Chương 10: Bản Nháp Có Bẫy
Hạ Minh Chu nhìn bản chào thầu bổ sung của công ty tư vấn đối thủ trên màn hình, cảm giác tức giận ban đầu qua rất nhanh, thay vào đó là sự bình tĩnh lạnh đến lạ. Cấu trúc phần dự phòng giống bản nháp của y, câu chữ cũng cố tình sửa vài chỗ để tránh bị nhận ra, nhưng người sửa hiển nhiên không hiểu vì sao y lại đặt một số ghi chú ở những vị trí tưởng như thừa thãi. Trong bản nháp gửi cho Triệu Bách Lâm tuần trước, Hạ Minh Chu từng cố ý để lại ba ký hiệu màu xám ở phần luồng khách tầng ba, đó không phải lỗi trình bày mà là đánh dấu nội bộ để tự nhắc mình cần thay số liệu sau khi Hải Thành gửi bản khảo sát cuối cùng. Bây giờ ba ký hiệu ấy xuất hiện nguyên vẹn trong bản của đối thủ, thậm chí còn bị đổi thành màu đen như một phần chính thức của phương án.
“Tống tổng, em biết cách chứng minh bản này lấy từ bản nháp của em.” Hạ Minh Chu nói, giọng rất nhẹ nhưng khiến cả phòng cùng nhìn sang. “Trong file tuần trước có ba chỗ em để ký hiệu tạm, nếu chưa có bản khảo sát cuối của Hải Thành thì không ai nên đưa chúng vào đề xuất chính thức. Đối thủ không chỉ sao cấu trúc, họ còn giữ lại cả phần em chưa kịp thay, nghĩa là thứ bị chuyển ra ngoài không phải bản kế hoạch hoàn chỉnh, mà là bản nháp từng qua tay trưởng phòng Triệu.”
Tống Dư Hàn nhìn y, ánh mắt trầm xuống nhưng không ngắt lời. Hắn ra hiệu cho Trần Dao phóng lớn bản chào thầu của đối thủ, ba ký hiệu Hạ Minh Chu nhắc đến lập tức hiện rõ trên màn hình. Thẩm Kiêu ở đầu dây bên kia cũng im lặng vài giây, sau đó yêu cầu bộ phận Hải Thành gửi cả bản khảo sát cuối để đối chiếu thời gian. Chỉ trong mười phút, chuỗi bằng chứng đã được nối lại: bản nháp của Hạ Minh Chu được gửi cho Triệu Bách Lâm lúc mười một giờ đêm tuần trước, Kỷ Ninh có bản gần giống vào sáng hôm sau, còn công ty tư vấn đối thủ nhận một file chỉnh sửa từ địa chỉ trung gian vào rạng sáng nay.
Hạ Minh Chu đặt tay lên mép bàn, chậm rãi thở ra. Nếu là mấy ngày trước, y có lẽ sẽ run đến mức không dám nói trước mặt nhiều người, sợ mình sai một chữ lại bị người khác bắt lấy. Nhưng lúc này, càng nhìn thấy công sức của mình bị cắt ghép rồi gắn tên người khác, y càng không muốn lùi. Y quay sang Tống Dư Hàn, trong mắt không còn vẻ tự ti quen thuộc, chỉ còn sự rõ ràng của người đã bị ép đến mức phải tự đứng thẳng.
“Em muốn trực tiếp trình bày với Hải Thành.” Hạ Minh Chu nói. “Không chỉ gửi văn bản giải thích, mà là đối chiếu từng điểm giữa bản nháp, bản cuối và bản chào thầu của đối thủ. Nếu chúng ta chỉ xử lý nội bộ, bên ngoài vẫn có thể nghĩ Thịnh Á để lộ dữ liệu rồi tự tranh cãi với nhau. Nhưng nếu em nói rõ logic phương án, họ sẽ biết ai là người thật sự hiểu dự án này.”
Tống Dư Hàn nhìn y rất lâu, trong mắt có thứ gì đó dịu xuống giữa cơn lạnh của cuộc điều tra. “Được.” Hắn nói, không thêm một câu nghi ngờ nào. “Tôi sẽ sắp xếp cuộc họp ba bên với Hải Thành trong chiều nay. Em chuẩn bị bản trình bày, tôi ngồi bên cạnh em. Nếu có ai hỏi về nguồn dữ liệu, em trả lời bằng tài liệu; nếu có ai hỏi chuyện nội bộ Thịnh Á, tôi trả lời.”
Cuộc họp với Hải Thành được đẩy lên ba giờ chiều. Hạ Minh Chu ngồi trong phòng họp lớn của tầng hai mươi tám, trước mặt là đại diện Hải Thành, Thẩm Kiêu, pháp chế hai bên và một người phụ trách từ công ty tư vấn đối thủ. Người kia họ Đỗ, mặc vest đen, nói chuyện rất trơn tru, vừa mở đầu đã khẳng định phương án của họ được xây dựng dựa trên khảo sát độc lập, hoàn toàn không liên quan đến tài liệu nội bộ của Thịnh Á. Hạ Minh Chu không vội phản bác, chỉ đợi người kia trình bày xong mới mở file của mình lên, từng trang đi qua đều có thời gian chỉnh sửa và mã lưu phiên bản rõ ràng.
“Ba ký hiệu này không có ý nghĩa đối với người ngoài.” Hạ Minh Chu chỉ vào màn hình, giọng không lớn nhưng rất ổn. “Chúng là đánh dấu tạm của em trước khi nhận dữ liệu khảo sát cuối từ Hải Thành. Trong bản cuối của Thịnh Á, ba vị trí này đã được thay bằng thông số mới và kéo theo toàn bộ tuyến di chuyển tầng ba thay đổi. Nhưng trong bản chào thầu của quý công ty, ba ký hiệu ấy vẫn còn, đồng thời phần sau lại dùng số liệu dự đoán cũ. Nói cách khác, người viết bản này không hiểu vì sao phương án được dựng như vậy, chỉ sao lại xương sống của bản nháp rồi tự vá số liệu vào.”
Người họ Đỗ biến sắc trong chớp mắt, nhưng vẫn cố cười. “Cậu Hạ nói vậy hơi chủ quan. Ký hiệu tương tự có thể là trùng hợp trong quá trình làm việc, không đủ chứng minh chúng tôi dùng tài liệu của cậu. Hơn nữa Thịnh Á đang có tranh chấp nội bộ, tôi có quyền nghi ngờ đây là cách các vị chuyển áp lực sang đối thủ.”
“Vậy chúng ta nói phần không thể trùng hợp.” Hạ Minh Chu chuyển sang trang tiếp theo, trên màn hình hiện một bảng phụ lục nhỏ bị đối thủ giữ gần như nguyên dạng. “Trong bản nháp của em có một lỗi cố ý chưa sửa: mã cửa hàng F3-17 được đặt ở hành lang phía đông, nhưng trong bản khảo sát cuối, vị trí này đã đổi thành F3-21 vì Hải Thành điều chỉnh thang cuốn. Bản của quý công ty giữ F3-17, đồng thời mô tả lối dẫn đến thang cuốn mới, hai thông tin này không thể cùng tồn tại trong một phương án tự xây dựng. Nếu quý công ty làm khảo sát độc lập thật, xin cho biết vì sao lại dùng mã vị trí chỉ xuất hiện trong bản nháp nội bộ của em?”
Phòng họp rơi vào im lặng nặng nề. Thẩm Kiêu ngồi đối diện, ánh mắt nhìn Hạ Minh Chu đã không còn ý cười thường ngày mà là sự tán thưởng rất rõ. Tống Dư Hàn vẫn ngồi bên cạnh y, không thay y nói một chữ, nhưng sự hiện diện của hắn khiến Hạ Minh Chu không còn cảm thấy mình đang một mình chống lại cả bàn họp. Người họ Đỗ cố mở miệng thêm lần nữa, nhưng pháp chế Hải Thành đã gập tài liệu lại, yêu cầu tạm dừng xem xét bản chào thầu của công ty đối thủ cho đến khi làm rõ nguồn file.
Cuộc họp kết thúc sau hơn một giờ. Hải Thành giữ nguyên hợp tác với Thịnh Á, đồng thời yêu cầu công ty đối thủ giải trình bằng văn bản về bản chào thầu có dấu hiệu sử dụng tài liệu không hợp lệ. Trần Dao cũng nhận được kết quả nội bộ mới: Kỷ Ninh đã thừa nhận nhận tài liệu từ Triệu Bách Lâm, nhưng đổ lỗi việc gửi ra ngoài cho trưởng phòng; còn Triệu Bách Lâm bị phát hiện có liên hệ riêng với một giám đốc của công ty tư vấn đối thủ từ trước khi dự án Hải Thành phân công. Tất cả chưa đủ để kết luận cuối cùng ngay lập tức, nhưng đủ để pháp chế niêm phong thiết bị và chuyển hồ sơ sang điều tra chính thức.
Khi mọi người rời phòng, Hạ Minh Chu mới phát hiện lưng áo mình đã ướt một lớp mồ hôi mỏng. Y đứng trước màn hình tắt đen, nhìn bóng mình phản chiếu mờ trên đó, bỗng có cảm giác như vừa đi qua một cây cầu rất dài. Ba năm trước y bị người ta đổ lỗi mà không dám hỏi đến cùng, ba năm sau lại đứng trong phòng họp này, dùng từng dấu vết nhỏ kéo lại thứ thuộc về mình. Chưa kịp thả lỏng, bên cạnh đã đưa tới một ly nước ấm, động tác quen thuộc đến mức y không cần quay đầu cũng biết là ai.
“Làm rất tốt.” Tống Dư Hàn nói, lần này giọng không còn giữ khoảng cách công việc hoàn toàn. “Không phải tốt theo kiểu nhân viên hoàn thành nhiệm vụ, mà là em vừa tự cứu công sức của mình. Minh Chu, hôm nay em không cần ai che chở thay em cả.”
Hạ Minh Chu cầm ly nước, đầu ngón tay chạm vào tay hắn trong thoáng chốc rồi không rụt lại ngay. Y quay sang nhìn Tống Dư Hàn, mọi căng thẳng cả ngày bỗng dồn lên sống mũi, nhưng y không muốn khóc vì mệt mỏi trước mặt hắn. Thế là y chỉ cười rất nhẹ, nụ cười không hoàn toàn vui nhưng rất thật. “Nhưng nếu anh không ngồi bên cạnh, em chắc vẫn sẽ sợ.” Y nói. “Em có thể tự đứng lên, nhưng biết có người tin mình ở bên cạnh, cảm giác khác lắm.”
Ánh mắt Tống Dư Hàn trầm xuống. Hắn đưa tay lấy chiếc ly từ tay y đặt lên bàn, sau đó rất nhẹ nắm lấy cổ tay Hạ Minh Chu, giống như sáng nay trong thang máy nhưng lần này không buông ra ngay. Phòng họp đã không còn ai, rèm kính kéo một nửa, ánh chiều rơi nghiêng lên vai hắn, làm gương mặt vốn lạnh lùng dịu đi rất nhiều. Hạ Minh Chu nhìn bàn tay đang giữ mình, tim đập nhanh nhưng không muốn lùi.
“Vậy sau này em cứ sợ trước mặt tôi.” Tống Dư Hàn nói, giọng thấp đến mức gần như hòa vào ánh chiều trong phòng. “Không cần lúc nào cũng bình tĩnh, cũng không cần vội chứng minh mình không yếu. Tôi thích em khi em đứng trên bàn họp phản bác từng số liệu, nhưng cũng thích em lúc gửi nhầm tin nhắn rồi hoảng đến cả đêm không ngủ.”
Hạ Minh Chu đỏ mặt trong nháy mắt. “Anh đừng nhắc chuyện đó nữa.” Y nhỏ giọng nói, nhưng khóe môi lại không ép xuống được. “Em mất mặt như vậy, anh còn nhớ kỹ từng chi tiết, sau này chẳng phải em không còn chút uy nghiêm nào trước mặt anh sao?”
“Tôi nhớ vì đó là lần đầu tiên em nói thích tôi.” Tống Dư Hàn nhìn y, ánh mắt rất sâu. “Sau này em có thể nói thêm nhiều lần để thay thế ký ức mất mặt đó. Tôi không vội, nhưng tôi sẽ chờ.”
Hạ Minh Chu bị câu ấy làm cổ họng nghẹn lại, tim mềm đến mức gần như không chống đỡ nổi. Y cúi mắt, sau đó chậm rãi bước gần thêm nửa bước, dùng một động tác rất nhẹ ôm lấy Tống Dư Hàn. Cái ôm ấy không mãnh liệt, cũng không có sự bốc đồng của men rượu, chỉ là sau quá nhiều nghi ngờ, lời đồn và chứng cứ lạnh lẽo, y bỗng muốn xác nhận người trước mặt là thật. Tống Dư Hàn khựng lại trong nháy mắt, rồi đưa tay ôm lại y, lòng bàn tay đặt sau lưng y rất vững.
“Em thích anh.” Hạ Minh Chu nói trong vòng tay hắn, giọng thấp nhưng không còn trốn tránh. “Lần này không phải gửi nhầm, cũng không phải vì say. Là em tự nói.”
Tống Dư Hàn cúi đầu, hơi thở lướt qua tóc y rất nhẹ. “Tôi nghe thấy rồi.” Hắn đáp. “Và tôi cũng thích em, từ sớm hơn em nghĩ.”
Điện thoại trên bàn rung lên đúng lúc ấy, kéo hai người ra khỏi khoảnh khắc vừa đủ làm tim nóng lên. Hạ Minh Chu đỏ mặt buông tay, Tống Dư Hàn vẫn giữ cổ tay y thêm một giây mới thả ra. Trần Dao gửi tới một tin nhắn mới, nội dung ngắn gọn nhưng khiến không khí trong phòng lập tức thay đổi: Kỷ Ninh yêu cầu gặp riêng Hạ Minh Chu, nói rằng nếu y muốn biết ai là người đầu tiên đề nghị dùng tên y gửi tài liệu cho Hải Thành, tối nay hãy đến phòng lưu trữ cũ một mình. Hạ Minh Chu nhìn màn hình, nụ cười vừa hiện trên môi chậm rãi nhạt đi, còn Tống Dư Hàn bên cạnh đã lạnh giọng nói trước khi y kịp mở miệng.
“Em không đi một mình.”
(Hết chương 10)
Bình luận 💬 0