Chương 10: Người Duy Nhất Đạt Yêu Cầu
Sau khi tắt quyền giám sát của Nguyệt Lão 7.0, Tống Dư Miên mới phát hiện làm người yêu bình thường khó hơn tham gia thử nghiệm rất nhiều. Trước kia, hệ thống sẽ nhắc họ dùng bữa chung, cảnh báo khi một người làm việc quá sức và tự động phân tích nguyên nhân mỗi lần tranh cãi. Bây giờ không còn giọng nói máy móc xen vào, Cố Đình Sâm phải tự đoán khi nào cậu đang thật sự giận, còn cậu cũng không thể mở bảng số liệu để kiểm tra người kia có nói dối hay không. Chỉ trong tuần đầu tiên, hai người đã cãi nhau ba lần vì những chuyện nhỏ đến mức trước đây chẳng ai nghĩ chúng có thể trở thành vấn đề.
Lần đầu là khi Cố Đình Sâm tự ý mua một chiếc giường lớn hơn cho phòng ngủ chính, cho rằng việc hai người thường xuyên ngủ cùng khiến chiếc giường cũ không còn đủ rộng. Tống Dư Miên đi công tác về, nhìn đội lắp đặt đang tháo giường của mình thì lập tức đuổi tất cả ra ngoài, sau đó đóng cửa phòng khách để hỏi tội người đã quên sạch thỏa thuận. Cố Đình Sâm không biện minh rằng mình muốn cậu ngủ thoải mái, chỉ gọi đội vận chuyển mang chiếc giường mới về kho rồi chủ động trả lại toàn bộ quyền thay đổi nội thất. Đến tối, Tống Dư Miên lại nằm sát bên anh, nghiêm túc kết luận chiếc giường hiện tại đúng là hơi chật nhưng chuyện đổi hay không phải do hai người cùng quyết định.
Lần thứ hai xảy ra vì Tống Dư Miên làm việc liên tục gần hai mươi giờ rồi tắt thiết bị liên lạc. Cố Đình Sâm không thể nhờ Nguyệt Lão kiểm tra tình trạng của cậu, cuối cùng phải rời cuộc họp chạy về nhà, chỉ để thấy người nọ đang ngủ gục trên bàn làm việc với hộp thức ăn còn nguyên. Anh tức giận đến mức suốt bữa tối không nói quá ba câu, khiến Tống Dư Miên lần đầu nhận ra sự im lặng của người yêu còn đáng sợ hơn một bài cảnh cáo dài của AI. Hai người ngồi đối diện gần nửa giờ mới thống nhất rằng Cố Đình Sâm không được tự ý kiểm soát, nhưng cậu cũng phải báo một câu nếu muốn đóng toàn bộ liên lạc trong thời gian dài.
Tống Dư Miên chống cằm, nhìn vẻ mặt vẫn chưa hoàn toàn dịu lại của anh rồi cố ý hỏi: “Cố tổng không có Nguyệt Lão hỗ trợ thì chỉ biết ngồi lạnh mặt sao? Anh đã viết được một trăm phương pháp để tôi không thể đánh trượt, chẳng lẽ không có phương pháp nào dành cho lúc bạn trai bỏ bữa? Hay tập tài liệu ấy xóa rồi, khả năng nói chuyện của anh cũng biến mất theo?”
Cố Đình Sâm đặt cốc nước ấm xuống trước mặt cậu, ánh mắt còn giận nhưng giọng nói đã bớt căng thẳng. “Tôi không cần phương pháp, chỉ cần cậu đừng để mình nằm bất tỉnh trong phòng làm việc mà không ai biết. Tôi có thể tôn trọng việc cậu muốn ở một mình, nhưng không thể bình tĩnh khi nhớ đến Lam Cảng rồi nhìn thiết bị liên lạc mất tín hiệu suốt năm giờ. Nếu lần sau cậu vẫn làm vậy, tôi sẽ không sắp xếp bác sĩ hay tự mở cửa, nhưng tôi sẽ đứng ngoài gõ đến khi cậu chịu trả lời.”
Tống Dư Miên vốn định phản bác, cuối cùng chỉ cầm cốc nước lên uống rồi kéo tay anh đặt lên bàn. Cậu hiểu Cố Đình Sâm chưa thể lập tức loại bỏ thói quen kiểm soát mọi rủi ro, giống như cậu cũng chưa thể ngừng dùng lời khó nghe để che giấu sự mềm lòng. Điểm khác biệt là bây giờ họ không còn cố chứng minh ai đúng hơn, mà bắt đầu học cách nói rõ điều mình sợ trước khi nỗi sợ biến thành hành động gây tổn thương. Sau cuộc tranh cãi ấy, Tống Dư Miên vẫn thỉnh thoảng quên giờ, nhưng sẽ để lại một tin nhắn ngắn, còn Cố Đình Sâm cũng không xuất hiện trước cửa nếu cậu chưa thật sự cần.
Tháng thứ hai không có AI trôi qua yên ổn hơn, dù định nghĩa “bạn trai bình thường” của Cố Đình Sâm vẫn khiến người khác khó hiểu. Anh không lập kế hoạch theo đuổi nữa, nhưng lại lập một bảng phân công việc nhà dài ba trang, trong đó thời gian chơi cùng Không Đạt cũng được chia chính xác theo phút. Tống Dư Miên xóa bảng ấy, thay bằng quy tắc ai nhìn thấy việc gì thì làm việc đó, kết quả ba ngày sau không ai nhớ mua thức ăn năng lượng cho thú máy. Cuối cùng, họ phải lái xe xuyên nửa thành phố lúc đêm khuya, vừa tranh luận xem trách nhiệm thuộc về ai vừa để Không Đạt ngồi phía sau phát tiếng kêu đói đầy oán trách.
Những ngày không được hệ thống chấm điểm khiến Tống Dư Miên nhìn thấy rõ hơn sự cố gắng vụng về của Cố Đình Sâm. Anh bắt đầu hỏi trước khi làm điều gì, dù đôi lúc câu hỏi nghiêm túc đến mức biến một nụ hôn thành cuộc xin phê duyệt. Có tối hai người nằm cạnh nhau, Cố Đình Sâm hỏi liệu anh có thể ôm cậu đến sáng hay không, khiến Tống Dư Miên tức đến mức tự kéo cánh tay người kia đặt quanh eo mình. Nhưng cũng chính sự cẩn thận ấy khiến cậu hiểu người đàn ông này thật sự sợ lặp lại sai lầm, chứ không chỉ tạm thời thay đổi để vượt qua một bài đánh giá khác.
Đúng hai tháng sau ngày đóng giám sát, Tống Dư Miên chủ động đặt bàn tại nhà hàng nơi họ gặp nhau lần đầu. Cậu đến sớm mười phút, ngồi đúng vị trí cạnh cửa sổ và gọi sẵn trà hoa tuyết nhưng không tự ý chọn món cho người còn lại. Cố Đình Sâm xuất hiện trước giờ hẹn năm phút, mặc áo sơ mi đen giống hôm đầu tiên nhưng không mang theo tài liệu, trợ lý hay bất kỳ lịch trình công việc nào. Khi anh ngồi xuống, cả hai đều nhận ra khoảng cách mười bốn tháng đã khiến một cuộc gặp giống hệt ngày trước trở thành một chuyện hoàn toàn khác.
Cố Đình Sâm nhìn tách trà trước mặt, sau đó chuyển ánh mắt sang bảng đánh giá đang đóng trên tay cậu. “Tôi đã nghĩ cậu sẽ cố ý đến trễ để xem mình có mất kiên nhẫn không. Trên đường đến đây, tôi còn kiểm tra ba lần xem tuyến tàu số ba có gặp sự cố hay không. Xem ra dù đã xóa kế hoạch, tôi vẫn chưa hoàn toàn sửa được thói quen chuẩn bị cho mọi tình huống.”
Tống Dư Miên nhấp một ngụm trà, giọng điệu thản nhiên nhưng khóe môi đã hơi cong lên. “Tôi từng dùng chuyện đến trễ để tìm lý do đánh trượt anh, hôm nay không cần làm vậy nữa. Hai tháng qua đủ để tôi biết anh vẫn cố chấp, thích lo xa, làm việc quá sức và đôi khi còn tự cho rằng phương án của mình là tốt nhất. Anh cũng không biết dỗ người, khả năng nói lời dễ nghe thấp hơn mức trung bình, nếu chỉ xét khuyết điểm thì danh sách dài hơn cuộc gặp đầu tiên rất nhiều.”
Cố Đình Sâm đặt tay lên mặt bàn, những ngón tay khẽ siết lại dù vẻ mặt vẫn bình tĩnh. “Tôi không phản đối bất kỳ đánh giá nào trong số đó. Nếu cậu cho rằng chúng ta cần thêm thời gian, tôi có thể tiếp tục làm bạn trai mà không yêu cầu đăng ký quan hệ. Nếu kết luận vẫn là không đạt, tôi cũng sẽ chấp nhận, nhưng lần này tôi muốn nghe chính cậu nói thay vì nhận thông báo từ hệ thống.”
Tống Dư Miên nhìn người đàn ông từng dùng một trăm điểm để ép mình dừng lại, giờ đây lại ngồi trước mặt và thật sự trao cho cậu mọi đường lui. Cậu mở bảng đánh giá cá nhân, phần ưu điểm không còn bị bỏ trống như lần đầu mà đã được điền kín bằng những dòng ngắn gọn. Cố Đình Sâm biết lắng nghe sau khi mắc sai lầm, giữ lời ngay cả lúc việc giữ lời khiến anh phải rời đi, sẵn sàng thừa nhận nỗi sợ và chưa từng yêu cầu cậu trở thành một người dễ chịu hơn. Ở cuối bảng, Tống Dư Miên còn ghi thêm một câu rằng người này rất phiền phức, nhưng sự phiền phức ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu.
Cậu đẩy bảng đánh giá qua bàn, giữ vẻ mặt bình tĩnh như thể kết luận không có gì đặc biệt. “Khuyết điểm rất nhiều, một số còn nghiêm trọng và cần tiếp tục quan sát lâu dài. Ưu điểm tạm đủ, thái độ sửa sai có tiến bộ, khả năng làm bạn trai sau khi mất quyền hỗ trợ của AI cũng miễn cưỡng vượt qua. Kết luận cuối cùng là một trăm điểm, đạt yêu cầu.”
Cố Đình Sâm nhìn con số trên màn hình rất lâu, đến mức Tống Dư Miên bắt đầu nghi ngờ anh đã mất khả năng đọc. Người đàn ông luôn có phản ứng cho mọi tình huống đưa tay chạm lên bảng đánh giá rồi lại rút về, như sợ chỉ cần cử động mạnh một chút thì kết quả sẽ biến mất. Anh không hỏi liệu cậu có chắc chắn hay không, cũng không lập tức mở thủ tục đăng ký, chỉ đứng dậy đi đến bên cạnh rồi cúi xuống ôm cậu thật chặt. Tống Dư Miên để anh giữ mình một lúc, sau đó mới vỗ nhẹ lên lưng nhắc rằng cả nhà hàng đang nhìn.
Cố Đình Sâm không buông ngay, giọng nói khàn hơn bình thường khi vang lên bên tai cậu. “Tôi không nghĩ mình sẽ được một trăm điểm lần nữa. Lần đầu tiên con số đó là quyết định đơn phương của tôi, còn lần này là cậu tự chọn, ý nghĩa hoàn toàn khác. Dư Miên, tôi sẽ không dùng điểm này để kích hoạt bất kỳ điều khoản nào, nhưng tôi muốn hỏi cậu có đồng ý đăng ký bạn đời với tôi không?”
Tống Dư Miên kéo anh ngồi xuống, sau đó mở giao diện đăng ký đã được chuẩn bị từ trước. “Tôi cho anh một trăm điểm không phải để trưng bày, nhưng chuyện kết hôn vẫn phải có điều kiện. Không được lập kế hoạch hôn nhân một mình, không được chọn nhà, ngày cưới hay danh sách khách trước khi hỏi tôi. Điều cuối cùng, nếu sau này chúng ta xảy ra vấn đề, không được dùng chỉ số tương thích để chứng minh ai đúng, vì hệ thống có thể ghép hai người phù hợp nhưng không thể sống thay họ.”
Hai người đăng ký quan hệ bạn đời ngay tại nhà hàng, không còn điều khoản Cam kết tuyệt đối và cũng không cần chỉ số khách quan kích hoạt. Sau cuộc điều tra trước đó, Nguyệt Lão 7.0 đã được cập nhật, mọi hình thức chung sống bắt buộc dựa trên điểm số một phía đều bị hủy bỏ. Khi giao diện yêu cầu hai người xác nhận lần cuối, Cố Đình Sâm không chạm vào trước mà đợi Tống Dư Miên đặt tay lên màn hình. Hai dấu sinh học cùng sáng lên, lần đầu tiên mối quan hệ của họ được hình thành bởi lựa chọn đồng thời chứ không phải một người kéo, một người tìm cách chạy.
Bốn tháng sau, hôn lễ được tổ chức trên tầng quan sát của trạm không gian Lam Cảng. Tống Dư Miên từng phản đối địa điểm vì không muốn nhớ lại lần bị nhốt trong khoang kỹ thuật, nhưng Cố Đình Sâm nói chính nơi đó khiến anh lần đầu không thể dùng bình tĩnh che giấu tình cảm. Cuối cùng, họ chọn khu vườn nhân tạo nhìn ra biển sao, chỉ mời một số bạn bè, đồng nghiệp và những người từng trực tiếp chứng kiến hành trình ghép đôi hỗn loạn. Không Đạt đeo một chiếc nơ bạc, chạy quanh lễ đường tha nhẫn cưới đi mất gần mười phút, khiến vị tổng tài nổi tiếng lạnh lùng phải tự mình đuổi theo giữa tiếng cười của tất cả khách mời.
Trước lúc trao nhẫn, Nguyệt Lão 7.0 xuất hiện trên màn hình lớn và đề nghị Tống Dư Miên cập nhật đánh giá mới nhất về chồng tương lai. Hệ thống đã bị giới hạn quyền phân tích cảm xúc, nhưng vẫn giữ chức năng lưu lời chúc theo yêu cầu của hai người. Cậu nhìn Cố Đình Sâm đang đứng trước mặt, nhớ lại cuộc gặp đầu tiên, ba mươi ngày trống vắng và tất cả những lần họ phải học cách yêu mà không dựa vào dữ liệu. Sau gần mười tám tháng, người đàn ông này vẫn có gương mặt quá đẹp, vẫn nhiều người theo đuổi và vẫn mang đủ loại khuyết điểm khiến cậu thường xuyên nổi giận.
Tống Dư Miên nắm lấy tay anh, giọng nói vang lên rõ ràng giữa khu vườn ngập ánh sao. “Khuyết điểm rất nhiều, tạm thời chưa có dấu hiệu giảm bớt. Mặt quá đẹp, dễ gây phiền phức, thích lo xa và thỉnh thoảng vẫn cần nhắc nhở mới biết hỏi ý kiến người khác. Nhưng sau khi gặp đủ một trăm người, anh vẫn là người duy nhất đạt yêu cầu.”
Cố Đình Sâm cúi xuống hôn cậu giữa tiếng vỗ tay, lần này không cần AI ghi nhận, không cần nhiệm vụ và cũng không có bảng điểm nào sáng lên. Không Đạt ngồi dưới chân hai người, cuối cùng cũng nhả chiếc hộp nhẫn ra rồi vui vẻ vẫy đuôi máy. Ngoài lớp kính trong suốt, hàng nghìn vì sao trải dài đến tận đường chân trời, còn Nguyệt Lão lặng lẽ lưu lại một kết luận cuối cùng. Hệ thống có thể tính được xác suất hai người phù hợp, nhưng việc họ có nắm tay nhau đến cuối cùng hay không, từ đầu đến cuối vẫn chỉ có thể do chính họ lựa chọn.
(Hết chương 10)
Bình luận 💬 0