Chương 3: Tấm Ảnh Trong Nhóm Nội Bộ
Chiếc xe rời khỏi sảnh công ty chưa đầy hai phút, Hạ Minh Chu vẫn còn ngồi rất thẳng trên ghế phụ, tay đặt trên tập tài liệu dự án Hải Thành như học sinh bị gọi lên bảng. Y không quay đầu nhìn ra sau nữa, nhưng hình ảnh Kỷ Ninh cầm điện thoại đứng cạnh cột sảnh vẫn bám chặt trong đầu, càng nghĩ càng thấy cổ họng khô lại. Nếu chỉ là đồng nghiệp bắt gặp y lên xe của Tống Dư Hàn, cùng lắm cũng chỉ có vài câu đồn đoán mơ hồ, nhưng Kỷ Ninh vốn đã khó chịu từ cuộc họp chiều nay, tấm ảnh kia rơi vào tay người như vậy chắc chắn không thể biến mất yên ổn. Hạ Minh Chu nhìn ánh đèn đường lướt qua kính xe, cuối cùng vẫn không nhịn được quay sang người bên cạnh.
“Tống tổng, hay là anh thả em xuống ở ngã tư phía trước đi.” Hạ Minh Chu nói rất chậm, cố để giọng mình nghe giống đề nghị công việc hơn là chạy trốn. “Bữa tối có thể đổi hôm khác, hôm nay nếu bị chụp ảnh rồi còn tiếp tục đi cùng nhau, rất dễ khiến người ta nghĩ lệch. Em không sợ bị nói vài câu, nhưng dự án Hải Thành vừa phân công xong, em không muốn ngay ngày đầu tiên đã có người đem chuyện riêng gắn vào quyết định của anh. Nếu ảnh đó thật sự bị truyền ra, em giải thích thế nào cũng giống đang che giấu.”
Tống Dư Hàn không lập tức trả lời, chỉ giảm tốc độ khi xe dừng trước đèn đỏ. Hắn nhìn phía trước, ngón tay đặt trên vô lăng gõ rất nhẹ một nhịp, vẻ mặt bình tĩnh đến mức khiến Hạ Minh Chu không đoán được hắn đang tức giận hay đang suy nghĩ. Một lúc sau, hắn mới nghiêng đầu nhìn y, ánh mắt rơi trên bàn tay đang siết chặt góc tài liệu đến hơi cong. Giọng hắn vẫn thấp, nhưng không lạnh như lúc họp, từng chữ giống đang kéo y từ cơn hoảng loạn quay về thực tế.
“Em xuống xe bây giờ, ảnh chụp sẽ biến thành tôi gọi em lại rồi em hoảng hốt bỏ đi.” Tống Dư Hàn nói, không hề trách y muốn tránh mặt, nhưng cũng không để y tự đẩy mình vào thế yếu. “Người muốn suy diễn sẽ không vì em xuống xe mà ngừng suy diễn, họ chỉ đổi sang một câu chuyện khó nghe hơn. Hạ Minh Chu, bữa tối hôm nay là tôi mời em sau giờ làm, không phải giao dịch bí mật trong bãi xe. Em không cần vì người khác giơ điện thoại lên mà lập tức biến mình thành người có lỗi.”
Hạ Minh Chu bị câu cuối làm tim khựng lại. Y biết lý lẽ ấy đúng, nhưng thói quen tự thu mình không phải một hai câu là có thể sửa ngay, nhất là khi đối tượng bị kéo vào tin đồn là Tống Dư Hàn. Người đàn ông này đứng ở vị trí quá cao trong công ty, mọi quyết định đều có thể bị soi ra ý nghĩa khác, còn y vừa mới nhận vị trí phụ trách chính đã ngồi lên xe hắn trước mặt đồng nghiệp. Hạ Minh Chu cúi mắt xuống, giọng nhỏ đi nhưng không còn khăng khăng đòi xuống xe.
“Em chỉ không muốn làm anh phiền.” Hạ Minh Chu nói, ngón tay buông tài liệu ra rồi lại siết nhẹ trên đầu gối. “Trước đây chuyện em thích anh chỉ là chuyện trong lòng em, có bị tổn thương cũng là một mình em tự chịu. Nhưng bây giờ mọi người có thể kéo cả anh vào, còn có thể nói anh vì chuyện riêng mà thiên vị em. Em muốn đi ăn với anh, thật sự muốn, nhưng em sợ tối nay vui một chút, sáng mai anh phải xử lý một đống phiền phức vì em.”
Tống Dư Hàn nghe đến câu “em muốn đi ăn với anh”, ánh mắt dịu xuống rất nhẹ. Đèn xanh sáng lên, xe tiếp tục chạy vào dòng đường cuối tuần, nhưng tốc độ của hắn vẫn ổn định, không có vẻ nôn nóng hay bị ảnh hưởng bởi tấm ảnh kia. Hắn không nói những lời an ủi dễ nghe rằng sẽ không có chuyện gì, bởi trong công ty càng lớn, lời đồn càng ít khi tự biến mất. Hắn chỉ dùng giọng rất bình thản nói cho Hạ Minh Chu biết thái độ của mình, như khi ký một quyết định đã suy xét rõ ràng.
“Nếu tôi sợ phiền, sáng nay đã không mời em ăn tối.” Tống Dư Hàn nói, ánh mắt nhìn đường nhưng giọng lại đặt rất rõ vào người bên cạnh. “Dự án Hải Thành do em phụ trách chính vì em đủ năng lực, chuyện này trong cuộc họp tôi đã nói. Còn nếu có người cố tình dùng ảnh riêng tư sau giờ làm để phủ nhận năng lực của em, người đó không phải đang nghi ngờ em, mà là nghi ngờ phán đoán của tôi. Em có thể lo lắng, nhưng đừng thay tôi nhận phần phiền phức vốn không thuộc về em.”
Bữa tối được đặt ở một nhà hàng Quảng Đông cách công ty mười phút lái xe, không quá phô trương, phòng riêng nhỏ nhưng yên tĩnh, cửa sổ nhìn xuống một hàng cây ven đường đang sáng đèn. Hạ Minh Chu vốn tưởng Tống Dư Hàn sẽ chọn nơi lạnh lẽo trang trọng như những cuộc tiếp khách thương mại, không ngờ trên bàn lại là thực đơn các món nóng nhẹ bụng, từ cháo hải sản đến canh bồ câu hầm. Tống Dư Hàn đưa thực đơn cho y trước, không hỏi những câu khiến người ta khó xử như muốn ăn gì cũng được, mà chỉ bảo y chọn hai món mình thích. Sự chăm sóc vừa đủ ấy khiến Hạ Minh Chu chậm rãi thả lỏng, nhưng điện thoại trong túi áo rung lên đúng lúc món đầu tiên được dọn ra.
Tin nhắn của Lâm Việt nhảy liên tiếp ba dòng, mỗi dòng đều ngắn nhưng đủ khiến sắc mặt Hạ Minh Chu thay đổi. Trong nhóm chat riêng của vài người phòng kế hoạch đã xuất hiện tấm ảnh y ngồi vào xe Tống Dư Hàn, góc chụp cố ý bắt khoảnh khắc Tống Dư Hàn cúi người kéo dây an toàn, nhìn qua thân mật hơn thực tế rất nhiều. Bên dưới ảnh có người hỏi “phụ trách chính dự án trọng điểm đúng là có lý do”, có người dùng biểu tượng cười, còn có một tài khoản không hiện tên thật viết câu nửa đùa nửa thật rằng phòng kế hoạch sắp có đường tắt mới. Lâm Việt không bình luận dài, chỉ gửi thêm một câu: “Tao đang giữ ảnh chụp màn hình, mày đừng tự xử lý một mình.”
Hạ Minh Chu đặt điện thoại xuống, cảm giác món canh nóng trước mặt bỗng mất hết mùi vị. Y không muốn để Tống Dư Hàn thấy mình bị ảnh hưởng, nhưng sắc mặt không thể giấu được nhanh như vậy. Tống Dư Hàn ngồi đối diện vốn đang rót trà, thấy y im lặng liền dừng tay, tầm mắt lướt qua màn hình chưa kịp tắt. Hắn không tự tiện cầm điện thoại của y, chỉ đặt bình trà xuống, giọng thấp hơn ban nãy.
“Ảnh truyền ra rồi?” Tống Dư Hàn hỏi, không có vẻ ngạc nhiên, như thể từ lúc nhìn thấy Kỷ Ninh giơ điện thoại hắn đã đoán được bước tiếp theo. “Cho tôi xem được không? Nếu em không muốn, chỉ cần nói nội dung chính cũng được. Tôi cần biết họ đã nói đến mức nào, còn lại tôi sẽ xử lý theo quy định công ty.”
Hạ Minh Chu do dự vài giây rồi đẩy điện thoại qua. Y không muốn Tống Dư Hàn đọc những câu ám chỉ khó nghe ấy, nhưng nếu cứ giấu đi thì sau này mọi chuyện chỉ càng bị động. Tống Dư Hàn xem rất nhanh, biểu cảm không thay đổi nhiều, chỉ có ánh mắt tối xuống khi lướt đến câu “đường tắt mới”. Hắn đặt điện thoại lại trước mặt Hạ Minh Chu, không nói lời tức giận vô ích, cũng không lập tức gọi điện mắng người ngay trong bữa ăn.
“Ăn trước.” Tống Dư Hàn nói, thấy Hạ Minh Chu ngẩng đầu nhìn mình với vẻ không thể tin nổi, hắn lại đẩy chén canh đến gần y hơn một chút. “Em bỏ bữa vì vài câu của họ, người khó chịu là em, không phải họ. Tôi sẽ nhắn Trần Dao lưu bằng chứng và kiểm tra nguồn ảnh, nhưng trước khi có kết quả, em không cần ngồi đây tự chịu phạt. Họ muốn biến bữa tối của chúng ta thành chứng cứ, vậy em càng phải ăn cho đàng hoàng, ít nhất đừng để tôi mời lần đầu đã chỉ nhìn em uống trà.”
Hạ Minh Chu nhìn chén canh trước mặt, sống mũi bỗng hơi cay. Y vốn tưởng Tống Dư Hàn sẽ tức giận vì danh tiếng của mình bị kéo vào, hoặc ít nhất cũng sẽ nhíu mày vì phiền phức đến quá nhanh. Nhưng phản ứng đầu tiên của hắn lại là không để y bỏ bữa, không để y biến lời đồn của người khác thành hình phạt dành cho mình. Hạ Minh Chu cầm thìa lên, uống một ngụm canh nóng, vị ngọt dịu lan xuống cổ họng, kéo lại chút bình tĩnh mà y suýt đánh mất.
“Tống tổng, anh không cần vì em mà làm lớn chuyện.” Hạ Minh Chu nói sau khi đặt thìa xuống, giọng đã ổn hơn nhưng vẫn còn căng. “Nếu công ty điều tra, mọi người sẽ càng chú ý đến tấm ảnh đó. Em có thể tự giải thích trong nhóm rằng chúng ta chỉ đi ăn sau giờ làm, dự án là do năng lực, không liên quan đến chuyện riêng. Dù có thể không ai tin ngay, nhưng ít nhất…”
“Em càng giải thích, họ càng xem em là người phải chứng minh mình trong sạch.” Tống Dư Hàn ngắt lời y, nhưng giọng không nặng, chỉ rõ ràng hơn. “Hạ Minh Chu, em không cần đứng trong nhóm chat riêng tư để cầu xin người khác tin năng lực của mình. Công ty có quy định về chụp ảnh, lan truyền thông tin cá nhân và ám chỉ quan hệ đổi lợi ích. Tôi xử lý chuyện này không phải vì em làm tôi phiền, mà vì nếu để nó trôi qua, ngày mai bất kỳ ai trong công ty cũng có thể dùng một tấm ảnh để hủy công sức của đồng nghiệp.”
Lời ấy khiến Hạ Minh Chu không nói được nữa. Y cúi đầu ăn thêm vài miếng, cảm giác nặng trong ngực chậm rãi được thay bằng một thứ ấm hơn, không phải sự dựa dẫm yếu ớt, mà là cảm giác lần đầu tiên có người đứng cùng phía với mình rất rõ ràng. Tống Dư Hàn không biến y thành người được thiên vị, cũng không dùng tình cảm để che lấp vấn đề công việc, hắn chỉ tách từng chuyện ra, đặt đúng tên của nó. Chính sự tỉnh táo ấy khiến Hạ Minh Chu càng không có cách nào xem lời mời ăn tối này như một phút bốc đồng.
Bữa tối kết thúc muộn hơn dự định, nhưng không nặng nề như Hạ Minh Chu tưởng. Tống Dư Hàn hỏi y vài chi tiết trong dự án Hải Thành, y trả lời chậm rãi rồi dần quên mất sự căng thẳng ban đầu, thậm chí còn chủ động nhắc đến một lối di chuyển dự phòng cho tầng ba. Khi nói đến công việc, mắt y sáng hơn, giọng cũng vững hơn, Tống Dư Hàn ngồi đối diện lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng bổ sung một câu khiến ý tưởng của y rõ hơn. Đến lúc rời nhà hàng, điện thoại của Tống Dư Hàn sáng lên, hắn nhìn màn hình vài giây rồi đưa cho Hạ Minh Chu xem tin nhắn của Trần Dao.
Trần Dao đã xác nhận ảnh đầu tiên được gửi từ tài khoản phụ trong nhóm riêng, nhưng người đứng ở góc cột sảnh lúc đó đúng là Kỷ Ninh, camera khu vực cũng ghi lại động tác chụp ảnh. Ngoài ra, trong nhóm còn có vài câu ám chỉ mới bị xóa sau khi Lâm Việt lên tiếng nhắc mọi người cẩn thận lời nói. Hạ Minh Chu đọc xong, lòng vừa lạnh vừa buồn cười, bởi có những người ban ngày còn ngồi chung phòng họp nghe y trình bày, tối đến đã có thể dùng vài chữ mơ hồ phủ nhận toàn bộ nỗ lực của y. Y trả điện thoại lại, vừa định nói cảm ơn thì Tống Dư Hàn đã mở cửa xe cho y.
“Ngày mai tôi sẽ để phòng nhân sự xử lý phần vi phạm quy định.” Tống Dư Hàn nói, đợi y ngồi vào rồi mới cúi người chỉnh lại dây an toàn, lần này động tác chậm hơn, cũng không cố tránh ánh mắt y. “Còn phần dự án, em cứ làm như bình thường, thứ hai dùng bản điều chỉnh đầu tiên để chặn miệng những người còn nghi ngờ. Nếu em muốn chứng minh mình xứng đáng, cách tốt nhất không phải giải thích trong nhóm chat, mà là làm đến mức họ không tìm được chỗ phản bác.”
Hạ Minh Chu nhìn hắn ở khoảng cách rất gần, tim lại đập nhanh lên, nhưng lần này không chỉ vì ngượng. Y gật đầu, bàn tay đặt trên dây an toàn hơi siết lại, trong mắt có chút ánh sáng mà cả ngày hôm nay bị lời đồn đè xuống. Tống Dư Hàn không nói thêm, chỉ đóng cửa xe rồi vòng sang ghế lái. Nhưng khi xe vừa khởi động, điện thoại của Hạ Minh Chu lại rung lên, lần này là một tin nhắn từ số lạ, không có tên người gửi.
“Muốn biết vì sao Tống tổng chọn cậu không? Ba năm trước cậu từng được người ta giữ lại một lần, cậu sẽ không nghĩ đó cũng là vì năng lực chứ?”
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 0