Chương 7: Ba Mươi Ngày Không Gặp
Ngày đầu tiên của kỳ tách biệt, Tống Dư Miên ngủ đến gần trưa rồi mới nhận ra căn nhà yên tĩnh hơn bình thường. Không có tiếng máy pha trà trong bếp, không có áo khoác treo cạnh cửa, chiếc bàn nhỏ bên sofa cũng được dọn sạch đến mức giống như chưa từng có người ngồi ở đó suốt bảy tháng. Không Đạt vẫn nằm trước cửa phòng dành cho khách, thỉnh thoảng dùng móng cào nhẹ rồi phát ra âm thanh gọi người được lưu trong bộ nhớ. Cậu đứng nhìn một lúc, cuối cùng ra lệnh cho nó trở về ổ sạc nhưng con thú máy chỉ cúi đầu, nhất quyết không chịu di chuyển.
Tống Dư Miên mở tủ lạnh, phát hiện những phần thức ăn Cố Đình Sâm chuẩn bị từ trước đều đã được đánh dấu ngày dùng, vừa đủ cho ba hôm. Anh không để lại lời nhắn, cũng không đặt lịch giao thêm, rõ ràng đã tuân thủ yêu cầu “không làm bất cứ điều gì để thay đổi quyết định” một cách triệt để. Cậu lấy một hộp cháo ra hâm nóng, ăn được vài miếng lại cảm thấy hương vị hôm nay nhạt hơn bình thường. Nguyệt Lão âm thầm ghi nhận lượng thức ăn giảm gần một nửa, nhưng vì đang trong giai đoạn quan sát nên không đưa ra bất kỳ lời nhận xét nào.
Ba ngày đầu trôi qua khá dễ dàng, Tống Dư Miên làm việc, xem phim và ngủ bất cứ lúc nào mình muốn. Cậu có thể để phòng khách bừa bộn mà không ai thương lượng về quyền sử dụng sofa, có thể gọi đồ ăn cay lúc nửa đêm mà không bị đặt cốc nước ấm trước mặt. Đây vốn là cuộc sống cậu từng thấy thoải mái nhất, nhưng đến ngày thứ tư, cậu lại chủ động bật robot dọn dẹp rồi thu hết hộp thức ăn trên bàn. Khi nhận ra mình còn vô thức chừa trống vị trí bên phải sofa, cậu lập tức ôm Không Đạt đặt vào đó như thể chỉ cần lấp kín chỗ trống thì mọi chuyện sẽ trở lại bình thường.
Đến cuối tuần đầu tiên, Lạc Minh Chu gọi cậu đến trung tâm kiểm định để xử lý một lỗi khẩn cấp. Hai người làm việc liên tục gần sáu giờ, sau đó Lạc Minh Chu mang hai suất cơm vào phòng nghỉ và ngồi xuống đối diện cậu. Anh nhìn Tống Dư Miên chọc đũa vào phần rau đã nguội suốt mấy phút, cuối cùng không nhịn được mà hỏi chuyện kỳ tách biệt. Dù không biết nguyên nhân cụ thể, người từng trải qua một cuộc ghép đôi thất bại vẫn nhìn ra cậu hoàn toàn không nhẹ nhõm như vẻ ngoài.
Lạc Minh Chu đẩy hộp thức ăn về gần hơn, nụ cười lần này không còn mang ý trêu chọc. “Cậu từng đánh trượt tôi chỉ trong bốn mươi phút, sau đó ba tháng cũng không nhớ nổi tôi thích uống gì. Cố Đình Sâm rời khỏi nhà chưa đầy một tuần, cậu đã nhìn cửa phòng nghỉ năm lần chỉ vì có người đi ngang với bước chân hơi giống anh ta. Tôi không biết giữa hai người xảy ra chuyện gì, nhưng nếu cậu thật sự chỉ bị ép hình thành thói quen, mất một người chăm sóc không đến mức khiến cậu giống như bị rút mất nửa phần hồn.”
Tống Dư Miên khép hộp cơm lại, vẻ mặt không vui khi bị nói trúng. “Anh ấy tính toán từ trước mọi cách để bước vào cuộc sống của tôi, đến việc tôi nuôi thú máy cũng nằm trong dự đoán. Tôi không thể xem những chuyện đó là không tồn tại chỉ vì anh ấy đối xử tốt trong bảy tháng. Nếu tôi quay lại quá dễ dàng, chẳng khác nào thừa nhận chỉ cần kiên trì đủ lâu thì người khác có quyền dùng quy tắc ép tôi chấp nhận tình cảm.”
Lạc Minh Chu không vội phản bác, anh chống khuỷu tay lên bàn rồi nhìn cậu thật lâu. “Cậu không cần bỏ qua việc mình bị tính kế, cũng không cần tha thứ chỉ vì đối phương yêu cậu. Nhưng có một chuyện cậu phải tự phân biệt, anh ta chuẩn bị cách tiếp cận cậu là thật, còn cậu rung động cũng là thật, hai điều này có thể cùng tồn tại. Cậu cứ cố biến mọi chuyện thành một đáp án đúng hoặc sai, cuối cùng chỉ khiến bản thân trốn được quyết định chứ không tìm được quyết định.”
Tống Dư Miên không trả lời, nhưng câu nói ấy theo cậu về tận nhà và quanh quẩn suốt nhiều ngày sau đó. Cậu bắt đầu mở lại từng báo cáo của Nguyệt Lão trong bảy tháng, lần này không chỉ tìm những dấu hiệu Cố Đình Sâm đã chuẩn bị trước mà còn xem cả những biến số nằm ngoài kế hoạch. Anh từng tính cách xử lý nếu cậu đến trễ, nhưng không thể tính được sự cố Lam Cảng; từng ghi phương án đối phó tình địch, nhưng không thể dự đoán chính mình sẽ mất bình tĩnh đến mức tham dự thừa bốn cuộc họp. Càng xem, Tống Dư Miên càng nhận ra tập tài liệu kia có thể giải thích cách Cố Đình Sâm bước vào, nhưng không thể giải thích hết những gì đã xảy ra sau đó.
Ngày thứ mười hai, Không Đạt cắn hỏng thiết bị sạc vì hệ thống nhận diện bị lỗi trở lại. Tống Dư Miên tháo lớp vỏ ngoài suốt hơn một giờ vẫn không tìm được nguyên nhân, trong đầu nhiều lần hiện lên ý định gọi Cố Đình Sâm rồi mới nhớ họ không được liên lạc. Cậu có thể gửi thiết bị đến trung tâm sửa chữa, nhưng cuối cùng lại mở bản ghi hướng dẫn mà anh từng lưu trong kho chung. Bên dưới sơ đồ cảm biến có một dòng chú thích viết tay: “Nếu Dư Miên tự sửa, nhớ ngắt nguồn phụ trước, cậu ấy thường bỏ qua bước này vì thấy phiền.”
Cậu nhìn dòng chữ ấy hồi lâu rồi mới tắt toàn bộ nguồn theo hướng dẫn, nhưng bàn tay đặt trên lớp vỏ kim loại chậm chạp không nhấc lên. Cố Đình Sâm không thể biết hôm nay Không Đạt sẽ hỏng, cũng không thể dùng lời nhắc được viết từ hai tháng trước để tác động đến quyết định hiện tại. Những dấu vết anh để lại trong căn nhà không biến mất chỉ vì quyền truy cập đã bị thu hồi, mà nằm trong từng thói quen nhỏ Tống Dư Miên đã vô thức tiếp nhận. Đêm ấy, cậu sửa xong con thú máy nhưng vẫn ngồi dưới sàn đến gần sáng, lần đầu thừa nhận bản thân nhớ người kia nhiều hơn mức một cuộc thử nghiệm nên cho phép.
Nửa tháng tách biệt trôi qua, Tống Dư Miên không nhận được bất kỳ tin nhắn, món đồ hay sự xuất hiện tình cờ nào. Cố Đình Sâm cũng rút khỏi những hội nghị không bắt buộc có mặt, tránh hoàn toàn các địa điểm mà lịch công khai cho thấy cậu sẽ đến. Trên tinh võng chỉ có vài bản tin kinh tế nhắc anh đang làm việc tại khu vực chế tạo tinh hạm phía bắc, gương mặt trong ảnh vẫn lạnh lùng như chưa từng mất ngủ bên ngoài một khoang kỹ thuật. Tống Dư Miên xem xong liền đóng lại, nhưng tối hôm đó vẫn vô thức kiểm tra giờ trở về của các chuyến tàu từ phía bắc.
Đến ngày thứ hai mươi, cậu bị đau dạ dày sau hai hôm liên tục bỏ bữa. Hộp thuốc trong ngăn kéo vẫn còn, nhưng không có ai đặt nó cạnh cốc nước rồi ngồi nhìn đến khi cậu uống xong. Tống Dư Miên tự xử lý rất nhanh, sau đó nằm trên sofa ôm bụng và nghe Không Đạt đi vòng quanh đầy lo lắng. Cậu chợt hiểu cảm giác khó chịu không đến từ việc thiếu người chăm sóc, mà vì người cậu muốn nhìn thấy nhất đã thật sự làm đúng yêu cầu của cậu, không bước qua ranh giới dù chỉ một lần.
Ngày thứ hai mươi bảy, Nguyệt Lão yêu cầu Tống Dư Miên hoàn thành bảng tự đánh giá trước khi kỳ tách biệt kết thúc. Câu hỏi đầu tiên là mức độ thoải mái khi trở lại sống một mình, cậu chọn năm điểm rồi xóa, đổi thành bảy điểm nhưng vẫn không thể nhấn xác nhận. Câu hỏi cuối cùng hỏi liệu cảm giác mong đợi đối phương trở về đến từ sự phụ thuộc, lòng biết ơn hay tình cảm cá nhân. Tống Dư Miên nhìn ba lựa chọn rất lâu, cuối cùng đánh dấu vào mục thứ ba rồi lập tức đóng bảng như sợ chính mình sẽ đổi ý.
Đêm thứ hai mươi chín, cậu gần như không ngủ, cứ cách một giờ lại nhìn đồng hồ đếm ngược trên giao diện. Kỳ tách biệt sẽ kết thúc vào sáu giờ tối hôm sau, nhưng hệ thống không thông báo Cố Đình Sâm có trở về căn nhà này hay không. Tống Dư Miên đã nghĩ ra rất nhiều điều muốn nói, từ chuyện tập tài liệu khiến cậu tổn thương đến việc anh không được phép dùng hai chữ yêu thích để che đi mọi sai lầm. Tuy nhiên, sau mỗi lần sắp xếp xong lời chất vấn, trong đầu cậu vẫn chỉ còn lại một câu đơn giản hơn rất nhiều: Anh có còn muốn trở về không?
Đúng sáu giờ chiều ngày thứ ba mươi, biểu tượng mặt trăng bạc xuất hiện giữa phòng khách, nhưng bên ngoài cửa không có tiếng bước chân quen thuộc. Không Đạt bật dậy khỏi ổ sạc rồi chạy đến cửa, sau đó lại thất vọng quay đầu khi hệ thống xác nhận hành lang không có người. Tống Dư Miên đứng giữa căn phòng đã được dọn dẹp gọn gàng từ sáng, trên bàn còn có hai tách trà mà cậu vô thức chuẩn bị. Một dự cảm bất an vừa dâng lên, giọng Nguyệt Lão đã vang lên với âm điệu trang trọng hơn mọi lần.
Nguyệt Lão mở bảng điểm của hai người, con số một trăm bên tên Tống Dư Miên chậm rãi chuyển thành màu xám. “Công dân Cố Đình Sâm đã chủ động rút lại đánh giá tuyệt đối và từ bỏ quyền kích hoạt Cam kết tuyệt đối. Vì chỉ số bắt buộc không còn hiệu lực, công dân Tống Dư Miên có thể kết thúc toàn bộ quá trình ghép đôi ngay lập tức mà không cần cung cấp bằng chứng không phù hợp. Hệ thống yêu cầu bạn xác nhận có muốn hủy liên kết hiện tại hay không.”
Tống Dư Miên nhìn nút xác nhận sáng lên trước mắt, sắc mặt chậm rãi trắng đi. “Anh ấy rút điểm từ lúc nào, tại sao đến bây giờ mới thông báo cho tôi? Rút lại một trăm điểm có nghĩa là anh ấy không còn muốn tiếp tục, hay chỉ trả quyền lựa chọn cho tôi? Tôi yêu cầu mở kênh liên lạc ngay lập tức.”
Nguyệt Lão không mở cuộc gọi, chỉ hiển thị thời gian Cố Đình Sâm gửi yêu cầu vào ba giờ sáng ngày hôm trước. “Trong kỳ tách biệt, hệ thống không được tiết lộ quyết định đơn phương trước thời hạn vì có thể ảnh hưởng đến kết quả quan sát. Công dân Cố Đình Sâm không để lại lời nhắn và đã hoàn tất thủ tục rời khỏi nơi ở ghép đôi. Theo dữ liệu công khai, anh ấy sẽ rời hành tinh mẹ vào sáng mai để phụ trách một dự án dài hạn tại tinh vực phía bắc.”
Nút hủy liên kết vẫn sáng giữa phòng khách, chỉ cần chạm vào là Tống Dư Miên sẽ lấy lại cuộc sống tự do mà cậu từng tìm mọi cách giành lấy. Thế nhưng lần này, cậu không hề nhìn nó thêm lần nào, chỉ vơ lấy áo khoác rồi lao về phía cửa. Không Đạt chạy theo đến tận hành lang, còn hai tách trà trên bàn vẫn bốc hơi trong căn nhà trống. Trước khi cửa thang máy khép lại, Nguyệt Lão nghe thấy cậu nghiến răng nói với chính mình rằng Cố Đình Sâm muốn rút điểm cũng được, nhưng ít nhất phải để người bị chấm một trăm điểm đồng ý trước.
(Hết chương 7)
Bình luận 💬 0