Chương 7: Minh Chu Nhỏ
Câu “tối nay rảnh không” của Thẩm Kiêu rơi xuống phòng họp đúng lúc bầu không khí vừa thoát khỏi một trận đối chất. Hạ Minh Chu còn ôm laptop trong tay, cảm giác căng thẳng vì Kỷ Ninh chưa tan hết đã bị một kiểu bối rối khác kéo lên. Thẩm Kiêu là đàn anh đại học của y, khi trước từng dẫn đội thi thương mại, tính cách rộng rãi, nói chuyện với ai cũng thân thiết như quen mười năm. Nhưng tiếng “Minh Chu nhỏ” vang lên trước mặt Tống Dư Hàn lại khiến Hạ Minh Chu cảm thấy sau gáy mình hơi lạnh, giống như trong phòng họp vừa có người âm thầm hạ nhiệt độ điều hòa.
Tống Dư Hàn đặt tài liệu xuống, vẻ mặt không thay đổi nhiều, nhưng ánh mắt đã dừng trên người Thẩm Kiêu lâu hơn bình thường. Hắn không cắt ngang, cũng không hỏi ngay quan hệ của hai người, chỉ lặng lẽ chờ Hạ Minh Chu tự trả lời. Chính sự im lặng ấy khiến Hạ Minh Chu càng không dám xử lý qua loa, bởi chuyện tin đồn trong công ty vừa mới được kéo ra khỏi bùn, y không muốn ngay lập tức tạo thêm hiểu lầm trước mặt đối tác. Y hít nhẹ một hơi, nhìn Thẩm Kiêu bằng vẻ lịch sự nhưng không quá thân mật.
“Anh Thẩm, lâu rồi không gặp.” Hạ Minh Chu cười một chút, giọng vừa đủ thân quen nhưng không để người khác nghe thành mập mờ. “Tối nay em đã có hẹn, chắc không tiện ăn riêng. Nếu anh muốn nghe chuyện mấy năm nay của em thì để hôm khác, còn nếu là chuyện dự án Hải Thành, chúng ta có thể trao đổi ngay trong phòng họp. Em đang phụ trách phần kế hoạch chi tiết, có gì cần chỉnh anh cứ nói thẳng.”
Thẩm Kiêu nhướng mày, nụ cười trên mặt càng rõ hơn, ánh mắt lướt rất nhanh qua Tống Dư Hàn rồi lại quay về Hạ Minh Chu. Anh ta không phải người chậm hiểu, chỉ nhìn cách Tống Dư Hàn đứng bên cạnh bàn họp đã đoán được bữa cơm tối nay của mình e là chen không lọt. Nhưng Thẩm Kiêu cũng không khó xử, ngược lại kéo ghế ngồi xuống rất tự nhiên, dáng vẻ như vừa tìm được chuyện thú vị hơn cả dự án. Trần Dao đặt tài liệu đối tác lên bàn, ánh mắt chuyên nghiệp nhưng rõ ràng đã nghe thấy hết đoạn đối thoại.
“Được, vậy nói dự án trước.” Thẩm Kiêu mở máy tính bảng, giọng bớt đùa hơn nhưng vẫn giữ vẻ thoải mái. “Tôi xem bản điều chỉnh tầng ba các em trình bày ban nãy rồi, hướng của Minh Chu khá chuẩn, nhất là đoạn kéo dòng khách gia đình về phía đông. Nhưng bên Hải Thành vừa nhận được một bản kế hoạch khác vào sáng nay, trong đó đề xuất giữ nguyên bố cục cũ và ghi người phụ trách liên hệ là Hạ Minh Chu. Tôi vốn định hỏi riêng em trước, không ngờ vừa đến đã gặp một vở kịch nội bộ khá náo nhiệt.”
Hạ Minh Chu lập tức ngẩng đầu. Phòng họp vốn đã căng vì file giả của Kỷ Ninh, bây giờ lại xuất hiện thêm một bản kế hoạch gửi sang đối tác, mọi chuyện rõ ràng không còn dừng ở mức đồn thổi trong công ty. Tống Dư Hàn nhìn Thẩm Kiêu, ánh mắt lạnh đi, nhưng không phải kiểu đối đầu với đối tác mà là phản ứng của người vừa xác nhận vấn đề nghiêm trọng hơn dự đoán. Hạ Minh Chu mở laptop, giọng đã hoàn toàn vào trạng thái công việc.
“Bản đó không phải do em gửi.” Hạ Minh Chu nói, tay mở thư mục dự án và lịch sử gửi email ngay trước mặt mọi người. “Từ khi nhận phụ trách, em chưa gửi tài liệu trực tiếp cho bên Hải Thành, mọi bản trao đổi chính thức đều đi qua hòm thư nhóm và thư ký dự án. Anh Thẩm, anh có thể cho em xem thời gian nhận và địa chỉ gửi không? Nếu họ dùng tên em để liên hệ với đối tác, đây không còn là chuyện nghi ngờ năng lực nữa.”
Thẩm Kiêu đưa máy tính bảng cho y, không hề làm khó. “Tôi biết không phải em gửi, vì thư đó dùng giọng quá vụng.” Anh ta chỉ vào phần chữ ký cuối mail, giọng hơi châm chọc. “Hồi đại học, em viết đề xuất lúc nào cũng thích thêm phần rủi ro dự phòng, đến mức cả đội gọi em là người chuyên phá mộng đẹp của nhà đầu tư. Bản này không có bất kỳ dòng dự phòng nào, lại cố ý nhét tên em vào phần liên hệ, nhìn qua giống một người chỉ biết bắt chước định dạng mà không biết thói quen của em.”
Tống Dư Hàn nghe đến câu “hồi đại học”, ngón tay đặt trên mép bàn khẽ động. Hạ Minh Chu không nhận ra ngay, vì toàn bộ chú ý của y đang đặt trên địa chỉ email lạ và thời gian gửi. Trần Dao đã nhanh chóng chụp lại màn hình, gửi cho bộ phận bảo mật và pháp chế, đồng thời yêu cầu Hải Thành giữ nguyên bản mail gốc để truy vết. Thẩm Kiêu chống cằm nhìn Hạ Minh Chu tập trung xử lý, nụ cười hơi nhạt đi, hiếm khi nghiêm túc.
“Minh Chu, người làm chuyện này không chỉ muốn kéo em khỏi dự án.” Thẩm Kiêu nói, giọng thấp hơn, không còn trêu chọc. “Nếu bản kế hoạch sai kia được phía Hải Thành tiếp nhận như một phương án chính thức, sau này xảy ra lệch số liệu hoặc chậm tiến độ, bên chịu trách nhiệm đầu tiên sẽ là em. Người đó rất hiểu quy trình dự án, cũng biết dùng thời điểm nội bộ Thịnh Á đang có tin đồn để khiến mọi người dễ tin rằng em nóng lòng chứng minh bản thân nên tự ý liên hệ đối tác.”
Hạ Minh Chu nhìn dòng thời gian trên màn hình, cảm giác sống lưng lạnh đi nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường. Y từng sợ bị người ta nói dựa vào Tống Dư Hàn, nhưng đến lúc thật sự có người muốn dùng danh nghĩa của y gây lỗi, nỗi sợ ấy bị ép xuống dưới sự tức giận. Y không thể để công sức của cả nhóm bị biến thành công cụ hại mình, càng không thể để Tống Dư Hàn vừa công khai bảo vệ y đã phải đối diện một vết bẩn mới. Y ngẩng đầu nhìn Tống Dư Hàn, giọng rõ ràng.
“Tống tổng, em muốn lập tức đối chiếu toàn bộ quyền truy cập tài liệu từ hôm qua đến giờ.” Hạ Minh Chu nói, không còn vẻ do dự như ngày đầu bước vào phòng hắn. “Ngoài Kỷ Ninh, người gửi mail cho đối tác có thể là người khác lấy được mẫu tài liệu từ nhóm dự án. Em cũng muốn viết một bản xác nhận gửi chính thức cho Hải Thành, ghi rõ từ thời điểm này mọi tài liệu liên quan đến kế hoạch chi tiết chỉ được công nhận nếu đi qua hòm thư nhóm và có mã xác nhận của thư ký dự án. Nếu anh đồng ý, em sẽ soạn ngay.”
Tống Dư Hàn nhìn y, ánh mắt trầm xuống nhưng không giấu được một tia hài lòng rất nhẹ. “Làm theo ý em.” Hắn nói, sau đó nhìn sang Trần Dao. “Gửi thông báo quy trình mới trong vòng mười phút, đồng thời khóa tạm thời quyền tải xuống của toàn bộ thành viên dự án cho đến khi kiểm tra xong. Kỷ Ninh chưa được phép tiếp xúc với bất kỳ dữ liệu nào liên quan Hải Thành, nếu còn phát hiện chuyển tiếp tài liệu qua hòm thư cá nhân thì chuyển thẳng pháp chế.”
Trần Dao gật đầu đi ra ngoài gọi điện. Phòng họp chỉ còn lại vài người, Thẩm Kiêu nhìn Tống Dư Hàn rồi lại nhìn Hạ Minh Chu, cuối cùng bật cười rất khẽ. Tiếng cười ấy không quá rõ, nhưng đủ khiến Hạ Minh Chu nhớ ra ban nãy mình vừa từ chối lời mời ăn tối của đàn anh trước mặt Tống Dư Hàn. Y vừa cúi đầu soạn mail vừa cảm thấy tai mình nóng lên, mà càng muốn tỏ ra bình tĩnh thì màn hình trước mặt càng như phản chiếu hết vẻ chột dạ.
“Tối nay em có hẹn với Tống tổng?” Thẩm Kiêu bỗng hỏi, giọng không lớn nhưng cố ý chọn lúc phòng vừa yên. “Nếu là vậy thì đàn anh không giành nữa, dù sao người ta nhìn tôi từ nãy đến giờ giống như đang cân nhắc có nên đưa tên tôi vào danh sách rủi ro đối tác hay không. Nhưng Minh Chu nhỏ này, em được người khác che chở là chuyện tốt, chỉ đừng để mình đứng sau lưng người ta mãi. Người muốn hại em sợ nhất không phải Tống tổng, mà là em thật sự không còn dễ bị dọa như trước.”
Hạ Minh Chu khựng tay, rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Kiêu. Câu nói ấy hơi tùy tiện, nhưng không sai, thậm chí chạm đúng điều y vừa nghĩ trong lòng. Tống Dư Hàn liếc Thẩm Kiêu một cái, rõ ràng không hài lòng với cách gọi “Minh Chu nhỏ”, nhưng lần này không phủ nhận phần sau. Hạ Minh Chu mím môi cười nhẹ, ánh mắt sáng hơn trước.
“Em biết.” Hạ Minh Chu đáp. “Hôm nay em sẽ không trốn sau lưng ai, cũng không để người khác dùng tên em gửi thứ em chưa từng viết. Anh Thẩm, cảm ơn anh đã mang bản mail gốc tới. Còn chuyện ăn cơm, hôm khác em mời anh, nhưng phải có cả đội dự án.”
Thẩm Kiêu cười thành tiếng, giơ tay tỏ ý chịu thua. Tống Dư Hàn lại nhìn Hạ Minh Chu lâu hơn một chút, đáy mắt dịu đi, nhưng khi y quay sang thì hắn đã cúi xuống xem tài liệu như chưa từng có chuyện gì. Cuộc họp tiếp tục thêm hai mươi phút, quy trình xác nhận mới được gửi đi ngay trong phòng, Hải Thành cũng phản hồi đồng ý chỉ nhận tài liệu qua kênh chính thức. Mọi thứ tạm thời được kéo về đúng quỹ đạo, nhưng Hạ Minh Chu biết người đứng sau sẽ không dễ dàng dừng lại.
Đến khi Thẩm Kiêu rời đi, anh ta cố ý đi chậm ngang qua Tống Dư Hàn, giọng cười rất thấp nhưng Hạ Minh Chu vẫn nghe thấy. “Tống tổng, anh ghen rất kín đáo, nhưng chỉ kín với người không quen anh thôi.” Nói xong, anh ta không đợi Tống Dư Hàn đáp, quay đầu vẫy tay với Hạ Minh Chu rồi bước ra khỏi phòng họp. Cánh cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn hai người và một bầu không khí kỳ lạ hơn cả lúc đối chất Kỷ Ninh.
Hạ Minh Chu giả vờ thu dọn laptop, nhưng dây sạc quấn mãi không xong. Tống Dư Hàn đứng đối diện nhìn vài giây, cuối cùng đưa tay cầm lấy cuộn dây rối trong tay y, thong thả gỡ từng vòng. Động tác của hắn rất bình tĩnh, nhưng câu hỏi rơi xuống lại khiến Hạ Minh Chu suýt đánh rơi chuột máy tính. Giọng hắn không nặng, thậm chí có chút bình thản quá mức.
“Minh Chu nhỏ?” Tống Dư Hàn hỏi. “Cậu ấy vẫn luôn gọi em như vậy?”
(Hết chương 7)
Bình luận 💬 0