Chương 9: Kỳ Đánh Giá Một Năm
Sau khi trở về từ tập đoàn Thâm Hải, Cố Đình Sâm không mang hai chiếc vali vào phòng dành cho khách như lần đầu tiên. Anh đứng giữa phòng khách, nghiêm túc hỏi Tống Dư Miên nên đặt đồ ở đâu, giống như người từng sống trong căn nhà này suốt bảy tháng bỗng mất hết quyền phán đoán. Tống Dư Miên nhìn anh một lúc rồi chỉ về căn phòng cũ, nhưng khi Cố Đình Sâm vừa kéo hành lý qua hành lang, cậu lại bổ sung rằng một số đồ dùng thường xuyên có thể để trong phòng ngủ chính. Không Đạt lập tức chạy quanh hai người ba vòng, còn Nguyệt Lão 7.0 đánh dấu câu nói ấy là “đề nghị mở rộng không gian chung” trước khi bị Tống Dư Miên tắt tiếng.
Hai người không lập tức chuyển sang ngủ chung mỗi tối, cũng không vì đã hôn mà trở thành một đôi bạn đời hoàn hảo. Cố Đình Sâm vẫn có thói quen tự quyết định những việc anh cho là nhỏ, từ đổi phi thuyền đưa đón an toàn hơn đến sắp xếp bác sĩ kiểm tra sức khỏe định kỳ. Tống Dư Miên phát hiện lần nào cũng nổi giận, nhưng không còn âm thầm ghi điểm trừ rồi tìm cách bỏ đi. Cậu kéo anh ngồi xuống, yêu cầu giải thích, sau đó buộc người đàn ông quen ra lệnh phải học cách hỏi trước từng chuyện có liên quan đến mình.
Tống Dư Miên đặt hai bảng lịch lên bàn, chỉ vào chuyến công tác phía bắc đã bị Cố Đình Sâm tự ý rút ngắn. “Anh đổi lịch để về đúng ngày tôi hoàn thành dự án, nhưng tôi chưa từng yêu cầu anh làm vậy. Nếu công việc cần tám ngày, anh cứ ở đủ tám ngày, đừng ép cấp dưới chạy theo tiến độ chỉ để xuất hiện trước cửa nhà lúc chín giờ tối. Tôi muốn anh trở về, không có nghĩa anh phải chứng minh tình cảm bằng cách bỏ hết trách nhiệm khác.”
Cố Đình Sâm nhìn phần lịch bị đánh dấu đỏ, lần này không dùng lý do bất ngờ để biện minh. “Tôi đã quen giải quyết vấn đề bằng cách chọn phương án khiến cậu ít khó chịu nhất, nhưng đúng là tôi chưa hỏi cậu có cần hay không. Chuyến này có thể kéo dài đủ tám ngày, chúng ta liên lạc vào buổi tối và tôi sẽ không kiểm tra giờ ngủ qua hệ thống. Đổi lại, cậu phải ăn đúng bữa, không được dùng việc tôi vắng nhà làm lý do sống bằng đồ ăn đóng gói.”
Những cuộc thương lượng như vậy xuất hiện nhiều hơn trong tháng thứ chín và thứ mười, đôi khi kéo dài đến khuya nhưng không còn khiến ai nghĩ đến việc hủy liên kết. Cố Đình Sâm bắt đầu để lộ những khuyết điểm trước đây từng được kế hoạch che giấu, anh cố chấp, làm việc quá sức và rất khó thừa nhận mình đang lo lắng. Tống Dư Miên cũng không còn giả vờ mọi thứ đều không quan trọng, cậu biết ghen, dễ mềm lòng nhưng lại thường dùng lời châm chọc để che đi sự quan tâm. Hai người không giống cặp đôi hoàn mỹ trong báo cáo của Nguyệt Lão, song càng hiểu rõ những mặt khó chịu của nhau, họ lại càng sống cùng tự nhiên hơn.
Cuối tháng thứ mười, Cố Đình Sâm trở về sau một chuyến công tác dài tám ngày, vừa mở cửa đã bị Không Đạt lao tới đè lên chân. Tống Dư Miên ngồi trên sofa, ngoài miệng nói mình chỉ tiện chờ bản cập nhật hệ thống, nhưng bên cạnh đã đặt sẵn một tách trà còn nóng. Cố Đình Sâm không vạch trần, anh ngồi xuống vị trí quen thuộc rồi nghiêng người hôn nhẹ lên khóe môi cậu. Tống Dư Miên để anh hôn xong mới nhắc rằng người đi công tác về chưa tắm không được dựa lên gối của mình, nhưng bàn tay lại giữ lấy cổ tay anh thêm một lúc mới buông.
Cố Đình Sâm nhìn cậu, giọng nói thấp xuống vì mệt nhưng rõ ràng có ý trêu chọc. “Tôi nhớ trước đây cậu từng nói có thể ở trong nhà hai tuần mà không cần nhìn thấy ai. Mới tám ngày đã ngồi chờ ngoài phòng khách, xem ra báo cáo ban đầu của cậu không hoàn toàn chính xác. Có cần tôi đề nghị Nguyệt Lão cập nhật thành ‘không thể xa đối tượng ghép đôi quá một tuần’ không?”
Tống Dư Miên kéo chiếc gối khỏi sau lưng anh, không chút khách khí ném sang đầu kia sofa. “Tôi đợi Không Đạt ngừng chạy ra cửa, không phải đợi anh. Ngoài ra, anh đã rút điểm một trăm thì không còn quyền đề nghị cập nhật hồ sơ tình cảm của tôi. Muốn biết tôi nhớ đến mức nào, lần sau cứ đi đủ một tháng, nhưng khi trở về có được vào nhà nữa hay không thì tôi không bảo đảm.”
Đến tháng thứ mười một, Nguyệt Lão gửi thông báo về kỳ đánh giá cuối năm. Hệ thống sẽ tổng hợp toàn bộ dữ liệu chung sống, phỏng vấn riêng hai bên và đưa ra đề xuất chuyển từ thử nghiệm bắt buộc sang quan hệ bạn đời tự nguyện. Vì Cố Đình Sâm đã rút điểm tuyệt đối, kết quả không còn tự động tạo ràng buộc pháp lý, nhưng chỉ số tương thích cao vẫn cho phép hai người đăng ký ưu tiên kết đôi trong ba mươi ngày. Tống Dư Miên đọc kỹ từng điều khoản, còn chưa quyết định sẽ chọn gì thì một bài điều tra trên tinh võng đột nhiên đẩy tên hai người lên vị trí đầu bảng tìm kiếm.
Bài viết cáo buộc Cố Đình Sâm đã lợi dụng ảnh hưởng của tập đoàn Thâm Hải để thao túng Nguyệt Lão 7.0, cố ý trở thành đối tượng thứ một trăm và kích hoạt Cam kết tuyệt đối với Tống Dư Miên. Tập tài liệu kế hoạch bị cắt thành nhiều ảnh, trong đó những câu như “nghiên cứu điều kiện kích hoạt” và “kéo dài đủ lâu để hình thành thói quen” được phóng lớn. Người đăng còn tuyên bố chỉ số chín mươi bảy phẩy tám phần trăm ban đầu có thể đã bị sửa, bởi một tổng tài sở hữu đội ngũ kỹ thuật hàng đầu hoàn toàn có khả năng xâm nhập hệ thống ghép đôi. Chưa đầy nửa ngày, cơ quan quản lý yêu cầu tạm dừng kỳ đánh giá của hai người để điều tra.
Cố Đình Sâm trở về ngay trong buổi chiều, nhưng không tự ý bước vào phòng làm việc của Tống Dư Miên. Anh đứng ngoài cửa, báo rằng bộ phận pháp lý đã chuẩn bị hồ sơ và sẵn sàng phối hợp kiểm tra toàn bộ thiết bị của tập đoàn. Vẻ mặt anh bình tĩnh, chỉ có quầng thâm dưới mắt cho thấy đã liên tục xử lý khủng hoảng từ lúc tin tức xuất hiện. Tống Dư Miên đọc hết bản tuyên bố dự thảo rồi lập tức xóa câu “mọi hành vi đều dựa trên tình cảm cá nhân”, bởi nó không chứng minh được bất kỳ vấn đề kỹ thuật nào.
Cậu mở quyền truy cập kho dữ liệu công khai, vừa rà soát vừa nói rất nhanh. “Đừng dùng chuyện anh thích tôi để phản bác cáo buộc thao túng hệ thống, tình cảm không phải bằng chứng kỹ thuật. Họ đang cố trộn hai việc thành một, anh lợi dụng quy tắc công khai là thật, nhưng xâm nhập AI lại là chuyện hoàn toàn khác. Tôi cần nhật ký đăng ký ghép đôi, lịch sử kết nối của toàn bộ thiết bị anh dùng trong ba tháng trước cuộc gặp và bản gốc thuật toán chấm tương thích của thời điểm đó.”
Cố Đình Sâm không phản đối việc cậu trực tiếp tham gia điều tra, nhưng vẫn hỏi rõ ranh giới trước khi giao dữ liệu. “Trong số đó có lịch trình cá nhân và những lần tôi tìm thông tin công khai về cậu. Nếu cậu không muốn xem lại, tôi có thể giao cho một chuyên viên độc lập khác. Chuyện này liên quan đến danh dự của tôi, nhưng không đáng để cậu phải đọc thêm những thứ khiến mình khó chịu.”
Tống Dư Miên dừng tay, sau đó quay sang nhìn anh bằng vẻ không kiên nhẫn. “Tôi là chuyên viên kiểm định đạo đức AI, cũng là người trực tiếp bị cho rằng đã được hệ thống ghép đôi bằng dữ liệu giả. Tôi tham gia vì chuyên môn và quyền lợi của mình, không phải vì mềm lòng cứu anh. Anh chỉ cần trả lời trung thực, đừng xóa bớt thứ gì vì nghĩ tôi sẽ khó chịu, nếu phát hiện anh lại tự quyết định, tôi sẽ để cơ quan điều tra xử lý luôn cả tội che giấu.”
Cuộc kiểm tra kéo dài gần ba tuần, đi qua hàng nghìn bản ghi kết nối và ba phiên đối chiếu độc lập. Tống Dư Miên phát hiện Cố Đình Sâm thật sự đã nghiên cứu rất kỹ quy định của Nguyệt Lão, thậm chí căn thời gian nộp hồ sơ dựa trên tốc độ hoàn thành chín mươi chín cuộc gặp trước của cậu. Tuy nhiên, mọi dữ liệu anh sử dụng đều đến từ giao diện công khai, không có kết nối bất thường đến máy chủ trung tâm và không tồn tại bất kỳ lệnh sửa điểm nào. Chỉ số tương thích ban đầu được tính trước lúc Cố Đình Sâm gửi đánh giá một trăm điểm, nghĩa là anh chỉ lợi dụng điều kiện Cam kết tuyệt đối chứ không tạo ra con số chín mươi bảy phẩy tám phần trăm.
Trong phiên điều trần cuối cùng, người phụ trách đặt câu hỏi liệu việc nghiên cứu hành vi của Tống Dư Miên có khiến kết quả tương thích bị sai lệch hay không. Cố Đình Sâm không phủ nhận khả năng ấy, anh thừa nhận mình đã điều chỉnh cách tiếp cận để giảm xung đột và giành cơ hội sống chung. Anh cũng không dùng bảy tháng sau đó để chứng minh hành động ban đầu là đúng, chỉ chấp nhận cảnh cáo vì lạm dụng kẽ hở của chương trình. Chính thái độ ấy khiến Tống Dư Miên đang ngồi bên cạnh bất giác siết nhẹ ngón tay, bởi người này cuối cùng đã học được cách nhận sai mà không lập tức đưa ra một phương án đẹp đẽ để xóa hậu quả.
Tống Dư Miên mở báo cáo kiểm định, giọng nói rõ ràng trước toàn bộ hội đồng. “Cố Đình Sâm đã cố ý trở thành đối tượng thứ một trăm và sử dụng điều khoản Cam kết tuyệt đối, đây là hành vi có tính toán nhưng không phải xâm nhập hệ thống. Nhật ký máy chủ, dấu vết thiết bị và ba kết quả tái tạo độc lập đều cho thấy điểm tương thích không bị chỉnh sửa. Vấn đề thật sự nằm ở việc Nguyệt Lão cho phép đánh giá một phía kết hợp chỉ số khách quan để ép bên còn lại chung sống, vì vậy hệ thống cần sửa quy tắc thay vì biến một kẽ hở thiết kế thành tội danh kỹ thuật.”
Cơ quan quản lý chấp nhận kết luận, xóa cáo buộc thao túng AI nhưng vẫn yêu cầu chương trình ghép đôi thay đổi điều khoản Cam kết tuyệt đối. Danh tiếng của Cố Đình Sâm dần được khôi phục, còn tập đoàn Thâm Hải không phải chịu lệnh đình chỉ như những tin đồn trước đó. Khi rời khỏi phòng điều trần, anh định cảm ơn nhưng Tống Dư Miên lập tức ngăn lại, nói mình chỉ bảo vệ sự thật chứ chưa hề quên người tạo ra rắc rối là ai. Dù vậy, lúc cả hai bước qua đám đông phóng viên, bàn tay cậu vẫn chủ động nắm lấy tay anh và không buông cho đến khi vào khoang xe.
Kỳ đánh giá một năm được khôi phục đúng ngày hai người gặp nhau lần đầu. Nguyệt Lão đưa ra kết quả cuối cùng là chín mươi chín phẩy sáu phần trăm, đồng thời đề nghị họ đăng ký quan hệ bạn đời tự nguyện. Cố Đình Sâm được quyền khôi phục điểm tuyệt đối và kích hoạt ba mươi ngày ưu tiên, nhưng anh không chọn bất kỳ phương án nào trong số đó. Trước mặt hội đồng đánh giá, anh ký vào mục từ bỏ toàn bộ quyền ưu tiên, bao gồm cả quyền yêu cầu gia hạn thử nghiệm.
Cố Đình Sâm đẩy bảng xác nhận sang phía Tống Dư Miên, ánh mắt bình tĩnh nhưng bàn tay đặt dưới bàn lại siết chặt. “Một năm trước, tôi dùng một trăm điểm để buộc cậu cho mình cơ hội. Hôm nay tôi không muốn dùng chín mươi chín phẩy sáu phần trăm, thời gian đã sống cùng hay những gì chúng ta trải qua để đổi lấy một câu trả lời. Cậu có thể đăng ký với tôi, có thể yêu cầu thêm thời gian hoặc kết thúc tại đây, lần này không có điều khoản nào giữ cậu lại.”
Tống Dư Miên nhìn quyền lựa chọn hoàn toàn mở trên màn hình, nhưng không vội nhấn vào mục đăng ký bạn đời. Cậu nhớ cuộc hôn nhân từng đạt điểm rất cao của cha mẹ, nhớ bản thân đã dựa vào nỗi sợ ấy để từ chối chín mươi chín người, rồi lại bị một người thứ một trăm dùng chính hệ thống kéo ra khỏi căn nhà đóng kín. Cậu yêu Cố Đình Sâm, nhưng cũng muốn biết khi không còn thử nghiệm, nhiệm vụ hay điểm số, hai người có còn chủ động chọn nhau như hiện tại hay không. Vì vậy, cậu tắt đề xuất của Nguyệt Lão rồi mở một yêu cầu mới.
Tống Dư Miên nhìn người bên cạnh, giọng nói không lớn nhưng không hề do dự. “Tôi không hủy liên kết vì giận dữ, cũng không đăng ký kết hôn chỉ vì chúng ta đã sống cùng một năm. Tôi muốn tạm đóng toàn bộ giám sát của Nguyệt Lão trong hai tháng, không nhiệm vụ, không báo cáo, không có AI nhắc chúng ta nên làm gì. Sau hai tháng, chúng ta gặp lại ở đúng nhà hàng đầu tiên, khi ấy tôi sẽ tự chấm điểm anh.”
Cố Đình Sâm im lặng vài giây rồi gật đầu, dù ánh mắt rõ ràng không giấu được bất an. “Được, hai tháng không có hệ thống. Nhưng tôi cần hỏi rõ, chúng ta vẫn đang yêu nhau hay đây là một kỳ tách biệt khác? Tôi có được gọi, gặp cậu và trở về nhà không?”
Tống Dư Miên nhìn vẻ cẩn thận hiếm thấy của anh, cuối cùng bật cười rồi cúi người hôn nhẹ lên môi anh ngay trước màn hình đánh giá. “Vẫn yêu, vẫn gặp và anh vẫn phải về nhà. Tôi chỉ muốn xem khi không còn AI chấm điểm, anh có thể làm một người bạn trai bình thường được bao lâu. Còn bây giờ, Cố tổng tạm thời không đạt, thời hạn xem xét lại là hai tháng.”
(Hết chương 9)
Bình luận 💬 0