Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI NHÌN THẤY BÌNH LUẬN, EM KHÔNG ĐỢI ANH NỮA

Chương 9: Anh Học Cách Yêu Lại Từ Đầu

Chương 1: Ba Phút Trước Khi Anh Bỏ Đi Chương 2: Người Chưa Từng Được Chọn Chương 3: Tôi Rời Khỏi Căn Nhà Của Anh Chương 4: Cốt Truyện Bắt Đầu Lệch Chương 5: Bạch Nguyệt Quang Không Phải Kẻ Thù Chương 6: Chiếc Hộp Khóa Suốt Mười Năm Chương 7: Anh Học Cách Gõ Cửa Chương 8: Nam Phụ Không Chết Theo Kịch Bản Chương 9: Anh Học Cách Yêu Lại Từ Đầu Chương 10: Ngoài Trang Sách, Chúng Ta Ở Bên Nhau
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 9: Anh Học Cách Yêu Lại Từ Đầu

Sau vụ chiếc xe bị phá, Kha Tư Hành không để tôi trở về nhà một mình.

Anh không ép tôi đến căn hộ của anh, chỉ cùng trợ lý đưa tôi về tận cửa. Trước khi xuống xe, anh nhìn con đường vắng phía ngoài cửa kính rồi hỏi liệu tôi có đồng ý để hai nhân viên an ninh ở gần đây vài ngày hay không.

“Cảnh sát chưa bắt được người động vào xe. Dù mục tiêu ban đầu là anh, em đã phá hỏng kế hoạch của họ, anh không chắc đối phương có biết chuyện đó hay không.”

Nếu là trước đây, có lẽ anh đã sắp xếp mọi thứ xong rồi mới thông báo. Lần này, dù sự lo lắng hiện rõ trong mắt, Kha Tư Hành vẫn chờ tôi quyết định.

Tôi gật đầu. “Được, nhưng họ chỉ ở bên ngoài. Em không muốn có người đi theo vào xưởng.”

“Anh sẽ dặn họ.”

Anh cùng tôi bước đến cửa nhà. Đêm đã rất khuya, ánh đèn dưới mái hiên kéo bóng hai người dài trên bậc thềm. Tôi mở khóa, vừa quay lại đã thấy anh vẫn đứng nguyên phía sau, dường như muốn tận mắt nhìn tôi vào nhà mới yên tâm.

“Anh còn phải quay về làm việc với luật sư sao?”

“Ừ. Phía cảnh sát cần thêm hồ sơ về nhà thầu kia.”

“Tối nay anh chưa ăn gì.”

Kha Tư Hành hơi khựng lại, sau đó khóe môi cong lên rất nhẹ. “Em vẫn nhớ sao?”

Tôi không trả lời câu hỏi ấy, chỉ lấy từ túi một thanh bánh ngũ cốc vẫn mang theo khi làm việc rồi đưa cho anh. “Ăn tạm trên đường. Đừng uống cà phê khi bụng rỗng.”

Anh nhận lấy, đầu ngón tay chạm vào tay tôi nhưng không giữ lại. Chỉ một cái chạm rất ngắn, vậy mà ánh mắt anh đã dịu xuống như thể tôi vừa trao cho anh thứ gì quý giá hơn nhiều.

“Anh biết rồi.”

“Tư Hành.”

Anh lập tức nhìn tôi.

Tôi đã suy nghĩ suốt quãng đường về. Về những dòng bình luận, về vụ tai nạn không xảy ra, về lời anh nói dưới tầng hầm rằng dù tôi không chọn anh, anh vẫn muốn tôi sống thật tốt.

“Chuyện em nhìn thấy những dòng chữ, tạm thời đừng nói với người khác.”

“Anh hiểu.”

“Ngay cả bác gái cũng đừng nói. Em chưa biết chúng có còn xuất hiện hay không, càng không biết phải giải thích thế nào.”

Kha Tư Hành gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. “Anh sẽ giữ kín. Nhưng từ bây giờ, nếu em lại nhìn thấy điều gì liên quan đến nguy hiểm, phải nói cho anh.”

“Em sẽ nói.”

Có lẽ chính tôi cũng không nhận ra lời hứa ấy mang ý nghĩa gì, cho đến khi Kha Tư Hành khẽ thở ra, giống như nỗi căng thẳng đè trên vai từ lúc ở trung tâm hội nghị cuối cùng cũng được buông xuống.

Tôi không còn muốn một mình gánh lấy cốt truyện đã được viết sẵn.

Còn anh cũng không định để tôi phải làm vậy.

---

Nghi phạm bị bắt sau bốn ngày.

Đó là một nhân viên kỹ thuật từng làm việc cho nhà thầu bị Kha Tư Hành chấm dứt hợp tác. Người này nhận tiền để phá xe, nhưng không biết người thuê mình là ai. Cảnh sát tiếp tục điều tra đầu mối phía sau, còn Kha Tư Hành thay đổi toàn bộ quy trình an ninh và kiểm tra phương tiện.

Anh không kể với tôi quá nhiều chi tiết khiến tôi lo lắng, nhưng cũng không giấu giếm như trước. Mỗi khi có tiến triển, anh đều nhắn một tin ngắn, để tôi biết sự việc đang được kiểm soát.

Những dòng bình luận không xuất hiện thêm lần nào.

Cuộc sống của tôi chậm rãi trở lại quỹ đạo. Xưởng hoàn thành bộ gia phả đúng hạn, triển lãm của Lương Quân Nghiêu cũng khai mạc thuận lợi. Tôi đến dự vào một buổi chiều cuối tuần, đứng trước những bức ảnh đã được phục chế và nhận ra mình có thể nhìn Lương Quân Nghiêu mà không còn liên tưởng đến chiếc hộp gỗ trong phòng làm việc của Kha Tư Hành.

Anh ta đưa tôi một ly nước, nghiêng đầu nhìn về phía cửa.

“Tư Hành không đi cùng cậu sao?”

“Anh ấy có cuộc họp.”

“Cậu ấy chịu để cậu đến đây một mình?”

Tôi bật cười. “Tôi không cần anh ấy cho phép.”

Lương Quân Nghiêu cũng cười theo. “Xem ra cậu ấy tiến bộ chưa đủ.”

“Ít nhất bây giờ anh ấy biết trước khi đến phải hỏi.”

“Với tính cách của Tư Hành, học được chuyện gõ cửa đã không dễ.” Anh ta nhấp một ngụm nước, ánh mắt dừng trên tôi. “Hai người thế nào rồi?”

Tôi biết câu hỏi ấy không có ý dò xét. Sau những chuyện đã xảy ra, Lương Quân Nghiêu giống một người vô tình đứng giữa hai chúng tôi, nhìn thấy rõ những điều cả hai từng không chịu đối diện.

“Vẫn vậy.”

“Vẫn vậy là thế nào?”

“Anh ấy theo đuổi, tôi chưa đồng ý.”

Lương Quân Nghiêu nhướng mày. “Cậu ấy đã nói đang theo đuổi cậu sao?”

Tôi khựng lại.

Kha Tư Hành chưa từng nói thẳng câu ấy.

Anh mời tôi ăn cơm, gửi ảnh những nơi tôi có thể thích, hỏi trước khi giúp đỡ, đứng bên ngoài mọi cánh cửa cho đến khi tôi đồng ý mở. Anh đang làm tất cả những việc của một người theo đuổi, nhưng giữa chúng tôi vẫn chưa có một lời xác nhận rõ ràng.

Có lẽ vì anh sợ chỉ cần gọi tên mối quan hệ, tôi sẽ cảm thấy bị thúc ép.

Lương Quân Nghiêu nhìn vẻ mặt tôi, khẽ lắc đầu. “Hai người đúng là rất biết cách làm khổ nhau.”

“Tôi không làm khổ anh ấy.”

“Cậu không làm.” Anh ta sửa lời rất nhanh. “Tư Hành tự gây ra thì phải tự chịu. Nhưng cậu cũng nên để cậu ấy biết mình có đang đi đúng hướng hay không. Người thông minh đến đâu, trong chuyện tình cảm vẫn có thể đoán sai.”

Tôi không trả lời, song câu nói ấy ở lại trong đầu suốt buổi chiều.

Tối hôm đó, Kha Tư Hành đến đón tôi sau khi đã nhắn hỏi trước. Anh đứng dưới bậc thềm phòng triển lãm, tay cầm áo khoác, bên cạnh không có trợ lý hay tài xế.

“Anh tự lái xe?”

“Xe đã được kiểm tra ba lần.” Anh nhìn vẻ lo lắng thoáng qua trên mặt tôi rồi nói thêm, “Nếu em vẫn không yên tâm, chúng ta có thể gọi xe khác.”

“Không cần.”

Tôi đi xuống, Kha Tư Hành tự nhiên khoác áo lên vai tôi. Động tác ấy đã quá quen thuộc, nhưng khác với trước đây, sau khi chỉnh lại cổ áo, anh không lập tức rút tay về. Những ngón tay dừng bên vai tôi một thoáng, như đang chờ phản ứng.

Tôi không tránh.

Ánh mắt anh chậm rãi dịu xuống, sau đó mới buông tay.

Trên đường về, chúng tôi ghé vào một quán ăn nhỏ nằm trong con phố cũ. Không phải nhà hàng Kha Tư Hành thường chọn, mà là nơi hai chúng tôi từng đến khi tôi còn học đại học. Bàn ghế đã được thay mới, bà chủ cũng không còn nhớ chúng tôi, chỉ có món mì vẫn giữ hương vị như trước.

Tôi ăn được nửa bát mới hỏi: “Anh còn nhớ chỗ này sao?”

“Em từng nói mì ở đây ngon hơn đầu bếp nhà họ Kha nấu.”

“Khi ấy em chỉ muốn chọc anh.”

“Anh biết.” Kha Tư Hành thong thả gắp phần rau thơm tôi không thích ra khỏi bát mình, không động vào bát của tôi như thói quen cũ. “Nhưng em vẫn ăn hết hai bát.”

Tôi nhìn động tác của anh, chợt nhận ra dù đang cố gắng thay đổi, Kha Tư Hành vẫn là người hiểu rõ tôi nhất. Anh biết tôi thích gì, ghét gì, lúc căng thẳng sẽ vô thức siết ngón tay, lúc thật sự khó chịu sẽ im lặng thay vì nổi giận.

Trước đây, sự thấu hiểu ấy khiến tôi nghĩ mình được yêu. Sau này, tôi lại sợ tất cả chỉ là thói quen.

Có lẽ cả hai đều không hoàn toàn đúng.

“Tư Hành, sau khi vụ tai nạn không xảy ra, anh có từng nghĩ tình cảm của mình với em chỉ là biết ơn không?”

Đôi đũa trong tay anh dừng lại.

Tôi tiếp tục trước khi mình mất can đảm: “Em đã cứu anh, còn kể cho anh nghe một bí mật không ai biết. Trong tình huống đó, rất dễ khiến một người nhầm cảm kích thành tình yêu.”

Kha Tư Hành đặt đũa xuống. Anh không vội phủ nhận, cũng không nói những lời khiến tôi yên tâm ngay lập tức.

“Anh đã nghĩ.”

Tôi khẽ siết tay dưới bàn.

“Không chỉ nghĩ sau vụ chiếc xe.” Anh nhìn thẳng vào tôi. “Ngay từ khi em rời khỏi căn hộ, anh đã liên tục tự hỏi mình muốn kéo em về vì yêu em hay chỉ vì không quen với việc mất đi một người luôn ở bên.”

“Anh tìm được câu trả lời chưa?”

“Rồi.”

Ngoài cửa quán, người đi đường lướt qua dưới ánh đèn vàng. Tiếng trò chuyện ở những bàn bên cạnh rất nhỏ, không đủ làm gián đoạn khoảng lặng giữa hai chúng tôi.

Kha Tư Hành nói chậm rãi: “Nếu chỉ là thói quen, anh sẽ muốn mọi thứ trở về như cũ. Muốn em chuyển lại căn hộ, tiếp tục ăn sáng cùng anh, tiếp tục để anh quyết định thay em. Nhưng bây giờ anh không muốn em trở về với con người trước đây nữa.”

Tôi im lặng nhìn anh.

“Anh muốn em có thể từ chối anh mà không sợ bị bỏ lại. Muốn em nói mình khó chịu, nói mình cần gì, thậm chí nói không còn yêu anh cũng được.” Giọng anh thấp xuống, nhưng từng lời đều rõ ràng. “Anh nhớ em ở trong căn hộ, nhưng anh không muốn dùng căn hộ ấy nhốt em trở lại một cuộc sống khiến em phải đoán xem mình có được yêu hay không.”

“Còn chuyện biết ơn?”

“Anh biết ơn vì em đã cứu anh.” Anh không né tránh. “Nhưng tình cảm của anh không bắt đầu từ hôm đó. Vụ tai nạn chỉ khiến anh hiểu rõ hơn rằng điều anh sợ nhất không phải mình chết, mà là em lại lựa chọn hy sinh bản thân vì anh.”

Tôi nhìn bàn tay anh đặt trên mặt bàn. Bàn tay từng cầm nhẫn đeo vào ngón áp út của tôi nhưng không nói lời cầu hôn, từng đưa ra rất nhiều sự chăm sóc mà không chịu gọi tên tình cảm.

Lần này, anh không mang theo nhẫn, cũng không dùng bất cứ thứ gì để chứng minh.

Chỉ có lời nói thật.

“Anh từng yêu Lương Quân Nghiêu.” Tôi nói.

“Phải.”

“Dù chưa từng bắt đầu, anh vẫn giữ đoạn tình cảm ấy mười năm.”

“Phải.”

Kha Tư Hành đáp không chút do dự, không cố làm quá khứ nhẹ đi để tôi dễ chấp nhận.

“Tình cảm lúc đó là thật. Anh từng chờ thư, từng nghĩ nếu Quân Nghiêu quay lại, có lẽ những chuyện chưa nói sẽ được tiếp tục.” Anh khẽ thở ra. “Nhưng người anh nhớ là người trong ký ức. Khi thật sự gặp lại, anh không muốn ở bên cậu ấy, cũng không còn mong cậu ấy đáp lại.”

“Anh nhận ra điều đó từ lúc nào?”

“Đêm sinh nhật em.”

Tôi khựng lại.

“Trên đường đưa Quân Nghiêu đến khách sạn, anh đã nghĩ mình sẽ có rất nhiều điều muốn hỏi. Nhưng khi ngồi cạnh nhau, anh chỉ liên tục nhìn điện thoại, sợ em giận, sợ em đã về một mình, còn tự hỏi chiếc nhẫn có làm em khó chịu không.” Kha Tư Hành cười nhạt, nụ cười mang theo sự tự giễu. “Đáng tiếc là anh vẫn quá chậm. Anh nhận ra mình không còn muốn quá khứ ấy, nhưng chưa kịp hiểu người mình muốn giữ lại vì lý do gì.”

Tôi cụp mắt xuống.

“Bây giờ anh hiểu rồi sao?”

“Anh yêu em.”

Ba chữ đến rất bình thản, không có hoa, không có nhẫn, cũng không có tiếng vỗ tay của bất kỳ ai.

Nhưng lần này, tôi không cần đoán.

Kha Tư Hành không đưa tay giữ tôi, chỉ ngồi đối diện và để tôi có đủ khoảng trống tiếp nhận lời ấy.

“Anh yêu em không phải vì em đã ở bên anh từ nhỏ, cũng không phải vì hai gia đình muốn chúng ta kết hôn. Anh yêu cách em đối xử dịu dàng với những cuốn sách đã hỏng, cách em nhớ từng điều nhỏ của người khác nhưng lại hay quên chăm sóc mình, cả lúc em cứng đầu rời đi mà vẫn để lại nửa tủ thuốc được sắp xếp theo ngày hết hạn.”

Tôi không nhịn được ngẩng lên. “Anh còn giữ sao?”

“Không dám động vào.” Khóe môi anh thoáng cong lên. “Anh sợ em trở về tìm mà không thấy.”

Tôi bật cười, mắt lại cay lên.

Kha Tư Hành nhìn tôi, giọng trở nên khàn hơn. “Anh không xin em quay lại ngay. Anh chỉ muốn nói rõ rằng lần này anh theo đuổi em không phải để lấp chỗ trống trong căn nhà, càng không phải vì Quân Nghiêu không chọn anh. Trước khi biết cậu ấy nghĩ gì, anh đã trả lại chiếc hộp và quyết định kết thúc quá khứ.”

Anh đặt bàn tay lên mặt bàn, lòng bàn tay ngửa ra nhưng không chạm vào tôi.

“Duy Khanh, cho anh một cơ hội học cách yêu em được không?”

Tôi nhìn bàn tay ấy rất lâu.

Suốt bảy năm, tôi từng mong anh chủ động nắm lấy mình. Đến khi anh thật sự chìa tay ra, tôi mới hiểu cơ hội không có nghĩa là tha thứ tất cả, càng không phải quay về nơi mình đã rời khỏi.

Nó chỉ là cho phép hai người bắt đầu một mối quan hệ khác.

Tôi đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.

Kha Tư Hành siết lại rất chậm, cẩn thận như đang giữ một thứ có thể biến mất nếu anh quá vội vàng.

“Em chưa đồng ý kết hôn.”

“Anh biết.”

“Cũng chưa chuyển về sống cùng anh.”

“Anh sẽ không hỏi cho đến khi em chủ động nhắc.”

“Em có thể thay đổi quyết định bất cứ lúc nào.”

Ngón tay anh khẽ siết quanh tay tôi. “Anh hiểu.”

Nhịp đối đáp ngắn dần, nhưng lần này không phải vì chúng tôi không biết nói gì. Chỉ là có những điều đã được hiểu rõ trong ánh mắt.

Tôi cúi nhìn hai bàn tay đang nắm nhau, sau đó khẽ nói: “Anh có thể theo đuổi em.”

Kha Tư Hành im lặng.

Tôi ngẩng lên mới thấy vẻ bình tĩnh trên gương mặt anh đã hoàn toàn tan vỡ. Ánh mắt anh sáng lên rất rõ, nhưng khóe môi lại cố giữ, như sợ chỉ cần vui mừng quá sớm sẽ khiến tôi hối hận.

“Anh nghe rõ chưa?”

“Rõ.” Giọng anh khàn đi. “Anh chỉ muốn chắc mình không hiểu lầm.”

Tôi chợt nhớ đến chiếc nhẫn trong đêm sinh nhật, nhớ mình đã từng hiểu lầm một hành động không có lời xác nhận thành lời hứa cả đời.

Lần này tôi nói thật rõ.

“Em cho anh cơ hội theo đuổi lại từ đầu.”

Kha Tư Hành đứng dậy, đi vòng qua bàn rồi dừng trước mặt tôi. Anh không lập tức ôm, chỉ cúi xuống, ánh mắt hỏi ý kiến bằng sự kiềm chế đã trở thành thói quen mới.

Tôi đưa tay nắm lấy vạt áo anh, kéo người lại gần.

Cánh tay Kha Tư Hành lập tức ôm quanh vai tôi. Cái ôm lần này không có nỗi sợ của tầng hầm, cũng không phải sự an ủi giữa nguy hiểm. Anh vùi mặt bên tóc tôi, hơi thở nóng hổi chạm vào vành tai, lực ôm chặt đến mức tôi nghe rõ nhịp tim của cả hai đang dần hòa vào nhau.

“Duy Khanh.”

“Vâng?”

“Anh có thể hôn em không?”

Tôi hơi lùi lại để nhìn anh.

Người từng tự nhiên xoa đầu, nắm tay và sắp xếp cả cuộc sống của tôi giờ lại căng thẳng vì một nụ hôn. Sự vụng về ấy khiến lòng tôi vừa mềm vừa đau.

Tôi không trả lời, chỉ khẽ nhắm mắt.

Nụ hôn của Kha Tư Hành rơi xuống rất nhẹ. Ban đầu chỉ là một cái chạm dè dặt nơi khóe môi, như thể anh vẫn chưa tin tôi thật sự cho phép. Đến khi tôi nắm chặt cổ áo anh và chủ động nghiêng đầu, hơi thở của anh mới trở nên nặng hơn.

Bàn tay đặt sau lưng tôi siết lại, kéo hai người gần sát. Nụ hôn chậm rãi sâu thêm, không vội vàng cũng không mang theo ý chiếm hữu, chỉ có sự trân trọng khiến trái tim tôi rung lên từng nhịp.

Khi tách ra, trán anh vẫn tựa vào trán tôi.

“Anh sẽ không làm em phải đợi một mình nữa.”

Tôi mở mắt, nhìn người mình đã yêu suốt bảy năm.

“Đừng hứa những điều anh chưa chắc làm được.”

Kha Tư Hành im lặng một thoáng rồi sửa lại: “Vậy nếu có lúc anh khiến em phải đợi, anh sẽ nói rõ mình đang ở đâu, vì sao chưa thể về, và hỏi em có còn muốn chờ không.”

Tôi bật cười, vòng tay ôm lấy eo anh.

“Lời này nghe đáng tin hơn.”

Ngoài cửa kính, đèn đường trải dài dọc con phố. Những dòng bình luận không xuất hiện, cũng không còn ai bảo tôi phải yêu, phải hận hay phải chết vì người trước mặt.

Tương lai của chúng tôi vẫn chưa được bảo đảm.

Nhưng lần đầu tiên, Kha Tư Hành không đứng ở cuối con đường chờ tôi chạy đến.

Anh đang nắm tay tôi, chậm rãi học cách đi cùng.

(Hết chương 9)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0