Chương 5: Dòng Ghi Chú Bị Cắt Một Nửa
Hạ Minh Chu đứng dưới cổng chung cư, điện thoại lạnh buốt trong tay nhưng lòng bàn tay lại đổ mồ hôi. Tấm ảnh chụp màn hình hồ sơ cũ bị khoanh đỏ đúng vào dòng “ứng viên cần được theo dõi riêng”, còn phần phía sau bị cắt sạch, giống như người gửi chỉ muốn y nhìn thấy năm chữ đủ gây hiểu lầm nhất. Chiếc xe của Tống Dư Hàn vẫn chưa rời đi, đèn xe chiếu nghiêng qua lối vào chung cư, kéo bóng y dài xuống nền gạch. Hạ Minh Chu nhìn dòng chữ ấy rất lâu, cuối cùng không cất điện thoại đi như thói quen cũ, mà quay lại gõ nhẹ lên cửa kính ghế lái.
Tống Dư Hàn hạ kính xuống, ánh mắt vừa chạm đến sắc mặt của y đã trầm xuống. Hắn không hỏi “lại làm sao”, cũng không bảo y đừng nghĩ nhiều, chỉ mở khóa cửa xe từ bên trong. Hạ Minh Chu do dự một giây rồi ngồi lại vào ghế phụ, đưa điện thoại sang mà không nói vòng vo. Sau một ngày bị ảnh chụp, nhóm chat và chuyện cũ kéo qua kéo lại, y bỗng phát hiện im lặng mới là thứ dễ làm mình thua nhất.
“Người đó lại gửi thêm.” Hạ Minh Chu nói, giọng không lớn nhưng không run như lần trước. “Dòng này là thật sao? Ba năm trước, sau khi giữ em lại, anh vẫn ghi em là ứng viên cần được theo dõi riêng? Em không muốn tự đoán, nên em hỏi anh trước.”
Tống Dư Hàn nhìn ảnh chụp màn hình, ánh mắt lạnh đi rất rõ. Hắn không tức giận với Hạ Minh Chu, nhưng vẻ bình thản thường ngày bị một tầng băng mỏng phủ lên, khiến cả khoang xe yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng gió ngoài cửa kính. Hắn trả điện thoại lại, ngón tay dừng trên phần ảnh bị cắt mất mép phải, như thể chỉ cần nhìn độ rộng của khung cũng đã biết người gửi cố ý che điều gì. Một lúc sau, hắn ngẩng lên nhìn Hạ Minh Chu, giọng thấp nhưng rất chắc.
“Dòng đó là thật, nhưng không đầy đủ.” Tống Dư Hàn nói, không né tránh chữ nào. “Câu gốc là: ứng viên cần được theo dõi riêng, tránh để trưởng nhóm cũ tiếp tục giao việc trực tiếp trong thời gian đánh giá lại. Lúc đó tôi yêu cầu nhân sự không để em rơi vào tay người đã đổ lỗi cho em, đồng thời theo dõi xem em có bị gây khó dễ sau khi ở lại hay không. Người gửi cho em cắt phần sau đi, vì nếu để đủ câu thì nó không còn dùng được để đâm em nữa.”
Hạ Minh Chu im lặng vài giây, cảm giác nghẹn trong ngực chậm rãi lỏng ra nhưng không biến mất hoàn toàn. Y không nghi ngờ Tống Dư Hàn nói dối, bởi cách hắn giải thích quá cụ thể, cụ thể đến mức không giống lời bịa để trấn an. Nhưng một góc rất nhỏ trong lòng vẫn đau, không phải vì bị theo dõi, mà vì hóa ra sau năm ấy, có quá nhiều chuyện xảy ra quanh mình mà y hoàn toàn không biết. Y cúi đầu nhìn tấm ảnh, môi mím lại, rồi tự ép mình hỏi tiếp thay vì ôm ấm ức trong lòng.
“Vậy sau đó nhân sự thật sự theo dõi em sao?” Hạ Minh Chu hỏi, giọng hơi khàn. “Họ quan sát em làm việc, ghi lại lỗi của em, hay kiểm tra xem em có xứng đáng được giữ lại không? Em biết anh làm vậy có lý do, nhưng chỉ nhìn mấy chữ này, em vẫn thấy hơi khó chịu. Giống như lúc đó em tưởng mình đã tự đứng vững, thực ra vẫn có người ở phía sau nhìn xem em có ngã lần nữa hay không.”
Tống Dư Hàn nghe hết, sắc mặt không hề mất kiên nhẫn. Hắn thậm chí hơi cúi mắt, như thật sự suy nghĩ xem nên nói thế nào để không biến lời giải thích thành một mệnh lệnh áp xuống cảm xúc của y. Hạ Minh Chu nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng nhận ra Tống Dư Hàn không phải lúc nào cũng đúng theo cách khiến người ta dễ chịu. Hắn có thể xử lý rất chuẩn, rất tỉnh táo, nhưng người được bảo vệ không hẳn sẽ lập tức thấy nhẹ nhõm nếu chưa từng được biết mình đã được bảo vệ thế nào.
“Em khó chịu là đúng.” Tống Dư Hàn nói, câu đầu tiên lại khiến Hạ Minh Chu ngẩn ra. “Khi đó tôi đứng ở vị trí quản lý, quyết định cách ít tổn hại nhất cho em trong phạm vi công ty, nhưng tôi không hỏi em có muốn biết hay không. Theo dõi riêng không phải giám sát lỗi của em, mà là để nhân sự ghi nhận nếu trưởng nhóm cũ hoặc người cùng nhóm tiếp tục gây áp lực. Nhưng dù mục đích là bảo vệ, việc em hôm nay mới biết từ miệng người khác vẫn là vấn đề của tôi.”
Hạ Minh Chu nhìn hắn rất lâu, những lời chất vấn chuẩn bị trong lòng bỗng không tìm được chỗ rơi xuống. Y đã quen người khác hoặc phủ nhận cảm xúc của y, hoặc dùng câu “vì muốn tốt cho cậu” để chặn miệng y, nhưng Tống Dư Hàn lại thừa nhận trước rằng y có quyền khó chịu. Sự thẳng thắn ấy khiến chút ấm ức trong lòng y không còn chỗ phình to, chỉ còn lại một cảm giác chua xót rất nhẹ. Y thở ra một hơi, dựa lưng vào ghế, mệt mỏi cả ngày như đến lúc này mới thật sự đè xuống vai.
“Em không trách anh.” Hạ Minh Chu nói, mắt nhìn ra ngoài cổng chung cư sáng đèn. “Ít nhất hiện tại không trách. Em chỉ ghét cảm giác có người cầm chuyện cũ của em trong tay, cắt một nửa, giấu một nửa, rồi ném tới đúng lúc em vừa muốn tin điều gì đó tốt đẹp hơn. Họ không cần nói dối hoàn toàn, chỉ cần nói một nửa sự thật là đủ khiến em tự nghi ngờ mình.”
Tống Dư Hàn đưa cho y một chiếc khăn giấy, động tác rất nhẹ. “Vậy ngày mai chúng ta xem toàn bộ hồ sơ gốc.” Hắn không nói như đang bố thí sự minh bạch, mà giống đang trả lại cho y quyền được biết. “Tôi sẽ để Trần Dao làm thủ tục trích xuất đúng quy định, em có thể ngồi cạnh tôi xem từ đầu đến cuối. Sau đó phòng bảo mật sẽ kiểm tra tài khoản nào đã truy cập hồ sơ cũ và chụp màn hình. Người này không chỉ nhắn tin quấy rối em, mà còn động vào dữ liệu nhân sự không được phép lưu truyền.”
Hạ Minh Chu gật đầu, định nói mình hiểu, nhưng điện thoại lại rung lên lần nữa. Lần này người gửi không còn dùng câu hỏi mơ hồ, mà gửi thẳng một dòng khiến tim y nặng xuống. “Cậu nghĩ chỉ có hồ sơ cũ sao? Dự án Hải Thành cũng có thứ nên cho Tống tổng xem.” Hạ Minh Chu đọc xong, lập tức mở tệp đính kèm, màn hình hiện ra một bản phân công nội bộ đã bị chỉnh sửa, trong đó phần kế hoạch chi tiết có ghi tên y nhận dữ liệu thô từ một nguồn ngoài công ty.
Tống Dư Hàn chỉ nhìn lướt qua, ánh mắt đã lạnh đến mức khiến Hạ Minh Chu cũng nhận ra vấn đề. Tài liệu này không phải bản chính trong cuộc họp chiều nay, nhưng định dạng và dấu thời gian nhìn rất giống file nội bộ. Nếu nó bị tung ra trước khi dự án nộp bản điều chỉnh, Hạ Minh Chu có thể bị ám chỉ là lấy dữ liệu ngoài không qua kiểm duyệt, nhẹ thì mất quyền phụ trách, nặng thì bị điều tra vì vi phạm quy trình. Mũi dao lần này không còn nhắm vào chuyện tình cảm nữa, mà đâm thẳng vào công việc của y.
“File này không phải của em.” Hạ Minh Chu nói rất nhanh, rồi lập tức dừng lại vì nhận ra mình đang hoảng. Y hít sâu, mở lịch sử tải xuống trên điện thoại và hộp thư công ty để kiểm tra, từng động tác cố giữ bình tĩnh. “Em chưa từng nhận dữ liệu từ nguồn ngoài, tài liệu dự án Hải Thành em đang dùng là bản Trần Dao gửi vào hòm thư nhóm lúc mười một giờ sáng. Nếu cần, em có thể đưa anh xem toàn bộ lịch sử chỉnh sửa và thư nhận tài liệu.”
“Tôi biết không phải em.” Tống Dư Hàn đáp ngay, không để y tự chứng minh trong hoảng loạn. “Nhưng người gửi muốn em hoảng, muốn em lập tức xóa file hoặc tự đi giải thích lung tung. Đừng xóa, đừng chuyển tiếp cho ai khác ngoài tôi và Trần Dao. Em chụp lại màn hình tin nhắn, giữ nguyên tệp gốc, lát nữa tôi gửi hướng dẫn lưu bằng chứng cho em.”
Câu “tôi biết không phải em” quá ngắn, nhưng rơi vào lòng Hạ Minh Chu lại nặng hơn mọi lời an ủi. Y nhìn Tống Dư Hàn, cổ họng hơi nghẹn, nhưng lần này không đỏ mắt nữa. Nếu người đứng trong bóng tối muốn y tự nghi ngờ mình, vậy họ đã tính sai một điểm: sau ba năm tự ép mình cẩn thận đến mức mỏi mệt, Hạ Minh Chu hiểu rõ nhất những file nào do mình chạm vào và những việc nào mình chưa từng làm. Y cất điện thoại, ánh mắt dần ổn định lại.
“Em sẽ không xóa.” Hạ Minh Chu nói, giọng thấp nhưng rõ. “Ngày mai em sẽ mang laptop đến công ty, mở toàn bộ lịch sử chỉnh sửa trước mặt anh và Trần Dao. Nếu người đó muốn dùng file giả kéo em khỏi dự án, em càng phải ở lại làm tiếp. Tống tổng, em không muốn chỉ được anh bảo vệ, em cũng muốn tự kéo người đó ra ánh sáng.”
Tống Dư Hàn nhìn y, ánh mắt lạnh vì chuyện file giả cuối cùng dịu đi một chút. “Được.” Hắn nói, chỉ một chữ nhưng như đặt cùng phía với y. “Ngày mai tôi đợi em ở tầng hai mươi tám lúc chín giờ. Tối nay về ngủ, không tự thức trắng để kiểm tra hết mọi thứ một mình. Nếu em lại vì sợ mà làm việc đến sáng, tôi sẽ xem đó là không tin đồng đội.”
Hạ Minh Chu bị hai chữ “đồng đội” làm ngẩn ra, rồi không nhịn được cười rất nhẹ. Nụ cười ấy không sáng rực, nhưng thật hơn tất cả những lần y cố tỏ ra ổn suốt ngày hôm nay. Y xuống xe, lần này không đứng chần chừ quá lâu, chỉ ôm tài liệu quay lại nhìn Tống Dư Hàn qua cửa kính. Đèn đường phủ lên vai hắn một lớp sáng mỏng, khiến người đàn ông vốn xa cách lại trở nên gần đến mức khiến lòng y mềm xuống.
“Tống tổng.” Hạ Minh Chu gọi hắn, rồi sau một thoáng ngập ngừng, giọng thấp hơn. “Ngày mai gặp. Em sẽ không tự đoán kết quả xấu nhất nữa, nhưng nếu em thật sự sợ, em sẽ hỏi anh.”
Tống Dư Hàn nhìn y, khóe môi cong lên rất nhẹ. “Ừ.” Hắn đáp. “Tôi sẽ trả lời.”
Hạ Minh Chu lên nhà, tắm rửa xong vẫn làm đúng lời hứa không mở laptop tra đến sáng, chỉ lưu bằng chứng theo hướng dẫn rồi đặt điện thoại sang một bên. Nhưng trước khi tắt đèn, y nhận được tin nhắn của Lâm Việt, nội dung chỉ có một câu: “Minh Chu, sáng mai cẩn thận Kỷ Ninh, tao vừa thấy anh ta gửi mail riêng cho trưởng phòng, tiêu đề là báo cáo rủi ro nhân sự dự án Hải Thành.” Hạ Minh Chu ngồi dậy trong bóng tối, nhìn dòng chữ ấy, cảm giác buồn ngủ biến mất sạch sẽ. Ngoài cửa sổ, thành phố đã yên xuống, còn cuộc chiến thật sự trong Thịnh Á dường như vừa mới bắt đầu.
(Hết chương 5)
Bình luận 💬 0