Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI NHÌN THẤY BÌNH LUẬN, EM KHÔNG ĐỢI ANH NỮA

Chương 2: Người Chưa Từng Được Chọn

Chương 1: Ba Phút Trước Khi Anh Bỏ Đi Chương 2: Người Chưa Từng Được Chọn Chương 3: Tôi Rời Khỏi Căn Nhà Của Anh Chương 4: Cốt Truyện Bắt Đầu Lệch Chương 5: Bạch Nguyệt Quang Không Phải Kẻ Thù Chương 6: Chiếc Hộp Khóa Suốt Mười Năm Chương 7: Anh Học Cách Gõ Cửa Chương 8: Nam Phụ Không Chết Theo Kịch Bản Chương 9: Anh Học Cách Yêu Lại Từ Đầu Chương 10: Ngoài Trang Sách, Chúng Ta Ở Bên Nhau
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 2: Người Chưa Từng Được Chọn

Sau khi trả lại chiếc nhẫn, tôi không ở lại phòng tiệc thêm bao lâu.

Mọi người đều nhìn ra giữa tôi và Kha Tư Hành có chuyện, nhưng không ai tiện hỏi ngay trước mặt tôi. Tôi chỉ nói mình hơi mệt, nhờ quản lý khách sạn tiếp tục tiếp khách rồi rời khỏi đó bằng thang máy riêng.

Cửa thang máy khép lại, tiếng nhạc và tiếng cười bị ngăn ở bên ngoài. Đến lúc không còn ai nhìn thấy, tôi mới nhận ra bàn tay mình vẫn đang run.

Ngón áp út để lại một vệt đỏ nhạt. Chiếc nhẫn chỉ ở đó vài phút, vậy mà cảm giác trống trải lại rõ ràng như thể tôi vừa tháo xuống một thứ đã đeo suốt nhiều năm.

Điện thoại rung liên tục trong túi áo. Có người hỏi tôi đã đi đâu, có người gửi lời chúc sinh nhật, cũng có vài tin nhắn dè dặt hỏi Kha Tư Hành vì sao lại vội vàng rời đi.

Tôi không trả lời.

Tài xế của nhà họ Kha chờ sẵn dưới sảnh. Tôi vừa bước tới, chú Trần đã mở cửa xe, còn quay đầu nhìn về phía sau như đang chờ một người khác.

“Kha tổng không về cùng cậu sao?”

“Anh ấy có việc.”

Tôi ngồi vào xe, tựa đầu lên lớp da lạnh phía sau. Chú Trần còn định hỏi, nhưng thấy sắc mặt tôi không tốt nên chỉ im lặng khởi động xe.

Nửa năm trước, sau khi hai nhà ngầm thống nhất chuyện hôn nhân, Kha Tư Hành đưa tôi đến căn hộ của anh ở trung tâm thành phố. Anh nói nhà cũ của tôi cách xưởng phục chế quá xa, đi lại không tiện, còn căn hộ này gần chỗ làm của cả hai. Tôi chuyển vào phòng ngủ bên cạnh phòng anh, đồ dùng dần dần lấp đầy từng góc nhà, đến cả dép đi trong nhà cũng được đặt cạnh nhau ở huyền quan.

Tôi từng nghĩ đó là bước đầu tiên của một cuộc sống chung.

Bây giờ nhớ lại, từ đầu đến cuối, Kha Tư Hành chỉ nói: “Chuyển đến đây sẽ tiện hơn.”

Chưa từng có chữ “chúng ta”.

Khi xe dừng dưới tòa nhà, trước mắt tôi lại hiện lên vài dòng bình luận trắng nhạt.

【Nam phụ về nhà rồi. Tiếp theo sẽ phát hiện hộp kỷ vật của bạch nguyệt quang, sau đó nổi điên xé ảnh.】

【Tình tiết cẩu huyết sắp bắt đầu, chuẩn bị xem cậu ta tự biến mình thành kẻ đáng ghét thôi.】

【Thật ra cũng đáng thương, nhưng ai bảo cứ muốn giành nam chính với chính thụ.】

Tôi đứng trước cửa thang máy, đọc từng dòng một rồi bỗng thấy buồn cười.

Tôi đã yêu Kha Tư Hành bảy năm. Tình cảm ấy là của tôi, đau đớn cũng là của tôi, vậy mà trong mắt những người đang nhìn câu chuyện này, tất cả chỉ là vài tình tiết dùng để đẩy hai nhân vật chính lại gần nhau.

Họ chắc chắn tôi sẽ ghen, sẽ gây chuyện, sẽ làm tổn thương một người tôi chưa từng gặp.

Có lẽ trong quyển sách ấy, tôi thật sự đã làm như vậy.

Nhưng bây giờ tôi đã nhìn thấy kết cục của mình rồi.

Tôi không muốn chết vì một người chưa từng nói yêu tôi, càng không muốn biến thành kẻ mà chính mình cũng chán ghét.

Căn hộ tối om khi tôi trở về. Tôi không bật đèn phòng khách, chỉ để ánh sáng từ thành phố hắt qua cửa kính. Bánh sinh nhật nhỏ đặt trong tủ lạnh, là chiếc Kha Tư Hành bảo đầu bếp làm riêng vì tôi không thích loại bánh quá ngọt. Trên bàn còn có một bó hoa anh mang về từ chiều, tấm thiệp chỉ viết bốn chữ bằng nét bút quen thuộc.

“Duy Khanh, sinh nhật vui vẻ.”

Tôi nhìn tấm thiệp rất lâu rồi đặt nó lại chỗ cũ.

Nếu hôm nay không nhìn thấy những dòng bình luận kia, có lẽ tôi đã vui vẻ giữ nó cả đời.

Phòng làm việc của Kha Tư Hành nằm cuối hành lang. Trước đây, nơi này chưa bao giờ là cấm địa đối với tôi. Tôi có thể vào tìm sách, dùng máy in, thậm chí có lúc còn nằm ngủ trên sofa trong lúc chờ anh tan làm. Chỉ có ngăn kéo dưới cùng bên phải bàn làm việc luôn được khóa.

Tôi đã từng hỏi bên trong có gì. Anh đang xem tài liệu, nghe vậy chỉ tiện miệng đáp: “Một vài đồ cũ thôi.”

Tôi không hỏi thêm, bởi khi ấy tôi tin anh sẽ không giấu tôi điều gì quan trọng.

Tôi bật đèn. Ánh sáng vàng nhạt rơi xuống mặt bàn gọn gàng, mọi thứ vẫn được đặt đúng vị trí như lúc Kha Tư Hành rời đi vào buổi sáng.

Chìa khóa ngăn kéo nằm trong hộp đựng đồng hồ trên giá sách. Tôi biết vì từng có lần anh đang họp trực tuyến, nhờ tôi lấy một bản hợp đồng cũ ở bên trong. Khi ấy tôi chỉ mở ngăn trên cùng, chưa từng nhìn xuống dưới.

Tôi cầm chìa khóa trong tay nhưng không lập tức tra vào ổ.

Một dòng bình luận lướt qua trước mắt.

【Mở đi, bên trong toàn là thứ nam chính không nỡ vứt bỏ vì bạch nguyệt quang.】

Tôi nhắm mắt, hít vào thật chậm rồi mới cúi xuống mở khóa.

Trong ngăn kéo không có quá nhiều đồ. Một chiếc hộp gỗ màu nâu sẫm nằm phía trong cùng, bên trên đặt vài phong thư đã cũ và một cuốn sổ ảnh mỏng.

Tôi mở cuốn sổ trước.

Tấm ảnh đầu tiên được chụp ở sân trường đại học. Kha Tư Hành khi ấy còn rất trẻ, mặc áo khoác màu xám, đứng dưới một hàng cây mùa thu. Bên cạnh anh là một người đàn ông có gương mặt thanh tú, mái tóc hơi dài, đang nghiêng đầu cười về phía ống kính.

Tôi chưa từng gặp Lương Quân Nghiêu, nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt Kha Tư Hành trong bức ảnh, tôi đã biết người ấy là ai.

Anh không cười. Kha Tư Hành từ nhỏ đã không thích chụp ảnh, mỗi lần bị kéo vào khung hình đều mang vẻ mặt lạnh nhạt. Thế nhưng ánh mắt anh lại dừng trên người bên cạnh, dịu dàng đến mức tôi chưa từng thấy.

Tôi lật thêm vài trang.

Ảnh chụp ở thư viện, ở sân ga, ở một quán cà phê phủ đầy tuyết ngoài cửa kính. Trong phần lớn những tấm ảnh ấy, Kha Tư Hành đều không nhìn ống kính.

Anh nhìn Lương Quân Nghiêu.

Những phong thư bên dưới không được mở. Trên bì thư chỉ có tên người gửi, nét chữ phóng khoáng, ngày tháng cách đây gần mười năm.

Tôi không đọc. Tôi chỉ ngồi xuống ghế, đặt cuốn sổ ảnh trước mặt và đợi.

Lần đầu tiên trong đời, tôi không biết mình đang chờ Kha Tư Hành trở về để làm gì. Muốn nghe anh giải thích, hay chỉ muốn xác nhận rằng những lời bình luận kia đều là sự thật?

Gần một giờ sáng, cửa căn hộ mới vang lên tiếng mở khóa.

Kha Tư Hành gọi tên tôi từ ngoài phòng khách. Không nghe thấy tiếng đáp, anh đi dọc hành lang rồi dừng trước cửa phòng làm việc.

Áo vest của anh đã cởi ra vắt trên cánh tay, cổ áo sơ mi hơi nhăn, vẻ mệt mỏi hiện rõ giữa hai hàng lông mày. Khi nhìn thấy cuốn sổ ảnh trên bàn, bước chân anh chậm lại.

“Em đã mở ngăn kéo?”

Giọng anh không nặng, nhưng sự bất ngờ ấy vẫn khiến lòng tôi lạnh xuống. Điều đầu tiên anh để ý không phải là tôi ngồi đây bao lâu, cũng không phải vì sao tôi im lặng, mà là tôi đã chạm vào nơi anh luôn khóa kín.

Tôi khép cuốn sổ lại, hỏi: “Lương Quân Nghiêu ổn không?”

Kha Tư Hành nhìn tôi một lúc mới đáp: “Hành lý của cậu ấy bị thất lạc, điện thoại lại hết pin. Anh đã đưa cậu ấy đến khách sạn.”

“Anh ấy không có người thân hay bạn bè nào khác ở đây sao?”

“Duy Khanh.” Anh đặt áo vest xuống lưng ghế, giọng thấp hơn. “Em đang trách anh bỏ đi giữa tiệc sinh nhật?”

“Nếu chỉ vì bữa tiệc, em đã không ngồi ở đây.”

Tôi đẩy cuốn sổ ảnh về phía anh. “Anh từng yêu anh ấy phải không?”

Căn phòng im lặng rất lâu.

Kha Tư Hành không phủ nhận, cũng không vội vàng giải thích. Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi, hai tay đan lại đặt trên mặt bàn, giống như đang cân nhắc một câu trả lời đủ chính xác.

“Đó là chuyện nhiều năm trước.”

Tôi nhìn anh. “Em hỏi anh có từng yêu anh ấy không.”

Sự thẳng thắn của tôi khiến ánh mắt Kha Tư Hành khẽ động. Sau cùng, anh vẫn gật đầu.

“Có.”

Chỉ một chữ, nhưng đau hơn tất cả những dòng bình luận tôi đã nhìn thấy tối nay.

Tôi đã nghĩ mình sẽ khóc, hoặc sẽ mất bình tĩnh hỏi anh vì sao giấu tôi. Nhưng đến khi nghe được câu trả lời, tôi chỉ thấy trong lòng trống rỗng.

“Anh ấy biết không?”

“Không rõ.” Kha Tư Hành dựa lưng vào ghế, vẻ mặt vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt đã có chút nặng nề. “Khi đó bọn anh còn trẻ. Có vài chuyện chưa kịp nói rõ, cậu ấy đã rời đi.”

“Vậy nên anh giữ những thứ này suốt mười năm?”

“Anh không thường xuyên mở ra.”

Tôi bật cười khẽ. “Không thường xuyên mở, không có nghĩa là đã quên.”

“Anh chưa từng nói mình quên.” Kha Tư Hành dừng lại, dường như nhận ra câu ấy quá lạnh lùng nên giọng dịu xuống. “Nhưng chuyện đó đã qua rồi. Anh và Quân Nghiêu hiện tại không có quan hệ gì ngoài bạn bè.”

Tôi nhìn người trước mặt, chợt hiểu điều khiến mình đau nhất không phải việc anh từng yêu một người khác.

Tôi không ngây thơ đến mức cho rằng trước khi gặp nhau, Kha Tư Hành không được phép rung động với bất kỳ ai. Nhưng chúng tôi đã quen nhau từ nhỏ, sống chung dưới một mái nhà, hai gia đình còn đang chuẩn bị bàn chuyện kết hôn. Anh biết tôi yêu anh, hoặc ít nhất cũng phải nhận ra đôi chút, vậy mà anh chưa từng nghĩ mình cần nói với tôi về người vẫn được cất trong ngăn kéo khóa kín.

“Anh muốn cưới em sao?”

Kha Tư Hành cau mày, có lẽ không hiểu vì sao tôi đột ngột chuyển sang câu hỏi ấy.

“Nếu không muốn, anh đã không đồng ý với gia đình.”

“Em không hỏi anh có đồng ý không.” Tôi chậm rãi nhắc lại. “Em hỏi anh có muốn cưới em không.”

Lần này anh im lặng lâu hơn.

Kha Tư Hành luôn là người quyết đoán. Trong công việc, anh chưa từng để ai chờ một câu trả lời quá vài phút. Nhưng trước câu hỏi của tôi, anh lại phải suy nghĩ.

Chỉ riêng sự chần chừ ấy đã đủ rồi.

Anh khẽ thở ra. “Duy Khanh, anh đã chăm sóc em nhiều năm. Chúng ta hiểu rõ nhau, hai gia đình cũng yên tâm. Em thích cuộc sống ổn định, anh có thể cho em điều đó. Sau khi kết hôn, mọi thứ sẽ không khác bây giờ quá nhiều.”

Tôi nghe từng lời, càng nghe càng thấy lạnh.

Anh có thể cho tôi một cuộc sống ổn định. Có thể tiếp tục chăm sóc tôi. Có thể để mọi thứ không khác bây giờ.

Nhưng anh vẫn không nói yêu.

“Anh biết em muốn gì không?”

Kha Tư Hành nhìn tôi, đôi mày nhíu chặt hơn. “Anh biết em đang khó chịu vì Quân Nghiêu trở về. Nhưng em không cần so sánh mình với cậu ấy. Chuyện cũ đã kết thúc, người anh dự định kết hôn là em.”

“Anh xem đó là một sự bảo đảm sao?”

“Ít nhất nó chứng minh anh đã lựa chọn.”

Tôi lắc đầu. “Không, anh chỉ lựa chọn một cuộc sống thuận tiện nhất.”

Sắc mặt anh thay đổi. “Duy Khanh.”

“Anh quen chăm sóc em, em cũng quen nghe lời anh. Hai nhà hiểu nhau, chúng ta sống chung không xảy ra mâu thuẫn. Em biết anh thích ăn gì, biết lịch làm việc của anh, chưa bao giờ gây phiền phức. Một người như vậy rất thích hợp để kết hôn, đúng không?”

Kha Tư Hành không trả lời ngay. Anh đưa tay về phía tôi, nhưng lần này tôi đặt tay xuống dưới bàn, tránh khỏi tầm với của anh.

Tôi không muốn anh lại xoa đầu mình, rồi dùng một câu “đừng nghĩ nhiều” để kết thúc tất cả.

“Tối nay anh bỏ em lại để đi đón người anh từng yêu. Anh không nói trước với em chuyện anh ấy trở về, cũng chưa từng kể rằng những bức ảnh và thư từ này vẫn còn ở đây. Vậy mà anh muốn em tin, chỉ cần anh đồng ý kết hôn thì em đã được lựa chọn.”

“Anh không biết hôm nay Quân Nghiêu về nước.” Giọng Kha Tư Hành trầm xuống. “Việc đi đón cậu ấy chỉ là tình huống bất ngờ. Anh thừa nhận mình xử lý không tốt, nhưng em đang phủ nhận tất cả những gì anh đã làm cho em chỉ vì một đêm.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

“Em chưa từng phủ nhận.”

Chính vì tôi nhớ quá rõ từng điều anh đã làm, tôi mới yêu anh suốt bảy năm. Cũng chính vì đã nhận quá nhiều dịu dàng, tôi mới tự thuyết phục mình rằng dù anh không nói ra, tình yêu vẫn luôn tồn tại.

“Anh từng cõng em từ trường về khi em bị thương, từng thức trắng đêm ở bệnh viện, từng nhớ cả những chuyện nhỏ mà chính em cũng quên mất. Em biết anh đối xử với em rất tốt.” Tôi dừng lại, cổ họng đau đến mức mỗi lời nói đều khó khăn. “Nhưng tốt với một người không nhất định là yêu người đó.”

Ánh mắt Kha Tư Hành tối đi.

Tôi đẩy chiếc hộp gỗ trở lại phía anh, không động đến bất kỳ tấm ảnh hay phong thư nào. Những dòng bình luận trước mắt im lặng hồi lâu rồi mới xuất hiện.

【Cậu ta không xé ảnh sao?】

【Tình tiết này không đúng. Theo nguyên tác, nam phụ phải phát điên rồi đem hết đồ của bạch nguyệt quang vứt đi chứ.】

Tôi nhìn qua chúng, trong lòng bỗng bình tĩnh hơn một chút.

Những thứ ấy không thuộc về tôi. Tôi không cần hủy chúng để chứng minh mình đau, càng không cần tranh giành một vị trí chưa bao giờ thật sự thuộc về mình.

Tôi đứng dậy. Ngồi quá lâu khiến chân hơi tê, nhưng khi Kha Tư Hành định đỡ, tôi chỉ vịn vào mép bàn rồi tự đứng vững.

“Ngày mai em sẽ thu dọn đồ.”

Kha Tư Hành cũng đứng lên, lần đầu tiên vẻ bình tĩnh trên mặt anh xuất hiện một vết nứt rõ ràng.

“Em muốn đi đâu?”

“Trở về nhà của em.”

“Căn nhà đó đã lâu không có người ở. Xưởng của em lại cách quá xa, em ở đây vẫn thuận tiện hơn.”

Anh vẫn đang nói về thuận tiện.

Tôi nhìn anh, bỗng không còn sức để tức giận.

“Em ở đây vì từng nghĩ nơi này sẽ trở thành nhà của chúng ta. Bây giờ em biết mình đã hiểu lầm, đương nhiên phải rời đi.”

Kha Tư Hành bước tới một bước, giọng nói đã lộ ra sự cứng rắn quen thuộc. “Chỉ vì vài tấm ảnh cũ, em muốn dọn đi ngay trong đêm?”

“Không phải vì ảnh.”

Tôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt anh.

“Là vì đến tận bây giờ, anh vẫn không hiểu em đang đau ở đâu.”

Tôi đi ngang qua Kha Tư Hành, rời khỏi phòng làm việc. Lần này anh không giữ tôi lại, nhưng khi cánh cửa phòng ngủ khép vào, tôi vẫn nghe thấy tiếng vật gì đó rơi xuống mặt bàn phía sau.

Có lẽ là chiếc hộp gỗ.

Cũng có thể là chiếc nhẫn anh đã mang trở về.

Tôi không quay lại xem.

(Hết chương 2)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0