Chương 6: Báo Cáo Rủi Ro Nhân Sự
Hạ Minh Chu đến tầng hai mươi tám lúc tám giờ năm mươi, trong túi là laptop, điện thoại lưu nguyên tin nhắn số lạ và một đêm ngủ không trọn. Y không thức trắng như đã hứa với Tống Dư Hàn, nhưng cũng không thể ngủ sâu khi dòng tiêu đề “báo cáo rủi ro nhân sự dự án Hải Thành” cứ quanh quẩn trong đầu. Trần Dao đón y ở ngoài phòng họp nhỏ, trên bàn đã đặt sẵn máy tính bảo mật của công ty và bản trích xuất hồ sơ thử việc ba năm trước. Tống Dư Hàn đứng bên cửa sổ, thấy y vào thì chỉ nói một câu rất bình thường, nhưng đủ khiến bàn tay đang siết quai túi của y buông lỏng một chút.
“Ăn sáng chưa?” Tống Dư Hàn hỏi, ánh mắt lướt qua sắc mặt của y rồi dừng ở chiếc túi tài liệu nặng hơn thường ngày. “Tôi bảo Trần Dao chuẩn bị bánh mì và sữa nóng, em vừa xem hồ sơ vừa ăn cũng được. Hôm nay có thể sẽ hơi dài, đừng để bụng rỗng rồi tự chống đỡ. Chuyện công ty có thể xử lý bằng quy trình, nhưng dạ dày đau thì không thể ký văn bản cho nó khỏi được.”
Hạ Minh Chu vốn căng thẳng đến mức cổ họng nghẹn lại, bị câu cuối của hắn làm ngẩn ra vài giây. Trần Dao cúi đầu sắp xếp tài liệu, khóe môi rất nhẹ cong lên, giống như đã quen với kiểu quan tâm khô khan đến mức gần như mệnh lệnh này. Y nhận lấy hộp sữa nóng, nói cảm ơn, sau đó ngồi xuống cạnh bàn họp, cố để mình không đỏ mặt trước mặt người thứ ba. Sáng nay y đến đây để đối diện hồ sơ cũ và file giả, nhưng Tống Dư Hàn lại dùng một bữa sáng kéo y ra khỏi cảm giác mình đang bị thẩm vấn.
Hồ sơ ba năm trước được mở từ hệ thống nhân sự, không phải ảnh chụp bị cắt mép trong tin nhắn. Dòng ghi chú đầy đủ đúng như Tống Dư Hàn đã nói: “Ứng viên cần được theo dõi riêng, tránh để trưởng nhóm cũ tiếp tục giao việc trực tiếp trong thời gian đánh giá lại.” Phía sau còn có biên bản kiểm tra lịch sử chỉnh sửa, bản nháp gốc của Hạ Minh Chu, và kết luận lỗi số liệu không phát sinh từ tài khoản của y. Hạ Minh Chu nhìn từng trang, cảm giác như có người tháo một cái nút thắt đã buộc trong lòng rất lâu, không khiến quá khứ biến mất, nhưng ít nhất trả lại cho y một câu trả lời rõ ràng.
“Em từng nghĩ mình ở lại vì nhân sự thiếu người.” Hạ Minh Chu nói, giọng thấp nhưng đã ổn hơn hôm qua. “Hóa ra khi đó cũng có người thật sự xem file, xem lịch sử chỉnh sửa, chứ không phải chỉ nghe một câu của trưởng nhóm rồi quyết định. Tống tổng, em không biết nên nói thế nào cho đúng. Em thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng thấy hơi buồn vì đến tận bây giờ mới biết mình không sai.”
Tống Dư Hàn không cắt ngang y. Hắn ngồi đối diện, tay đặt trên tập hồ sơ, ánh mắt không còn vẻ lạnh nhạt khi xử lý công việc mà trầm xuống rất sâu. “Em không cần lập tức biến nhẹ nhõm thành biết ơn.” Hắn nói, giọng chậm rãi hơn ngày thường. “Người bị giấu trong một chuyện có liên quan đến mình, dù mục đích ban đầu là bảo vệ, vẫn có quyền khó chịu. Nhưng từ hôm nay về sau, nếu ai còn dùng chuyện đó để nghi ngờ em, em có thể dùng hồ sơ đầy đủ đập lại.”
Trần Dao đúng lúc đẩy một bản báo cáo khác sang, sắc mặt trở nên nghiêm túc hơn. Báo cáo rủi ro nhân sự của Kỷ Ninh đã được gửi cho trưởng phòng, nhân sự và một phó tổng phụ trách vận hành vào sáng sớm, nội dung không trực tiếp buộc tội nhưng liên tục nhắc đến “quan hệ cá nhân có khả năng ảnh hưởng phân công dự án” và “nguy cơ dữ liệu không rõ nguồn”. Trong phần phụ lục, Kỷ Ninh đính kèm bản phân công bị chỉnh sửa mà số lạ gửi cho Hạ Minh Chu tối qua, chỉ khác là hắn trình bày như tài liệu nhận được từ kênh nội bộ. Hạ Minh Chu đọc đến đó thì bật cười rất khẽ, không phải vì buồn cười, mà vì cuối cùng y hiểu người kia muốn gì.
“Anh ta không cần chứng minh em sai ngay.” Hạ Minh Chu ngẩng đầu, ánh mắt sáng và lạnh hơn thường ngày. “Chỉ cần khiến mọi người cảm thấy em có rủi ro, dự án sẽ đổi người phụ trách để tránh phiền phức. Sau đó dù điều tra ra file là giả, bản điều chỉnh đầu tiên cũng đã qua tay người khác. Tống tổng, em muốn tham gia buổi đối chất, không phải ngồi ngoài chờ kết quả.”
“Được.” Tống Dư Hàn đáp rất nhanh, không hề có ý cất y ra sau lưng. “Nhưng em không cần dùng cảm xúc để thắng. Em mang laptop, lịch sử nhận file, email gốc và bản so sánh đã chỉnh sửa đến phòng họp. Kỷ Ninh đưa nghi ngờ, em đưa chứng cứ; ai nói về quan hệ cá nhân, tôi sẽ tự trả lời phần liên quan đến tôi.”
Buổi họp khẩn diễn ra lúc mười giờ, phòng họp tầng mười sáu vẫn là nơi hôm qua Hạ Minh Chu bị ám chỉ trước mặt mọi người. Kỷ Ninh ngồi bên trái trưởng phòng, vẻ mặt rất mệt mỏi đúng kiểu người thức đêm vì “lo cho dự án”, nhưng khi thấy Hạ Minh Chu bước vào cùng Tống Dư Hàn và Trần Dao, ánh mắt hắn vẫn thoáng cứng lại. Phó tổng vận hành ngồi ở đầu bên kia bàn, lật báo cáo rủi ro với vẻ mặt khó đoán, còn trưởng phòng kế hoạch thì liên tục lau kính, rõ ràng chỉ mong chuyện này đừng cháy đến phòng mình. Hạ Minh Chu đặt laptop xuống, không tránh ánh mắt của Kỷ Ninh, cũng không ngồi lùi ra sau như trước đây.
Kỷ Ninh mở lời trước, giọng rất khéo, không nặng nề nhưng câu nào cũng phủ một lớp đạo lý công sở. “Tôi gửi báo cáo không nhằm vào Minh Chu, càng không muốn phủ nhận năng lực của cậu ấy. Nhưng dự án Hải Thành vừa khởi động đã có ảnh riêng tư giữa người phụ trách chính và người ra quyết định, sau đó lại xuất hiện bản phân công ghi nguồn dữ liệu ngoài công ty. Với tư cách thành viên dự án, tôi cho rằng tạm thời đổi người phụ trách là cách an toàn nhất.”
Hạ Minh Chu nhìn hắn, không vội phản bác ngay. Y mở email gốc Trần Dao gửi cho nhóm, mở lịch sử tải xuống và lịch sử chỉnh sửa trên laptop, từng mục hiện rõ trên màn hình chung. “Đây là toàn bộ tài liệu em nhận được từ khi tham gia dự án Hải Thành.” Y nói, giọng không lớn nhưng rất rõ. “Không có file phân công mà anh Kỷ gửi trong phụ lục, cũng không có dữ liệu ngoài công ty. Nếu anh nói file đó đến từ kênh nội bộ, phiền anh cung cấp nguồn nhận, thời gian nhận và người gửi cụ thể.”
Kỷ Ninh hơi nheo mắt, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh. “Tôi nhận được từ một tài khoản ẩn danh trong hòm thư phụ của phòng, vì lo ảnh hưởng dự án nên mới báo cáo lên. Minh Chu, tôi không nói cậu chắc chắn vi phạm, tôi chỉ nói khi rủi ro tồn tại thì nên tránh. Cậu phản ứng gay gắt như vậy, ngược lại khiến mọi người khó xử.”
“Em đang yêu cầu nguồn chứng cứ, không phải phản ứng gay gắt.” Hạ Minh Chu đáp, lần này không cúi đầu. “Nếu một tài khoản ẩn danh có thể gửi file giả để đổi người phụ trách dự án, vậy hôm nay là em, ngày mai có thể là bất kỳ ai trong phòng kế hoạch. Anh nói vì dự án, em cũng vì dự án nên mới hỏi rõ: anh đã kiểm tra file trước khi gửi báo cáo rủi ro chưa?”
Không khí trong phòng họp lập tức căng lên. Kỷ Ninh còn chưa trả lời, Trần Dao đã đặt một bản in xuống trước mặt phó tổng vận hành. Bản kiểm tra sơ bộ từ bộ phận bảo mật cho thấy file đính kèm trong báo cáo của Kỷ Ninh được tạo lúc mười một giờ bốn mươi tám đêm qua, không nằm trong hệ thống tài liệu dự án, dấu định dạng lấy từ một file cũ của phòng kế hoạch. Quan trọng hơn, tài khoản gửi file ẩn danh có địa chỉ đăng nhập cuối cùng từ máy tính khu vực nhóm của Kỷ Ninh. Trưởng phòng kế hoạch lập tức ngẩng đầu, còn nụ cười trên mặt Kỷ Ninh cuối cùng cũng nứt ra.
Tống Dư Hàn lúc này mới lên tiếng, giọng không cao nhưng khiến cả phòng yên hẳn. “Chuyện ảnh chụp ở sảnh công ty, camera đã ghi lại người chụp là Kỷ Ninh. Chuyện file giả, bảo mật sẽ tiếp tục kiểm tra thiết bị và tài khoản liên quan. Trước khi có kết luận cuối cùng, Kỷ Ninh tạm rời khỏi dự án Hải Thành, toàn bộ quyền truy cập tài liệu trọng điểm bị thu hồi.”
Kỷ Ninh đứng bật dậy, sắc mặt khó coi rõ ràng. “Tống tổng, anh đang vì Hạ Minh Chu mà kết luận trước sao? Tôi chụp ảnh là sai, tôi nhận, nhưng file kia không thể chỉ vì đăng nhập gần máy tôi mà đổ lên đầu tôi. Nếu anh đã công tư phân minh, vậy quan hệ của anh và cậu ấy có cần đưa vào biên bản không?”
Cả phòng lặng ngắt. Hạ Minh Chu cảm giác tim mình bị kéo mạnh, nhưng y chưa kịp nói gì thì Tống Dư Hàn đã nhìn thẳng Kỷ Ninh. Ánh mắt hắn lạnh đến mức người đối diện vô thức im bặt, nhưng lời nói lại rõ ràng, không tránh né nửa chữ. “Có.” Hắn nói. “Sau giờ làm hôm qua, tôi mời Hạ Minh Chu ăn tối với tư cách cá nhân. Nhưng quyết định để em ấy phụ trách dự án Hải Thành được đưa ra trước đó, có bản đánh giá năng lực, bản so sánh phương án và biên bản phân công. Nếu anh muốn nghi ngờ, hãy dùng tài liệu phản bác tài liệu, đừng dùng ảnh riêng tư để che một file giả.”
Hạ Minh Chu ngồi bên cạnh, bàn tay đặt dưới bàn chậm rãi siết lại rồi buông ra. Y không ngờ Tống Dư Hàn sẽ thừa nhận thẳng thắn như vậy trước mặt người khác, không che giấu, không mập mờ, cũng không biến y thành cái tên cần né tránh. Trong khoảnh khắc ấy, cảm giác xấu hổ vì bị nhìn ngó vẫn còn, nhưng không còn đủ sức lấn át một thứ ấm áp khác đang dâng lên. Y ngẩng đầu, nhìn Kỷ Ninh, giọng bình tĩnh hơn tất cả những lần trước.
“Em cũng nói rõ một lần.” Hạ Minh Chu nói. “Em sẽ tiếp tục phụ trách dự án Hải Thành, không phải vì Tống tổng mời em ăn tối, mà vì bản kế hoạch của em đủ để đứng ở vị trí này. Nếu anh Kỷ có chứng cứ em dùng dữ liệu sai nguồn, xin đưa ra. Nếu không có, mong anh đừng dùng đời tư của người khác làm công cụ che lỗi tài liệu.”
Kỷ Ninh bị tạm đình chỉ quyền dự án ngay trong buổi họp, nhưng chuyện chưa kết thúc ở đó. Khi mọi người rời phòng, phó tổng vận hành nhận một cuộc gọi rồi quay lại báo rằng đại diện phía đối tác Hải Thành đã đến sớm, muốn trao đổi trực tiếp về điều chỉnh bố cục tầng ba. Hạ Minh Chu còn chưa kịp thu lại tài liệu, cửa phòng họp đã được mở ra từ bên ngoài. Người đàn ông bước vào mặc vest xám nhạt, gương mặt đẹp trai mang vẻ phóng khoáng không hợp lắm với bầu không khí căng thẳng vừa rồi, ánh mắt lướt qua cả phòng rồi dừng lại trên người y.
“Hạ Minh Chu?” Người nọ cười rất nhanh, giọng quen thuộc đến mức khiến y sững lại. “Đúng là em rồi. Mấy năm không gặp, Minh Chu nhỏ nhà chúng ta đã thành người phụ trách dự án trọng điểm rồi sao?”
Tống Dư Hàn đang đứng cạnh bàn họp khựng lại rất nhẹ. Hạ Minh Chu ngẩng đầu nhìn người đàn ông kia, mất vài giây mới nhận ra đó là Thẩm Kiêu, đàn anh đại học từng dẫn đội cuộc thi thương mại mà y tham gia năm cuối. Niềm vui gặp lại người quen chưa kịp hiện rõ, y đã cảm giác ánh mắt bên cạnh trầm xuống một chút. Thẩm Kiêu lại như không nhận ra bầu không khí thay đổi, đi thẳng tới trước mặt y, cười hỏi một câu khiến phòng họp vừa yên xuống lập tức có sóng ngầm mới.
“Tối nay rảnh không?” Thẩm Kiêu nói rất tự nhiên. “Đàn anh mời em ăn cơm, tiện thể nghe em kể xem mấy năm nay sống thế nào.”
(Hết chương 6)
Bình luận 💬 0