Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

NGƯỜI THỨ MỘT TRĂM KHÔNG THỂ ĐÁNH TRƯỢT

Chương 5: Nửa Năm Chung Sống

Chương 1: Người Thứ Một Trăm Chương 2: Bảy Ngày Chứng Minh Không Hợp Chương 3: Bài Kiểm Tra Một Tháng Chương 4: Người Đào Hoa Lại Biết Ghen Chương 5: Nửa Năm Chung Sống Chương 6: Một Trăm Phương Pháp Gian Lận Chương 7: Ba Mươi Ngày Không Gặp Chương 8: Lần Đầu Tiên Không Có Kế Hoạch Chương 9: Kỳ Đánh Giá Một Năm Chương 10: Người Duy Nhất Đạt Yêu Cầu Chương 11: Sau Khi Kết Hôn, Vẫn Phải Chấm Điểm Chương 12: Đứa Trẻ Trở Lại
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 5: Nửa Năm Chung Sống

Tống Dư Miên vẫn giữ cà vạt của Cố Đình Sâm, nhưng lực trong tay đã vô thức lỏng đi khi nghe câu hỏi ấy. Cậu vốn định dùng bài đăng của Tần An Nhược để chứng minh người đàn ông này thật sự quá đào hoa, nào ngờ chưa tìm được bằng chứng đã tự đưa mình vào thế khó. Gương mặt Cố Đình Sâm ở khoảng cách gần càng khiến lý do đánh trượt ban đầu trở nên đáng ghét, nhất là khi đôi mắt anh hiện rõ ý cười hiếm hoi. Tống Dư Miên lập tức kéo cà vạt thêm một chút, quyết không để người bị chất vấn chiếm thế thượng phong.

Cậu nhìn thẳng vào anh, cố giữ giọng điệu bình thản. “Tôi đang khiếu nại thái độ không công bằng của anh, không liên quan đến ghen tuông. Tôi ăn tối với Lạc Minh Chu thì anh chen vào dự án, còn người khác công khai theo đuổi anh, anh lại để bài đăng tồn tại cả buổi tối. Hai chúng ta đang trong thời gian thử nghiệm, danh tiếng của anh cũng ảnh hưởng đến đánh giá của tôi.”

Cố Đình Sâm không giành lại cà vạt, chỉ nâng vòng tay để mở lịch sử liên lạc trong ngày. “Tần An Nhược đăng bài mà không hỏi ý kiến tôi, bộ phận pháp lý đã yêu cầu gỡ xuống từ ba giờ trước. Tôi không lập tức công khai phản bác vì hai tập đoàn đang đàm phán hợp đồng, nhưng thông báo chính thức sẽ được đăng vào sáng mai. Còn việc tôi tham gia dự án Thiên Cầm, đúng là có một phần vì tôi không thích nhìn cậu ngồi quá gần Lạc Minh Chu.”

Lời thừa nhận quá thẳng khiến Tống Dư Miên nhất thời quên mất phải buông tay. Cậu đã chuẩn bị tinh thần nghe Cố Đình Sâm đưa ra một loạt số liệu và lý do công việc, hoàn toàn không ngờ anh sẽ bình tĩnh nhận mình ghen. Cảm giác thắng được một ván lẽ ra phải khiến cậu hài lòng, nhưng nhịp tim lại đột nhiên nhanh lên một cách rất thiếu nguyên tắc. Tống Dư Miên lập tức đẩy người ra, xoay lưng đi về phía sofa để che đôi tai đang nóng dần.

Cậu ngồi xuống, ôm Không Đạt đang vội vàng chạy tới làm tấm chắn trước ngực. “Anh thừa nhận là được, lần sau đừng giả vờ rộng lượng rồi âm thầm làm khó người khác. Lạc Minh Chu chỉ là đồng nghiệp, tôi đã đánh trượt anh ấy từ ba tháng trước, hiện tại càng không có ý định sửa điểm. Nhưng chuyện của Tần An Nhược cũng phải giải quyết sạch sẽ, tôi không muốn ngày mai mở tinh võng lại thấy mình bị gọi là người chen vào giữa hai gia tộc.”

Cố Đình Sâm chỉnh lại cà vạt đã bị kéo lệch, ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt cố tỏ ra không quan tâm của cậu. “Tôi sẽ xử lý, nhưng tôi cũng cần làm rõ một chuyện. Tôi chưa từng cho bất kỳ ai ngoài cậu quyền bước vào quá trình ghép đôi, càng không tồn tại quan hệ mập mờ như những lời đồn trên tinh võng. Cậu không chen vào giữa ai cả, từ đầu đến cuối chỉ có tôi cố chen vào cuộc sống của cậu.”

Sáng hôm sau, tập đoàn Thâm Hải đăng thông báo khẳng định Cố Đình Sâm không có quan hệ riêng tư với Tần An Nhược, đồng thời yêu cầu các tài khoản tung tin sai lệch ngừng sử dụng hình ảnh của anh để suy diễn. Bài đăng công khai ngắn gọn đến mức lạnh lùng, nhưng câu cuối cùng lại xác nhận anh đang trong quá trình ghép đôi và tôn trọng tuyệt đối đối tượng hiện tại. Tên Tống Dư Miên không được nhắc đến, song những người biết chuyện vẫn nhanh chóng tìm được hồ sơ của cậu. Chưa đầy nửa ngày, vòng tay của cậu đã nhận hàng nghìn lời hỏi thăm, phần lớn đều muốn biết cậu dựa vào đâu đánh bại hàng triệu người theo đuổi Cố Đình Sâm.

Tống Dư Miên tắt toàn bộ thông báo, sau đó ném trách nhiệm xử lý cho người gây ra rắc rối. “Tôi đã nói gương mặt anh quá đẹp sẽ dẫn đến đào hoa, bây giờ chứng minh báo cáo của tôi hoàn toàn có căn cứ. Anh tự nhìn xem, có người còn gửi cho tôi bảng giá để đổi lấy vị trí ghép đôi. Mức cao nhất đủ mua hai căn nhà ở trung tâm, tôi đang cân nhắc liệu bán anh đi có vi phạm luật hay không.”

Cố Đình Sâm đặt bữa trưa xuống trước mặt cậu, không hề dao động trước nguy cơ bị bán. “Giá đó thấp hơn tài sản cá nhân tôi có thể chuyển cho bạn đời sau khi kết hôn, cậu không nên chấp nhận một giao dịch thua lỗ. Nếu thật sự thiếu tiền, cậu có thể nói trực tiếp với tôi. Còn báo cáo ‘dễ đào hoa’ vẫn không hợp lý, bởi vấn đề nằm ở người theo đuổi, không nằm ở lòng chung thủy của tôi.”

Sau lần ghen tuông không thành công ấy, Tống Dư Miên không còn nhắc đến chuyện tìm người khác để thử phản ứng của Cố Đình Sâm. Dự án Thiên Cầm kết thúc vào cuối tháng thứ tư, Lạc Minh Chu chủ động rút khỏi trò hỗ trợ chọc ghen vì không muốn tiếp tục bị tổng tài Thâm Hải sửa lỗi trước mặt toàn bộ nhóm kỹ thuật. Cố Đình Sâm cũng giữ lời, không can thiệp vào những dự án sau của cậu nếu không có lý do chính đáng. Hai người vẫn thỉnh thoảng tranh luận, nhưng những cuộc tranh luận ấy dần xoay quanh việc ai quên mua thức ăn cho Không Đạt hoặc ai đã chiếm hết chỗ trên sofa hơn là chuyện chấm dứt thử nghiệm.

Đến tháng thứ sáu, Tống Dư Miên đã quen với tiếng cửa mở vào khoảng chín giờ tối và bóng dáng cao lớn xuất hiện sau một ngày làm việc. Nếu Cố Đình Sâm về muộn, cậu sẽ để phần thức ăn trong khoang giữ nhiệt, nhưng luôn nói đó là vì nấu quá nhiều chứ không phải cố ý chờ. Những đêm anh ngủ lại tập đoàn, Tống Dư Miên thường thức lâu hơn bình thường, còn Không Đạt cũng chạy ra hành lang kiểm tra cửa vài lần. Nguyệt Lão từng kết luận cả chủ nhân lẫn thú máy đều xuất hiện phản ứng mong đợi, lập tức bị cậu khóa quyền phát biểu suốt hai mươi bốn giờ.

Một tối cuối tháng, Cố Đình Sâm trở về khi đã gần nửa đêm, sắc mặt mệt mỏi hơn thường lệ nhưng vẫn mở thiết bị làm việc ngay sau bữa ăn. Tập đoàn Thâm Hải đang thử nghiệm thế hệ động cơ mới, ba ngày liên tiếp anh chỉ ngủ chưa đến bốn giờ. Tống Dư Miên ngồi đối diện quan sát hồi lâu, cuối cùng giật bảng dữ liệu khỏi tay anh rồi đẩy cốc nước sang. Cậu không thích quản lý cuộc sống của người khác, nhưng càng không thích nhìn người này tự coi mình là một cỗ máy không cần nghỉ ngơi.

Tống Dư Miên giữ thiết bị sau lưng, vẻ mặt không cho phép thương lượng. “Anh từng nói thói quen cá nhân không được ảnh hưởng sức khỏe, quy tắc đó không chỉ áp dụng cho tôi. Hôm nay anh đã uống ba cốc chất kích thích, nhịp tim cao hơn bình thường và còn định làm việc đến sáng. Nếu anh không đi ngủ, tôi sẽ gửi báo cáo rằng đối tượng ghép đôi thiếu khả năng tự chăm sóc, cần bị loại ngay lập tức.”

Cố Đình Sâm day nhẹ giữa mày, không cố lấy lại thiết bị. “Cuộc thử nghiệm động cơ bắt đầu vào ngày mai, tôi cần kiểm tra báo cáo lần cuối. Nếu giao toàn bộ cho cấp dưới, một sai số nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến hàng trăm người trên trạm thử nghiệm. Tôi ngủ hai giờ là đủ, sau khi hoàn thành sẽ nghỉ bù.”

Tống Dư Miên không nhượng bộ, trực tiếp mở quyền kiểm tra tài liệu với tư cách chuyên viên AI. “Tôi có thể rà lại phần điều khiển tự động trong hai giờ, anh xử lý phần cơ khí rồi đi ngủ. Đây không phải giúp miễn phí, anh phải đổi lại ba ngày về nhà trước chín giờ và không mang việc lên bàn ăn. Nếu không đồng ý, tôi sẽ trả thiết bị rồi gọi thẳng cho trợ lý Lâm Kha, để toàn tập đoàn biết Cố tổng phải dùng sức khỏe đổi lấy năng suất.”

Hai người làm việc cạnh nhau đến hơn hai giờ sáng, sau đó Cố Đình Sâm thật sự tắt toàn bộ màn hình và trở về phòng. Tống Dư Miên nằm trên sofa đọc nốt báo cáo, không nhận ra mình đã ngủ quên cho đến khi tỉnh dậy dưới một tấm chăn mỏng vào sáng hôm sau. Trên bàn có bữa sáng cùng lời nhắn xác nhận ba ngày về sớm, bên dưới còn bổ sung rằng điều khoản không mang việc lên bàn ăn có hiệu lực với cả hai người. Cậu nhìn dòng chữ ấy rất lâu, cuối cùng không xóa mà lưu nó vào thư mục riêng.

Một tuần sau, trung tâm kiểm định cử Tống Dư Miên đến trạm không gian Lam Cảng để đánh giá hệ thống điều phối năng lượng. Công việc dự kiến kéo dài ba ngày, nhưng cậu vẫn mang theo hành lý đủ dùng một tuần vì Cố Đình Sâm đã kiểm tra danh sách hai lần. Trước lúc lên phi thuyền, anh còn đưa cho cậu một bộ định vị khẩn cấp mới, khiến Tống Dư Miên nghi ngờ mình đang đi qua nửa Liên bang thay vì đến trạm chỉ cách hành tinh mẹ bốn giờ. Cậu vừa than phiền phiền phức vừa cất thiết bị vào túi trong, không để anh nhìn thấy động tác ấy.

Ngày kiểm định cuối cùng, trạm Lam Cảng xảy ra sự cố mất điện trên diện rộng do một khoang năng lượng phụ quá tải. Hệ thống dự phòng khởi động chậm khiến ba khu vực bị phong tỏa, trong đó có khoang kỹ thuật nơi Tống Dư Miên đang kiểm tra máy chủ. Cửa an toàn tự động đóng lại, tín hiệu nội bộ chập chờn, còn nhiệt độ trong khoang bắt đầu giảm nhanh vì hệ thống duy trì môi trường mất nguồn. Cậu không bị thương, nhưng một thanh kim loại rơi xuống đã chặn lối thoát phụ, buộc cậu phải chờ đội cứu hộ từ bên ngoài.

Tống Dư Miên gửi vị trí qua thiết bị khẩn cấp rồi dựa lưng vào tường tiết kiệm sức lực. Kênh liên lạc chỉ giữ được âm thanh, tiếng rè liên tục chen vào từng câu khiến cậu khó nghe rõ nhân viên điều phối. Sau gần hai mươi phút, một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên, trầm thấp nhưng gấp hơn mọi ngày. Cậu nhìn thiết bị trong tay, nhất thời không hiểu vì sao Cố Đình Sâm lại xuất hiện trong kênh cứu hộ của Lam Cảng.

Cố Đình Sâm đang trên tàu thử nghiệm của Thâm Hải cách trạm chưa đến một giờ bay khi nhận tín hiệu khẩn cấp. Anh không tự ý xông vào khu vực phong tỏa, nhưng lập tức điều động kỹ sư động cơ và nguồn năng lượng dự phòng đến hỗ trợ đội cứu hộ của trạm. Qua bản đồ kỹ thuật, anh phát hiện đường cấp khí ở khoang của Tống Dư Miên sẽ ngừng hoạt động trước thời gian dự kiến mười lăm phút. Giọng anh vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng mệnh lệnh liên tiếp phía sau cho thấy tình hình nghiêm trọng hơn những gì nhân viên điều phối đã thông báo.

Cố Đình Sâm giữ kết nối, nói chậm để từng chữ không bị tín hiệu nuốt mất. “Dư Miên, phía sau bảng điều khiển bên trái có một van cơ học màu xanh, cậu mở nó một phần ba vòng để duy trì khí ấm. Đừng cố di chuyển thanh kim loại, đội cứu hộ đang tiếp cận từ hành lang phía bắc. Tôi ở ngoài trạm, cậu cứ nói chuyện với tôi cho đến khi họ mở được cửa.”

Tống Dư Miên làm theo hướng dẫn, nhưng vẫn không quên phản bác. “Anh đến đây làm gì, cuộc thử nghiệm động cơ hôm nay không phải rất quan trọng sao? Tôi chỉ bị nhốt, chưa chết, đội cứu hộ của Lam Cảng đủ khả năng giải quyết. Nếu anh lại bỏ toàn bộ công việc vì một tín hiệu khẩn cấp, tôi sẽ ghi anh thiếu bình tĩnh khi xử lý sự cố.”

Cố Đình Sâm im lặng vài giây, đến khi lên tiếng giọng nói đã thấp hơn. “Tôi không bỏ toàn bộ, phó giám đốc đang tiếp tục thử nghiệm theo phương án dự phòng. Nhưng tôi không thể ngồi cách cậu một giờ bay rồi chờ người khác báo kết quả. Cậu có thể trừ điểm sau khi ra ngoài, hiện tại hãy cho tôi biết tay cậu còn cảm giác không.”

Gần bốn mươi phút sau, cửa khoang kỹ thuật được mở bằng thiết bị cắt khẩn cấp. Tống Dư Miên vừa bước qua khe cửa đã nhìn thấy Cố Đình Sâm đứng phía sau đội cứu hộ, áo khoác còn chưa kịp kéo kín và mái tóc bị gió trong hành lang thổi rối. Người đàn ông luôn giữ vẻ điềm tĩnh tiến tới rất nhanh, nhưng dừng lại trước mặt cậu như cố nhớ rằng mình không thể tùy ý vượt qua ranh giới. Tống Dư Miên nhìn bàn tay anh siết chặt đến trắng bệch, cuối cùng chủ động bước thêm nửa bước.

Cậu chưa kịp nói mình không sao đã bị Cố Đình Sâm kéo vào lòng, vòng tay siết chặt đến mức gần như khiến cậu khó thở. Tống Dư Miên vốn định đẩy ra, nhưng khi cảm nhận lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hai tay lại chậm rãi nắm lấy phần áo sau lưng người kia. Đây là lần đầu tiên cậu nhận ra sự lạnh lùng của Cố Đình Sâm chưa bao giờ đồng nghĩa với bình thản tuyệt đối. Anh chỉ giỏi giấu mọi cảm xúc cho đến khi chính cậu trở thành người gặp nguy hiểm.

Nguyệt Lão 7.0 xuất hiện trên vòng tay, vô cùng không đúng lúc mà đọc kết quả theo dõi sinh học. “Nhịp tim của công dân Tống Dư Miên đang cao hơn mức nghỉ ngơi sáu mươi tám phần trăm, phản ứng xuất hiện ngay khi công dân Cố Đình Sâm tiến vào phạm vi quan sát. Dựa trên dữ liệu sáu tháng, đây là mức dao động cao nhất không liên quan đến sợ hãi hoặc vận động. Đề nghị chủ nhân ngừng phủ nhận dấu hiệu rung động để tránh làm sai lệch đánh giá.”

Tống Dư Miên vẫn bị giữ trong lòng Cố Đình Sâm, muốn tắt AI nhưng hai tay đều đang nắm áo anh. Cậu nhắm mắt, giả vờ không nghe thấy tiếng cười rất khẽ truyền xuống từ đỉnh đầu, nhưng vành tai đã đỏ đến mức không thể che giấu. Sau vài giây im lặng, Cố Đình Sâm nới lỏng vòng tay nhưng không buông hẳn, chỉ cúi xuống hỏi bằng giọng trầm thấp. “Tống chuyên viên, phản ứng này có đủ để chứng minh chúng ta không hợp không?”

(Hết chương 5)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0