Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

NHẮN NHẦM TIN TỎ TÌNH CHO SẾP

Chương 11: Em Không Đi Một Mình

Chương 1: Ngày Mai Lên Phòng Tôi Chương 2: Sếp Nói Muốn Ăn Tối Với Tôi Chương 3: Tấm Ảnh Trong Nhóm Nội Bộ Chương 4: Ba Năm Trước Ai Đã Giữ Em Lại? Chương 5: Dòng Ghi Chú Bị Cắt Một Nửa Chương 6: Báo Cáo Rủi Ro Nhân Sự Chương 7: Minh Chu Nhỏ Chương 8: Anh Đang Ghen Sao? Chương 9: Người Mượn Chìa Khóa Chương 10: Bản Nháp Có Bẫy Chương 11: Em Không Đi Một Mình
← Trước
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 11: Em Không Đi Một Mình

Hạ Minh Chu nhìn câu “tối nay hãy đến phòng lưu trữ cũ một mình” trên màn hình, cảm giác lạnh buốt vừa nổi lên đã bị giọng Tống Dư Hàn chặn lại. Y không ngốc đến mức thật sự tin Kỷ Ninh bỗng dưng muốn làm người tốt, càng không nghĩ một kẻ đã dùng ảnh chụp và file giả để đẩy y xuống bùn sẽ chỉ vì lương tâm cắn rứt mà hẹn gặp riêng. Nhưng trong tin nhắn kia có một câu rất đáng chú ý: “ai là người đầu tiên đề nghị dùng tên y”. Nếu Kỷ Ninh dám viết như vậy, ít nhất hắn đang giữ một mảnh chứng cứ, hoặc đang muốn dùng mảnh chứng cứ ấy đổi lấy đường lui cho mình.

Tống Dư Hàn cầm điện thoại của Hạ Minh Chu xem lại lần nữa, sau đó đưa cho Trần Dao chụp lưu bằng chứng. “Không trả lời ngay.” Hắn nói, giọng rất thấp nhưng dứt khoát. “Nếu em muốn nghe hắn nói gì, chúng ta để bảo mật bố trí trước rồi mới đi. Phòng lưu trữ cũ có camera ở hành lang nhưng bên trong có góc chết, hắn cố ý chọn nơi đó không phải vì thuận tiện nói chuyện. Minh Chu, em có quyền đối mặt với chuyện này, nhưng không có nghĩa em phải giao an toàn của mình cho một người đang bị điều tra.”

Hạ Minh Chu gật đầu, nhưng bàn tay vẫn siết trên mép bàn. “Em muốn đi.” Y nói, không né tránh ánh mắt của hắn. “Không phải vì tin Kỷ Ninh, mà vì em muốn biết hắn còn định kéo ai vào. Nếu tối nay em không xuất hiện, hắn có thể xóa chứng cứ hoặc đổi một câu chuyện khác. Nhưng em sẽ không đi một mình, anh nói đúng, em không cần chứng minh mình can đảm bằng cách tự đẩy bản thân vào chỗ nguy hiểm.”

Tống Dư Hàn nhìn y một lúc, ánh mắt vốn lạnh vì Kỷ Ninh chậm rãi dịu xuống. Hắn không khuyên y bỏ qua, cũng không dùng vị trí của mình ép y tránh xa toàn bộ phiền phức, chỉ gật đầu với Trần Dao. Trong vòng nửa tiếng, bảo mật đã kiểm tra lại camera hành lang, pháp chế chuẩn bị thiết bị ghi âm hợp lệ trong phạm vi công ty, còn Trần Dao lấy lý do kiểm kê tài liệu để mở sẵn quyền vào phòng lưu trữ cũ. Hạ Minh Chu nhắn lại cho Kỷ Ninh một câu rất ngắn, không tỏ ra hoảng sợ cũng không vội vàng: “Tám giờ, tôi đến.”

Tám giờ tối, khu văn phòng đã vắng hơn nhiều, chỉ còn vài tầng sáng đèn vì dự án gấp. Hạ Minh Chu đi một mình trên hành lang dẫn đến phòng lưu trữ cũ, nhưng y biết Tống Dư Hàn, Trần Dao và bảo mật đang ở phòng giám sát ngay phía sau hành lang bên kia. Cảm giác ấy rất kỳ lạ, không giống núp sau lưng ai, mà giống biết mình có thể bước vào một nơi tối hơn mà không bị bóng tối nuốt mất. Y dừng trước cánh cửa xám cũ, hít một hơi thật chậm rồi đẩy cửa vào.

Kỷ Ninh đứng bên cửa sổ nhỏ cuối phòng, áo sơ mi nhăn hơn ban ngày, vẻ mặt không còn vẻ tự tin bóng bẩy thường ngày. Hắn thấy Hạ Minh Chu vào thì cười nhạt, nhưng ánh mắt lướt ra phía sau y như muốn xác nhận có ai đi cùng không. Hạ Minh Chu đóng cửa lại, không khóa, sau đó đứng cách hắn một khoảng đủ an toàn. Giữa hai người là những kệ hồ sơ cao ngang vai, mùi giấy cũ và bụi lạnh khiến bầu không khí càng giống một nơi chuyên chôn giấu bí mật.

“Cậu thật sự dám đến.” Kỷ Ninh nói, giọng khàn vì mệt hoặc vì tức giận bị nén quá lâu. “Tôi còn tưởng cậu sẽ nắm áo Tống tổng rồi khóc lóc, để anh ta thay cậu xử lý mọi thứ. Hạ Minh Chu, trước đây tôi xem nhẹ cậu rồi, hóa ra cậu không chỉ biết cúi đầu làm việc. Cậu biết cách khiến người khác thương hại mình hơn tôi tưởng.”

“Anh hẹn tôi đến để mắng hay để nói chuyện chính?” Hạ Minh Chu không bị câu đó kéo lệch cảm xúc, chỉ nhìn hắn rất bình tĩnh. “Nếu anh muốn nói người đầu tiên đề nghị dùng tên tôi là ai, bây giờ nói đi. Nếu anh chỉ muốn chọc tôi tức giận để ghi âm vài câu bất lợi, vậy anh chọn sai cách rồi. Tôi đã bị anh dùng ảnh, file giả và tin nhắn số lạ dọa đủ nhiều, hiện tại không còn dễ nóng đầu như anh mong.”

Nụ cười trên mặt Kỷ Ninh cứng lại trong chớp mắt. Hắn nhìn Hạ Minh Chu như lần đầu tiên thấy rõ người trước mặt, không còn là nhân viên mềm tính ở phòng kế hoạch ngày nào cũng ôm tài liệu làm đến khuya. Một lát sau, hắn kéo điện thoại ra, mở một đoạn ghi âm nhưng chưa bấm phát ngay. “Triệu Bách Lâm muốn đẩy cậu khỏi dự án vì ông ta đã nhận tiền của bên tư vấn đối thủ, chuyện đó cậu đoán được rồi.” Hắn nói, mắt đỏ lên vì oán hận. “Nhưng ý tưởng dùng tên cậu gửi bản kế hoạch cho Hải Thành không phải của tôi, cũng không phải của ông ta.”

Hạ Minh Chu hơi nhíu mày, nhưng không hỏi dồn. Kỷ Ninh cười thấp một tiếng, như vừa thấy sự bình tĩnh của y càng thêm chướng mắt. Hắn bấm phát đoạn ghi âm, âm thanh nhiễu nhẹ vang lên trong phòng lưu trữ cũ. Giọng Triệu Bách Lâm xuất hiện trước, nhắc đến việc phải làm sao để Hạ Minh Chu “không thể ở lại vị trí phụ trách chính”, sau đó là một giọng nam xa lạ hơn, trẻ hơn, bình thản đề nghị: “Dùng chính thói quen cẩn thận của cậu ta. Người như vậy càng bị nghi ngờ càng muốn tự chứng minh, cứ để cậu ta mang tên mình ký vào thứ không nên ký.”

Tim Hạ Minh Chu chìm xuống. Giọng thứ hai không phải người phòng kế hoạch, nhưng y đã nghe ở đâu đó trong cuộc họp chiều nay, có lẽ từ phía công ty tư vấn đối thủ. Kỷ Ninh tắt ghi âm, nắm điện thoại rất chặt, giọng căng ra như dây sắp đứt. Hắn không phải hối hận vì hại người, mà giống một quân cờ phát hiện mình cũng bị đẩy lên bàn hiến tế.

“Người đó là Đỗ Thành, phụ trách bản chào thầu của bên tư vấn đối thủ.” Kỷ Ninh nói. “Hắn quen Triệu Bách Lâm từ trước, cũng là người bảo chúng tôi dùng tài khoản giả đăng nhập bằng mã thiết bị của cậu. Tôi thừa nhận tôi ghen ghét cậu, cũng muốn kéo cậu khỏi dự án, nhưng tôi không biết bọn họ đã định bán cả phương án ra ngoài ngay từ đầu. Đến khi chuyện vỡ ra, Triệu Bách Lâm muốn đổ hết cho tôi, còn Đỗ Thành nói nếu tôi im lặng thì sẽ giới thiệu việc khác cho tôi sau khi rời Thịnh Á.”

“Vậy vì sao anh tìm tôi?” Hạ Minh Chu hỏi, giọng không mềm đi vì những lời kia. “Anh có thể giao đoạn ghi âm này cho pháp chế, cũng có thể dùng nó tự bảo vệ mình. Nhưng anh hẹn tôi đến một mình, rõ ràng không chỉ muốn đưa chứng cứ. Kỷ Ninh, anh còn muốn gì?”

Kỷ Ninh nhìn y, ánh mắt oán hận dần biến thành một kiểu mệt mỏi khó coi. “Tôi muốn cậu thừa nhận cậu không vô tội đến thế.” Hắn nói, giọng thấp xuống. “Nếu không phải Tống Dư Hàn thích cậu, cậu sẽ không được chú ý, không được bảo vệ, càng không thể đứng trong phòng họp nói chuyện với tôi bằng giọng đó. Hạ Minh Chu, tôi làm sai, tôi nhận, nhưng cậu đừng tỏ ra như tất cả chỉ dựa vào năng lực. Không có anh ta, cậu đã bị chúng tôi đè chết từ ba năm trước rồi.”

Hạ Minh Chu im lặng vài giây. Những lời ấy rất độc, vì nó trộn sự thật với oán hận, giống mọi tin nhắn cắt ghép mấy ngày qua. Ba năm trước, Tống Dư Hàn thật sự đã kiểm tra hồ sơ giúp y; hiện tại, Tống Dư Hàn cũng thật sự đứng bên cạnh y. Nhưng nếu vì vậy mà phủ nhận toàn bộ những đêm y sửa số liệu, những bản nháp y tự tay làm, những lần y đứng trong phòng họp đưa chứng cứ ra ánh sáng, vậy chẳng khác nào y tự trao quyền định giá cuộc đời mình cho người ghét y nhất.

“Không có anh ấy, có lẽ em sẽ vất vả hơn nhiều.” Hạ Minh Chu nói, từng chữ rất chậm nhưng rất rõ. “Nhưng không có nghĩa em không có năng lực. Anh có thể ghen ghét việc anh ấy tin em, nhưng anh không thể dùng chuyện đó xóa hết những gì em làm. Ba năm trước em ở lại vì lỗi không phải do em, hôm nay em đứng ở đây vì bản nháp bị lấy cắp là của em. Kỷ Ninh, anh thua không phải vì Tống Dư Hàn thích em, mà vì anh chọn cách hại người thay vì làm tốt phần của mình.”

Sắc mặt Kỷ Ninh trắng bệch. Hắn còn muốn nói gì đó, nhưng cửa phòng lưu trữ cũ đã được đẩy ra từ bên ngoài. Tống Dư Hàn bước vào cùng Trần Dao và nhân viên pháp chế, ánh mắt rơi trên điện thoại trong tay Kỷ Ninh. Kỷ Ninh cứng người, sau đó bật cười như đã đoán được nhưng vẫn không cam lòng. Hắn giơ điện thoại lên, không giấu nữa, chỉ nhìn Hạ Minh Chu với vẻ phức tạp khó tả.

“Tốt lắm, cậu thật sự không còn là người chỉ biết cúi đầu nữa.” Kỷ Ninh nói, giọng khàn đi. “Đoạn ghi âm tôi sẽ nộp, nhưng tôi có một điều kiện. Tôi muốn pháp chế ghi rõ Triệu Bách Lâm và Đỗ Thành là người chủ mưu, tôi không gánh hết tội thay họ. Tôi sai đến đâu chịu đến đó, nhưng bọn họ đừng hòng dùng tôi làm thùng rác.”

“Tất cả trách nhiệm sẽ dựa trên chứng cứ.” Tống Dư Hàn đáp, giọng lạnh và công bằng đến mức không để lại chút tình riêng. “Nếu đoạn ghi âm là thật, nó sẽ được kiểm định và đưa vào hồ sơ. Nhưng điều đó không xóa được việc anh chụp ảnh, tung tin, nhận tài liệu trái quy trình và tham gia dựng file giả. Kỷ Ninh, muốn không làm thùng rác cho người khác thì trước hết đừng tự biến mình thành dao trong tay họ.”

Kỷ Ninh bị đưa ra khỏi phòng lưu trữ để lấy lời khai chính thức. Khi hành lang yên xuống, Hạ Minh Chu mới nhận ra lòng bàn tay mình đã ướt đẫm, còn lưng áo cũng lạnh vì căng thẳng. Tống Dư Hàn đi đến trước mặt y, không hỏi y có sợ không, chỉ đưa tay chỉnh lại cổ áo hơi lệch của y. Động tác ấy rất nhỏ, nhưng trong căn phòng đầy hồ sơ cũ và những bí mật vừa được moi ra, nó khiến Hạ Minh Chu bỗng thấy tim mình mềm xuống.

“Em vừa nói rất tốt.” Tống Dư Hàn thấp giọng. “Nhưng câu ‘không có anh ấy, em sẽ vất vả hơn nhiều’ nghe không đủ chính xác. Không có tôi, em vẫn sẽ là Hạ Minh Chu rất giỏi, chỉ là tôi may mắn được đứng cạnh em sớm hơn người khác một chút.”

Hạ Minh Chu ngẩng đầu nhìn hắn, mắt hơi nóng nhưng khóe môi lại cong lên. “Anh còn nói không ghen với anh Thẩm.” Y cố ý nhắc lại, giọng nhẹ đi sau một đêm căng như dây đàn. “Câu này rõ ràng là đang tính cả người khác vào.”

Tống Dư Hàn nhìn y, ánh mắt dịu xuống rất rõ. “Ừ, tôi vẫn ghen.” Hắn đáp thẳng thắn như lần trước. “Nhưng hiện tại tôi càng muốn ôm em hơn là ghen.”

Hạ Minh Chu chưa kịp nói gì, Tống Dư Hàn đã đưa tay ôm lấy y, rất nhẹ nhưng rất vững. Y tựa vào vai hắn trong vài giây, nghe tiếng bước chân của Trần Dao và pháp chế dần xa ngoài hành lang, cuối cùng chậm rãi thả lỏng. Ngay khi y tưởng đêm nay cuối cùng có thể kết thúc, điện thoại của Tống Dư Hàn rung lên. Hắn nhìn màn hình, sắc mặt lập tức trầm xuống, còn giọng Trần Dao từ đầu dây bên kia vang lên rất rõ trong không gian yên tĩnh.

“Tống tổng, Đỗ Thành đã đến Thịnh Á. Hắn nói muốn gặp anh và Hạ Minh Chu ngay bây giờ, nếu không sáng mai Hải Thành sẽ nhận được một đoạn ghi âm chứng minh Thịnh Á ép nhân viên nhận tội.”

(Hết chương 11)

← Trước

Bình luận 💬 0