Chương 11: Sau Khi Kết Hôn, Vẫn Phải Chấm Điểm
Sáu tháng sau hôn lễ, Tống Dư Miên thức dậy trong vòng tay Cố Đình Sâm và phát hiện trên trần phòng ngủ xuất hiện một bảng đánh giá màu vàng chói mắt. Nguyệt Lão 7.0 đã im lặng gần nửa năm, hôm nay lại tự động mở toàn bộ rèm cửa, còn phát bản nhạc chúc mừng giống hệt ngày hệ thống ép hai người chung sống. Tống Dư Miên chưa tỉnh hẳn đã giơ tay che mắt, chân đạp nhẹ người đang ôm mình như muốn đẩy nguồn gốc mọi phiền phức xuống giường. Cố Đình Sâm chỉ siết cánh tay quanh eo cậu chặt hơn, đồng thời ra lệnh cho hệ thống giảm ánh sáng xuống mức thấp nhất.
Nguyệt Lão không chịu im lặng, giọng nói vui vẻ vang khắp căn phòng. “Chúc mừng hai công dân đã hoàn thành sáu tháng hôn nhân với tỷ lệ xung đột nghiêm trọng bằng không. Dựa trên thành tích nổi bật, Cục Quản lý Ghép đôi mời hai người tham gia chương trình thử nghiệm mới mang tên Bạn đời tự nguyện 2.0. Nhiệm vụ đầu tiên là đánh giá mức độ hài lòng về người bạn đời hiện tại theo thang điểm một trăm.”
Tống Dư Miên kéo chăn phủ qua đầu, giọng nói truyền ra đầy khó chịu. “Tôi vừa mở mắt đã nhìn thấy chồng mình, mức độ hài lòng tạm thời là âm mười. Lý do: ôm quá chặt, chiếm hơn nửa giường và dung túng cho AI tự ý đánh thức chủ nhà. Nếu hệ thống còn phát nhạc thêm một phút, tôi sẽ gửi khiếu nại yêu cầu tháo toàn bộ quyền truy cập.”
Cố Đình Sâm tắt âm thanh của Nguyệt Lão, sau đó mới kéo chăn xuống khỏi gương mặt cậu. “Tôi không dung túng, chương trình này được cậu ký đồng ý từ hai tháng trước. Khi ấy cậu nói muốn kiểm tra phiên bản mới xem còn điều khoản nào ép buộc người tham gia hay không. Nếu hôm nay không muốn bắt đầu, tôi sẽ xin lùi lịch sang ngày khác.”
Tống Dư Miên nhìn bảng xác nhận mang chữ ký điện tử của mình, cuối cùng nhớ ra đã đồng ý tham gia trong một đêm làm việc quá khuya. Cậu vốn chỉ muốn kiểm tra bản cập nhật sau khi điều khoản Cam kết tuyệt đối bị hủy bỏ, không ngờ Cục Quản lý lại lấy hai người làm cặp đôi mẫu để quảng bá. Phần giới thiệu chương trình còn ghi rõ câu chuyện của họ chứng minh AI chỉ nên hỗ trợ, tuyệt đối không được thay con người đưa ra quyết định tình cảm. Tống Dư Miên đọc đến đó mới bớt khó chịu, nhưng vẫn đánh dấu việc đánh thức người tham gia trước chín giờ sáng là lỗi thiết kế cần sửa.
Bài kiểm tra đầu tiên yêu cầu mỗi người âm thầm chuẩn bị một ngày nghỉ theo sở thích của đối phương, nhưng không được truy cập lịch sử tìm kiếm, hồ sơ sinh hoạt hoặc hỏi trợ lý. Cố Đình Sâm vừa đọc xong đã vô thức mở bảng lịch, lập tức bị Tống Dư Miên giật thiết bị khỏi tay. Sau hơn một năm rưỡi ở bên nhau, anh vẫn giữ phản xạ thu thập dữ liệu trước khi làm bất kỳ việc gì, dù bây giờ đã biết dừng lại đúng lúc. Tống Dư Miên quyết định đây là cơ hội thích hợp để xem người đàn ông từng viết một trăm phương pháp có thể làm gì khi bị cấm chuẩn bị.
Cậu ngồi ở mép giường, nghiêm túc tuyên bố quy tắc riêng. “Không được hỏi Lâm Kha, không được xem lịch làm việc của tôi và càng không được mua cả nhà hàng chỉ vì sợ tôi không thích đông người. Anh phải tự nghĩ, làm sai cũng không được dùng tiền sửa chữa giữa chừng. Tôi cũng sẽ chuẩn bị cho anh, đến cuối ngày mới được chấm điểm.”
Cố Đình Sâm gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên mái tóc rối cùng vẻ buồn ngủ của cậu. “Tôi có thể hỏi một câu không liên quan đến kế hoạch không? Hôm nay cậu muốn ăn sáng trên giường hay ra phòng khách? Đây là nhu cầu hiện tại, không phải dữ liệu dùng cho bài kiểm tra.”
Tống Dư Miên mất vài giây mới nhận ra người này đang thật sự học cách hỏi trước cả những chuyện nhỏ. Cậu dựa vào vai anh, thuận tay kéo cánh tay kia về quanh eo mình rồi nhắm mắt lại. “Ăn sau, ngủ thêm nửa giờ trước. Nếu anh dám dùng khoảng thời gian này đi chuẩn bị kế hoạch, bài kiểm tra chưa bắt đầu đã không đạt.”
Đến buổi trưa, Cố Đình Sâm đưa Tống Dư Miên đến một khu vườn thực tế ảo mới mở ở ngoại ô. Nơi đó không có khách đông, nhưng anh cũng không bao trọn khu vực, chỉ đặt một khoang riêng nhìn ra hồ mô phỏng. Chương trình trong khoang cho phép người dùng nằm trên thảm cỏ, xem những hành tinh xa xôi trôi qua bầu trời và gọi đồ ăn mà không cần bước ra ngoài. Tống Dư Miên vốn nghĩ anh sẽ đưa mình đến một nhà hàng sang trọng hoặc chuẩn bị chuyến du lịch xa, không ngờ cả buổi chiều chỉ cần nằm yên, ăn đồ ngọt và xem Không Đạt đuổi theo những con bướm ảo.
Cố Đình Sâm ngồi cạnh cậu, trong tay vẫn không có thiết bị làm việc. “Tôi từng nghĩ một ngày nghỉ phải có lịch trình đầy đủ mới không lãng phí thời gian, nhưng cậu không thích bị kéo đi quá nhiều nơi. Tôi chọn chỗ này vì có thể thay đổi phong cảnh mà không cần di chuyển, cũng không bắt buộc trò chuyện với người lạ. Nếu vẫn không thích, chúng ta có thể về nhà, nhưng tôi sẽ không đổi sang phương án dự phòng.”
Tống Dư Miên tựa đầu lên đùi anh, nhìn bầu trời chuyển từ màu lam sang tím nhạt. “Không đến mức phải về, tạm thời được tám mươi lăm điểm. Trừ năm điểm vì anh đặt khoang tận ngoại ô, mười điểm còn lại giữ lại xem buổi tối có phạm lỗi không. Nhưng anh thật sự không chuẩn bị phương án khác chứ?”
Cố Đình Sâm khẽ vuốt tóc cậu, vẻ mặt bình tĩnh nhưng giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ. “Tôi đã viết ba phương án rồi xóa trước khi ra khỏi nhà. Một phương án là ở nhà xem phim, một phương án đi trạm nghỉ dưỡng và phương án cuối là đưa cậu đến đây. Tôi không thể lập tức biến thành người hoàn toàn không chuẩn bị, chỉ có thể tập không dùng kế hoạch để ép cậu đi theo.”
Buổi tối đến lượt Tống Dư Miên chuẩn bị ngày nghỉ cho Cố Đình Sâm, nhưng cậu không đưa anh đến nơi nào đặc biệt. Hai người trở về nhà, Tống Dư Miên thu toàn bộ thiết bị làm việc rồi yêu cầu Cố Đình Sâm ngồi yên trong bếp. Trên bàn là nguyên liệu nấu món cá đá mà anh thích, tuy nhiên người phụ trách nấu ăn lại chưa từng hoàn thành một món phức tạp quá ba bước. Cố Đình Sâm nhìn con cá bị cắt lệch cùng phần gia vị được đổ bằng cảm giác, cuối cùng không nhịn được muốn đứng dậy hỗ trợ.
Tống Dư Miên lập tức dùng cán thìa chặn anh lại, vẻ mặt không cho phép thương lượng. “Ngày nghỉ của anh là không phải xử lý bất cứ chuyện gì, kể cả nguy cơ bữa tối không ăn được. Tôi đã học cách làm món này ba ngày, dù thất bại cũng phải để tôi tự hoàn thành. Anh chỉ cần ngồi đó, nhìn tôi và ngừng kiểm tra tin nhắn công việc.”
Cố Đình Sâm đặt vòng tay xuống bàn, khóe môi dần cong lên khi nhìn cậu vụng về đối phó với chảo nóng. “Cậu từng nói ghét nấu ăn, không cần vì tôi mà học những việc mình không thích. Chúng ta có thể gọi món từ nhà hàng, còn số nguyên liệu này để robot nhà bếp xử lý. Tôi vui vì cậu chuẩn bị, nhưng không muốn ngày nghỉ của mình đổi thành ngày cậu chịu khổ.”
Tống Dư Miên không quay đầu, tiếp tục lật miếng cá đã hơi cháy cạnh. “Tôi ghét bị ép nấu ăn, không có nghĩa cả đời không muốn tự làm một bữa cho chồng. Anh từng học pha đúng loại trà tôi thích, thức giữa đêm sửa Không Đạt và ngồi nghe tôi mắng suốt hai giờ sau khi tập kế hoạch bị phát hiện. Tôi làm một món cá không tính là chịu khổ, chỉ cần anh đừng cười khi ăn là được.”
Bữa tối cuối cùng không hoàn hảo, phần cá hơi mặn, nước sốt đặc hơn công thức và rau ăn kèm bị robot dọn dẹp nhầm mất một nửa. Cố Đình Sâm vẫn ăn hết, nhưng không nói những lời lấy lòng rằng đây là món ngon nhất từng được nếm. Anh chỉ bảo hương vị cần điều chỉnh, còn lần đầu Tống Dư Miên chủ động nấu cho mình xứng đáng một trăm điểm riêng. Cậu nghe xong liền đẩy cốc nước sang, nói chồng mình cuối cùng đã học được cách khen người khác mà không cần nói dối.
Đúng lúc hai người chuẩn bị dọn bàn, Nguyệt Lão 7.0 tự động bật lại để yêu cầu nộp kết quả cuối ngày. Cố Đình Sâm cho Tống Dư Miên một trăm điểm, phần nhận xét ghi rằng cậu vẫn lười, miệng cứng và không thích làm theo hướng dẫn, nhưng luôn âm thầm cố gắng vì người mình quan tâm. Tống Dư Miên nhìn bảng đánh giá của chồng hồi lâu, sau đó điền tám mươi lăm điểm như đã nói lúc chiều. Cố Đình Sâm không phản đối, nhưng ánh mắt rõ ràng dừng ở mười lăm điểm bị trừ lâu hơn bình thường.
Tống Dư Miên đặt ngón tay trên nút xác nhận, cố tình hỏi: “Cố tổng không hài lòng với điểm số sao? Anh vẫn còn thói quen chuẩn bị quá mức, đôi khi tự quyết định và sáng nay còn chiếm hơn nửa giường. Tám mươi lăm điểm đã là kết quả rất rộng lượng.”
Cố Đình Sâm kéo ghế cậu lại gần, một tay đặt lên thành ghế nhưng không tự ý ôm xuống. “Tôi chấp nhận kết quả, chỉ muốn hỏi mười lăm điểm còn lại có cơ hội lấy lại không. Hệ thống cho phép chỉnh sửa đánh giá trước nửa đêm, hiện tại vẫn còn hơn hai giờ. Tôi có thể tiếp tục cố gắng, nhưng phương pháp cụ thể cần người giám định hướng dẫn.”
Tống Dư Miên nhìn vẻ nghiêm túc của anh rồi bật cười, sau đó chủ động vòng tay qua cổ người đàn ông. “Điểm bị trừ không lấy lại bằng cách hỏi, phải xem biểu hiện thực tế. Trước mắt anh có thể bắt đầu từ việc dọn bếp, tắm cho Không Đạt rồi pha cho tôi một cốc trà. Sau đó nếu còn thời gian, tôi sẽ cân nhắc cho chồng mình thêm một cơ hội đặc biệt.”
Hai giờ sau, bảng đánh giá tự động khóa với kết quả cuối cùng là một trăm điểm. Nguyệt Lão hỏi lý do Tống Dư Miên thay đổi điểm số, nhưng cậu lập tức đặt toàn bộ dữ liệu sau mười giờ tối vào chế độ riêng tư. Cố Đình Sâm từ phía sau ôm lấy eo cậu, môi khẽ chạm lên vành tai còn đỏ, hoàn toàn không có ý giúp hệ thống giải đáp. Trong phòng khách, Không Đạt nằm trên ổ sạc, còn màn hình chỉ lưu lại một dòng nhận xét cuối cùng của người giám định.
“Khuyết điểm chưa sửa hết, nhưng biểu hiện sau khi được nhắc nhở rất tốt. Tiếp tục đạt yêu cầu.”
(Hết chương 11)
Bình luận 💬 0