Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.
Bìa truyện SAU KHI NHÌN THẤY BÌNH LUẬN, EM KHÔNG ĐỢI ANH NỮA

SAU KHI NHÌN THẤY BÌNH LUẬN, EM KHÔNG ĐỢI ANH NỮA

Tác giả: Lam Nguyệt

Số chương: 10

Trạng thái: Hoàn thành

💬 Bình luận: 0

Ngày cập nhật cuối: 11/07/2026

📖 Tiến độ đọc: 0/10 chương (0%)

GIỚI THIỆU

Tên truyện: SAU KHI NHÌN THẤY BÌNH LUẬN, EM KHÔNG ĐỢI ANH NỮA Thể loại: Hiện đại, hào môn, thanh mai trúc mã, thức tỉnh trong tiểu thuyết, bình luận hiện lên trước mắt, truy thê, chữa lành, ngôi thứ nhất, HE. Văn án Từ nhỏ, Kha Tư Hành đã cưng chiều tôi đến mức không ai dám khiến tôi chịu một chút ấm ức. Anh nhớ tôi không ăn được cay, đích thân đến đón tôi mỗi khi trời mưa, để tôi tùy ý ra vào phòng làm việc của mình. Khi hai nhà nhắc đến chuyện kết hôn, anh cũng không hề phản đối. Tôi vẫn luôn cho rằng anh yêu tôi. Cho đến sinh nhật hai mươi bốn tuổi, giữa lúc Kha Tư Hành tự tay đeo nhẫn lên ngón áp út của tôi, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng chữ kỳ lạ. 【Nam phụ ngốc nghếch còn tưởng tổng tài muốn cầu hôn mình.】 【Ba phút nữa bạch nguyệt quang gọi điện, hắn sẽ bỏ cậu lại giữa tiệc sinh nhật.】 【Đợi bạch nguyệt quang trở về, cậu ta sẽ vì ghen tuông mà trở thành nam phụ độc ác, cuối cùng chết thay tổng tài trong một vụ tai nạn.】 Ba phút sau, điện thoại của Kha Tư Hành thật sự vang lên. Anh nhìn tên người gọi, vẻ lạnh nhạt nhiều năm bỗng trở nên dịu dàng. “Duy Khanh, anh có việc phải đi trước.” Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay, chợt hiểu ra tất cả sự cưng chiều mình nhận được chưa chắc đã là tình yêu. Lần này, tôi không khóc lóc, không ngăn cản anh, cũng không tranh giành với bất kỳ ai. Tôi chỉ tháo nhẫn xuống, đặt vào lòng bàn tay anh. “Anh cứ đi.” “Nhưng từ hôm nay, em không đợi anh nữa.”

GIỚI THIỆU

Tên truyện: SAU KHI NHÌN THẤY BÌNH LUẬN, EM KHÔNG ĐỢI ANH NỮA Thể loại: Hiện đại, hào môn, thanh mai trúc mã, thức tỉnh trong tiểu thuyết, bình luận hiện lên trước mắt, truy thê, chữa lành, ngôi thứ nhất, HE. Văn án Từ nhỏ, Kha Tư Hành đã cưng chiều tôi đến mức không ai dám khiến tôi chịu một chút ấm ức. Anh nhớ tôi không ăn được cay, đích thân đến đón tôi mỗi khi trời mưa, để tôi tùy ý ra vào phòng làm việc của mình. Khi hai nhà nhắc đến chuyện kết hôn, anh cũng không hề phản đối. Tôi vẫn luôn cho rằng anh yêu tôi. Cho đến sinh nhật hai mươi bốn tuổi, giữa lúc Kha Tư Hành tự tay đeo nhẫn lên ngón áp út của tôi, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng chữ kỳ lạ. 【Nam phụ ngốc nghếch còn tưởng tổng tài muốn cầu hôn mình.】 【Ba phút nữa bạch nguyệt quang gọi điện, hắn sẽ bỏ cậu lại giữa tiệc sinh nhật.】 【Đợi bạch nguyệt quang trở về, cậu ta sẽ vì ghen tuông mà trở thành nam phụ độc ác, cuối cùng chết thay tổng tài trong một vụ tai nạn.】 Ba phút sau, điện thoại của Kha Tư Hành thật sự vang lên. Anh nhìn tên người gọi, vẻ lạnh nhạt nhiều năm bỗng trở nên dịu dàng. “Duy Khanh, anh có việc phải đi trước.” Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay, chợt hiểu ra tất cả sự cưng chiều mình nhận được chưa chắc đã là tình yêu. Lần này, tôi không khóc lóc, không ngăn cản anh, cũng không tranh giành với bất kỳ ai. Tôi chỉ tháo nhẫn xuống, đặt vào lòng bàn tay anh. “Anh cứ đi.” “Nhưng từ hôm nay, em không đợi anh nữa.”

MỤC LỤC CHƯƠNG

💎 Có thể bạn thích

Bình luận 💬 0

Chưa có bình luận nào.