Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI NHÌN THẤY BÌNH LUẬN, EM KHÔNG ĐỢI ANH NỮA

Chương 4: Cốt Truyện Bắt Đầu Lệch

Chương 1: Ba Phút Trước Khi Anh Bỏ Đi Chương 2: Người Chưa Từng Được Chọn Chương 3: Tôi Rời Khỏi Căn Nhà Của Anh Chương 4: Cốt Truyện Bắt Đầu Lệch Chương 5: Bạch Nguyệt Quang Không Phải Kẻ Thù Chương 6: Chiếc Hộp Khóa Suốt Mười Năm Chương 7: Anh Học Cách Gõ Cửa Chương 8: Nam Phụ Không Chết Theo Kịch Bản Chương 9: Anh Học Cách Yêu Lại Từ Đầu Chương 10: Ngoài Trang Sách, Chúng Ta Ở Bên Nhau
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 4: Cốt Truyện Bắt Đầu Lệch

Sau hôm Kha Tư Hành đứng ngoài cửa xưởng, tôi không gặp lại anh suốt gần hai tuần.

Anh vẫn nhắn tin, nhưng không còn hỏi tôi đang ở đâu hay tự ý sắp xếp lịch trình thay tôi. Buổi sáng thường chỉ có một câu nhắc ăn đúng giờ, tối đến đôi khi hỏi căn nhà cũ có thiếu thứ gì không. Tôi trả lời khi cần thiết, còn phần lớn thời gian chỉ đọc rồi đặt điện thoại xuống.

Khoảng cách giữa chúng tôi không khiến nỗi đau biến mất, nhưng ít nhất cũng cho tôi đủ bình tĩnh để nhìn lại bảy năm yêu thầm của mình.

Tôi từng nghĩ chỉ cần Kha Tư Hành không nói lời từ chối, tôi vẫn có thể chờ. Bây giờ mới thấy, chính sự im lặng ấy đã nuôi lớn hy vọng của tôi, còn tôi thì tự nguyện giữ mình ở một vị trí mơ hồ quá lâu.

Xưởng phục chế gần đây nhận được một đơn hàng khá đặc biệt. Một phòng triển lãm muốn trưng bày những cuốn nhật ký ảnh và thư tay của các nhiếp ảnh gia trẻ từng sống ở nước ngoài. Phần lớn tài liệu đã cũ, vài cuốn bị ẩm, gáy sách bong ra, cần xử lý gấp trước ngày khai mạc.

Tôi bận đến mức nhiều hôm ngủ lại trên chiếc sofa nhỏ trong phòng nghỉ. Công việc tỉ mỉ và chậm rãi khiến đầu óc tôi yên tĩnh hơn. Mỗi khi cúi xuống trước một trang giấy rách, tôi không còn nghĩ đến chiếc hộp gỗ trong phòng làm việc của Kha Tư Hành, cũng không phải đoán xem anh có đang ở bên Lương Quân Nghiêu hay không.

Chiều hôm ấy, đại diện phòng triển lãm gọi điện báo muốn tôi trực tiếp mang tập ảnh đã phục chế đến kiểm tra ánh sáng trưng bày. Tôi vốn định nhờ trợ lý đi thay, nhưng tập ảnh ấy có lớp giấy khá nhạy cảm, cuối cùng vẫn tự mình mang đến.

Triển lãm nằm trong một tòa nhà cũ đã được cải tạo, trần cao, tường trắng, ánh nắng cuối chiều rơi qua những ô cửa kính dài. Bên trong vẫn còn ngổn ngang thùng giấy và khung ảnh, nhân viên đi lại liên tục để hoàn thành những khâu cuối cùng.

Tôi vừa ký tên bàn giao thì người phụ trách gọi với theo: “Anh Phàn, tác giả của bộ ảnh cũng đang ở đây. Anh ấy muốn gặp người phục chế để trao đổi thêm về cách bảo quản.”

Tôi thuận miệng hỏi: “Là ai vậy?”

“Lương Quân Nghiêu.”

Bàn tay đang cất bút của tôi dừng lại.

Gần như cùng lúc, những dòng bình luận quen thuộc xuất hiện trước mắt.

【Đến rồi, cảnh nam phụ chạm mặt bạch nguyệt quang đây mà.】

【Trong nguyên tác, cậu ta vừa nhìn thấy Quân Nghiêu đã hỏi có phải anh cố tình cướp Tư Hành hay không.】

【Sau đó còn làm rơi tập ảnh quan trọng, khiến nam chính càng chán ghét.】

【Sắp có kịch hay rồi.】

Tôi nhìn những dòng chữ lơ lửng giữa không trung, cảm giác đầu tiên không còn là sợ hãi như đêm sinh nhật nữa.

Chỉ thấy mệt.

Tôi thậm chí chưa từng gặp Lương Quân Nghiêu, vậy mà trong câu chuyện kia, dường như chỉ cần người này xuất hiện, tôi nhất định sẽ trở nên cay nghiệt và mất lý trí.

Người phụ trách không nhận ra sự khác thường của tôi, chỉ chỉ về phía cuối phòng triển lãm. “Anh Lương đang kiểm tra ảnh ở bên đó.”

Tôi nhìn theo.

Người đàn ông đứng trước một bức ảnh đen trắng mặc sơ mi màu nhạt, tay áo xắn hờ, mái tóc hơi dài chạm gáy. Anh ta gầy hơn trong những tấm ảnh cũ tôi từng nhìn thấy, đường nét gương mặt cũng trưởng thành hơn, nhưng nụ cười khi quay sang nói chuyện với nhân viên vẫn rất dễ nhận ra.

Lương Quân Nghiêu giống hệt người trong cuốn sổ ảnh.

Tôi từng nghĩ lúc gặp anh ta, mình sẽ đau đến mức không thể bình tĩnh. Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi chỉ nhận ra Kha Tư Hành đã giữ lại hình ảnh của một người thuộc về mười năm trước.

Người đứng trước mặt tôi bây giờ đã không còn là thiếu niên trong ảnh.

Lương Quân Nghiêu quay đầu, ánh mắt dừng trên tập tài liệu trong tay tôi rồi chủ động bước tới.

“Anh là người phụ trách phục chế?”

“Tôi là Phàn Duy Khanh.”

Anh ta hơi khựng lại.

Chỉ một thoáng rất ngắn, nhưng tôi vẫn nhận ra cái tên này không hoàn toàn xa lạ với anh ta.

“Lương Quân Nghiêu.” Anh đưa tay về phía tôi, nụ cười vẫn giữ nguyên. “Cảm ơn anh đã cứu tập ảnh đó. Tôi nghe nói lúc đưa đến, phần gáy gần như hỏng hoàn toàn.”

Tôi bắt tay anh, sau đó mở hộp bảo quản để giải thích những phần đã gia cố. Lương Quân Nghiêu nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng hỏi thêm về độ ẩm và ánh sáng. Cách nói chuyện của anh tự nhiên, không hề tỏ ra kiêu ngạo hay cố tình dò xét.

Những dòng bình luận trước mắt bắt đầu trở nên sốt ruột.

【Sao chưa hỏi chuyện Kha Tư Hành?】

【Nam phụ giả vờ bình tĩnh thôi, lát nữa kiểu gì cũng nổi điên.】

【Đợi Quân Nghiêu nhắc đến chuyện ở sân bay xem.】

Có lẽ chính vì đọc được câu cuối, tôi không quá bất ngờ khi Lương Quân Nghiêu đóng tập ảnh lại rồi hỏi: “Chúng ta từng gặp nhau chưa?”

“Chưa.”

“Vậy chắc anh đã nghe Tư Hành nhắc đến tôi.”

Cái tên được anh nói ra rất tự nhiên, mang theo sự quen thuộc của nhiều năm trước. Đầu ngón tay tôi hơi siết lại trên mép hộp, nhưng giọng vẫn bình thường.

“Tôi có nghe qua.”

Lương Quân Nghiêu nhìn tôi thêm một lúc, dường như đang cân nhắc nên nói đến đâu. “Hôm ở sân bay, tôi không biết hôm đó là sinh nhật cậu. Nếu biết, tôi đã không gọi cho cậu ấy.”

Tôi không ngờ anh sẽ xin lỗi.

“Anh không cần xin lỗi tôi. Người quyết định rời khỏi bữa tiệc không phải anh.”

“Nhưng cuộc gọi là của tôi.”

“Anh gặp rắc rối ở một nơi vừa trở về, gọi cho người quen giúp đỡ cũng không có gì sai.” Tôi đậy nắp hộp lại, khẽ cười. “Tôi và anh cũng không cần nhận trách nhiệm thay Kha Tư Hành.”

Lương Quân Nghiêu im lặng vài giây rồi bật cười, không phải kiểu chế giễu mà giống như vừa nghe được một câu trả lời ngoài dự đoán.

“Tư Hành nói cậu được chiều từ nhỏ, tính tình hơi mềm.”

Tôi nhìn anh. “Anh ấy còn nói gì về tôi?”

“Không nhiều.” Lương Quân Nghiêu tựa nhẹ vào mép bàn, ánh mắt có chút suy tư. “Nhưng những người không quan trọng thường không khiến cậu ấy phải nhắc đến.”

Nếu là hai tuần trước, có lẽ tôi đã vì câu nói ấy mà dao động. Tôi sẽ tự hỏi Kha Tư Hành có phải thật sự quan tâm tôi hơn mình tưởng, rồi lại tìm một lý do để tiếp tục chờ.

Bây giờ tôi chỉ khẽ lắc đầu.

“Quan trọng không có nghĩa là yêu.”

Nụ cười trên môi Lương Quân Nghiêu nhạt đi. Anh nhìn tôi rất lâu, sau đó nói chậm rãi: “Câu này nghe không giống lời của người được cậu ấy chiều từ nhỏ.”

“Có lẽ vì gần đây tôi mới hiểu ra.”

Giữa chúng tôi không có sự thù địch như những dòng bình luận đã dự đoán. Tôi không hỏi anh có định quay lại với Kha Tư Hành hay không, cũng không muốn biết trước đây hai người đã từng gần gũi đến mức nào.

Đó là quá khứ của họ.

Điều tôi cần quan tâm chỉ là mình có còn muốn đứng trong mối quan hệ hiện tại hay không.

Một nhân viên chạy đến gọi Lương Quân Nghiêu kiểm tra vị trí bức ảnh chính. Anh đáp một tiếng rồi quay sang tôi.

“Ngày khai mạc cậu có đến không?”

“Phòng triển lãm đã gửi thiệp mời.”

“Vậy hy vọng sẽ gặp lại.” Anh dừng một chút, giọng nhẹ hơn. “Không phải vì Tư Hành. Tôi thật sự muốn hỏi thêm về công việc phục chế của cậu.”

“Tôi sẽ đến nếu sắp xếp được.”

Cuộc trò chuyện đáng lẽ phải kết thúc ở đó.

Nhưng khi tôi vừa quay đi, cửa phòng triển lãm bỗng mở ra. Kha Tư Hành bước vào cùng người quản lý, áo khoác sẫm màu còn vương hơi lạnh bên ngoài.

Ánh mắt anh lướt qua phòng rồi dừng lại nơi tôi và Lương Quân Nghiêu đang đứng.

Bước chân anh chậm đi rõ rệt.

Lương Quân Nghiêu là người lên tiếng trước: “Cậu đến sớm hơn tôi nghĩ.”

“Tôi xong việc gần đây nên ghé qua.” Kha Tư Hành trả lời anh, nhưng ánh mắt vẫn đặt trên tôi. “Em đến từ lúc nào?”

Cách anh hỏi khiến người ngoài dễ lầm tưởng chúng tôi vẫn thân thiết như trước.

Tôi ôm hộp tài liệu vào lòng. “Tôi đến giao đồ cho triển lãm.”

Kha Tư Hành hơi nhíu mày khi nghe cách xưng hô xa lạ ấy. Anh bước tới, muốn nhận chiếc hộp trong tay tôi theo thói quen.

“Để anh cầm.”

“Không cần, đây là tài liệu của khách hàng.”

Tay anh dừng giữa không trung rồi chậm rãi hạ xuống.

Lương Quân Nghiêu nhìn qua hai chúng tôi, không xen vào. Không khí yên lặng đến mức những dòng bình luận trước mắt lại xuất hiện dày đặc.

【Đúng rồi, nam chính đến rồi. Mau gây chuyện đi.】

【Chỉ cần Duy Khanh chất vấn hai người họ, cốt truyện sẽ quay về như cũ.】

【Sao cậu ta còn bình tĩnh vậy?】

Kha Tư Hành nhìn tôi, giọng thấp xuống. “Anh đã nhắn em tối nay cùng ăn cơm.”

“Tôi chưa đồng ý.”

“Anh đặt chỗ rồi.”

Trước đây, chỉ cần anh nói đã đặt chỗ, tôi sẽ tự động sắp xếp lại công việc. Có lẽ Kha Tư Hành cũng vừa nhận ra mình lại dùng cách cũ, bởi ngay sau đó, anh im lặng một thoáng rồi sửa lời.

“Nếu em không bận, anh muốn mời em ăn tối.”

Tôi chưa kịp trả lời, Lương Quân Nghiêu đã khẽ ho một tiếng rồi nói: “Hai người cứ nói chuyện. Tôi đi xem ảnh trước.”

Kha Tư Hành quay sang anh. “Tôi sẽ tìm cậu sau.”

“Không cần đâu.” Lương Quân Nghiêu nhìn tôi rồi lại nhìn anh, giọng có chút bất đắc dĩ. “Cậu nên biết lúc này mình cần tìm ai trước.”

Nói xong, anh quay người rời đi.

Tôi không biết câu ấy có ý gì, cũng không định suy đoán. Tôi chỉ nhìn đồng hồ rồi nói với Kha Tư Hành: “Tôi phải về xưởng.”

“Anh đưa em đi.”

“Tôi tự lái xe.”

“Vậy anh đi cùng em. Chúng ta cần nói chuyện.”

Tôi nhìn vẻ kiên quyết quen thuộc trên gương mặt anh. Hai tuần qua, Kha Tư Hành đã nhường tôi một khoảng cách, nhưng trong lòng anh có lẽ vẫn cho rằng chỉ cần hai người ngồi xuống, anh sẽ giải quyết được mọi chuyện như một cuộc thương lượng.

“Không phải hôm nay.” Tôi nói. “Tôi còn việc.”

Kha Tư Hành không lập tức ép buộc. Anh nhìn tôi một lúc rồi hỏi: “Em và Quân Nghiêu đã nói gì?”

“Chuyện công việc.”

“Chỉ vậy thôi?”

Tôi suýt bật cười, không biết anh đang lo tôi làm khó Lương Quân Nghiêu hay lo người kia nói điều gì với tôi.

“Anh muốn nghe câu trả lời nào?”

Sắc mặt Kha Tư Hành cứng lại.

Tôi không đợi anh giải thích, chỉ ôm hộp tài liệu đi ngang qua. Khi tới cửa, những dòng bình luận bỗng hiện lên dồn dập, chữ nọ chồng lên chữ kia.

【Không đúng.】

【Cảnh này không phải như vậy.】

【Nam phụ không gây chuyện, bạch nguyệt quang cũng không hiểu lầm.】

【Cốt truyện lệch rồi.】

Tôi dừng chân trong giây lát.

Lần đầu tiên, những dòng chữ ấy không còn kể cho tôi biết tương lai sẽ xảy ra điều gì. Chúng chỉ hoang mang vì tôi không làm theo những gì đã được viết sẵn.

Tôi nhìn ra khoảng trời đang sẫm màu ngoài cửa kính, trong lòng bỗng nhẹ đi một chút.

Có lẽ tương lai không phải thứ không thể thay đổi.

Và có lẽ, chỉ cần tôi không bước tiếp trên con đường của nam phụ kia, kết cục chờ đợi tôi cũng sẽ không còn giống như cũ.

(Hết chương 4)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0