Chương 6: Chiếc Hộp Khóa Suốt Mười Năm
Ba ngày trước, Kha Tư Hành mang chiếc hộp gỗ đến phòng triển lãm khi nơi đó đã đóng cửa.
Lương Quân Nghiêu vẫn còn ở lại kiểm tra danh sách khách mời. Thấy anh xuất hiện, hắn nhìn chiếc hộp trong tay anh rồi khép máy tính lại, vẻ mặt không hề bất ngờ.
“Cuối cùng cũng chịu mang đến rồi sao?”
Kha Tư Hành đặt hộp lên chiếc bàn gần cửa sổ. Bên trong vẫn là cuốn sổ ảnh, những tấm bưu thiếp và vài lá thư đã được giữ gìn suốt gần mười năm.
“Đồ cậu gửi, cậu muốn giữ thì mang về.”
Lương Quân Nghiêu không mở hộp ngay. Hắn tựa lưng vào ghế, nhìn người bạn cũ đã nhiều năm không gặp, giọng chậm rãi hơn thường ngày.
“Nếu Duy Khanh không rời đi, cậu có mang chúng trả tôi không?”
Căn phòng trưng bày rộng lớn yên tĩnh đến mức tiếng máy điều hòa cũng trở nên rõ ràng. Kha Tư Hành đứng trước những bức ảnh của một thời tuổi trẻ, rất lâu sau mới đáp: “Có lẽ không.”
“Vì cậu vẫn còn tình cảm với tôi?”
“Không.” Anh nhìn chiếc hộp gỗ, những ngón tay đặt trên nắp hộp khẽ siết lại. “Vì tôi đã quen với việc nó nằm ở đó. Tôi chưa từng nghĩ phải mở ra, cũng chưa từng nghĩ nên vứt đi. Giống như một căn phòng lâu ngày không bước vào, biết nó tồn tại nhưng cho rằng không cần dọn dẹp.”
Lương Quân Nghiêu khẽ cười, nhưng trong mắt không có ý trêu chọc.
“Cậu cũng đối xử với Duy Khanh như thế sao? Quen với việc cậu ấy ở bên cạnh nên chưa từng nghĩ có ngày người đó sẽ rời đi?”
Kha Tư Hành không phủ nhận.
Anh vẫn nhớ rõ căn hộ trống trải sau khi Phàn Duy Khanh dọn đi. Chiếc cốc trắng biến mất khỏi phòng tắm, đôi dép đặt cạnh cửa chỉ còn một đôi, trong tủ lạnh không còn những hộp thức ăn được phân loại ngay ngắn. Mọi thứ nhìn qua không thay đổi nhiều, nhưng anh đi qua bất kỳ nơi nào cũng có thể nhận ra người kia đã từng ở đó.
Trước đây, Kha Tư Hành cho rằng mình đang chăm sóc Duy Khanh.
Chỉ đến lúc cậu rời đi, anh mới phát hiện chính mình đã phụ thuộc vào sự hiện diện ấy nhiều đến mức nào.
“Duy Khanh nói đúng.” Anh lên tiếng. “Tôi giữ em ấy ở một vị trí không rõ ràng, bởi tôi tin dù mình không nói gì, em ấy vẫn sẽ hiểu.”
“Hiểu rằng cậu thương cậu ấy như em trai, hay hiểu rằng cậu muốn kết hôn?”
“Ngay cả tôi cũng chưa từng phân biệt rõ.”
Lương Quân Nghiêu mở chiếc hộp, lật qua cuốn sổ ảnh rồi dừng ở tấm hình chụp dưới hàng cây mùa thu. Trong ảnh, hai người còn quá trẻ. Một người mỉm cười nhìn ống kính, người còn lại lặng lẽ nhìn người bên cạnh.
“Bây giờ thì rõ chưa?”
Kha Tư Hành nhìn tấm ảnh, nhưng lần này, trong lòng anh không còn sự tiếc nuối từng đeo bám nhiều năm. Người trong ảnh là Lương Quân Nghiêu của tuổi hai mươi, cũng là chính anh của một thời chưa kịp nói ra tình cảm đã phải đối diện với chia lìa.
Anh từng nghĩ mình không quên được người ấy.
Thật ra, điều anh không buông được chỉ là một đoạn tình cảm chưa bao giờ có kết thúc.
“Rõ rồi.”
Lương Quân Nghiêu khép cuốn sổ lại. “Cậu đừng mang trả những thứ này chỉ để chứng minh với Duy Khanh rằng cậu đã chọn cậu ấy. Nếu ngày mai cậu ấy vẫn không quay về, cậu sẽ hối hận sao?”
“Không.” Kha Tư Hành đáp rất nhanh, sau đó mới chậm rãi nói tiếp, “Cho dù em ấy không tha thứ, những thứ này cũng không nên tiếp tục nằm trong căn nhà mà tôi từng muốn em ấy sống cả đời.”
Lần này, Lương Quân Nghiêu không hỏi thêm.
Hắn nhận lại chiếc hộp, đặt sang bên cạnh rồi rót cho người đối diện một ly nước. “Vậy cậu định nói gì với cậu ấy?”
Kha Tư Hành nhìn màn đêm bên ngoài cửa kính. Anh có thể giải quyết một cuộc thương lượng hàng trăm triệu mà không cần chuẩn bị, nhưng trước câu hỏi ấy, anh lại im lặng rất lâu.
“Không biết.”
Lương Quân Nghiêu bật cười. “Hiếm khi nghe cậu thừa nhận có chuyện mình không biết.”
“Tôi từng nghĩ chỉ cần nói sẽ đối xử tốt với em ấy là đủ.” Giọng Kha Tư Hành trầm xuống. “Nhưng Duy Khanh không thiếu một người chăm sóc. Em ấy cần một người yêu em ấy, còn tôi lại để em ấy phải tự đoán suốt nhiều năm.”
“Vậy thì đừng nói những lời đẹp đẽ chỉ để giữ người lại.” Lương Quân Nghiêu nhìn thẳng vào anh. “Nói điều thật nhất, kể cả điều đó khiến cậu trông rất tệ.”
---
Tôi không biết cuộc trò chuyện ấy đã diễn ra.
Chiều hôm sau, Kha Tư Hành gửi cho tôi một tin nhắn, hỏi tôi có thể dành cho anh nửa giờ hay không. Anh không tự đặt nhà hàng, cũng không nói sẽ đến xưởng đón tôi, chỉ gửi địa chỉ một quán trà nằm gần nhà cũ rồi chờ câu trả lời.
Tôi nhìn tin nhắn gần mười phút mới đồng ý.
Quán trà khá vắng. Khi tôi tới, Kha Tư Hành đã ngồi bên trong, trước mặt không có cà phê mà là một bình trà hoa nhạt màu. Anh còn nhớ tôi gần đây mất ngủ, buổi tối không nên uống thứ có chất kích thích, nhưng lần này không tự rót sẵn cho tôi. Chỉ khi tôi ngồi xuống, anh mới hỏi: “Em uống trà này được không?”
Sự dè dặt ấy khiến tôi hơi khựng lại.
“Được.”
Anh rót trà vào chén, đẩy về phía tôi rồi không nói ngay. Tôi cũng không thúc giục, chỉ cầm chén lên, để hơi ấm lan vào lòng bàn tay.
Hai chúng tôi từng có thể ngồi cạnh nhau cả buổi mà không cần nói gì. Khi ấy, sự im lặng mang theo cảm giác thân thuộc. Còn bây giờ, giữa chúng tôi có quá nhiều điều chưa được giải quyết, đến cả một hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Cuối cùng, Kha Tư Hành đặt một chiếc chìa khóa nhỏ lên bàn.
Tôi nhận ra đó là chìa khóa của ngăn kéo trong phòng làm việc.
“Anh đã dọn chiếc hộp đi rồi.” Anh nói. “Những bức ảnh, thư và bưu thiếp đều đã trả cho Quân Nghiêu.”
Tôi nhìn chiếc chìa khóa, trong lòng không có cảm giác nhẹ nhõm như mình từng tưởng.
“Anh không cần làm thế để chứng minh với em.”
“Anh biết.”
“Vậy tại sao vẫn trả?”
Kha Tư Hành im lặng một thoáng rồi đáp: “Bởi vì anh không muốn tiếp tục giữ một đoạn quá khứ chỉ vì đã quen với sự tồn tại của nó. Những thứ ấy không còn ý nghĩa như trước, nhưng anh lại chưa từng nghiêm túc đối diện với điều đó.”
Tôi khẽ đặt chén trà xuống.
“Anh gặp anh ấy trước khi đến tìm em?”
“Ba ngày trước.”
“Lương Quân Nghiêu nói gì?”
“Cậu ấy hỏi nếu em không rời đi, anh có mang trả không.”
Tôi nhìn anh. “Anh trả lời thế nào?”
“Có lẽ không.”
Câu trả lời quá thành thật khiến tôi không khỏi sững lại. Tôi đã chuẩn bị tinh thần nghe anh giải thích rằng quá khứ không quan trọng, rằng việc giữ những món đồ ấy chỉ là vô tình, nhưng anh lại thừa nhận chính sự ra đi của tôi đã buộc anh nhìn lại.
Kha Tư Hành đan hai bàn tay trên mặt bàn. Dưới ánh đèn, tôi mới nhận ra vẻ mệt mỏi giữa hai hàng lông mày anh vẫn chưa tan đi.
“Anh đã nghĩ rất nhiều về câu em hỏi hôm đó.”
“Câu nào?”
“Anh có thật sự muốn cưới em hay không.”
Tôi không lên tiếng.
“Lúc ấy anh không trả lời được, bởi vì trong suy nghĩ của anh, chuyện chúng ta kết hôn quá tự nhiên. Hai gia đình đồng ý, chúng ta hiểu thói quen của nhau, em ở bên anh đã nhiều năm. Anh cho rằng chỉ cần mình có thể chăm sóc em cả đời, đó đã là một câu trả lời.”
Anh dừng lại, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng không còn sự chắc chắn quen thuộc.
“Thật ra anh chỉ đang chọn cách dễ dàng nhất cho mình.”
Ngón tay tôi siết nhẹ quanh chén trà.
Kha Tư Hành là người rất ít khi thừa nhận sai lầm, không phải vì anh cố chấp, mà bởi anh luôn suy nghĩ đủ kỹ trước khi hành động. Tôi từng cho rằng một người như anh sẽ chẳng bao giờ làm việc gì khiến mình phải hối hận.
Bây giờ anh đang ngồi trước mặt tôi, tự nói ra những điều khiến bản thân trở nên ích kỷ và đáng trách nhất.
“Anh biết em yêu anh từ bao giờ?” Tôi hỏi.
Ánh mắt anh khẽ động. “Không biết chính xác.”
“Nhưng anh biết em có tình cảm.”
“Anh biết.”
Cổ họng tôi nghẹn lại, dù đây là điều tôi đã đoán được từ lâu.
“Vậy mà anh vẫn để em ở bên cạnh, vẫn đồng ý chuyện kết hôn, trong khi chưa từng chắc mình có yêu em không.”
“Phải.”
Tôi bật cười, nhưng giọng nói lại hơi run. “Anh thừa nhận dễ dàng thật.”
“Nếu anh tiếp tục tìm lý do, lời xin lỗi này sẽ chẳng còn ý nghĩa gì.”
Kha Tư Hành không né tránh ánh mắt tôi. “Anh đã hưởng thụ tình cảm của em. Anh quen với việc chỉ cần quay đầu sẽ thấy em ở đó, quen với việc dù bận đến đâu, em vẫn hiểu cho anh. Anh chăm sóc em, cho rằng như vậy là đủ bù lại những điều mình không nói, nhưng chưa từng hỏi em có thật sự muốn một mối quan hệ như thế hay không.”
Những lời ấy chạm đúng nơi khiến tôi đau nhất. Tôi cúi xuống, nhìn bóng mình rung nhẹ trên mặt trà.
“Đêm sinh nhật, khi Lương Quân Nghiêu gọi, anh đã nghĩ gì?”
“Cậu ấy vừa trở về, không có ai giúp. Anh cho rằng mình chỉ rời đi một lúc, sau đó sẽ quay lại với em.”
“Anh không nghĩ em sẽ buồn sao?”
“Có nghĩ.” Anh khẽ siết tay. “Nhưng anh tin em sẽ thông cảm như mọi lần.”
Tôi nhắm mắt trong chốc lát.
Chính là như vậy.
Anh biết tôi sẽ đau, nhưng cũng biết tôi luôn tha thứ. Vì thế cảm xúc của tôi có thể được đặt sang một bên, chờ đến khi anh giải quyết xong chuyện khác mới quay về dỗ dành.
“Anh xin lỗi.”
Kha Tư Hành nói rất chậm, từng chữ rõ ràng hơn bất kỳ lời hứa nào trước đây.
“Không chỉ vì đã bỏ đi trong sinh nhật em. Anh xin lỗi vì biết em yêu anh mà vẫn để em tiếp tục chờ một câu trả lời anh chưa từng nghiêm túc tìm kiếm. Xin lỗi vì biến sự dịu dàng của em thành điều đương nhiên, rồi dùng những năm tháng chăm sóc em để tự thuyết phục rằng mình không hề làm em tổn thương.”
Tôi không ngờ mình vẫn sẽ khóc.
Nước mắt rơi xuống quá nhanh, tôi quay mặt đi nhưng không kịp giấu. Kha Tư Hành theo bản năng đưa tay về phía tôi, đến giữa bàn lại dừng lại, ngón tay chậm rãi thu về.
Anh lấy khăn giấy đặt bên cạnh chén trà, không chạm vào tôi.
Sự kiềm chế nhỏ bé ấy lại khiến nước mắt càng khó ngăn hơn. Trước kia anh sẽ lau nước mắt, xoa đầu rồi bảo tôi đừng khóc. Nhưng bây giờ anh hiểu mình không còn quyền tự nhiên bước vào khoảng cách của tôi như trước.
Tôi lau mặt, cố lấy lại bình tĩnh. “Anh nói những điều này vì muốn em trở về sao?”
“Anh muốn.” Kha Tư Hành không che giấu. “Nhưng anh không đến để yêu cầu em quay lại.”
“Khác nhau sao?”
“Khác.” Anh nhìn tôi, ánh mắt trầm xuống. “Anh muốn em trở về vì chính em cũng muốn ở bên anh, không phải vì anh đã xin lỗi hay vì hai nhà vẫn mong chúng ta kết hôn.”
Tôi im lặng hồi lâu rồi hỏi: “Còn tình cảm của anh thì sao?”
Đây mới là điều tôi chờ anh nói.
Kha Tư Hành không trả lời ngay. Anh nhìn tôi như muốn ghi nhớ từng thay đổi nhỏ trên gương mặt, sau đó mới khàn giọng nói: “Anh chưa muốn dùng một câu yêu em để đổi lấy sự tha thứ.”
Tim tôi đau nhói, nhưng lần này không hoàn toàn vì thất vọng.
“Anh không yêu em?”
“Anh từng cho rằng tình yêu phải giống cảm giác anh có với Quân Nghiêu năm hai mươi tuổi. Mãnh liệt, bồn chồn, chỉ cần người đó xuất hiện là không thể nhìn thấy ai khác.” Anh khẽ lắc đầu. “Vì cảm giác với em không giống như thế, anh đã gọi nó là trách nhiệm, là thói quen, là tình thân.”
Ngoài cửa sổ, ánh nắng cuối ngày rơi qua tán cây, đổ những vệt sáng dài lên mặt bàn.
“Nhưng khi em rời đi, anh mới hiểu anh không chỉ mất một người đã quen chăm sóc.” Kha Tư Hành nói. “Anh nhớ em đến mức không muốn trở về căn hộ. Anh nhìn thấy bất kỳ thứ gì cũng nghĩ em sẽ thích hay không, ăn một bữa cơm cũng nhớ em thường ngồi ở đâu. Khi biết em gặp Quân Nghiêu, điều đầu tiên anh sợ không phải cậu ấy nói xấu anh, mà là em sẽ nhìn thấy một con người khác phù hợp với mình hơn rồi không còn quay lại nữa.”
Giọng anh thấp dần.
“Anh nghĩ mình yêu em. Có lẽ đã yêu từ lâu, chỉ là anh quá tự phụ nên chưa từng nhìn thẳng vào nó.”
Tôi nhìn anh qua lớp hơi nước mỏng trên chén trà. Đây là câu nói tôi từng mong chờ suốt bảy năm, nhưng khi thật sự nghe được, tôi lại không thể lập tức vui mừng như trong tưởng tượng.
Một tình yêu đến sau khi tôi rời đi, rốt cuộc là yêu hay chỉ là không quen với mất mát?
Tôi chưa biết.
“Em không thể tin anh ngay.”
“Anh biết.”
“Cũng không thể chỉ vì anh trả lại chiếc hộp rồi nói yêu em, mọi chuyện trước đây đều biến mất.”
“Anh không mong như vậy.”
Tôi khẽ cười, lần đầu tiên không cảm thấy câu trả lời của anh là một cách dỗ dành.
“Vậy hôm nay chúng ta nói đến đây thôi.”
Kha Tư Hành gật đầu. Anh không níu kéo, cũng không hỏi khi nào tôi mới cho anh câu trả lời. Chỉ đến lúc tôi đứng lên, anh mới nói: “Anh có thể đưa em về không?”
“Tôi tự lái xe.”
“Ừ.” Anh ngừng lại rồi sửa lời, “Về đến nhà nhắn cho anh một câu được không? Không phải để kiểm soát em. Anh chỉ muốn biết em an toàn.”
Tôi nhìn anh một lúc, sau cùng vẫn đáp: “Được.”
Khi bước ra khỏi quán trà, tôi không thấy những dòng bình luận xuất hiện như mọi lần. Chúng im lặng suốt quãng đường về nhà, giống như ngay cả câu chuyện kia cũng không biết tiếp theo sẽ diễn ra thế nào.
Tối hôm ấy, tôi gửi cho Kha Tư Hành hai chữ “đã về”.
Anh không nhân cơ hội nhắn thêm, chỉ trả lời rất nhanh.
“Ngủ ngon.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn căn phòng quen thuộc chìm trong ánh đèn vàng nhạt. Lời xin lỗi của anh không thể xóa đi nỗi đau, nhưng ít nhất lần đầu tiên, Kha Tư Hành không dùng sự chăm sóc để thay cho một câu trả lời.
Anh đã chịu mở chiếc ngăn kéo khóa suốt mười năm.
Còn cánh cửa giữa chúng tôi có thể mở lại hay không, tôi vẫn cần thêm thời gian để quyết định.
(Hết chương 6)
Bình luận 💬 0