Chương 8: Lần Đầu Tiên Không Có Kế Hoạch
Tống Dư Miên rời khỏi khu căn hộ khi trời đã tối hẳn, trên người chỉ có áo khoác mặc vội và vòng tay thông minh còn mở bảng hủy liên kết. Cậu gọi thẳng cho Cố Đình Sâm ba lần, nhưng đầu dây bên kia chỉ báo người nhận đang ở trong khu vực hạn chế liên lạc. Tuyến tàu đến trụ sở Thâm Hải mất gần bốn mươi phút, khoảng thời gian ấy đủ để cơn nóng giận ban đầu nguội xuống, nhường chỗ cho một nỗi sợ còn khó chịu hơn. Cậu sợ mình đến muộn, sợ người kia đã quyết định rời đi và càng sợ sau khi gặp mặt lại không thể nói ra những điều đã nghĩ suốt ba mươi ngày.
Lâm Kha đang ở sảnh lớn của tập đoàn, vừa nhìn thấy Tống Dư Miên đã lập tức đứng dậy khỏi khu vực chờ. Trợ lý vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt lướt qua mái tóc rối cùng đôi dép đi trong nhà của cậu rồi dừng lại nửa giây. Cố Đình Sâm đang họp với nhóm phụ trách dự án phía bắc trên tầng cao nhất, toàn bộ thiết bị liên lạc cá nhân đều bị khóa để bảo mật. Lâm Kha không hỏi vì sao cậu đến, chỉ mở quyền thang máy rồi nói cuộc họp còn khoảng hai mươi phút nữa mới kết thúc.
Tống Dư Miên bước vào thang máy nhưng không nhấn nút ngay, bàn tay siết lấy mép áo khoác đến nhăn nhúm. “Anh ấy thật sự định rời hành tinh mẹ vào sáng mai sao? Dự án kéo dài bao lâu, trong thời gian đó có quay về không? Anh đừng dùng lý do bảo mật, tôi chỉ hỏi những phần đã được công khai.”
Lâm Kha đứng ngoài cửa, do dự một lúc rồi mới trả lời. “Giai đoạn đầu kéo dài tám tháng, sau đó còn phải xem tiến độ xây dựng căn cứ chế tạo. Cố tổng đã chuyển phần lớn công việc tại hành tinh mẹ cho phó giám đốc, nơi ở phía bắc cũng được chuẩn bị từ tuần trước. Anh ấy không yêu cầu giữ bí mật với cậu, nhưng đã dặn chúng tôi không được chủ động chuyển lời trong thời gian tách biệt.”
Cửa thang máy khép lại, Tống Dư Miên nhìn con số tầng không ngừng tăng lên mà trong lòng càng thêm nặng nề. Tám tháng không phải quá dài so với một dự án tinh tế, nhưng đủ để căn nhà trở lại hoàn toàn như trước khi Cố Đình Sâm xuất hiện. Người kia đã thu dọn đồ đạc, rút điểm tuyệt đối và sắp xếp công việc ở một tinh vực cách xa hàng chục giờ bay, tất cả đều được thực hiện trong lúc cậu còn nghĩ chỉ cần hết ba mươi ngày là hai người sẽ ngồi xuống nói chuyện. Cố Đình Sâm từng chuẩn bị một trăm phương án để ở lại, đến lúc quyết định rời đi lại sạch sẽ đến mức không để cậu có cơ hội ngăn cản.
Cuộc họp kết thúc sớm hơn dự kiến vài phút, cửa phòng vừa mở đã có một nhóm quản lý bước ra cùng bảng dữ liệu đang phát sáng. Tống Dư Miên đứng ở cuối hành lang, giữa những người mặc trang phục chỉnh tề càng lộ rõ vẻ vội vàng. Cố Đình Sâm đi sau cùng, vẫn mặc bộ đồ công sở màu đen, gương mặt bình tĩnh cho đến khi nhìn thấy cậu. Bước chân anh dừng lại, những lời đang trao đổi với quản lý bên cạnh cũng im bặt giữa chừng.
Cố Đình Sâm giao tài liệu cho Lâm Kha rồi đi về phía cậu, nhưng vẫn dừng ở khoảng cách vừa đủ như thói quen hình thành sau lần tranh cãi. “Kỳ tách biệt đã kết thúc, nhưng tôi không nghĩ cậu sẽ đến đây. Nếu liên quan đến thủ tục hủy liên kết, cậu không cần gặp trực tiếp, tôi đã hoàn tất phần xác nhận của mình. Bây giờ chỉ cần cậu đồng ý, hệ thống sẽ kết thúc quá trình ghép đôi ngay lập tức.”
Tống Dư Miên vốn chạy đến với một bụng tức giận, nghe câu ấy lại thấy lồng ngực nghẹn cứng. “Anh rút điểm, chuyển công việc đi nơi khác rồi để tôi tự nhìn thấy thông báo vào phút cuối, đó là cách anh trả quyền quyết định cho tôi sao? Trước đây anh có thể chuẩn bị đến từng loại trà, vậy mà lần này lại không để nổi một câu giải thích. Anh cho rằng chỉ cần nói không ép buộc nữa thì mọi chuyện giữa chúng ta sẽ tự động biến mất à?”
Cố Đình Sâm nhìn đôi dép đi trong nhà của cậu rồi khẽ siết tay, nhưng cuối cùng vẫn không bước tới. “Tôi đã hứa ba mươi ngày không làm bất cứ điều gì ảnh hưởng đến quyết định của cậu, một lời nhắn cũng có thể trở thành áp lực. Dự án phía bắc không phải quyết định bốc đồng, tập đoàn cần người trực tiếp phụ trách và tôi vốn là lựa chọn phù hợp nhất. Nếu cậu muốn kết thúc, khoảng cách sẽ giúp cậu trở lại cuộc sống cũ nhanh hơn.”
Tống Dư Miên cười khẽ, nhưng đôi mắt đã đỏ lên vì vừa tức vừa mệt. “Anh lại quyết định thay tôi rồi, chỉ khác là lần này anh cho rằng rời đi mới tốt cho tôi. Cuộc sống cũ của tôi không có người pha trà, không có ai chiếm một góc sofa, càng không có kẻ nửa đêm giành quyền điều khiển phim rồi còn nói mình chỉ đang hoàn thành nhiệm vụ tương tác. Tôi đã sống như thế rất lâu, nhưng ba mươi ngày vừa rồi không có ngày nào tôi thấy thoải mái như trước.”
Cố Đình Sâm không lên tiếng, vẻ bình tĩnh trên gương mặt rốt cuộc cũng xuất hiện một vết nứt. Anh từng dự đoán hàng chục phản ứng khi Tống Dư Miên phát hiện tập tài liệu, nhưng chưa từng dám đưa khả năng cậu chủ động tìm đến vào bất kỳ phương án nào. Ba mươi ngày qua, anh đã tự nhắc mình không được biến sự im lặng của cậu thành hy vọng, bởi đó cũng là một kiểu áp đặt khác. Đến lúc người thật sự đứng trước mặt, anh lại không biết nên giữ khoảng cách hay tiến thêm một bước.
Cố Đình Sâm hạ giọng, sự thẳng thắn lần này không còn được sắp xếp thành những câu trả lời hoàn hảo. “Tôi không biết phải làm thế nào mới không khiến cậu nghĩ mình lại bị tính toán. Tôi muốn trở về, nhưng nếu nói ra, tôi sợ cậu vì mềm lòng mà bỏ qua chuyện chưa thể tha thứ. Tôi cũng muốn giữ điểm một trăm, nhưng điểm số đó từng khiến cậu bị buộc sống cùng tôi, nên tôi không còn tư cách dùng nó thêm lần nữa.”
Tống Dư Miên nhìn anh rất lâu, sau đó mở bảng hủy liên kết vẫn còn sáng trên vòng tay. Cậu không nhấn xác nhận mà kéo nó sang một bên, mở bản tự đánh giá đã hoàn thành vào ngày thứ hai mươi bảy. Ở câu hỏi về cảm giác mong đợi đối phương trở về, đáp án “tình cảm cá nhân” hiện rõ giữa màn hình. Cậu đưa kết quả ấy đến trước mặt Cố Đình Sâm, không cho anh thêm cơ hội dùng lý trí phủ nhận điều đang xảy ra.
Tống Dư Miên cố giữ giọng ổn định, nhưng cuối câu vẫn khẽ run. “Tôi chưa tha thứ chuyện anh lợi dụng quy tắc, cũng không chấp nhận tập kế hoạch kia chỉ vì tình cảm của anh là thật. Sau này anh còn tự ý quyết định điều gì liên quan đến tôi, tôi sẽ lập tức đuổi anh ra ngoài, lần sau không có thời hạn ba mươi ngày để quay lại. Nhưng tôi nhớ anh, muốn anh trở về và không muốn hủy liên kết, ba chuyện này cũng là thật.”
Cố Đình Sâm nhìn bảng đánh giá rồi nhìn lại cậu, lần đầu tiên để lộ sự lúng túng gần như không hợp với con người thường ngày. “Dư Miên, tôi cần biết cậu đang cho chúng ta một cơ hội hay chỉ muốn tiếp tục hoàn thành kỳ thử nghiệm. Tôi không muốn hiểu sai thêm lần nữa, cũng không muốn dùng một phản ứng nhất thời để suy diễn thành tình cảm. Cậu có thể nói rõ hơn không?”
Tống Dư Miên lập tức nổi giận vì người từng viết hơn một trăm phương pháp theo đuổi mình đến lúc cần hiểu lại trở nên chậm chạp. Cậu bước tới túm lấy cổ áo Cố Đình Sâm, động tác giống hệt lần kéo cà vạt nhưng lần này không còn màn hình hay bài kiểm tra nào ở bên cạnh. Trước khi người kia kịp phản ứng, cậu kiễng chân hôn thẳng lên môi anh. Nụ hôn đầu tiên có phần vụng về, thậm chí vì quá tức giận mà va nhẹ vào khóe môi, nhưng không ai lùi lại.
Cố Đình Sâm đứng yên trong một nhịp ngắn, dường như cần xác nhận đây không phải ảo giác hình thành sau một tháng mất ngủ. Khi Tống Dư Miên định buông ra, anh mới vòng tay ôm lấy eo cậu, cúi xuống hôn lại chậm hơn và dịu dàng hơn rất nhiều. Anh không giữ quá chặt, chỉ đợi đến khi người trong lòng chủ động nắm lấy vai mình mới dần kéo khoảng cách giữa hai người biến mất. Hành lang tầng cao nhất vốn có không ít người đi lại, nhưng Lâm Kha đã nhanh chóng đưa toàn bộ nhân viên còn lại sang lối khác.
Nguyệt Lão 7.0 bất ngờ xuất hiện trên vòng tay hai người, giọng nói máy móc vang lên giữa khoảnh khắc không thích hợp nhất. “Ghi nhận hành vi thân mật đầu tiên do công dân Tống Dư Miên chủ động thực hiện, không thuộc nhiệm vụ, bài kiểm tra hoặc tình huống nguy hiểm. Chỉ số cảm xúc của hai bên đều vượt ngưỡng xác nhận rung động, đề nghị cập nhật trạng thái quan hệ. Ngoài ra, nhịp tim hiện tại của công dân Cố Đình Sâm cao hơn công dân Tống Dư Miên mười hai phần trăm.”
Tống Dư Miên rời khỏi môi anh, nhưng vẫn đứng trong vòng tay ấy và không có ý định che đôi tai đang đỏ. “Tắt hệ thống đi, chuyện này không cần nó chấm điểm. Tôi hôn anh không phải để tăng tương thích, càng không phải chứng minh chúng ta phù hợp. Tôi chỉ muốn người nào đó ngừng hỏi những câu rõ ràng rồi bỏ ý định chạy đến tinh vực phía bắc một mình.”
Cố Đình Sâm tắt giao diện, bàn tay đặt sau lưng cậu vẫn chưa hoàn toàn hết run. “Tôi thích cậu từ lần kiểm định một năm trước, không phải từ lúc hệ thống công bố chỉ số tương thích. Tôi đã dùng sai cách để giữ cậu lại, nhưng chưa từng có phần nào trong tình cảm này là giả. Dự án phía bắc vẫn phải tiếp tục, nhưng tôi có thể điều chỉnh để đi về định kỳ thay vì chuyển hẳn nơi ở.”
Tống Dư Miên nhìn anh, cuối cùng cũng nghe được lời tỏ tình không đi kèm số liệu, kế hoạch hay thời hạn. “Anh không cần hủy dự án, tôi cũng không yêu cầu anh bỏ công việc để chứng minh điều gì. Chúng ta có thể bàn lịch đi lại, thời gian xa nhau và những việc cần điều chỉnh, nhưng lần này phải bàn cùng nhau. Việc đầu tiên là về nhà, Không Đạt đã ngồi trước cửa suốt ba mươi ngày, còn tôi lỡ pha hai tách trà.”
Cố Đình Sâm siết vòng tay thêm một chút, khóe môi chậm rãi hiện lên nụ cười rõ ràng hơn tất cả những lần trước. “Được, chúng ta về nhà. Tập tài liệu kia tôi đã xóa, từ bây giờ sẽ không còn phương án dự phòng nào dành cho cậu. Lần đầu tiên tôi không có kế hoạch, nên nếu làm sai, cậu phải nói cho tôi biết.”
Tống Dư Miên tựa trán lên vai anh, sau đó khẽ kéo lại cổ áo vừa bị mình làm nhăn. “Tôi sẽ nói, nhưng không bảo đảm thái độ dễ chịu. Còn điểm một trăm, anh đã rút thì không được tự tiện chấm lại. Đến lúc nào muốn cho anh bao nhiêu điểm, tôi sẽ tự quyết định.”
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0