Chương 9: Người Mượn Chìa Khóa
Ba chữ “Triệu Bách Lâm” hiện trên màn hình lớn, khiến phòng kiểm tra tầng hai mươi tám yên đến mức tiếng máy chủ chạy trong góc cũng trở nên rõ ràng. Hạ Minh Chu nhìn cái tên ấy, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng không phải vì sợ, mà vì mọi chuyện cuối cùng đã chạm đến một người y chưa từng nghĩ tới. Triệu Bách Lâm là trưởng phòng kế hoạch, người sáng nay còn ngồi trong phòng họp lau kính với vẻ mệt mỏi, người từng vỗ vai y sau dự án quý ba và nói người trẻ nên tranh thủ cơ hội. Nếu ông ta thật sự liên quan, vậy từ ảnh chụp, báo cáo rủi ro đến file giả đều không còn là trò ganh ghét bốc đồng của Kỷ Ninh nữa, mà là một cái lưới có người giăng sẵn.
Tống Dư Hàn không lập tức kết luận, nhưng sắc mặt hắn đã lạnh xuống đến mức Trần Dao cũng tự động giảm âm lượng khi gọi điện cho bảo mật. Hắn yêu cầu khóa bản ghi mượn chìa khóa, sao lưu toàn bộ camera hành lang phòng lưu trữ và tạm ngừng quyền truy cập thư mục dự án của những người liên quan. Hạ Minh Chu đứng cạnh bàn, hai tay đặt trên mép laptop, cố bắt mình không suy đoán quá xa. Nhưng trong đầu y vẫn lặp lại một chi tiết rất nhỏ: sáng nay khi Kỷ Ninh gửi báo cáo rủi ro, trưởng phòng không hề ngạc nhiên, chỉ liên tục lau kính như muốn tránh mọi ánh mắt.
“Gọi Triệu Bách Lâm lên.” Tống Dư Hàn nói với Trần Dao, giọng thấp nhưng không cho người ta đường lùi. “Không nói lý do cụ thể qua điện thoại, chỉ bảo ông ấy mang theo thẻ ra vào và máy tính công việc. Pháp chế ở lại, bảo mật tiếp tục đối chiếu camera, còn Hạ Minh Chu không rời khỏi phòng này trước khi có kết luận sơ bộ. Từ giờ trở đi, bất kỳ ai muốn hỏi em ấy về dự án Hải Thành đều phải có mặt tôi hoặc Trần Dao.”
Hạ Minh Chu nghe đến câu cuối, ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng bị kéo căng bởi một cảm xúc khó gọi tên. Y không muốn núp sau lưng Tống Dư Hàn, nhưng cũng biết lúc này một mình mình đối diện trưởng phòng chỉ khiến đối phương có cơ hội lật ngược câu chuyện. Tống Dư Hàn không bảo y im lặng, càng không gạt y ra khỏi quá trình điều tra, hắn chỉ đặt một ranh giới rõ ràng để không ai dùng cấp bậc ép y nói sai trong hoảng loạn. Nghĩ đến đây, Hạ Minh Chu hít sâu, giọng bình tĩnh hơn khi mở miệng.
“Em muốn xem camera đoạn trước khi thẻ phòng lưu trữ được dùng.” Hạ Minh Chu nói, ánh mắt rơi trên dòng thời gian đang chạy. “Nếu trưởng phòng thật sự tự vào thì camera sẽ thấy rõ, nhưng nếu có người mượn thẻ của ông ấy, chúng ta phải biết ai tiếp xúc với ông ấy trước đó. Kỷ Ninh bị đình chỉ quyền dự án ngay trong buổi họp, nhưng trước đó anh ta vẫn có thể lấy được thông tin từ trưởng phòng. Em không muốn chỉ vì thấy một cái tên mà bỏ qua khả năng người khác cố ý đẩy trưởng phòng ra chắn.”
Tống Dư Hàn nhìn y một giây, đáy mắt có chút dịu đi rất nhanh. “Đúng.” Hắn quay sang nhân viên bảo mật. “Kéo camera từ tám giờ tối đến hai giờ sáng, ưu tiên khu phòng kế hoạch, phòng lưu trữ và thang máy nội bộ. Đừng chỉ tìm người mở cửa, tìm cả người có mặt gần cửa nhưng không vào. Người dựng chuyện biết dùng một nửa sự thật, vậy lần này chúng ta xem cả đoạn trước và sau.”
Triệu Bách Lâm lên đến tầng hai mươi tám sau mười lăm phút, vẫn mặc áo sơ mi sáng màu và đeo chiếc kính gọng mảnh quen thuộc. Ông ta nhìn thấy Hạ Minh Chu, Tống Dư Hàn, Trần Dao và hai người pháp chế trong cùng một phòng thì sắc mặt thoáng cứng lại, nhưng rất nhanh đã trở về vẻ điềm đạm của một trưởng phòng lâu năm. Ông ta đặt laptop lên bàn, cười khổ như chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng nụ cười ấy không kéo dài được lâu khi Trần Dao chiếu bản ghi mượn chìa khóa phòng lưu trữ lên màn hình.
“Tống tổng, tối qua tôi có mượn chìa khóa, chuyện này không sai.” Triệu Bách Lâm tháo kính xuống lau, động tác giống hệt sáng nay trong phòng họp. “Tôi cần tìm lại bản hợp đồng mẫu của một dự án cũ vì Kỷ Ninh hỏi vài điều khoản liên quan đến Hải Thành. Nhưng tôi chỉ vào chưa đến năm phút, lấy sai tập hồ sơ rồi trả lại chìa khóa ngay. Nếu hệ thống ghi nhận có truy cập từ phòng lưu trữ sau đó, tôi thật sự không biết.”
“Ông tìm hợp đồng mẫu lúc một giờ sáng?” Tống Dư Hàn hỏi, giọng không cao nhưng từng chữ đều sắc. “Dự án Hải Thành mới họp hôm qua, quy trình tài liệu chính thức nằm trên hệ thống, không cần đến phòng lưu trữ giấy. Kỷ Ninh đã bị tạm thu quyền dự án, ông vẫn nửa đêm giúp cậu ta tìm hợp đồng mẫu. Trưởng phòng Triệu, ông muốn tôi hiểu chuyện này là nhiệt tình với công việc hay là không phân biệt được mức độ rủi ro?”
Triệu Bách Lâm nghẹn một nhịp, ngón tay giữ kính siết lại rồi buông ra. Ông ta nhìn sang Hạ Minh Chu, ánh mắt rất nhanh chuyển thành vẻ đau lòng của cấp trên bị hiểu lầm. “Minh Chu, cậu cũng biết tôi luôn coi trọng cậu. Hôm qua Kỷ Ninh làm việc quá nóng, tôi cũng không bênh cậu ta, chỉ nghĩ nếu dự án có tranh cãi thì nên chuẩn bị thêm tài liệu cũ để đối chiếu. Tống tổng, tôi quản phòng kế hoạch nhiều năm, không đến mức tự hủy mình bằng một chuyện dễ tra như vậy.”
Hạ Minh Chu không lập tức đáp. Trước kia, nếu nghe trưởng phòng dùng giọng này, y có lẽ sẽ mềm lòng, thậm chí tự hỏi có phải mình nghĩ quá nặng hay không. Nhưng sau mấy ngày bị ảnh chụp, file giả và tin nhắn cắt ghép ép đến mức không thở nổi, y đã hiểu một người càng tỏ ra vô hại càng không có nghĩa là vô tội. Y mở laptop của mình, đưa lên bản ghi lịch sử chỉnh sửa dự án quý ba, rồi ngẩng đầu nhìn Triệu Bách Lâm.
“Trưởng phòng Triệu, em muốn hỏi một chuyện khác.” Hạ Minh Chu nói, giọng không gay gắt, nhưng rõ ràng hơn bất kỳ lần báo cáo nào trước đây. “Bản so sánh dự án Hải Thành tuần trước em gửi cho anh lúc mười một giờ đêm, sáng hôm sau Kỷ Ninh lại có một bản gần giống, chỉ thay đổi phần kết luận theo hướng giữ bố cục cũ. Khi đó em tưởng anh chuyển tài liệu cho nhóm cùng tham khảo, nên không hỏi. Bây giờ em muốn biết, anh có đưa bản nháp của em cho Kỷ Ninh trước khi dự án phân công không?”
Sắc mặt Triệu Bách Lâm cuối cùng thay đổi. Ông ta chưa kịp mở miệng, nhân viên bảo mật đã kéo đoạn camera khu phòng kế hoạch lên màn hình. Trong hình, lúc mười hai giờ bốn mươi tám đêm qua, Triệu Bách Lâm vào phòng lưu trữ, nhưng ba phút sau người bước ra lại không chỉ có ông ta. Kỷ Ninh đứng khuất ở góc hành lang nhận từ tay ông ta một túi hồ sơ mỏng, còn một chiếc USB màu đen được đặt kẹp dưới tập giấy. Đoạn hình không có âm thanh, nhưng đã đủ khiến lời giải thích “lấy sai hồ sơ” trở nên nực cười.
Triệu Bách Lâm đột ngột đứng bật dậy, giọng cao hơn hẳn. “Đó chỉ là hồ sơ tham khảo! Tôi không biết Kỷ Ninh dùng nó làm gì, càng không biết cậu ta tạo file giả. Phòng kế hoạch cạnh tranh nội bộ là bình thường, tôi để hai người cùng xem tài liệu vì muốn chọn phương án tốt nhất. Minh Chu, cậu đừng vì Tống tổng đứng sau lưng mà đẩy mọi chuyện lên đầu tôi.”
“Tôi đang đứng bên cạnh em ấy, không phải sau lưng.” Tống Dư Hàn lạnh lùng ngắt lời. “Và người đang đẩy trách nhiệm là ông, không phải Hạ Minh Chu. Ông đưa tài liệu cho Kỷ Ninh sau khi quyền dự án của cậu ta bị thu hồi, lại không ghi nhận trong hệ thống mượn hồ sơ. Chỉ riêng chuyện đó đã đủ để đình chỉ chức vụ trưởng phòng của ông trong quá trình điều tra.”
Hạ Minh Chu nghe câu ấy, trái tim đập rất mạnh, nhưng lần này y không cúi đầu. Y nhìn Triệu Bách Lâm, người từng dạy y cách trình bày báo cáo, cũng từng cười nói rằng y quá cẩn thận sẽ làm đồng nghiệp áp lực. Những lời tử tế cũ không phải giả hoàn toàn, nhưng cũng không ngăn ông ta dùng chính sự cẩn thận của y để nuôi một đối thủ thuận tay hơn. Hạ Minh Chu đặt hai tay trên bàn, giọng rất nhẹ nhưng từng chữ đều đẩy thẳng về phía đối phương.
“Anh không cần nhắc Tống tổng để làm em giống người được che chở quá mức.” Hạ Minh Chu nói. “Em hỏi anh vì tài liệu của em từng qua tay anh, vì bản nháp của em bị người khác sửa thành file giả, vì tên em bị dùng để gửi mail cho đối tác. Nếu anh thật sự không biết Kỷ Ninh làm gì, anh có thể đưa toàn bộ lịch sử chuyển file ra đây. Còn nếu anh không dám, vậy ít nhất đừng dùng chuyện riêng của em để che việc công anh không giải thích được.”
Triệu Bách Lâm nhìn y, ánh mắt lần đầu tiên không còn vẻ trưởng bối ôn hòa. Ông ta như muốn nói gì đó, nhưng điện thoại của Trần Dao đúng lúc vang lên, phá vỡ thế giằng co trong phòng. Trần Dao nghe máy xong, sắc mặt cũng trầm xuống, sau đó đưa điện thoại cho Tống Dư Hàn. Bên phía Hải Thành vừa xác nhận bản mail giả không chỉ gửi đến một địa chỉ phụ, mà còn được chuyển tiếp đến một công ty tư vấn đối thủ đang tranh quyền vận hành khu thương mại tầng ba.
Tống Dư Hàn nghe hết, ánh mắt lạnh đến mức Triệu Bách Lâm vô thức lùi nửa bước. “Đây không còn là tranh chấp nội bộ.” Hắn nói, giọng thấp như lưỡi dao đặt xuống mặt bàn. “Từ giờ phút này, Triệu Bách Lâm và Kỷ Ninh đều bị đình chỉ công tác để phối hợp điều tra rò rỉ dữ liệu thương mại. Pháp chế lập biên bản, bảo mật niêm phong thiết bị, còn phòng nhân sự chuẩn bị thông báo tạm quyền phụ trách phòng kế hoạch.”
Triệu Bách Lâm bị mời ra khỏi phòng, nhưng trước khi đi vẫn quay đầu nhìn Hạ Minh Chu. Ánh mắt ấy không còn che giấu sự khó chịu, thậm chí có chút oán độc vì không ngờ một nhân viên trước đây luôn mềm mỏng lại dám cắn ngược ngay trước mặt tổng giám đốc. Hạ Minh Chu đối diện ánh mắt đó, lòng bàn tay hơi lạnh, nhưng không né tránh. Đến khi cửa đóng lại, y mới chậm rãi thả ra một hơi, nhận ra vai mình đã căng đến phát đau.
Tống Dư Hàn đi đến bên cạnh y, không chạm vào y trước mặt người khác, chỉ đặt một cốc nước ấm xuống bàn. “Làm tốt lắm.” Hắn nói, giọng không lớn nhưng đủ khiến Hạ Minh Chu nghe rõ. “Em không cần biến thành người gai góc mới là mạnh mẽ. Hôm nay em hỏi đúng câu cần hỏi, đưa đúng chứng cứ cần đưa, vậy là đủ.”
Hạ Minh Chu cầm cốc nước, hơi nóng phủ lên đầu ngón tay, trái tim vừa mệt vừa nhẹ. Y chưa kịp đáp thì điện thoại trên bàn rung lên, lần này không phải số lạ, mà là tin nhắn từ Thẩm Kiêu gửi vào nhóm dự án mới lập. Nội dung rất ngắn, nhưng khiến mọi người trong phòng lại nhìn nhau. “Bên công ty tư vấn đối thủ vừa gửi bản chào thầu bổ sung, cấu trúc giống hệt phần dự phòng trong bản nháp của Hạ Minh Chu, chỉ sửa tên tác giả.”
Tống Dư Hàn nhìn dòng tin nhắn, sắc mặt chưa từng lạnh đến vậy. Hạ Minh Chu đặt cốc nước xuống, mở laptop trước mặt mọi người, mắt dừng trên bản nháp mình thức ba đêm mới hoàn thiện. Y biết trận này chưa kết thúc, nhưng lần này không còn là y tự chứng minh trong công ty nữa. Có người đã lấy thứ thuộc về y, đưa ra ngoài, và chuẩn bị dùng chính năng lực của y để thắng dự án Hải Thành.
(Hết chương 9)
Bình luận 💬 0