẫn rõ ràng giữa tiếng động cơ chiến hạm. “Phòng dành cho khách có chế độ cách âm, tiếng ở đây không ảnh hưởng đến tôi. Tôi ra ngoài vì hệ thống yêu cầu một giờ tương tác trực tiếp, hôm nay chúng ta còn thiếu hai mươi ba phút. Cậu không cần thay đổi kế hoạch xem phim, tôi có thể ngồi cùng cho đủ thời gian.”
Hai mươi ba phút sau, Cố Đình Sâm trở về phòng đúng lúc hệ thống xác nhận nhiệm vụ đã hoàn thành. Tống Dư Miên nhìn cánh cửa khép lại, cảm thấy mình vừa tự biến kế hoạch phá rối thành một buổi xem phim chung vô cùng hòa thuận. Cậu lập tức mở bảng đánh giá, ghi thêm nhận xét “quá lạnh nhạt, thiếu phản ứng cảm xúc”, nhưng Nguyệt Lão từ chối lưu vì không có dữ liệu chứng minh. Cuối cùng, cậu tức tối xem đến tận bốn giờ sáng, còn Cố Đình Sâm vẫn thức dậy đúng sáu giờ như lịch trình.
Ngày thứ hai, Tống Dư Miên bị mùi thức ăn đánh thức lúc gần mười một giờ. Trên bàn bếp có cháo hải sản, bánh mềm nướng cùng một cốc trà hoa tuyết, tất cả đều được giữ ở nhiệt độ thích hợp. Cố Đình Sâm đã rời nhà từ hơn ba giờ trước, nhưng để lại lời nhắn rằng bữa sáng không phải nghĩa vụ chăm sóc, chỉ vì nguyên liệu trong tủ sắp hết hạn. Tống Dư Miên muốn bỏ ăn để chứng minh hai bên khác biệt, song dạ dày không hợp tác, cuối cùng cậu vẫn ngồi xuống ăn sạch gần hết.
Buổi tối, cậu quyết định chuyển sang chiến thuật mạnh hơn bằng cách gọi về một con thú máy cỡ lớn. Nó có hình dáng giống chó lông dài, chức năng chính là bầu bạn, chức năng phụ là chạy vòng quanh nhà, tha dép và cắn bất kỳ vật thể nào phát sáng. Tống Dư Miên vừa tháo khóa vận chuyển, con thú máy đã lao thẳng vào phòng khách, húc lệch bàn trà rồi ngoạm lấy chiếc máy tính cá nhân của Cố Đình Sâm. Cậu khoanh tay đứng nhìn, trong lòng tin chắc người đàn ông coi trọng trật tự kia sẽ không thể chịu đựng quá ba phút.
Cố Đình Sâm giữ lấy thân con thú máy trước khi nó kịp nhảy lên sofa, sau đó bình tĩnh tắt chế độ phá hoại bằng một lệnh điều khiển cơ bản. “Mẫu này đã ngừng sản xuất từ năm ngoái vì lỗi nhận diện vật phát sáng, người bán không nói với cậu sao? Nếu muốn nuôi, chúng ta cần thay bộ cảm biến và giới hạn khu vực hoạt động. Nó có thể ở phòng khách, nhưng không được vào phòng ngủ hay phòng làm việc của hai người.”
Tống Dư Miên cúi xuống ôm lấy cổ con thú máy, cố tình bảo vệ món đồ mình vừa mua. “Anh mới sống ở đây hai ngày đã muốn đặt giới hạn cho thú cưng của tôi, chẳng phải quá thích kiểm soát sao? Tôi thích nó chạy khắp nhà, thích nhìn nó tha đồ, cũng không thấy bàn trà bị xô lệch là chuyện nghiêm trọng. Nếu anh không chịu được, hệ thống có thể ghi nhận ngay bây giờ.”
Cố Đình Sâm nhặt chiếc máy tính bị cắn rơi dưới sàn, kiểm tra vài giây rồi đưa màn hình nứt một góc cho cậu xem. “Tôi không phản đối việc cậu nuôi nó, nhưng con thú máy này vừa cắn vào thiết bị chứa dữ liệu mật của tập đoàn. Nếu nó vào phòng làm việc của cậu và làm hỏng tài liệu kiểm định, cậu cũng sẽ không cho rằng đó chỉ là một chiếc bàn bị xô lệch. Đặt giới hạn không phải kiểm soát, mà là để cả người nuôi lẫn thú cưng đều không phải chịu hậu quả vì một lỗi có thể tránh được.”
Lý lẽ quá hợp lý khiến Tống Dư Miên không thể tiếp tục gây sự mà không biến mình thành người vô trách nhiệm. Cậu miễn cưỡng đồng ý sửa cảm biến, nhưng kiên quyết đặt tên con thú máy là “Không Đạt”, đồng thời yêu cầu nó chỉ nghe lệnh của mình. Đến ngày thứ ba, Không Đạt đã tự động chạy ra cửa đón Cố Đình Sâm mỗi khi anh trở về, còn ngoan ngoãn nằm dưới chân anh trong suốt giờ tương tác bắt buộc. Tống Dư Miên nhìn một người một máy hòa thuận đến chướng mắt, bắt đầu nghi ngờ con thú này cũng đã bị mua chuộc.
Những ngày sau đó, cậu liên tục thay đổi cách chứng minh hai người không hợp. Hôm thì cậu gọi đồ ăn cay đến mức robot nhà bếp phải phát cảnh báo, hôm lại khóa nhiệt độ phòng ở mức lạnh hơn bình thường, thậm chí còn cố tình chất quần áo lên ghế để xem Cố Đình Sâm có mất kiên nhẫn hay không. Đối phương không chịu đựng vô điều kiện, nhưng mỗi lần phản đối đều đưa ra lý do rõ ràng, còn phân chia ranh giới đủ hợp lý để hệ thống không thể trừ điểm. Tống Dư Miên muốn tìm một cuộc cãi nhau, cuối cùng lại bị kéo vào ba buổi thương lượng về nhiệt độ, lịch sử dụng phòng khách và quyền điều khiển robot dọn dẹp.
Tối ngày thứ sáu, cậu không chịu nổi nữa, trực tiếp đặt bảng đánh giá lên bàn trước mặt Cố Đình Sâm. “Anh không cần phải cố thích nghi với mọi thứ, làm vậy chỉ khiến dữ liệu bị sai lệch. Anh vốn sống ngăn nắp, ngủ sớm, ăn uống đúng giờ, còn tôi hoàn toàn ngược lại. Chúng ta rõ ràng không phù hợp, anh cứ thừa nhận một lần thì cả hai đều được giải thoát.”
Cố Đình Sâm khép tài liệu đang đọc, im lặng một lúc rồi mới nhìn thẳng vào cậu. “Tôi không thích phòng khách bừa bộn, cũng không quen ngủ khi bên ngoài quá ồn. Tôi đã thay máy cách âm, phân khu vực cho robot dọn dẹp và chuyển những cuộc họp sớm sang phòng làm việc tại tập đoàn. Đó không phải giả vờ thích nghi, mà là giải quyết những khác biệt có thể giải quyết được.”
Tống Dư Miên siết ngón tay quanh mép bảng, giọng nói bất giác thấp xuống. “Anh biết chúng ta mới gặp nhau chưa đầy một tuần chứ? Không ai vì một người xa lạ mà thay đổi lịch làm việc, sửa lại căn phòng và học cách sống chung nhanh đến vậy. Hoặc anh có mục đích khác, hoặc anh chỉ đang cố thắng hệ thống.”
Cố Đình Sâm không trả lời ngay, ánh mắt dừng trên gương mặt cậu lâu hơn mọi lần. “Tôi không cho cậu một trăm điểm để thắng một chương trình ghép đôi. Còn lý do vì sao tôi biết mình có thể sống cùng cậu, hiện tại cậu sẽ không tin dù tôi có nói thế nào. Đợi đến lúc cậu chịu nhìn tôi mà không chỉ nghĩ cách đánh trượt, tôi sẽ giải thích.”
Sáng ngày thứ bảy, Nguyệt Lão công bố kết quả thích nghi đầu tiên với điểm số tăng thêm sáu phẩy ba phần trăm. Tống Dư Miên khiếu nại suốt hai mươi phút nhưng không thể thay đổi kết luận rằng hai người có khả năng thương lượng cao, tôn trọng ranh giới và chưa xuất hiện xung đột không thể giải quyết. Cậu tức giận quay về phòng làm việc, quyết định tự rà soát toàn bộ dữ liệu sinh hoạt để tìm bằng chứng hệ thống đánh giá sai. Trong lúc mở quyền truy cập chung, cậu vô tình nhìn thấy một bảng lịch được Cố Đình Sâm tạo từ trước ngày chuyển đến.
Trên bảng không chỉ ghi giờ Tống Dư Miên thường thức dậy, thời điểm cậu dễ đau dạ dày và loại trà cậu uống khi mất ngủ, mà còn liệt kê cả những ngày cậu đặt thức ăn, thời lượng làm việc trung bình cùng thói quen tắt liên lạc mỗi khi căng thẳng. Dữ liệu sớm nhất được ghi từ gần một năm trước, lâu hơn rất nhiều so với ba tháng chương trình ghép đôi bắt đầu. Tống Dư Miên nhìn từng dòng chữ ngay ngắn, sống lưng chậm rãi lạnh đi, sau đó lập tức gọi người đang ở tập đoàn.
Khi cuộc gọi kết nối, cậu không vòng vo mà đưa thẳng bảng dữ liệu lên trước màn hình. “Cố Đình Sâm, anh theo dõi tôi từ bao giờ?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, chỉ còn tiếng người đi lại rất khẽ trong phòng họp. Cố Đình Sâm không phủ nhận, cũng không tìm cớ lảng tránh, giọng nói trầm xuống rõ rệt. “Tống Dư Miên, tối nay tôi sẽ về sớm. Chuyện này không thích hợp giải thích qua màn hình.”
(Hết chương 2)
Bình luận 💬 0