Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

NHẮN NHẦM TIN TỎ TÌNH CHO SẾP

Chương 8: Anh Đang Ghen Sao?

Chương 1: Ngày Mai Lên Phòng Tôi Chương 2: Sếp Nói Muốn Ăn Tối Với Tôi Chương 3: Tấm Ảnh Trong Nhóm Nội Bộ Chương 4: Ba Năm Trước Ai Đã Giữ Em Lại? Chương 5: Dòng Ghi Chú Bị Cắt Một Nửa Chương 6: Báo Cáo Rủi Ro Nhân Sự Chương 7: Minh Chu Nhỏ Chương 8: Anh Đang Ghen Sao? Chương 9: Người Mượn Chìa Khóa Chương 10: Bản Nháp Có Bẫy Chương 11: Em Không Đi Một Mình
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 8: Anh Đang Ghen Sao?

Hạ Minh Chu bị câu “Minh Chu nhỏ?” của Tống Dư Hàn hỏi đến mức dây sạc trong tay suýt rơi xuống đất lần nữa. Y biết cách gọi đó rất bình thường với Thẩm Kiêu, vì hồi đại học trong đội thi có hai người tên Minh, y nhỏ tuổi nhất nên bị gọi đùa như vậy suốt một học kỳ. Nhưng khi bốn chữ ấy được Tống Dư Hàn nói ra bằng giọng bình thản quá mức, nó bỗng trở thành thứ nguy hiểm hơn cả báo cáo rủi ro của Kỷ Ninh. Hạ Minh Chu nhìn hắn gỡ xong dây sạc, chậm chạp đặt vào túi laptop của y, đầu óc vừa muốn giải thích nghiêm túc vừa không nhịn được nghĩ: hình như sếp tổng thật sự đang ghen.

“Anh Thẩm gọi vậy từ hồi đại học thôi.” Hạ Minh Chu nhận lại túi laptop, cố giữ giọng bình thường nhưng khóe môi vẫn hơi cong. “Khi đó em là thành viên nhỏ tuổi nhất đội thi, lại chuyên ngồi một góc sửa số liệu đến khuya, mọi người gọi quen miệng. Sau khi ra trường bọn em gần như không liên lạc, hôm nay gặp lại cũng là vì dự án Hải Thành. Tống tổng, anh đừng hiểu lầm, giữa em và anh ấy không có gì vượt quá quan hệ đàn anh đàn em.”

“Tôi chưa nói mình hiểu lầm.” Tống Dư Hàn đáp, vẻ mặt vẫn nghiêm chỉnh như đang bàn điều khoản hợp đồng. “Tôi chỉ hỏi cậu ấy vẫn luôn gọi em như vậy không. Nhưng em giải thích nhanh như vậy, chứng tỏ em cũng cảm thấy cách gọi đó không bình thường trong hoàn cảnh hiện tại. Sau này trong lúc làm việc với Hải Thành, nếu cậu ấy còn gọi em như vậy trước mặt nhiều người, em có thể nhắc cậu ấy đổi cách gọi.”

Hạ Minh Chu nhìn hắn vài giây, cuối cùng không nhịn được cười ra tiếng rất nhẹ. Tiếng cười ấy khiến vẻ mặt lạnh nhạt của Tống Dư Hàn hơi khựng lại, còn tai Hạ Minh Chu lập tức đỏ lên vì nhận ra mình vừa cười sếp tổng ngay trong phòng họp. Nhưng sau nhiều chuyện liên tiếp, chút ghen tuông kín đáo này lại giống một khe sáng bất ngờ, làm y thấy quan hệ giữa hai người không chỉ có tin nhắn, hồ sơ, dự án và những chuyện bị kẻ khác lợi dụng. Y cúi đầu kéo khóa túi, giọng nhỏ hơn nhưng mềm đi rõ rệt.

“Em sẽ nói với anh ấy.” Hạ Minh Chu nói, rồi ngập ngừng thêm một câu. “Nhưng nếu anh không vui, anh có thể nói thẳng. Sáng nay anh vừa bảo em đừng tự đoán kết quả xấu nhất, vậy anh cũng đừng để em tự đoán anh có đang ghen hay không. Em không giỏi đoán đâu, đoán sai lại mất ngủ.”

Tống Dư Hàn nhìn y, ánh mắt vốn hơi lạnh vì Thẩm Kiêu bỗng dịu xuống. Hắn không lập tức phủ nhận, cũng không dùng câu “đừng nghĩ nhiều” để lấp liếm cảm xúc của mình, chỉ đưa tay đóng nắp laptop giúp y rồi đứng gần thêm nửa bước. Khoảng cách ấy vẫn đủ lịch sự, nhưng trong phòng họp vắng người lại khiến Hạ Minh Chu nghe rõ nhịp tim mình đập nhanh lên. Một lúc sau, Tống Dư Hàn mới mở miệng, giọng thấp đến mức gần như chỉ đủ cho y nghe.

“Tôi có ghen.” Tống Dư Hàn nói, thẳng thắn đến mức Hạ Minh Chu ngẩn ra. “Nhưng tôi không có quyền can thiệp vào những mối quan hệ bình thường của em, càng không muốn dùng vị trí cấp trên khiến em khó xử. Tôi chỉ cần em biết, khi cậu ấy gọi em thân mật như vậy, tôi không rộng lượng như vẻ ngoài. Nếu em đã muốn tôi nói thẳng, đây là câu trả lời của tôi.”

Hạ Minh Chu không nói được gì trong vài giây. Y từng thích Tống Dư Hàn ba năm, thích một người xa đến mức chỉ cần đối phương nhớ tên mình đã đủ vui, nên chưa bao giờ tưởng tượng có ngày người ấy đứng trước mặt y, nghiêm túc thừa nhận mình ghen vì một cách gọi cũ. Cảm giác ấy không giống được thiên vị trước mặt Kỷ Ninh, cũng không giống được bảo vệ trong chuyện hồ sơ, nó riêng tư hơn, nóng hơn, khiến y vừa muốn lùi lại vừa muốn tiến gần. Cuối cùng y chỉ thấp giọng nói một câu rất vụng về.

“Vậy sau này ngoài công việc, anh có thể gọi em là Minh Chu.” Hạ Minh Chu nói xong, mặt nóng đến mức gần như không dám nhìn hắn. “Không cần thêm chữ nhỏ. Em cũng không muốn ai gọi như vậy trước mặt anh nữa.”

Tống Dư Hàn nhìn y thật lâu, ánh mắt sâu đến mức Hạ Minh Chu sắp chịu không nổi thì điện thoại của Trần Dao gọi đến, phá vỡ bầu không khí vừa mềm vừa căng kia. Tống Dư Hàn nhận máy ngay trước mặt y, chỉ nghe vài câu sắc mặt đã trầm xuống. Hạ Minh Chu lập tức thu lại nụ cười, bởi y nghe thấy Trần Dao nhắc đến hòm thư đối tác, tài khoản trung gian và một địa chỉ IP lạ truy cập hệ thống lúc rạng sáng. Khi Tống Dư Hàn tắt máy, vẻ dịu dàng hiếm có trên mặt hắn đã bị sự lạnh lẽo của công việc thay thế.

“Bảo mật tìm được dấu vết mới.” Tống Dư Hàn nói, cầm áo vest trên ghế lên. “Bản kế hoạch giả gửi cho Hải Thành không đi từ máy của Kỷ Ninh, mà thông qua một tài khoản tạm được tạo bằng thông tin đăng nhập của phòng kế hoạch. Đáng chú ý là có một lần truy cập vào thư mục dự án bằng tài khoản của em lúc một giờ mười bảy sáng nay. Hệ thống ghi nhận thiết bị đăng nhập là laptop cá nhân đã từng được em dùng để làm việc từ xa.”

Hạ Minh Chu cảm thấy máu trong người lạnh đi một nửa. Đêm qua y làm đúng lời Tống Dư Hàn, không mở laptop kiểm tra đến sáng, laptop cũng nằm trong túi bên cạnh giường, vậy tài khoản của y không thể tự đăng nhập vào lúc rạng sáng. Nhưng nếu hệ thống đã ghi nhận thiết bị là laptop cá nhân của y, chuyện này nghiêm trọng hơn rất nhiều so với một file giả hay một bức ảnh chụp lén. Y nắm chặt quai túi, buộc mình không hoảng, nhưng giọng vẫn khàn đi.

“Laptop của em ở nhà cả đêm.” Hạ Minh Chu nói nhanh, sau đó lập tức sửa lại cho rõ. “Từ lúc anh đưa em về đến sáng nay, em chỉ dùng điện thoại lưu bằng chứng theo hướng dẫn, không đăng nhập hệ thống dự án. Nếu cần kiểm tra, em có thể giao laptop cho bảo mật ngay bây giờ. Nhưng Tống tổng, nếu dấu vết thật sự dẫn về thiết bị của em, người đó không chỉ muốn đổi người phụ trách nữa.”

“Tôi biết.” Tống Dư Hàn cầm túi laptop của y, nhưng không lấy đi, chỉ đặt tay lên quai túi như nhắc y rằng hắn đang ở đây. “Người đó muốn biến em thành nguồn rò rỉ tài liệu. Trước khi có kết luận, em không tự giao laptop cho bất kỳ ai ngoài bảo mật chính thức và Trần Dao, cũng không ký bất cứ biên bản nào nếu tôi chưa xem. Chúng ta về tầng hai mươi tám, kiểm tra trước mặt pháp chế.”

Hai người vừa ra khỏi phòng họp thì gặp Thẩm Kiêu đứng ở cuối hành lang, hiển nhiên vẫn chưa rời khỏi Thịnh Á. Anh ta nghe vài câu cuối, nụ cười thường trực trên mặt biến mất hẳn, ánh mắt nhìn Hạ Minh Chu nghiêm túc hơn lúc nào hết. Lần này Thẩm Kiêu không gọi “Minh Chu nhỏ” nữa, cũng không nói đùa trước mặt Tống Dư Hàn, chỉ bước tới đưa một chiếc USB niêm phong bằng túi chứng cứ nhỏ. Trên túi có logo của Hải Thành và chữ ký của bộ phận IT bên đối tác.

“Đây là bản sao log nhận mail từ phía Hải Thành.” Thẩm Kiêu nói, giọng gọn gàng. “Tôi vừa bảo người bên tôi trích xuất ngay, chưa qua tay ai ngoài IT phụ trách. Nếu có người giả danh Minh Chu gửi tài liệu, bên Hải Thành cũng phải làm rõ để tránh bị kéo vào tranh chấp nội bộ của Thịnh Á. Tống tổng, lần này tôi không phải tình địch đâu, tôi là nhân chứng.”

Tống Dư Hàn nhận chiếc USB, ánh mắt lướt qua Thẩm Kiêu rồi dừng lại rất ngắn. “Cảm ơn.” Hắn nói, hai chữ đơn giản nhưng không còn lạnh như trước. “Sau chuyện này, Thịnh Á sẽ gửi văn bản xác nhận cho Hải Thành. Còn hiện tại, tôi cần đưa Hạ Minh Chu đi kiểm tra thiết bị. Nếu anh còn tài liệu nào liên quan, gửi trực tiếp cho Trần Dao.”

Thẩm Kiêu gật đầu, sau đó nhìn sang Hạ Minh Chu. “Đừng sợ.” Anh ta nói, lần này giọng trầm hơn, không còn kiểu thân mật tùy ý hồi nãy. “Người biết làm giả dấu vết thường rất tự tin, nhưng càng tự tin càng dễ để lại thói quen. Em hồi đại học từng bắt được cả đội nhập sai một công thức chỉ nhờ màu ô tính không đồng nhất, lần này cũng đừng để người khác dọa mình bằng mấy dòng log.”

Hạ Minh Chu nhìn Thẩm Kiêu, nỗi căng thẳng trong lòng được kéo xuống một chút. Y nói cảm ơn, rồi theo Tống Dư Hàn vào thang máy riêng lên tầng hai mươi tám. Cửa thang máy khép lại, không gian chật hẹp khiến những chuyện vừa xảy ra càng trở nên nặng nề. Hạ Minh Chu cúi đầu nhìn túi laptop trong tay, bỗng cảm thấy nếu không nói ra, mình sẽ lại rơi vào thói quen tự chịu đựng cũ.

“Anh có tin em không?” Hạ Minh Chu hỏi, giọng rất thấp nhưng không né tránh. “Em biết câu này hơi thừa, vì anh đã nói sẽ cùng kiểm tra, nhưng em vẫn muốn nghe. Không phải với tư cách tổng giám đốc đánh giá nhân viên, mà là anh trả lời em.”

Tống Dư Hàn quay sang nhìn y. Trong khoang thang máy sáng lạnh, ánh mắt hắn lại ổn định đến mức khiến Hạ Minh Chu thấy lòng mình chậm rãi đặt xuống. Hắn không nói “đừng hỏi ngốc”, cũng không dùng lý trí phân tích thay cho đáp án. Hắn chỉ đưa tay nắm lấy cổ tay y, không mạnh, nhưng đủ để Hạ Minh Chu cảm nhận rõ hơi ấm truyền qua da.

“Tôi tin em.” Tống Dư Hàn nói. “Không phải vì tôi thích em nên mù quáng, mà vì từ đầu đến cuối em đều chọn đưa chứng cứ ra ánh sáng thay vì che giấu. Nhưng dù tôi chưa xem được chứng cứ, câu trả lời vẫn như vậy. Minh Chu, tôi tin em.”

Hạ Minh Chu cúi mắt xuống bàn tay đang giữ cổ tay mình, cổ họng nghẹn lại. Thang máy báo đến tầng, cửa mở ra trước khu văn phòng tổng giám đốc sáng đèn, Trần Dao và nhân viên bảo mật đã chờ bên ngoài. Tống Dư Hàn buông tay trước khi có người nhìn thấy, nhưng hơi ấm ấy vẫn còn lưu lại rất rõ. Hạ Minh Chu bước ra, đặt túi laptop lên bàn kiểm tra, lần đầu tiên không thấy mình giống một người sắp bị thẩm vấn, mà giống người đang cùng đồng đội đi tìm sự thật.

Nhân viên bảo mật kiểm tra sơ bộ chưa đầy mười phút đã phát hiện điểm bất thường. Laptop của Hạ Minh Chu không có lịch sử đăng nhập lúc rạng sáng, nhưng trong hệ thống lại tồn tại một mã thiết bị trùng tên được tạo mới vào đêm qua, nghĩa là có người dùng thông tin thiết bị của y để giả lập đăng nhập. Trần Dao lập tức yêu cầu khóa toàn bộ phiên truy cập liên quan, còn pháp chế ghi nhận bằng chứng tại chỗ. Hạ Minh Chu vừa thở ra một hơi thì màn hình lớn trước mặt hiện lên kết quả truy vết sâu hơn, khiến cả phòng yên lặng.

Địa chỉ mạng nội bộ từng tạo mã thiết bị giả không nằm ở khu làm việc của Kỷ Ninh. Nó xuất phát từ phòng lưu trữ tài liệu cũ của phòng kế hoạch, nơi chỉ có trưởng phòng, Kỷ Ninh và một nhân viên quản lý hồ sơ đã nghỉ việc có quyền mượn chìa khóa tạm thời. Nhưng trong danh sách mượn chìa khóa đêm qua, tên hiện lên không phải Kỷ Ninh. Hạ Minh Chu nhìn ba chữ quen thuộc trên màn hình, sắc mặt thay đổi trước khi kịp che giấu, bởi người đó chính là trưởng phòng hiện tại của y.

(Hết chương 8)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0