Chương 3: Tôi Rời Khỏi Căn Nhà Của Anh
Tôi gần như không ngủ suốt đêm.
Căn phòng bên cạnh im lặng đến mức tôi không biết Kha Tư Hành đã về phòng từ lúc nào, cũng không biết anh có mở chiếc hộp gỗ ấy ra hay không. Tôi nằm quay mặt về phía cửa sổ, nhìn ánh sáng ngoài thành phố nhạt dần, trong đầu liên tục hiện lên những chuyện đã xảy ra ở bữa tiệc.
Chiếc nhẫn, cuộc điện thoại, ánh mắt của anh khi nghe thấy giọng Lương Quân Nghiêu.
Và câu trả lời khiến tôi tỉnh táo nhất.
Sau khi kết hôn, mọi thứ sẽ không khác bây giờ quá nhiều.
Trước kia tôi từng mong chờ một cuộc sống như thế. Buổi sáng cùng anh ăn sáng, buổi tối đợi anh trở về, cuối tuần chọn một bộ phim rồi ngồi cạnh nhau trên sofa. Tôi luôn nghĩ chỉ cần ở bên đủ lâu, sự chăm sóc của anh rồi sẽ trở thành tình yêu.
Bây giờ tôi mới hiểu, thứ anh muốn giữ nguyên không phải tình cảm giữa chúng tôi, mà là một cuộc sống đã được sắp xếp quá thuận tiện.
Gần sáu giờ sáng, tôi ngồi dậy, lấy vali từ ngăn trên cùng của tủ quần áo.
Tôi chuyển đến đây mới nửa năm, đồ đạc lại nhiều hơn tưởng tượng. Quần áo chiếm gần nửa tủ, sách xếp đầy hai ngăn kệ, trong phòng tắm còn có chiếc cốc đôi tôi từng mua khi đi du lịch. Một chiếc màu đen, một chiếc màu trắng, đặt cạnh nhau trông rất giống đồ dùng của một đôi tình nhân.
Kha Tư Hành chưa từng phản đối.
Anh cũng chưa từng hỏi tại sao tôi lại mua hai chiếc giống nhau.
Tôi nhìn chúng một lúc rồi chỉ lấy chiếc màu trắng cho vào thùng. Chiếc còn lại vẫn được đặt trên giá, cô độc đến mức có chút buồn cười.
Đến khi tôi kéo vali ra khỏi phòng, Kha Tư Hành đã ngồi trong phòng khách.
Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi tối qua, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, trước mặt là một tách cà phê đã nguội. Dưới mắt anh có một quầng mờ, chứng tỏ đêm qua anh cũng không ngủ được bao lâu.
Ánh mắt anh dừng trên hai chiếc vali phía sau tôi, vẻ mặt lập tức trầm xuống.
“Em định đi thật?”
“Tối qua em đã nói rồi.”
“Anh tưởng em chỉ cần thời gian bình tĩnh.”
Tôi kéo vali đến cạnh sofa, tránh để bánh xe va vào chân bàn. “Em đã bình tĩnh cả đêm mới thu dọn.”
Kha Tư Hành đứng dậy, đi đến trước mặt tôi. Anh không chặn đường, nhưng khoảng cách giữa hai chúng tôi quá gần, gần đến mức tôi vẫn ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc trên cổ áo anh.
“Duy Khanh, chuyện hôm qua anh có thể xin lỗi. Anh không nên bỏ đi giữa tiệc sinh nhật, cũng không nên để em biết chuyện cũ theo cách đó. Nhưng chuyển ra ngoài không giải quyết được gì.”
“Ít nhất em sẽ không tiếp tục hiểu lầm nơi này là nhà của mình.”
“Anh chưa từng nói đây không phải nhà em.”
“Anh cũng chưa từng nói đây là nhà của chúng ta.”
Anh im lặng.
Trước đây, mỗi khi tôi buồn, Kha Tư Hành thường không hỏi quá nhiều. Anh sẽ đưa tôi đi ăn, mua thứ tôi thích hoặc ngồi bên cạnh cho đến khi tôi tự nguôi ngoai. Có lẽ vì cách ấy luôn có tác dụng nên anh chưa từng học cách nói rõ lòng mình.
Nhưng lần này, một bữa ăn hay một món quà đều không thể lấp được khoảng trống giữa chúng tôi.
Kha Tư Hành đưa tay nắm lấy cán vali. “Ngôi nhà cũ của em lâu rồi không có người ở. Anh sẽ cho người đến dọn dẹp trước, vài ngày nữa em muốn về thì—”
“Em đã gọi dịch vụ vệ sinh từ tối qua.”
Bàn tay anh khựng lại.
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ra khỏi cán vali. “Em cũng nhờ họ kiểm tra lại điện nước. Trưa nay có thể chuyển về.”
Kha Tư Hành nhìn tôi, dường như đến lúc này mới nhận ra tôi không chỉ nói trong lúc tức giận. Tôi đã thật sự sắp xếp mọi thứ để rời khỏi anh.
“Em không cần vội như vậy.”
“Em sợ chậm thêm một ngày sẽ lại mềm lòng.”
Câu nói vừa thốt ra, cổ họng tôi lập tức nghẹn lại. Tôi quay mặt nhìn ra cửa kính, không muốn để anh thấy mắt mình đỏ lên.
Tôi vẫn yêu anh.
Không phải biết được mình là nam phụ thì tình cảm bảy năm sẽ tự biến mất. Chỉ cần anh dịu giọng thêm một chút, chỉ cần anh kéo tôi lại như mọi lần, tôi vẫn có thể yếu lòng mà tự tìm lý do thay anh.
Chính vì vậy, tôi càng phải đi.
Kha Tư Hành đứng phía sau tôi rất lâu mới lên tiếng: “Anh chưa từng muốn làm em tổn thương.”
“Em biết.”
Anh đối xử tốt với tôi không phải giả. Những năm tháng anh ở bên cạnh, những lần chăm sóc và bảo vệ tôi cũng đều là thật. Nhưng chân thành không có nghĩa là tình yêu, càng không thể vì anh không cố ý mà nỗi đau của tôi trở nên nhẹ hơn.
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào anh.
“Anh Tư Hành, em không trách anh từng yêu người khác. Em chỉ không muốn tiếp tục đứng ở một vị trí không rõ ràng rồi tự tưởng tượng mình có ý nghĩa đặc biệt.”
Đã rất lâu rồi tôi không gọi anh là “anh Tư Hành”.
Ngày bé, tôi vẫn chạy theo sau lưng anh gọi như thế. Sau khi trưởng thành, chúng tôi chỉ gọi tên nhau, giống như muốn giấu đi khoảng cách sáu tuổi và mối quan hệ được hai gia đình mặc định từ lâu.
Cách xưng hô cũ khiến ánh mắt anh thoáng biến đổi.
“Anh sẽ cho em một lời giải thích rõ ràng.”
“Không cần vội.” Tôi kéo vali về phía cửa. “Ít nhất lúc này, anh còn chưa biết mình muốn giải thích điều gì.”
Kha Tư Hành không giữ tôi lại nữa.
Anh chỉ đứng giữa phòng khách, nhìn tôi thay giày rồi mở cửa. Đến khi tôi chuẩn bị bước ra ngoài, giọng anh mới vang lên phía sau, khàn hơn bình thường.
“Chìa khóa cứ giữ lại.”
Tôi nhìn chùm chìa khóa trong tay, tháo chiếc của căn hộ xuống rồi đặt lên tủ giày.
“Em không còn lý do để giữ.”
Cánh cửa khép lại, ngăn chúng tôi ở hai phía.
Trước mắt tôi xuất hiện vài dòng bình luận.
【Nam phụ thật sự dọn đi rồi?】
【Theo nguyên tác, cậu ta phải khóc lóc giữ tổng tài lại chứ.】
【Không phải giả vờ để nam chính chạy theo đấy chứ?】
Tôi kéo vali vào thang máy, nhìn những dòng chữ ấy mờ dần trên cánh cửa kim loại.
Dù tôi ở lại hay rời đi, trong mắt họ, mọi lựa chọn của tôi vẫn xoay quanh Kha Tư Hành.
Nhưng lần này, tôi rời đi không phải để anh đuổi theo.
Tôi chỉ muốn cứu lấy chính mình.
Ngôi nhà cha mẹ để lại nằm trong một khu dân cư cũ, cách trung tâm gần một giờ lái xe. Sau khi họ qua đời, tôi không thường xuyên trở về. Kha Tư Hành từng đề nghị bán đi, nhưng tôi không đồng ý, vì đây là nơi duy nhất còn giữ được hình bóng của gia đình tôi.
Căn nhà đã được dọn sạch, chỉ còn mùi bụi và gỗ cũ nhàn nhạt. Tôi mở hết cửa sổ, để gió buổi sáng lùa qua phòng khách. Những tấm ảnh gia đình vẫn đặt trên kệ, mẹ tôi ôm vai tôi, còn cha đứng bên cạnh, nụ cười hiền hòa như chưa từng rời đi.
Tôi ngồi xuống sàn, dựa lưng vào sofa, bỗng thấy mình có thể thở được.
Điện thoại rung liên tục.
Mẹ Kha gọi hai lần, sau đó gửi tin nhắn hỏi tôi và Kha Tư Hành có phải đã cãi nhau hay không. Bà luôn đối xử với tôi rất tốt, nhưng chuyện này không thể giải thích bằng vài câu qua điện thoại, tôi chỉ trả lời rằng mình muốn về nhà ở một thời gian.
Chưa đầy năm phút sau, cuộc gọi từ Kha Tư Hành tới.
Tôi nhìn tên anh trên màn hình rất lâu mới bắt máy.
“Mẹ vừa gọi cho em?”
“Vâng.”
“Anh sẽ nói với bà. Em không cần lo.”
Giọng anh bình tĩnh như thường ngày, nhưng phía sau có tiếng lật giấy. Có lẽ anh đã đến công ty, mọi việc vẫn diễn ra theo đúng lịch trình, chỉ thiếu đi người vẫn thường gửi tin nhắn nhắc anh ăn sáng.
“Cảm ơn anh.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Anh bảo trợ lý mang đồ ăn trưa đến. Tủ lạnh ở nhà cũ không có gì, dạ dày em lại không tốt.”
Tôi khẽ nhắm mắt.
Đây chính là Kha Tư Hành. Dù chúng tôi vừa nói những lời khiến cả hai đều khó chịu, điều anh nhớ đến đầu tiên vẫn là tôi có ăn đúng giờ hay không.
Sự dịu dàng ấy từng khiến tôi tin rằng mình được yêu.
“Không cần đâu. Em sẽ tự lo.”
“Duy Khanh, đừng lấy sức khỏe ra để giận anh.”
“Em không giận đến mức bỏ đói mình.” Tôi cố giữ giọng nhẹ nhàng. “Từ giờ em sẽ học cách tự chăm sóc bản thân. Anh không cần sắp xếp mọi thứ thay em nữa.”
Anh không đáp ngay. Qua điện thoại, tôi nghe thấy tiếng bút rơi rất nhẹ xuống mặt bàn.
“Em nhất định phải phân biệt rõ ràng đến thế sao?”
“Phải.”
Nếu không rõ ràng, tôi sẽ lại dựa vào anh, lại xem mỗi sự quan tâm là một lời hứa.
Kha Tư Hành thở ra chậm rãi. “Được, anh không cho người đến. Nhưng tối nay anh qua gặp em.”
“Tối nay em bận.”
“Em vừa chuyển nhà, có thể bận gì?”
Cách hỏi quen thuộc khiến tôi suýt bật cười. Trong suy nghĩ của anh, lịch trình của tôi từ trước đến nay đều rất đơn giản, chỉ cần anh có thời gian, tôi nhất định sẽ rảnh.
“Xưởng vừa nhận một lô sách cũ cần phục chế. Em sẽ ở lại làm muộn.”
“Anh đến xưởng.”
“Anh Tư Hành.” Tôi ngắt lời anh, giọng không nặng nhưng đủ rõ ràng. “Em cần một khoảng thời gian không có anh.”
Phía bên kia hoàn toàn im lặng.
Một lúc sau, anh chỉ nói: “Anh biết rồi.”
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi yên đến khi màn hình tối xuống.
Buổi chiều, tôi đến xưởng sớm hơn thường lệ. Nơi này không lớn, chỉ có hai gian phòng, một phòng dùng để tiếp khách và lưu trữ tài liệu, phòng còn lại đặt bàn phục chế, máy ép cùng những giá sách cao sát trần.
Mùi giấy cũ và hồ dán khiến lòng tôi dần bình tĩnh lại.
Tôi thay áo khoác, đeo găng tay rồi mở chiếc hộp đựng lô sách mới nhận. Cuốn trên cùng bị rách gần nửa phần gáy, nhiều trang đã ố vàng và bong khỏi chỉ khâu.
Những thứ hư hỏng không thể trở về nguyên vẹn chỉ bằng một lần sửa chữa. Phải tháo từng lớp, làm sạch, gia cố rồi kiên nhẫn ghép lại.
Tôi cúi đầu làm việc đến tối, gần như quên mất thời gian.
Đến khi có tiếng gõ cửa, tôi mới ngẩng lên. Ngoài lớp kính là Kha Tư Hành, tay cầm túi đồ ăn và chùm chìa khóa dự phòng của căn nhà cũ.
Anh vẫn đến.
Nhưng cánh cửa đã được tôi khóa từ bên trong.
Kha Tư Hành đứng dưới ánh đèn hành lang, nhìn tôi qua lớp kính. Anh giơ túi đồ ăn lên như muốn nói chỉ mang đến rồi sẽ đi.
Tôi không mở cửa.
Sau một lúc lâu, anh đặt túi giấy cùng chùm chìa khóa xuống trước bậc thềm, rồi lùi lại.
Điện thoại trên bàn sáng lên.
“Anh không vào. Em nhớ ăn khi còn nóng.”
Tôi đọc tin nhắn, ngón tay dừng trên màn hình nhưng không trả lời.
Bên ngoài, Kha Tư Hành vẫn đứng thêm vài phút mới quay người rời đi. Bóng lưng anh khuất dần sau hành lang, lần đầu tiên không có tôi chạy theo.
Tôi nhìn túi đồ ăn ngoài cửa, cuối cùng vẫn bước tới mang vào.
Không phải vì tôi đã tha thứ.
Chỉ là từ hôm nay, tôi sẽ không còn tự làm mình đau để chứng minh với ai rằng mình có thể sống thiếu họ.
(Hết chương 3)
Bình luận 💬 0