Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

NHẮN NHẦM TIN TỎ TÌNH CHO SẾP

Chương 4: Ba Năm Trước Ai Đã Giữ Em Lại?

Chương 1: Ngày Mai Lên Phòng Tôi Chương 2: Sếp Nói Muốn Ăn Tối Với Tôi Chương 3: Tấm Ảnh Trong Nhóm Nội Bộ Chương 4: Ba Năm Trước Ai Đã Giữ Em Lại? Chương 5: Dòng Ghi Chú Bị Cắt Một Nửa Chương 6: Báo Cáo Rủi Ro Nhân Sự Chương 7: Minh Chu Nhỏ Chương 8: Anh Đang Ghen Sao? Chương 9: Người Mượn Chìa Khóa Chương 10: Bản Nháp Có Bẫy Chương 11: Em Không Đi Một Mình
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 4: Ba Năm Trước Ai Đã Giữ Em Lại?

Tin nhắn từ số lạ nằm trên màn hình như một gai nhỏ đâm thẳng vào chỗ Hạ Minh Chu yếu nhất. Ba năm trước y từng suýt bị sa thải, chuyện đó không phải bí mật tuyệt đối trong phòng kế hoạch cũ, nhưng rất ít người còn nhớ chi tiết vì khi ấy y chỉ là nhân viên thử việc mới vào công ty. Người gửi tin nhắn này cố ý nhắc đến việc “được giữ lại”, còn cố ý đặt nó cạnh cái tên Tống Dư Hàn, rõ ràng không phải chỉ muốn kể chuyện xưa. Hạ Minh Chu nhìn dòng chữ ấy, cảm giác ấm áp sau bữa tối vừa rồi bị kéo xuống rất nhanh, giống như có người đứng trong bóng tối cười nhạo y quá dễ tin.

Tống Dư Hàn nhận ra sắc mặt y thay đổi, nhưng không lập tức hỏi dồn. Hắn lái xe vào khu đỗ tạm bên đường, tắt xi nhan rồi mới quay sang nhìn y, ánh mắt trầm nhưng không ép buộc. Hạ Minh Chu nắm điện thoại rất chặt, trong đầu lướt qua rất nhiều cách che giấu, cuối cùng vẫn đưa màn hình sang. Nếu sáng nay Tống Dư Hàn đã nói y đừng tự đoán kết quả xấu nhất rồi một mình chuẩn bị rời đi, vậy ít nhất lần này y muốn thử tin một lần.

“Có người nhắn cho em chuyện ba năm trước.” Hạ Minh Chu nói, giọng bình tĩnh hơn chính y tưởng, nhưng đầu ngón tay vẫn lạnh. “Em không biết người đó là ai, cũng không biết họ muốn gì. Nhưng câu này rõ ràng đang nói việc em suýt không qua thử việc khi mới vào Thịnh Á. Tống tổng, chuyện đó… có liên quan đến anh sao?”

Tống Dư Hàn đọc xong tin nhắn, hàng mày hơi nhíu lại. Hắn không vội trả lời, cũng không dùng một câu “đừng nghĩ nhiều” để đẩy sự bất an của Hạ Minh Chu qua một bên. Vài giây im lặng ấy khiến lồng ngực Hạ Minh Chu căng lên, nhưng lần này y không cúi đầu né tránh. Y muốn biết sự thật, cho dù sự thật ấy có thể khiến bữa tối đầu tiên giữa hai người trở nên khó xử.

“Có liên quan.” Tống Dư Hàn trả điện thoại lại cho y, giọng thấp nhưng rất rõ. “Ba năm trước, bản kế hoạch thử việc của em bị gộp chung vào bản của nhóm cũ, trong đó có một dòng số liệu sai khiến chi phí đội lên gần mười hai phần trăm. Trưởng nhóm khi ấy nói phần đó do em làm, đề nghị nhân sự không giữ em lại sau kỳ thử việc. Tôi xem lịch sử chỉnh sửa và bản nháp gốc, phát hiện đoạn sai không phải do em thêm vào, nên yêu cầu kiểm tra lại trước khi ký quyết định.”

Hạ Minh Chu ngồi im, những ký ức đã bị y cố tình vùi xuống bỗng ùa về từng mảng. Khi đó y mới vào Thịnh Á, ngày nào cũng đến sớm về muộn, sợ mình chậm hơn người khác nên báo cáo nào cũng kiểm tra mấy lần. Nhưng chỉ vì một lỗi không thuộc về mình, y bị gọi vào phòng họp nhỏ, nghe trưởng nhóm nói bằng giọng tiếc nuối rằng có lẽ y chưa phù hợp với tốc độ công ty. Sau đó mọi chuyện đột nhiên xoay chiều, nhân sự thông báo y tiếp tục ở lại, còn trưởng nhóm kia bị điều đi không lâu sau đó, y cứ tưởng là quy trình nội bộ phát hiện ra vấn đề.

“Vậy anh giữ em lại vì chuyện bản nháp gốc?” Hạ Minh Chu hỏi, cổ họng hơi nghẹn, không rõ mình đang nhẹ nhõm hay đau lòng nhiều hơn. “Khi đó anh đã biết em sao? Ý em là, anh có biết người trong chuyện đó là em không? Hay anh chỉ thấy hồ sơ có vấn đề nên xử lý theo quy trình?”

“Tôi biết tên em sau khi xem hồ sơ.” Tống Dư Hàn nhìn y, không tô vẽ câu chuyện thành một cuộc gặp định mệnh đẹp đẽ. “Trước đó tôi không quen em, cũng không có lý do riêng để giữ em lại. Tôi yêu cầu kiểm tra vì một nhân viên thử việc không nên bị đẩy ra khỏi công ty bằng một lỗi người khác sửa trong tài liệu. Sau khi xem bản nháp của em, tôi mới nhớ cái tên Hạ Minh Chu, vì trong nhóm lúc đó chỉ có em đánh dấu rủi ro dòng tiền phụ bằng ghi chú riêng.”

Câu trả lời ấy khiến Hạ Minh Chu thở ra rất nhẹ. Nó không lãng mạn như những suy diễn mà người gửi tin nhắn muốn nhét vào đầu y, nhưng chính vì không lãng mạn nên càng thật. Tống Dư Hàn không nói hắn vừa gặp đã đặc biệt với y, cũng không nói y được giữ lại vì được ai thương hại, hắn chỉ trả lại cho y một sự thật đơn giản: y ở lại vì bản thân y không sai, vì năng lực của y đáng được nhìn thấy. Hạ Minh Chu cúi đầu nhìn điện thoại, bỗng thấy dòng tin nhắn kia mất đi một nửa sức nặng.

“Em từng nghĩ chuyện đó là do mình may mắn.” Hạ Minh Chu nói, khóe môi nhếch lên rất nhẹ nhưng mắt lại nóng. “Lúc ấy em không dám hỏi nhiều, chỉ sợ hỏi ra lại khiến mọi người nhớ mình từng suýt bị loại. Ba năm nay em làm việc rất cẩn thận, có lúc cẩn thận đến mức hơi buồn cười, vì em sợ chỉ cần sai một lần thì người khác sẽ nói năm đó giữ em lại vốn là sai. Không ngờ chuyện em sợ lâu như vậy, trong mắt người gửi tin nhắn lại biến thành bằng chứng để nghi ngờ em.”

Tống Dư Hàn im lặng nghe hết, bàn tay đặt trên vô lăng siết lại rất khẽ. Hắn từng xem rất nhiều hồ sơ nhân sự, giữ lại một người bị đổ lỗi vốn là chuyện hợp lý trong vị trí của hắn, nhưng hắn không biết quyết định năm đó đã trở thành cái gai lặng lẽ trong lòng Hạ Minh Chu. Người này trước mặt mọi người luôn mềm mỏng, không tranh giành, nhưng hóa ra mỗi bước đứng vững ở Thịnh Á đều phải tự ép mình nhiều như vậy. Tống Dư Hàn nghiêng người lấy một chai nước trong hộc xe, mở nắp rồi đặt vào tay y.

“Giữ em lại không phải sai.” Tống Dư Hàn nói, giọng thấp hơn, cũng chậm hơn. “Ba năm sau, em ngồi trong phòng họp dự án Hải Thành, dùng số liệu của mình phản bác Kỷ Ninh trước mặt mọi người, đó là câu trả lời tốt nhất. Người gửi tin nhắn này muốn em nghi ngờ chính mình, không phải vì họ biết sự thật nhiều hơn em, mà vì họ sợ em thật sự đứng vững. Hạ Minh Chu, đừng để người đứng trong bóng tối dạy em phải nhìn mình thế nào.”

Hạ Minh Chu nắm chai nước, cảm giác lạnh trong lòng bàn tay lại khiến đầu óc tỉnh táo hơn. Y ngẩng đầu nhìn Tống Dư Hàn, lần đầu tiên không thấy khoảng cách giữa tổng giám đốc và nhân viên kéo dài đến không thể chạm. Người đàn ông này không hứa sẽ dọn sạch mọi thứ cho y, nhưng từng câu đều đặt y về đúng vị trí của mình, không cho y tự hạ thấp bản thân. Hạ Minh Chu gật đầu, giọng còn hơi khàn nhưng ánh mắt đã ổn hơn nhiều.

“Em sẽ làm tốt dự án Hải Thành.” Hạ Minh Chu nói, không phải để chứng minh với người gửi tin nhắn, mà giống như nói với chính mình. “Còn số lạ này, em sẽ không trả lời. Nếu họ muốn kéo em vào một câu chuyện có sẵn, em càng không nên tự bước vào. Nhưng em muốn biết người đó là ai, vì người biết chuyện ba năm trước chắc không nhiều.”

“Tôi sẽ để Trần Dao kiểm tra qua phòng nhân sự và lịch sử nhóm cũ.” Tống Dư Hàn khởi động xe lại, ánh mắt lướt qua kính chiếu hậu rồi trở nên lạnh hơn. “Nhưng trước khi có kết quả, em đừng đối chất riêng với bất kỳ ai. Người này đã biết dùng chuyện cũ để chọc vào điểm yếu của em, nghĩa là họ không chỉ muốn nói xấu đơn giản. Nếu có tin nhắn nữa, gửi cho tôi trước khi tự nghĩ cách xử lý.”

Xe chạy vào đường chính, thành phố ngoài cửa kính đã lên đèn, những vệt sáng kéo dài trên mặt kính như dòng nước. Hạ Minh Chu nhìn bóng mình phản chiếu mờ trên cửa sổ, trong lòng vẫn còn rối nhưng không còn hoảng như lúc vừa nhận tin nhắn. Y muốn hỏi Tống Dư Hàn từ khi nào bắt đầu để ý đến mình sau chuyện ba năm trước, nhưng câu hỏi ấy hơi tham lam, còn đêm nay đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Cuối cùng y chỉ quay sang nhìn hắn, nói một câu rất nhỏ nhưng thật lòng.

“Cảm ơn anh.” Hạ Minh Chu dừng lại một chút, lần đầu tiên bỏ bớt sự xa cách trong xưng hô mà không nhận ra. “Không chỉ vì chuyện hôm nay, còn vì chuyện ba năm trước. Nếu khi đó không có anh kiểm tra lại, có lẽ em đã rời khỏi Thịnh Á rồi.”

Tống Dư Hàn nghe thấy chữ “anh”, ánh mắt hơi động, nhưng không nhắc y sửa lại hay cố ý trêu chọc. Hắn dừng xe trước khu chung cư của Hạ Minh Chu, không vội mở khóa cửa, chỉ nhìn y qua ánh đèn đường rơi nghiêng ngoài kính. Không gian trong xe yên tĩnh hơn lúc trước, nhưng không còn khiến người ta nghẹt thở, ngược lại giống một khoảng lặng vừa đủ để hai người nghe rõ nhịp tim mình. Tống Dư Hàn đặt tay lên vô lăng, giọng trầm xuống rất nhẹ.

“Nếu em rời Thịnh Á khi đó, có lẽ tôi vẫn sẽ nhớ bản nháp của em.” Tống Dư Hàn nói, ánh mắt rất sâu. “Nhưng may là em ở lại. Hạ Minh Chu, hôm nay tôi không chỉ muốn đưa em về vì lời đồn, cũng không chỉ vì dự án. Tôi muốn em biết, từ ba năm trước đến giờ, người khiến tôi phải nhìn thêm một lần chưa bao giờ là người không xứng đáng.”

Hạ Minh Chu mở cửa xe xuống, gió đêm lập tức thổi qua mặt, nhưng hơi nóng trên tai y vẫn không hạ xuống. Y ôm tài liệu đứng bên lề đường, nhìn chiếc xe đen chưa rời đi ngay, trong lòng bỗng mềm đến mức không biết nên giấu ở đâu. Điện thoại trong túi lại rung lên, y tưởng là Tống Dư Hàn nhắn dặn ngủ sớm, nhưng khi mở ra, dòng chữ từ số lạ khiến nụ cười vừa hiện trên môi lập tức biến mất. Lần này đối phương gửi không chỉ một câu, mà là một tấm ảnh chụp màn hình hồ sơ cũ, trên đó có chữ ký phê duyệt của Tống Dư Hàn và một dòng ghi chú bị khoanh đỏ.

“Ứng viên cần được theo dõi riêng.”

(Hết chương 4)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0