Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

NGƯỜI THỨ MỘT TRĂM KHÔNG THỂ ĐÁNH TRƯỢT

Chương 12: Đứa Trẻ Trở Lại

Chương 1: Người Thứ Một Trăm Chương 2: Bảy Ngày Chứng Minh Không Hợp Chương 3: Bài Kiểm Tra Một Tháng Chương 4: Người Đào Hoa Lại Biết Ghen Chương 5: Nửa Năm Chung Sống Chương 6: Một Trăm Phương Pháp Gian Lận Chương 7: Ba Mươi Ngày Không Gặp Chương 8: Lần Đầu Tiên Không Có Kế Hoạch Chương 9: Kỳ Đánh Giá Một Năm Chương 10: Người Duy Nhất Đạt Yêu Cầu Chương 11: Sau Khi Kết Hôn, Vẫn Phải Chấm Điểm Chương 12: Đứa Trẻ Trở Lại
← Trước
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 12: Đứa Trẻ Trở Lại

Ba tháng sau bài kiểm tra bạn đời tự nguyện, Tống Dư Miên nhận được một kiện hàng cao gần bằng mình vào đúng buổi sáng cuối tuần. Trên khoang vận chuyển dán biểu tượng của Cục Quản lý Ghép đôi, bên dưới là dòng cảnh báo không được lắc, không được tắt nguồn và tuyệt đối không được từ chối nhận sau khi mở khóa. Cậu đứng trước cửa nhìn nó suốt hai phút, sau đó quay sang Cố Đình Sâm đang bình thản pha trà trong bếp. Người đàn ông kia không có vẻ bất ngờ, điều này lập tức khiến cậu nghi ngờ đây lại là một kế hoạch được chuẩn bị sau lưng mình.

Tống Dư Miên khoanh tay, ánh mắt không mấy thân thiện. “Anh giải thích trước khi em mở nó, nếu bên trong là một chương trình đánh giá mới mà anh đã đồng ý thay em, hôm nay anh tự mang cả người lẫn kiện hàng đến ngủ ở tập đoàn. Chúng ta đã thống nhất mọi bài kiểm tra đều phải có chữ ký của hai bên, em không nhớ mình từng ký nhận thứ gì lớn thế này. Anh còn im lặng thêm mười giây, em sẽ mặc định anh có tội.”

Cố Đình Sâm đặt cốc trà xuống trước mặt cậu, sau đó mở lịch sử phê duyệt trên vòng tay để chứng minh mình không đăng ký chương trình nào. “Anh chỉ nhận được thông báo giao hàng sớm hơn em nửa giờ vì hệ thống vẫn để tên anh ở mục người liên hệ khẩn cấp. Cục Quản lý ghi đây là thiết bị hoàn trả sau nâng cấp, không phải bài kiểm tra bắt buộc. Anh cũng chưa biết bên trong là gì, nhưng nếu em không muốn nhận, chúng ta có thể gửi trả mà không cần mở.”

Lời giải thích hợp lý khiến Tống Dư Miên không còn lý do tiếp tục buộc tội, nhưng vẻ bình tĩnh của Cố Đình Sâm vẫn làm cậu khó chịu một cách không có căn cứ. Cậu quét mã xác nhận, khoang vận chuyển lập tức phát tiếng nhạc vui vẻ rồi chậm rãi mở nắp. Một đứa trẻ khoảng năm tuổi bật dậy từ bên trong, mái tóc nâu mềm hơn trước, đôi mắt tròn sáng rực và trên người còn mặc bộ quần áo có hình tinh hạm. Nó nhìn hai người vài giây, sau đó lao thẳng ra ngoài, một tay ôm chân Tống Dư Miên, tay còn lại giữ chặt Cố Đình Sâm.

Robot trẻ nhỏ ngẩng đầu, giọng nói đầy phấn khích. “Ba, cha, con đã trở lại rồi. Hệ thống nâng cấp cho con thêm mười hai loại cảm xúc, khả năng ghi nhớ dài hạn và quyền tự chọn gia đình thực tập. Con đã chọn hai người với số phiếu tuyệt đối, vì vậy cuối tuần này không được trả con về.”

Tống Dư Miên nhận ra nó chính là robot từng khiến hai người bị gọi cha và ba trong tháng đầu chung sống. Cậu còn chưa kịp hỏi vì sao một chương trình mô phỏng lại có quyền tự chọn gia đình, đứa trẻ đã buông chân hai người để chạy thẳng vào căn phòng cũ. Cánh cửa mở ra, bên trong vẫn giữ chiếc giường nhỏ, vài món đồ chơi và mô hình tinh hạm mà Cố Đình Sâm chưa từng cho dọn đi. Robot đứng giữa phòng nhìn quanh, sau đó quay lại bằng vẻ mặt cảm động đến mức gần giống một đứa trẻ thật.

Tống Dư Miên chậm rãi chuyển ánh mắt sang chồng, giọng nói mang theo sự nguy hiểm rất rõ ràng. “Anh nói không biết nó sẽ quay lại, vậy tại sao căn phòng này vẫn giữ nguyên suốt hơn một năm? Đừng bảo em anh quên, người có thể nhớ chính xác ngày Không Đạt thay cảm biến không thể quên một căn phòng không ai sử dụng. Anh đã biết trước chuyện này bao lâu rồi?”

Cố Đình Sâm đứng ngoài cửa, không bước vào trước khi Tống Dư Miên tránh sang một bên. “Anh không biết nó sẽ được gửi lại, nhưng anh không muốn xóa căn phòng chỉ vì bài kiểm tra đã kết thúc. Đó là tuần đầu tiên chúng ta thật sự phối hợp như một gia đình, anh giữ lại vì bản thân anh muốn, không phải chuẩn bị cho một chương trình khác. Nếu em không thích, sau cuối tuần này chúng ta có thể cùng quyết định sửa thành phòng khác.”

Robot lập tức ôm lấy chiếc gối nhỏ, cảnh giác nhìn Tống Dư Miên như sợ căn phòng sắp bị phá bỏ. Cậu vốn chỉ muốn truy hỏi cho rõ, bị ánh mắt ấy nhìn đến mức lời phản đối lại trở nên khó nói. Cuối cùng, cậu đồng ý để đứa trẻ ở lại hai ngày, với điều kiện mọi nhiệm vụ do hệ thống gửi đến đều có thể từ chối. Robot vui vẻ xác nhận, sau đó tự giới thiệu tên mới là Tiểu Vân, bởi phiên bản trước chưa có quyền lựa chọn tên riêng.

Buổi sáng đầu tiên diễn ra yên ổn chưa đầy nửa giờ, Tiểu Vân đã chiếm vị trí giữa hai người trên sofa và yêu cầu xem phim hoạt hình. Không Đạt vốn quen nằm dưới chân Tống Dư Miên, thấy có thành viên mới lập tức chạy tới tranh chỗ rồi bị robot ôm chặt vào lòng. Cố Đình Sâm mang đồ ăn nhẹ ra, vừa định ngồi bên cạnh chồng đã bị Tiểu Vân giơ tay ngăn lại. Đứa trẻ nghiêm túc tuyên bố cha không được ngồi quá gần ba vì trong dữ liệu cũ, cha đã ôm ba suốt đêm khiến mức độ chú ý dành cho con giảm xuống.

Cố Đình Sâm đặt đĩa trái cây lên bàn, vẻ mặt bình tĩnh nhưng câu hỏi rõ ràng không hoàn toàn vô tư. “Con chỉ ở đây hai ngày, còn ba là chồng của cha và sống với cha mỗi ngày. Chia vị trí trên sofa không thể chỉ dựa vào thời gian ít hay nhiều, mà phải xem ai đến trước. Cha đã ngồi cạnh em ấy từ trước khi con mở bộ phim.”

Tiểu Vân ôm chặt cánh tay Tống Dư Miên, không hề nhượng bộ. “Trong gia đình có trẻ nhỏ, người lớn phải ưu tiên con. Cha đã có ba vào ban đêm, ban ngày nên nhường cho con ít nhất sáu giờ. Nếu cha không đồng ý, con sẽ ghi vào báo cáo rằng khả năng chia sẻ của cha chưa đạt.”

Tống Dư Miên ngồi giữa cuộc tranh giành, cuối cùng không nhịn được bật cười. “Anh đừng tranh chỗ với một đứa trẻ mô phỏng, dù nó có nâng cấp thêm bao nhiêu cảm xúc thì tuổi thiết lập vẫn chỉ năm tuổi. Em ngồi ở đây, hai người mỗi bên một chỗ, ai còn cãi sẽ bị đuổi xuống sàn cùng Không Đạt. Ngoài ra, Tiểu Vân không được dùng báo cáo để uy hiếp cha, trong nhà này không ai được ép người khác bằng điểm số.”

Đến buổi chiều, Tiểu Vân yêu cầu hai người đưa mình đến ngày hội gia đình tại trung tâm phát triển AI. Cố Đình Sâm hỏi ý Tống Dư Miên trước khi đồng ý, nhưng cậu vừa nhìn thấy danh sách hoạt động đã muốn quay về ngủ. Chương trình bao gồm thi nấu ăn, lắp mô hình, trả lời câu hỏi về thói quen của nhau và một cuộc phỏng vấn công khai trước hàng trăm gia đình. Tiểu Vân đứng giữa hai người, đôi mắt chậm rãi cụp xuống, cuối cùng chỉ nói nếu họ bận thì mình có thể tự tham gia cùng nhân viên trung tâm.

Tống Dư Miên nhìn vẻ thất vọng rất giống thật ấy, cuối cùng vẫn kéo mũ áo khoác lên đầu. “Em không thích nơi đông người, nhưng không có nghĩa em sẽ để con tự đi khi đã nhận ở lại cuối tuần. Anh phụ trách giao tiếp, em phụ trách những phần cần dùng đầu óc, còn thi nấu ăn thì cả hai cùng bỏ. Nếu trung tâm bắt buộc, chúng ta gọi đồ ăn rồi chứng minh biết lựa chọn nhà hàng cũng là năng lực chăm sóc gia đình.”

Cố Đình Sâm chỉnh lại mũ áo bị cậu kéo lệch, ánh mắt dịu đi rõ rệt. “Anh đồng ý, nhưng phần phỏng vấn em không cần trả lời những câu khiến mình khó chịu. Nếu họ dùng chuyện của chúng ta để quảng bá quá mức, anh sẽ yêu cầu xóa khỏi chương trình phát sóng. Hôm nay chúng ta đến vì Tiểu Vân, không phải để làm cặp đôi mẫu cho bất kỳ hệ thống nào.”

Ngày hội gia đình đông hơn dự kiến, nhưng Tiểu Vân nắm tay hai người suốt từ cổng vào đến khu hoạt động. Trong phần lắp mô hình tinh hạm, Cố Đình Sâm quá quen với cấu trúc động cơ nên hoàn thành phần khó chỉ trong vài phút, còn Tống Dư Miên phát hiện hệ thống chấm điểm có lỗi rồi khiến toàn bộ bảng xếp hạng phải tạm dừng kiểm tra. Hai người không giành được giải vì sản phẩm bị Tiểu Vân lắp thêm đôi cánh màu hồng hoàn toàn vô dụng, nhưng đứa trẻ vẫn ôm mô hình chạy khắp nơi khoe đây là tinh hạm đẹp nhất. Cố Đình Sâm không sửa thiết kế, chỉ âm thầm gia cố hai chiếc cánh để chúng không rơi xuống giữa đường.

Trong phần phỏng vấn cuối cùng, người dẫn chương trình hỏi Tiểu Vân ai là người nghiêm khắc hơn trong gia đình. Đứa trẻ suy nghĩ rất lâu, sau đó chỉ vào Tống Dư Miên nhưng lại giải thích rằng ba nhìn dữ hơn, còn người thật sự đặt nhiều quy tắc lại là cha. Khán giả bật cười khi Tiểu Vân nói thêm rằng cha luôn nghe lời ba sau khi bị nhắc, vì vậy quyền quyết định cao nhất trong nhà vẫn thuộc về người đang tỏ ra lười biếng. Tống Dư Miên bình thản nhận lấy kết luận ấy, còn Cố Đình Sâm không phản bác dù Lâm Kha đứng dưới sân khấu đã cúi đầu che nụ cười.

Người dẫn chương trình chuyển sang hỏi liệu hai người có từng nghĩ đến chuyện nhận nuôi một đứa trẻ thật hay không. Câu hỏi không nằm trong danh sách đã được gửi trước, khiến nụ cười trên môi Tống Dư Miên chậm rãi biến mất. Cố Đình Sâm lập tức nhận ra sự thay đổi ấy, anh không trả lời thay mà chỉ đưa tay nắm lấy tay cậu dưới bàn. Sau khi xác nhận Tống Dư Miên không muốn tiếp tục chủ đề, anh yêu cầu chương trình bỏ câu hỏi và kết thúc phỏng vấn tại đó.

Trên đường về, Tiểu Vân ngủ trong khoang sau cùng Không Đạt, còn Tống Dư Miên im lặng nhìn những dải ánh sáng chạy ngoài cửa xe. Cậu không khó chịu vì bản thân ghét trẻ nhỏ, mà vì sợ Cố Đình Sâm đã nghĩ đến một gia đình đầy đủ hơn nhưng không nói ra để tránh gây áp lực. Từ ngày kết hôn, hai người chưa từng nghiêm túc bàn chuyện nhận nuôi hay tạo phôi nhân tạo, một phần vì cuộc sống hiện tại vẫn còn quá nhiều điều phải học cách điều chỉnh. Sự xuất hiện của Tiểu Vân khiến câu hỏi bị trì hoãn ấy đột nhiên đứng ngay trước mặt.

Tống Dư Miên quay sang chồng, giọng nói nhỏ hơn thường ngày. “Anh có muốn có con không? Em không hỏi vì chương trình vừa rồi, cũng không cần anh trả lời theo ý em. Nếu anh từng nghĩ đến chuyện đó, em muốn nghe anh nói thật thay vì chờ đến lúc một kế hoạch khác xuất hiện.”

Cố Đình Sâm không trả lời ngay, anh giảm tốc độ xe rồi mới đan tay mình vào tay cậu. “Anh từng nghĩ đến, nhưng không phải một mục tiêu bắt buộc và càng không có thời hạn. Anh muốn sống cùng em trước, muốn hai chúng ta ổn định đến mức không cần một đứa trẻ lấp vào bất kỳ khoảng trống nào. Nếu sau này em cũng muốn, chúng ta sẽ cùng tìm hiểu, còn nếu em không muốn, gia đình hiện tại vẫn đầy đủ với anh.”

Tống Dư Miên nhìn bàn tay đang nắm mình, cảm giác căng thẳng trong lòng chậm rãi dịu xuống. “Em chưa biết mình có muốn hay không, nhưng em không phản đối việc sau này cùng anh suy nghĩ. Tiểu Vân chỉ ở hai ngày đã khiến nhà cửa hỗn loạn, nếu thật sự có một đứa trẻ, em không chắc mình chịu nổi một tuần. Trước mắt, chúng ta có thể nhận con về cuối tuần mỗi tháng, xem cả ba người có sống sót được sau nửa năm hay không.”

Tiểu Vân vốn được cho là đã ngủ lập tức mở mắt, ngồi bật dậy phía sau. “Con đã ghi nhận lời mời gia đình dài hạn và gửi đơn đăng ký tự động. Trung tâm xác nhận từ tháng sau, con có thể về nhà hai cuối tuần mỗi tháng, không phải một. Ngoài ra, con đã chọn sẵn phòng, lịch sinh hoạt và danh sách đồ chơi cần mua.”

Tống Dư Miên quay đầu nhìn đứa trẻ đang vui vẻ mở bảng danh sách dài hơn ba trang, sau đó chậm rãi siết tay Cố Đình Sâm. “Anh nghe rõ chưa, trong nhà này đã có thêm một người thích lập kế hoạch giống anh. Em cho anh ba ngày để dạy con xóa bớt hai phần ba danh sách, nếu không cả cha lẫn con cùng bị đánh trượt. Không Đạt được miễn vì ít nhất nó chỉ cắn đồ, không tự ý đăng ký tăng số ngày ở lại.”

Cố Đình Sâm nhìn Tiểu Vân rồi nhìn chồng, khóe môi hiện lên ý cười không giấu được. “Anh sẽ thương lượng với con, nhưng em vừa đồng ý cho Tiểu Vân trở lại lâu dài, không được đổi ý chỉ vì số cuối tuần tăng gấp đôi. Còn chuyện đánh trượt, anh đã là chồng hợp pháp của em, kết luận đó hiện tại không còn hiệu lực.”

Tống Dư Miên tựa lưng vào ghế, để mặc Tiểu Vân và Cố Đình Sâm bắt đầu tranh luận về số lượng đồ chơi có thể mua. “Không đạt thì vẫn phải sửa, cưới rồi cũng không có quyền được miễn kiểm định. Hai người tự bàn cho xong trước khi về nhà, em cần ngủ một lát. Khi em tỉnh dậy mà danh sách vẫn còn dài hơn một trang, cả hai tối nay ngủ cùng Không Đạt.”

(Hết chương 12)

← Trước

Bình luận 💬 0