Chương 5: Bạch Nguyệt Quang Không Phải Kẻ Thù
Ba ngày sau lần gặp ở phòng triển lãm, Lương Quân Nghiêu chủ động liên lạc với tôi.
Anh gửi tin nhắn qua số điện thoại ghi trên danh thiếp của xưởng, trước tiên hỏi về cách bảo quản tập ảnh trong môi trường có độ ẩm cao, sau đó mới đề nghị gặp mặt để trao đổi thêm. Lời lẽ lịch sự, không hề nhắc đến Kha Tư Hành, nên tôi cũng không có lý do từ chối.
Chúng tôi hẹn nhau tại quán cà phê đối diện phòng triển lãm.
Khi tôi đến, Lương Quân Nghiêu đã ngồi bên cửa sổ, trước mặt đặt hai cuốn sổ ảnh có bìa da cũ. Anh mặc áo len mỏng màu xám, mái tóc buộc hờ sau gáy, trông khác hẳn người trong những tấm ảnh được Kha Tư Hành cất giữ.
Thấy tôi bước vào, anh đứng dậy kéo ghế.
“Tôi gọi trà nóng cho cậu. Lần trước nghe nhân viên nói cậu không uống được cà phê khi bụng rỗng.”
Tôi hơi bất ngờ. “Anh còn hỏi cả chuyện đó sao?”
“Làm phiền người khác giúp mình thì ít nhất cũng nên để ý một chút.” Lương Quân Nghiêu đẩy thực đơn về phía tôi, giọng mang theo ý cười. “Cậu không thích thì có thể đổi.”
“Trà được rồi.”
Tôi đặt túi dụng cụ xuống cạnh ghế, mở hai cuốn sổ anh mang tới. Một cuốn bị nứt phần gáy, cuốn còn lại có vài trang dính vào nhau vì từng bị ngấm nước. Tôi vừa kiểm tra vừa giải thích cách xử lý, Lương Quân Nghiêu nghe chăm chú, thỉnh thoảng dùng điện thoại ghi lại.
Nếu không biết thân phận của anh, có lẽ tôi chỉ nghĩ đây là một vị khách khá dễ chịu.
Những dòng bình luận lại xuất hiện trước mắt, nhưng thưa thớt hơn những lần trước.
【Hai người thật sự ngồi uống trà bình thường à?】
【Bạch nguyệt quang không định khiêu khích nam phụ sao?】
【Cốt truyện này càng ngày càng lạ rồi.】
Tôi không còn quá để tâm. Chỉ cần mình không phản ứng, chúng thường sẽ tự mờ đi sau một lúc.
Sau khi bàn xong chuyện công việc, Lương Quân Nghiêu không vội cất hai cuốn sổ. Anh dựa lưng vào ghế, ngón tay chậm rãi xoay chiếc thìa nhỏ bên cạnh tách cà phê.
“Tôi cứ nghĩ cậu sẽ không đồng ý gặp riêng.”
“Tại sao?”
“Vì Tư Hành.”
Anh nói thẳng hơn tôi dự đoán.
Tôi khép nắp hộp dụng cụ, không né tránh câu chuyện ấy. “Anh tìm tôi hôm nay cũng không chỉ vì hai cuốn sổ này, đúng không?”
Lương Quân Nghiêu bật cười, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ. “Tôi đã cố mở đầu tự nhiên lắm rồi.”
“Khá tự nhiên. Chỉ là anh nhìn tôi như đang cân nhắc lời xin lỗi suốt nửa giờ.”
Anh cúi đầu uống một ngụm cà phê, đến khi đặt tách xuống mới chậm rãi nói: “Tôi không định xin lỗi thay Tư Hành. Cậu ấy cũng sẽ không muốn người khác làm việc đó.”
“Tôi biết.”
“Nhưng tôi vẫn cảm thấy mình nên nói rõ vài chuyện. Không phải để khuyên cậu quay lại, càng không phải muốn chứng minh bản thân vô can.”
Ngoài cửa kính, trời bắt đầu mưa. Những giọt nước nhỏ đập lên mặt đường, kéo theo ánh đèn thành những vệt loang dài. Tôi nhìn một lúc rồi quay lại.
“Anh nói đi.”
Lương Quân Nghiêu im lặng vài giây, dường như đang tìm một điểm bắt đầu phù hợp.
“Tôi và Tư Hành quen nhau khi học đại học. Khi đó cậu ấy vừa sang nước ngoài, tính tình còn khó gần hơn bây giờ. Chúng tôi học chung vài môn, sau đó thường làm bài cùng nhau. Tôi biết cậu ấy có tình cảm với mình, nhưng lúc ấy cả hai đều không nói ra.”
“Anh có thích anh ấy không?”
“Từng có rung động.” Lương Quân Nghiêu trả lời rất thẳng thắn. “Nhưng không sâu đến mức tôi muốn thay đổi kế hoạch của mình vì cậu ấy.”
Câu nói ấy không hề dịu dàng, nhưng ít nhất là thật.
Anh nhìn lớp bọt mỏng trên mặt cà phê, giọng chậm hơn. “Năm đó gia đình tôi xảy ra chuyện. Tôi phải rời đi gấp, cũng không muốn để ai biết tình trạng của mình nên cắt liên lạc với gần như tất cả mọi người. Tư Hành gửi thư, tôi không trả lời. Sau đó cuộc sống của hai bên đều thay đổi.”
“Những lá thư trong ngăn kéo là của anh.”
Lương Quân Nghiêu ngẩng lên. “Cậu đã thấy?”
“Tôi không đọc.”
“Thật ra cũng không có gì quan trọng. Phần lớn chỉ là những tấm bưu thiếp và thư tôi gửi trước khi rời đi.” Anh khẽ thở ra. “Có lẽ vì mọi chuyện kết thúc quá đột ngột nên cậu ấy mới giữ lại. Con người thường khó buông bỏ những thứ chưa từng có một kết luận rõ ràng.”
Tôi hiểu lời anh nói, nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác nhói lên trong lòng. Có những thứ Kha Tư Hành cất suốt mười năm, còn tình cảm của tôi ở ngay bên cạnh anh bảy năm lại chưa từng được gọi đúng tên.
Lương Quân Nghiêu quan sát sắc mặt tôi, không nói những câu an ủi vô nghĩa. Một lúc sau, anh mới hỏi: “Cậu có nghĩ mình là người thay thế không?”
“Không.”
Câu trả lời của tôi khiến anh hơi ngạc nhiên.
“Tôi và anh không giống nhau từ ngoại hình đến tính cách. Kha Tư Hành cũng chưa từng yêu cầu tôi trở thành một người khác.” Tôi khẽ siết bàn tay đang đặt trên đầu gối. “Điều khiến tôi đau không phải vì anh ấy coi tôi là thế thân. Mà vì anh ấy đã nhận tình cảm của tôi như một điều đương nhiên, trong khi vẫn giữ quá khứ ở một nơi tôi không thể chạm tới.”
Lương Quân Nghiêu nhìn tôi rất lâu rồi gật đầu. “Cậu nói đúng.”
Tôi vốn tưởng anh sẽ tìm cách bênh vực Kha Tư Hành. Sự đồng tình quá thẳng thắn ấy khiến tôi không khỏi bật cười.
“Anh không định nói giúp anh ấy sao?”
“Tôi có thể nói giúp gì?” Anh nhướng mày. “Rằng cậu ấy ít nói, rằng cậu ấy không biết thể hiện, hay rằng cậu ấy chăm sóc cậu nhiều năm nên cậu phải tự hiểu? Những lý do ấy nghe rất tiện cho người không chịu nói rõ lòng mình.”
Tôi im lặng.
Lương Quân Nghiêu chống khuỷu tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn mưa bên ngoài. “Tư Hành từng thích tôi, chuyện đó là thật. Nhưng người mà cậu ấy giữ trong ký ức có lẽ không còn là tôi nữa.”
“Ý anh là gì?”
“Người trong những tấm ảnh ấy mới hai mươi tuổi, thích đi đây đi đó, có thể bỏ lại mọi thứ chỉ vì một quyết định nhất thời. Tôi bây giờ không còn như vậy.” Anh khẽ cười, trong mắt không có buồn bã, chỉ là sự thản nhiên của người đã đi qua quá khứ quá lâu. “Tư Hành cũng không còn là người đứng ngoài ký túc xá đợi tôi đến nửa đêm.”
Tôi nhớ đến ánh mắt Kha Tư Hành trong những tấm ảnh cũ. Khi ấy anh đã từng nhìn Lương Quân Nghiêu bằng sự dịu dàng mà tôi luôn khao khát.
“Nhưng anh ấy vẫn bỏ sinh nhật tôi để đi đón anh.”
“Cậu ấy đi vì tôi gọi vào lúc không còn biết tìm ai giúp, không có nghĩa là giữa chúng tôi còn điều gì.” Lương Quân Nghiêu dừng một chút rồi nói thêm, “Dĩ nhiên, việc cậu ấy rời đi mà không cân nhắc cảm xúc của cậu vẫn là lỗi của cậu ấy.”
Tôi không đáp.
“Đêm đó, trên đường đến khách sạn, cậu ấy nhận được tin nhắn từ quản lý phòng tiệc. Sau khi biết cậu đã rời đi, gần như suốt quãng đường còn lại cậu ấy không nói thêm câu nào.”
“Anh muốn nói anh ấy quan tâm tôi sao?”
“Không.” Lương Quân Nghiêu lắc đầu. “Tôi chỉ kể lại điều mình nhìn thấy. Còn sự quan tâm ấy là tình yêu, thói quen hay trách nhiệm, chính cậu ấy phải tự hiểu rồi nói với cậu. Tôi không có quyền quyết định thay hai người.”
Cách anh trả lời khiến phần phòng bị trong tôi dần hạ xuống.
Tôi chưa từng thật sự căm ghét Lương Quân Nghiêu, nhưng những dòng bình luận đã liên tục gọi anh là chính thụ, gọi tôi là nam phụ tranh giành người yêu của anh. Trong vô thức, tôi vẫn coi người trước mặt như một ranh giới ngăn giữa mình và Kha Tư Hành.
Đến lúc này tôi mới nhận ra, anh cũng chỉ là một con người bị kéo vào câu chuyện của chúng tôi bởi một đoạn quá khứ chưa được khép lại.
“Anh có định quay lại với Kha Tư Hành không?”
Lương Quân Nghiêu bật cười thành tiếng, lần này rõ ràng là vì câu hỏi của tôi.
“Nếu tôi nói không, anh sẽ yên tâm sao?”
“Không hẳn.”
“Vậy thì câu trả lời của tôi cũng không quan trọng.” Anh ngừng cười, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Dù tôi muốn hay không, người cần lựa chọn vẫn là Tư Hành. Nếu cậu ấy có thể thay đổi chỉ vì tôi quay lại, vậy cậu rời đi là đúng. Còn nếu trong lòng cậu ấy đã có người khác, bản thân tôi cũng không thể chen vào.”
Tôi nhìn những giọt mưa trượt dài trên cửa kính, cảm giác nặng nề trong lòng bỗng vơi đi một chút.
Lương Quân Nghiêu không phải kẻ thù của tôi.
Thật ra từ đầu đến cuối, người khiến tôi tổn thương chỉ có Kha Tư Hành và chính sự chờ đợi không giới hạn của mình.
“Có một chuyện tôi muốn nói với cậu.” Lương Quân Nghiêu bất chợt lên tiếng.
Tôi quay lại.
“Ngày đầu tiên gặp lại, tôi hỏi Tư Hành vì sao trên xe luôn có kẹo sữa. Trước đây cậu ấy không thích đồ ngọt.”
Ngón tay tôi khẽ động.
Tôi hay tụt đường huyết khi làm việc quá lâu. Từ nhiều năm trước, trong xe và văn phòng của Kha Tư Hành luôn có sẵn loại kẹo tôi thích.
“Cậu ấy nói là để phòng khi cậu cần.” Lương Quân Nghiêu tiếp tục, giọng rất bình thản. “Lúc nhắc đến cậu, nét mặt cậu ấy khác với khi nhắc về bất kỳ ai. Tôi không biết đó có phải tình yêu hay không, nhưng chắc chắn không chỉ là trách nhiệm.”
Những dòng bình luận bỗng hiện lên dày đặc.
【Bạch nguyệt quang đang đẩy thuyền nam phụ với nam chính à?】
【Không đúng, Quân Nghiêu phải hiểu lầm rồi rời đi, để tổng tài theo đuổi chứ.】
【Sao chính thụ lại bảo người khác rằng nam chính đã thay lòng?】
Tôi nhìn qua những dòng chữ hỗn loạn, sau đó bình tĩnh hỏi: “Anh nói những điều này vì muốn tôi quay về bên anh ấy sao?”
“Không.” Lương Quân Nghiêu đáp ngay. “Tôi chỉ không muốn cậu vì sự tồn tại của tôi mà phủ nhận hoàn toàn những gì mình từng cảm nhận. Nhưng có quay lại hay không, phải dựa vào cách Tư Hành đối xử với cậu từ bây giờ.”
Tôi gật đầu.
“Cảm ơn anh đã nói thật.”
“Cậu không giận tôi?”
“Tại sao phải giận?”
“Vì tôi từng là người cậu ấy thích, còn ngày sinh nhật cậu lại gọi cậu ấy đi.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt. Anh không hề hoàn mỹ như một bạch nguyệt quang trong tiểu thuyết, cũng không mang vẻ yếu đuối cần được theo đuổi. Anh chỉ thành thật thừa nhận mình từng rung động, từng ích kỷ rời đi mà không giải thích, cũng không né tránh trách nhiệm trong sự việc lần này.
“Tôi đã từng nghĩ mình nên giận anh.” Tôi nói. “Nhưng sau đó tôi nhận ra, cho dù không có cuộc điện thoại ấy, vấn đề giữa tôi và Kha Tư Hành vẫn tồn tại. Chỉ là sớm hay muộn tôi mới nhìn thấy mà thôi.”
Lương Quân Nghiêu mỉm cười, nâng tách cà phê về phía tôi. “Vậy coi như hôm nay chúng ta đã nói rõ.”
Tôi cầm tách trà chạm nhẹ vào tách của anh.
“Chuyện giữa tôi và Kha Tư Hành, tôi sẽ đợi chính anh ấy nói.”
“Cậu vẫn muốn đợi?”
Tôi lắc đầu. “Không phải đợi anh ấy quay về. Tôi chỉ cho anh ấy cơ hội nói rõ một lần. Có tin hay không, có chấp nhận hay không, quyền quyết định ở tôi.”
Lương Quân Nghiêu nhìn tôi một lúc rồi bật cười. “Tôi bắt đầu hiểu vì sao Tư Hành lại mất bình tĩnh đến thế.”
“Anh ấy mất bình tĩnh sao?”
“Rất khó nhìn ra, nhưng có.” Anh cầm điện thoại lên, cho tôi xem bảy cuộc gọi nhỡ cùng một cái tên. “Từ lúc biết tôi hẹn gặp cậu, cậu ấy đã gọi liên tục. Có lẽ đang lo tôi nói điều gì không nên nói.”
Tôi chưa kịp phản ứng, chuông cửa quán cà phê đã vang lên.
Kha Tư Hành bước vào giữa màn mưa, vai áo dính vài giọt nước. Ánh mắt anh nhanh chóng tìm thấy chúng tôi bên cửa sổ, sau đó dừng trên hai tách trà đặt gần nhau.
Lương Quân Nghiêu thở dài, nghiêng đầu nói nhỏ với tôi: “Xem ra tôi đánh giá thấp tốc độ của cậu ấy rồi.”
Kha Tư Hành đi thẳng đến bàn, trước tiên nhìn tôi từ đầu đến chân như muốn chắc chắn tôi không có chuyện gì, sau đó mới quay sang người bạn cũ.
“Cậu hẹn em ấy tại sao không nói với tôi?”
Lương Quân Nghiêu dựa vào ghế, vẻ mặt rất thản nhiên. “Tôi gặp khách hàng của mình, tại sao phải báo cáo với cậu?”
“Tôi đã nói chuyện giữa chúng ta không cần kéo Duy Khanh vào.”
“Người kéo cậu ấy vào là cậu.” Nụ cười trên môi Lương Quân Nghiêu nhạt đi. “Cậu vừa muốn giữ quá khứ, vừa cho rằng Duy Khanh sẽ mãi đứng nguyên tại chỗ. Bây giờ cậu ấy rời đi, cậu lại sợ người khác nói cho cậu ấy biết sự thật nào?”
Kha Tư Hành không trả lời. Quai hàm anh căng lên, ánh mắt cuối cùng vẫn trở lại trên mặt tôi.
“Em đã nghe những gì?”
Tôi nhìn anh, không còn cảm giác hoảng loạn như khi phát hiện chiếc hộp gỗ.
“Đủ để biết Lương Quân Nghiêu không phải vấn đề giữa chúng ta.”
Kha Tư Hành khựng lại.
Tôi đứng dậy, cầm túi dụng cụ và hai cuốn sổ cần mang về xưởng. Lúc đi ngang qua anh, tôi dừng lại một chút.
“Anh không cần lo anh ấy khiến tôi hiểu lầm. Những điều cần biết, tôi muốn chính anh nói.”
Bàn tay Kha Tư Hành khẽ siết lại bên người. “Khi nào em chịu nghe?”
“Đợi đến lúc anh biết rõ mình muốn nói gì.”
Lần này tôi không rời đi vì trốn tránh, cũng không cần quay lại nhìn vẻ mặt của hai người phía sau.
Ngoài trời vẫn mưa, nhưng không khí mang theo mùi đất ẩm rất dễ chịu. Tôi mở ô bước xuống bậc thềm, trong lòng bình tĩnh hơn bất kỳ lúc nào kể từ đêm sinh nhật.
Bạch nguyệt quang không phải kẻ thù của tôi.
Còn Kha Tư Hành có thể bước ra khỏi đoạn quá khứ ấy hay không, từ giờ đã không còn là việc tôi phải làm thay anh nữa.
(Hết chương 5)
Bình luận 💬 0