Chương 1: Ba Phút Trước Khi Anh Bỏ Đi
Sinh nhật hai mươi bốn tuổi của tôi được tổ chức trên tầng cao nhất khách sạn nhà họ Kha.
Ngoài cửa kính, cả thành phố chìm trong biển đèn. Những dải sáng kéo dài theo dòng xe dưới phố, còn trong phòng tiệc, hoa trắng phủ kín một góc tường, bánh kem cao ba tầng đặt giữa bàn, bên cạnh là những món ăn tôi thích từ nhỏ đến lớn.
Tất cả đều do Kha Tư Hành chuẩn bị.
Anh đứng cạnh tôi trong bộ vest đen, dáng người cao thẳng, gương mặt vẫn lạnh nhạt như thường ngày. Khi một người bạn đưa rượu đến, anh chỉ liếc qua rồi tự nhiên giơ tay chặn lại.
“Em ấy không uống được.”
Người kia bật cười, cố tình trêu chọc: “Duy Khanh đã hai mươi bốn tuổi rồi, anh còn quản như hồi nhỏ sao?”
Kha Tư Hành không đáp. Anh đổi ly rượu thành nước trái cây, đặt vào tay tôi rồi khẽ nhắc: “Uống chậm thôi, tối nay em chưa ăn được bao nhiêu.”
Đầu ngón tay anh chạm qua cổ tay tôi, hơi ấm quen thuộc khiến lòng tôi mềm xuống. Từ nhỏ đến lớn, anh vẫn luôn chăm sóc tôi như thế.
Năm tôi mười tuổi, cha mẹ qua đời trong một vụ tai nạn. Khoảng thời gian ấy, tôi thường xuyên ở lại nhà họ Kha, đêm nào cũng gặp ác mộng. Kha Tư Hành khi đó mới mười sáu tuổi, chẳng biết dỗ trẻ con, chỉ im lặng ngồi bên giường cho đến khi tôi ngủ lại.
Năm mười lăm tuổi, tôi đánh nhau với bạn học, chính anh đến trường giải quyết rồi đưa tôi về. Anh không mắng một câu nào, chỉ vừa bôi thuốc lên khóe môi tôi vừa lạnh giọng hỏi: “Đánh thắng không?”
Tôi đáp thắng, anh mới khẽ gật đầu: “Lần sau đừng để mình bị thương.”
Năm mười bảy tuổi, tôi bắt đầu biết trái tim mình đập nhanh mỗi khi anh cúi xuống gần. Kha Tư Hành vẫn xoa đầu tôi, vẫn gọi tôi là trẻ con, còn tôi giấu tình cảm ấy suốt bảy năm, chỉ dám âm thầm vui vẻ vì mỗi sự dịu dàng anh dành cho mình.
Sau này, khi hai nhà nhắc đến chuyện kết hôn, anh không phản đối.
Tôi đã nghĩ, có lẽ anh cũng thích tôi.
Không cần nhiều như tôi thích anh. Chỉ cần có một chút, tôi cũng đủ can đảm ở bên anh cả đời.
“Duy Khanh.”
Giọng nói trầm thấp kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Kha Tư Hành lấy từ túi áo một chiếc hộp nhỏ màu xanh sẫm. Tiếng trò chuyện xung quanh dần lắng xuống, vài người đã nhìn nhau cười đầy ẩn ý, còn tim tôi thì đập mạnh đến mức gần như đau.
Anh mở hộp, để lộ một chiếc nhẫn bạc rất đơn giản, mặt nhẫn đính viên đá xanh nhạt. Màu sắc ấy giống hệt chiếc kẹp cà vạt tôi tặng anh vào sinh nhật năm mười tám tuổi.
“Đưa tay đây.”
Giọng anh vẫn bình tĩnh, giống như chỉ đang bảo tôi cài lại cúc áo. Tôi nhìn anh một lúc mới chậm rãi chìa tay ra.
Kha Tư Hành nắm lấy bàn tay tôi, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út. Chiếc nhẫn vừa khít đến mức tôi không khỏi nghĩ, có lẽ anh đã âm thầm đo kích thước từ trước.
Xung quanh lập tức vang lên tiếng vỗ tay. Có người huýt sáo, có người hỏi bao giờ hai nhà công bố ngày cưới. Tai tôi nóng bừng, không dám nhìn mọi người, chỉ cúi xuống ngắm chiếc nhẫn trên tay.
Ngay khoảnh khắc ấy, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một hàng chữ màu trắng.
【Nam phụ ngốc nghếch còn tưởng tổng tài muốn cầu hôn mình.】
Tôi sững người.
Hàng chữ lơ lửng giữa không trung, trong suốt như phản chiếu trên mặt kính. Tôi chớp mắt mấy lần nhưng nó vẫn còn nguyên, thậm chí ngay sau đó, nhiều dòng khác liên tiếp hiện lên.
【Tội nghiệp thật, được cưng chiều từ nhỏ nên tưởng mình là ngoại lệ.】
【Chiếc nhẫn chỉ là quà sinh nhật thôi, hắn có nói cầu hôn đâu.】
【Ba phút nữa bạch nguyệt quang gọi điện, tổng tài sẽ bỏ nam phụ lại giữa tiệc sinh nhật.】
Tôi vô thức siết tay, chiếc nhẫn vốn vừa vặn bỗng trở nên lạnh ngắt.
Kha Tư Hành cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt lộ ra vẻ dò hỏi. “Em sao vậy?”
Tôi ngẩng đầu, cố tìm trên gương mặt anh một chút khác thường, một dấu hiệu cho thấy đây chỉ là trò đùa do ai đó sắp đặt. Nhưng ánh mắt anh vẫn sâu và bình thản, hoàn toàn không nhìn thấy những dòng chữ đang hiện đầy trước mặt tôi.
“Không có gì.” Tôi khẽ đáp.
“Không thích chiếc nhẫn sao?”
“Không phải.”
Anh nhìn tôi thêm vài giây rồi đưa tay sửa lại cổ áo hơi lệch. Động tác tự nhiên ấy khiến trái tim tôi lại mềm xuống theo thói quen.
Có lẽ chỉ là ảo giác.
Tôi đã đứng quá lâu, hoặc vì quá hồi hộp nên mới nhìn thấy những thứ không có thật. Kha Tư Hành vẫn đang ở đây, anh tự tay chuẩn bị sinh nhật cho tôi, nhớ từng món tôi thích, còn đeo nhẫn lên ngón áp út của tôi trước mặt mọi người.
Nếu không có tình cảm, tại sao anh lại làm những chuyện ấy?
Một dòng bình luận mới chậm rãi hiện ra, dập tắt chút hy vọng vừa nhen lên trong lòng tôi.
【Đừng tự lừa mình nữa. Trong ngăn kéo khóa ở phòng làm việc của hắn vẫn còn ảnh của Lương Quân Nghiêu.】
Lương Quân Nghiêu.
Cái tên ấy giống như một giọt nước lạnh rơi thẳng xuống giữa ngực.
Tôi từng nghe qua một lần. Nhiều năm trước, anh ta học cùng Kha Tư Hành ở nước ngoài, sau đó đột ngột rời đi. Khi tôi hỏi, Kha Tư Hành chỉ nói đó là một người bạn cũ, rồi nhanh chóng chuyển sang chuyện khác.
Tôi liếc nhìn đồng hồ treo trên tường. Hai mươi giờ mười bảy phút.
Những dòng chữ trước mắt vẫn không ngừng xuất hiện.
【Nam phụ sắp bắt đầu đau khổ rồi.】
【Sau khi bạch nguyệt quang trở về, cậu ta sẽ ghen tuông, gây chuyện rồi bị tất cả mọi người chán ghét.】
【Cuối cùng còn chết thay tổng tài trong một vụ tai nạn. Đúng là yêu đến mất mạng.】
Tôi bỗng cảm thấy khó thở, không phải vì cái chết được nhắc đến mà vì hai chữ “nam phụ”.
Từng lời bình luận ghép lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh đến đáng sợ. Một quyển tiểu thuyết tổng tài theo đuổi người yêu cũ, trong đó Kha Tư Hành là nam chính, Lương Quân Nghiêu là bạch nguyệt quang trở về, còn tôi chỉ là kẻ đứng cạnh anh quá lâu rồi hiểu lầm sự cưng chiều thành tình yêu.
Tôi sẽ ghen tuông, tranh giành, làm ra những chuyện xấu xí, cuối cùng còn chết thay anh.
“Còn hai phút.”
Tôi vô thức đọc thành tiếng. Kha Tư Hành hơi nhíu mày, nhưng trước khi anh kịp hỏi, có người từ phía đối diện gọi tên anh.
Anh không đi ngay mà đặt tay lên vai tôi, thấp giọng dặn: “Ở đây đợi anh.”
Một câu nói đã theo tôi suốt nhiều năm.
Đợi anh tan học. Đợi anh họp xong. Đợi anh đi công tác trở về. Đợi đến khi anh có thời gian.
Tôi luôn ngoan ngoãn gật đầu, vì tôi biết chỉ cần mình chờ đủ lâu, cuối cùng anh cũng sẽ quay lại.
Lần này tôi vẫn đáp: “Được.”
Kha Tư Hành vừa quay lưng, một dòng chữ mới lập tức hiện lên.
【Mười giây.】
Tôi nhìn bóng lưng anh xuyên qua đám đông. Anh nhận ly rượu từ người khác nhưng không uống, chỉ nghiêng đầu nghe trợ lý nói chuyện.
Những con số tiếp tục giảm xuống.
【Chín.】
【Tám.】
【Bảy.】
Bàn tay đeo nhẫn của tôi bắt đầu run lên. Tôi muốn bước tới giữ anh lại, muốn hỏi Lương Quân Nghiêu rốt cuộc là ai, cũng muốn nghe chính miệng anh nói tất cả chỉ là chuyện bịa đặt.
Nhưng tôi không thể nhúc nhích.
【Sáu.】
【Năm.】
【Bốn.】
【Ba.】
Điện thoại trong túi áo Kha Tư Hành sáng lên. Anh lấy ra, nhìn màn hình.
【Hai.】
Vẻ lạnh nhạt trên gương mặt anh bỗng thay đổi.
Không quá rõ ràng, chỉ là ánh mắt dịu xuống trong thoáng chốc, nhưng tôi đã nhìn anh quá nhiều năm, sao có thể không nhận ra.
【Một.】
Kha Tư Hành bước ra khỏi đám đông rồi nhận cuộc gọi. Khoảng cách không xa, tôi vẫn nghe được giọng anh.
“Alo.”
Người bên kia nói gì đó. Anh im lặng vài giây, sau đó thấp giọng hỏi: “Em đang ở sân bay?”
Tôi cảm thấy đầu ngón tay lạnh buốt.
Anh quay lại nhìn tôi. Trong ánh mắt ấy vẫn có sự quan tâm quen thuộc, nhưng bên dưới là một nét vội vã tôi chưa từng thấy.
“Duy Khanh, anh có việc phải đi trước.”
Tiếng nhạc và tiếng cười xung quanh bỗng trở nên xa xôi. Tôi nhìn anh, nghe giọng mình bình tĩnh đến lạ.
“Là Lương Quân Nghiêu sao?”
Kha Tư Hành khựng lại. Sự im lặng thoáng qua trên gương mặt anh đã thay cho câu trả lời.
“Em biết cậu ấy?”
“Từng nghe anh nhắc qua.”
Anh dường như muốn giải thích, nhưng điện thoại trong tay lại rung lên. Kha Tư Hành nhìn màn hình rồi nói: “Cậu ấy vừa về nước, gặp chút rắc rối ở sân bay. Anh đi một chuyến rồi sẽ quay lại.”
Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn.
“Bao lâu?”
“Không lâu.”
“Anh chắc chứ?”
Kha Tư Hành hơi nhíu mày, có lẽ không quen với việc tôi hỏi dồn như vậy. Trước kia tôi chưa bao giờ làm khó anh. Anh nói phải đi, tôi sẽ đợi; anh nói bận, tôi sẽ ngoan ngoãn im lặng.
“Duy Khanh, đừng nghĩ nhiều.” Anh đưa tay định xoa đầu tôi như mọi khi. “Anh xử lý xong sẽ về.”
Tôi lùi lại nửa bước.
Bàn tay anh dừng giữa không trung. Cả hai chúng tôi đều sững lại, bởi đây là lần đầu tiên tôi tránh sự đụng chạm của anh.
Tôi cúi đầu, chậm rãi tháo chiếc nhẫn khỏi ngón áp út. Vì tay lạnh, tôi phải xoay hai lần mới lấy được nó ra.
Kha Tư Hành nhìn động tác ấy, sắc mặt dần trầm xuống. “Em làm gì vậy?”
Tôi đặt chiếc nhẫn vào lòng bàn tay anh. Viên đá xanh nhạt nằm giữa hai chúng tôi, vẫn đẹp đẽ như vài phút trước, chỉ là trong mắt tôi đã không còn ý nghĩa gì nữa.
“Anh cứ đi.”
“Duy Khanh.”
“Người ta đang đợi anh.”
Tôi ngẩng lên nhìn người đàn ông mình đã yêu suốt bảy năm, cố giữ giọng không run.
“Nhưng từ hôm nay, em không đợi anh nữa.”
(Hết chương 1)
Bình luận 💬 0