Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

SAU KHI NHÌN THẤY BÌNH LUẬN, EM KHÔNG ĐỢI ANH NỮA

Chương 8: Nam Phụ Không Chết Theo Kịch Bản

Chương 1: Ba Phút Trước Khi Anh Bỏ Đi Chương 2: Người Chưa Từng Được Chọn Chương 3: Tôi Rời Khỏi Căn Nhà Của Anh Chương 4: Cốt Truyện Bắt Đầu Lệch Chương 5: Bạch Nguyệt Quang Không Phải Kẻ Thù Chương 6: Chiếc Hộp Khóa Suốt Mười Năm Chương 7: Anh Học Cách Gõ Cửa Chương 8: Nam Phụ Không Chết Theo Kịch Bản Chương 9: Anh Học Cách Yêu Lại Từ Đầu Chương 10: Ngoài Trang Sách, Chúng Ta Ở Bên Nhau
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 8: Nam Phụ Không Chết Theo Kịch Bản

Một tuần sau đêm mưa ở xưởng, những dòng bình luận biến mất hoàn toàn.

Ban đầu tôi còn vô thức chờ chúng xuất hiện mỗi khi gặp Kha Tư Hành, nhưng trước mắt chỉ còn những trang sách cũ, ánh đèn bàn và bụi giấy nhỏ li ti bay trong không khí. Cuộc sống dần trở lại bình thường đến mức đôi khi tôi tự hỏi tất cả những gì xảy ra trong đêm sinh nhật có phải chỉ là một cơn ảo giác quá chân thật hay không.

Kha Tư Hành vẫn giữ khoảng cách mà tôi yêu cầu. Anh không đến xưởng nếu chưa được đồng ý, cũng không tự quyết định lịch trình của tôi. Thỉnh thoảng chúng tôi cùng ăn một bữa cơm, phần lớn nói về công việc hoặc những chuyện vụn vặt trong ngày. Không ai nhắc đến việc quay lại, nhưng sự căng thẳng giữa hai người đã dịu xuống, giống như một vết thương không còn chảy máu dù vẫn chưa thể chạm mạnh.

Chiều thứ sáu, anh nhắn cho tôi biết tối nay phải tham dự buổi ký kết tại trung tâm hội nghị Thành Đông.

“Có thể sẽ kết thúc muộn. Em không cần chờ tin nhắn của anh.”

Tôi đang kiểm tra lớp keo trên một trang sách, đọc xong liền trả lời: “Em vốn không chờ.”

Tin nhắn bên kia hiện trạng thái đang nhập rất lâu, cuối cùng chỉ gửi đến một biểu tượng cười mà Kha Tư Hành gần như chưa bao giờ dùng.

Tôi nhìn màn hình, khóe môi cũng bất giác cong lên. Đúng lúc ấy, một hàng chữ trắng đột ngột xuất hiện giữa không trung.

【Nam phụ còn có tâm trạng cười. Hai tiếng nữa Kha Tư Hành sẽ gặp tai nạn rồi.】

Nụ cười trên môi tôi lập tức biến mất.

Những dòng chữ khác nhanh chóng hiện ra, dày đặc hơn bất kỳ lần nào trước đây.

【Chiếc xe ở tầng hầm B2 đã bị cắt đường dầu phanh.】

【Hai mươi giờ bốn mươi, xe mất lái tại đoạn xuống cầu Đông Lâm.】

【Nam phụ nhận được tin, lái xe đuổi theo rồi lao ra chắn trước đầu xe. Kha Tư Hành sống, cậu ta chết ngay tại chỗ.】

【Cảnh này ngược đến đau lòng. Trước khi chết cậu ta còn nói không hối hận vì yêu hắn.】

Tay tôi buông lỏng, chiếc nhíp rơi xuống mặt bàn tạo thành một tiếng động rất khẽ.

Tôi sẽ chết.

Không phải một lời cảnh báo mơ hồ, mà là thời gian, địa điểm cùng nguyên nhân rõ ràng đến lạnh người. Trong quyển tiểu thuyết kia, dù tôi có rời khỏi Kha Tư Hành hay không, cuối cùng vẫn sẽ chạy về phía anh, dùng mạng sống của mình hoàn thành vai diễn nam phụ si tình.

Đồng hồ trên tường chỉ sáu giờ bốn mươi lăm.

Tôi còn chưa đầy hai tiếng.

“Anh Duy Khanh, anh không khỏe sao?”

Cô nhân viên đang ngồi ở bàn bên cạnh lo lắng nhìn sang. Tôi cúi xuống nhặt chiếc nhíp, cố giữ giọng bình tĩnh.

“Không sao. Mọi người hoàn thành phần đang làm rồi về sớm đi, tối nay không cần ở lại.”

Tôi cầm điện thoại bước vào phòng nghỉ, lập tức gọi cho Kha Tư Hành. Chuông đổ rất lâu nhưng không có người bắt máy. Tôi gọi lần thứ hai, sau đó chuyển sang số của trợ lý anh.

Người bên kia nhanh chóng nghe máy.

“Anh Phàn?”

“Kha Tư Hành đang ở đâu?”

“Kha tổng đang trong phòng họp. Buổi ký kết đã bắt đầu nên điện thoại được giao cho tôi giữ. Anh có việc gấp sao?”

“Chiếc xe tối nay anh ấy dùng đang đỗ ở đâu?”

Trợ lý thoáng khựng lại trước câu hỏi bất ngờ. “Tầng hầm B2 của trung tâm hội nghị. Sau buổi tiệc tôi sẽ lái xe đưa Kha tổng về.”

Tôi siết chặt điện thoại. “Đừng chạm vào chiếc xe ấy. Liên lạc với bảo vệ, phong tỏa khu vực quanh xe rồi gọi cảnh sát.”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Có người động vào hệ thống phanh.”

Giọng trợ lý lập tức nghiêm lại. “Anh nhận được tin từ đâu?”

Tôi không thể nói rằng những hàng chữ lơ lửng trước mắt đã kể cho mình biết. Nhưng chỉ cần chậm thêm vài phút, bằng chứng có thể bị xóa hoặc chiếc xe sẽ rời khỏi tầng hầm.

“Tôi chưa thể giải thích. Anh hãy kiểm tra camera ở tầng B2, đặc biệt là những người mặc đồng phục kỹ thuật xuất hiện gần xe trong một giờ qua. Biển số xe anh biết rõ rồi, đúng không?”

“Biết. Tôi sẽ xử lý ngay.”

“Đừng để Kha Tư Hành lên bất kỳ chiếc xe nào cho đến khi cảnh sát tới.”

Trợ lý không hỏi thêm. Trước khi cúp máy, anh ta chỉ nói: “Tôi hiểu rồi.”

Tôi đặt điện thoại xuống, hai lòng bàn tay đã ướt lạnh. Những dòng bình luận vẫn liên tục trôi qua trước mắt.

【Sao cậu ta còn ở xưởng? Phải chạy đến cầu Đông Lâm chứ.】

【Không đi thì lấy ai cứu nam chính?】

【Đây là cảnh chết quan trọng của nam phụ, không thể thay đổi được.】

Tôi nhìn chúng, lần đầu tiên nhận ra những lời bình luận ấy không chỉ đang kể lại câu chuyện. Chúng muốn tôi tin rằng mình chỉ có một lựa chọn.

Chạy theo chiếc xe. Lao ra trước đầu xe. Dùng cái chết chứng minh tình yêu.

Tôi mở bản đồ, kiểm tra vị trí trung tâm hội nghị rồi gọi xe. Tôi vẫn phải đến đó để biết Kha Tư Hành an toàn, nhưng sẽ không tự lái xe đuổi theo anh trên đường, càng không bước vào đoạn kết đã được viết sẵn.

Trên đường đi, trợ lý gọi lại.

“Bảo vệ đã trích xuất camera. Có một người mặc đồng phục của đơn vị bảo trì xuống tầng B2 lúc sáu giờ mười, nhưng phía trung tâm xác nhận hôm nay không có lịch bảo dưỡng. Người đó ở cạnh xe gần tám phút rồi rời đi bằng lối thoát hiểm.”

“Còn chiếc xe?”

“Chưa ai chạm vào. Cảnh sát đang đến, kỹ thuật viên của hãng cũng đã được gọi.”

Tôi tựa lưng vào ghế, hơi thở mắc nghẹn trong lồng ngực cuối cùng cũng thoát ra được một chút.

“Buổi ký kết thì sao?”

“Vẫn đang diễn ra. Tôi chưa báo với Kha tổng, sợ anh ấy rời phòng họp khi khu vực chưa an toàn.”

“Anh làm đúng.”

Người trợ lý im lặng một lát rồi hỏi: “Anh Phàn, làm sao anh biết?”

Tôi nhìn những hàng chữ đang chồng chéo trên cửa kính xe.

【Không đúng.】

【Chiếc xe không rời tầng hầm thì tai nạn xảy ra thế nào?】

【Cậu ta đã phá hỏng tình tiết rồi.】

“Tôi sẽ giải thích sau.”

Khi tôi đến trung tâm hội nghị, cảnh sát đã phong tỏa một phần tầng hầm. Chiếc xe của Kha Tư Hành nằm giữa dải chắn, nắp ca-pô được mở lên, dưới gầm xe còn có kỹ thuật viên đang kiểm tra.

Tôi vừa bước xuống thang máy đã nghe thấy giọng Kha Tư Hành từ phía trước.

“Duy Khanh.”

Anh đi rất nhanh về phía tôi, áo vest vẫn chỉnh tề nhưng cà vạt đã bị kéo lỏng. Sau lưng anh là trợ lý cùng hai nhân viên an ninh. Có lẽ buổi ký kết vừa kết thúc, anh đã lập tức xuống đây.

Kha Tư Hành dừng trước mặt tôi, ánh mắt lướt từ đầu xuống chân như muốn chắc chắn tôi không bị thương. Sắc mặt anh vốn đã không tốt, đến khi nhìn thấy tôi vẫn đứng yên lành mới dịu đi một chút.

“Tại sao em lại đến đây?”

“Em muốn tận mắt nhìn thấy anh không sao.”

“Người gặp nguy hiểm là anh, không phải em.” Anh cau mày, giọng mang theo sự gấp gáp hiếm thấy. “Em biết có người phá xe mà vẫn tự mình chạy tới, lỡ kẻ đó còn ở quanh đây thì sao?”

“Em đi thẳng từ xe vào trong, bảo vệ đã phong tỏa khu vực rồi.”

Kha Tư Hành muốn nói thêm, nhưng kỹ thuật viên từ bên cạnh bước tới, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Đường dầu phanh đã bị cắt bằng dụng cụ chuyên dụng. Vết cắt được che khá kỹ, nếu chỉ kiểm tra thông thường rất khó phát hiện. Xe chạy một đoạn ngắn có thể chưa xảy ra vấn đề, nhưng đến khi xuống dốc hoặc cần phanh gấp thì gần như chắc chắn sẽ mất kiểm soát.”

Trợ lý đứng bên cạnh tái mặt. Theo kế hoạch ban đầu, chính anh ta sẽ lái chiếc xe này đưa Kha Tư Hành rời trung tâm hội nghị, còn đoạn đường nhanh nhất về căn hộ phải đi qua cầu Đông Lâm.

Cảnh sát hỏi thêm vài câu rồi cho biết đã tìm thấy hình ảnh rõ mặt nghi phạm ở camera lối thoát hiểm. Phía Kha Tư Hành gần đây vừa chấm dứt hợp tác với một nhà thầu có dấu hiệu làm giả hồ sơ, đối phương từng gửi thư đe dọa nhưng bị bộ phận pháp lý xem là hành động gây sức ép thông thường. Hiện tại chưa thể kết luận, song ít nhất đã có hướng điều tra.

Tôi nghe từng lời, lưng lạnh toát.

Không có điều gì tự nhiên xuất hiện chỉ để đẩy cốt truyện về phía trước. Thư đe dọa đã tồn tại, mâu thuẫn cũng có từ trước, chỉ là Kha Tư Hành không nói với tôi và tôi chưa từng biết.

Trong câu chuyện cũ, có lẽ vụ tai nạn vẫn xảy ra đúng giờ. Tôi biết tin quá muộn, điên cuồng đuổi theo rồi tự biến mình thành người chết thay anh.

Nhưng hôm nay, chiếc xe vẫn nằm nguyên trong tầng hầm.

Tôi cũng còn sống.

Những dòng chữ trước mắt run lên rồi vỡ thành từng mảnh nhỏ, sau đó lại tụ thành một câu mới.

【Nam phụ đã không chết.】

Tôi nhắm mắt trong chốc lát. Đến khi mở ra, tất cả bình luận đều đã biến mất.

Kha Tư Hành đang nói chuyện với cảnh sát, nhưng dường như vẫn luôn để ý tới tôi. Thấy sắc mặt tôi không ổn, anh nhanh chóng kết thúc rồi bước lại.

“Em khó chịu ở đâu?”

“Không có.” Tôi vừa đáp theo thói quen, nhìn thấy ánh mắt anh liền sửa lại, “Chỉ hơi sợ.”

Kha Tư Hành không nói câu “đừng sợ” như trước. Anh đứng trước mặt tôi, bàn tay buông bên người khẽ siết lại, cuối cùng mới thấp giọng hỏi: “Anh có thể ôm em không?”

Tôi nhìn anh.

Nếu hôm nay không nhìn thấy những dòng bình luận, có lẽ lúc này Kha Tư Hành đã ngồi trên chiếc xe ấy. Còn tôi có thể đang chạy đến đoạn cầu Đông Lâm, dùng mạng sống đổi lấy một kết cục được gọi là cảm động.

Nỗi sợ đến muộn bất ngờ dâng lên, khiến đầu ngón tay tôi run không kiểm soát.

Tôi không trả lời bằng lời, chỉ tiến lên một bước.

Kha Tư Hành lập tức ôm tôi vào lòng.

Cánh tay anh siết rất chặt, nhưng khi cảm thấy tôi hơi cứng người, lực ôm lại dịu xuống. Tôi nghe được nhịp tim anh đập nhanh dưới lớp áo sơ mi, không hề bình tĩnh như vẻ ngoài.

“Duy Khanh.” Giọng anh khàn đi ngay bên tai tôi. “Anh không biết em đã nghe được chuyện gì, nhưng lần sau đừng tự mình đến nơi có thể nguy hiểm như thế.”

Tôi nắm lấy vạt áo sau lưng anh, lần đầu tiên chủ động dựa vào hơi ấm quen thuộc ấy sau ngày rời khỏi căn hộ.

“Trong câu chuyện vốn có, em đã đến.”

Kha Tư Hành chậm rãi buông tôi ra, nhưng hai tay vẫn đặt trên vai tôi. “Câu chuyện nào?”

Tôi nhìn anh thật lâu. Sau tất cả những chuyện đã xảy ra, tôi không muốn tiếp tục giấu bí mật này rồi một mình gánh lấy những dự báo có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

“Đêm sinh nhật, em nhìn thấy những dòng chữ mà không ai khác thấy được.” Tôi nói chậm rãi, cố diễn đạt điều ngay cả bản thân cũng chưa hoàn toàn hiểu. “Chúng nói cuộc sống của chúng ta chỉ là một quyển tiểu thuyết. Anh là nam chính, Lương Quân Nghiêu là người anh phải theo đuổi, còn em là nam phụ sẽ vì ghen tuông mà làm rất nhiều chuyện sai trái.”

Kha Tư Hành không ngắt lời.

“Những dòng chữ ấy biết anh sẽ nhận cuộc gọi lúc nào, biết chiếc hộp nằm trong ngăn kéo, cũng biết chiếc xe hôm nay đã bị phá. Chúng nói em sẽ lái xe đuổi theo anh đến cầu Đông Lâm rồi chết thay anh.”

Bàn tay đặt trên vai tôi đột nhiên siết lại.

“Em sẽ chết?”

“Trong câu chuyện đó.”

“Vì cứu anh?”

Tôi gật đầu.

Gương mặt Kha Tư Hành tái đi rõ rệt. Anh quay đầu nhìn chiếc xe nằm sau dải chắn, sau đó nhìn lại tôi, ánh mắt vừa đau vừa giận nhưng không biết nên giận ai.

“Vậy nên hôm nay em đến đây vì biết chuyện đó sẽ xảy ra?”

“Em đến để chắc chắn anh an toàn.” Tôi đưa tay giữ lấy cổ tay anh, ngăn anh tự trách mình. “Nhưng em không đuổi theo chiếc xe, cũng không lao ra đường. Em gọi người kiểm tra từ trước.”

Kha Tư Hành nhìn bàn tay tôi đang chạm vào mình, giọng thấp đến gần như thì thầm: “Em đã cứu anh.”

“Em cũng cứu chính mình.”

Tôi từng nghĩ tình yêu lớn nhất là có thể bất chấp tất cả vì một người. Nhưng giờ đây, khi đứng trước Kha Tư Hành còn sống và cảm nhận được nhịp tim của chính mình, tôi mới hiểu tình yêu không cần được chứng minh bằng cái chết.

Nếu anh thật sự yêu tôi, anh sẽ không muốn tôi hy sinh.

Còn nếu anh không yêu, tôi càng không nên chết vì anh.

Kha Tư Hành đưa tay bao lấy bàn tay tôi. Anh không kéo tôi lại gần, chỉ giữ rất nhẹ như sợ làm đau vết cắt vừa lành.

“Anh không biết phải tin vào một quyển tiểu thuyết hay những dòng chữ vô hình thế nào.” Anh nói. “Nhưng anh tin em.”

Tôi ngẩng lên.

“Em biết những điều không thể biết, còn chiếc xe thật sự đã bị phá. Chỉ riêng chuyện đó đã đủ.” Ánh mắt anh trầm xuống. “Nhưng có một điều em phải hứa với anh.”

“Điều gì?”

“Nếu những dòng chữ ấy lại xuất hiện, đừng một mình làm theo chúng, cũng đừng tự đặt mình vào nguy hiểm. Nói cho anh biết, cho dù nội dung có liên quan đến ai.”

“Anh không sợ em chỉ đang tưởng tượng sao?”

“Anh sợ em tin rằng mình phải chết vì anh hơn.”

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Kha Tư Hành khẽ vuốt lên mu bàn tay tôi, từng lời đều chậm rãi và rõ ràng.

“Anh muốn em sống. Dù sau này em có chọn anh hay không, dù em yêu người khác, kết hôn với người khác hoặc cả đời không muốn gặp lại anh, em cũng phải sống thật tốt.”

Đây không phải lời tỏ tình ngọt ngào, cũng không phải lời hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi biết anh đã thật sự nhìn thấy tôi như một con người độc lập, không phải người sẽ mãi đứng nguyên tại chỗ chờ anh, càng không phải nam phụ sinh ra để hoàn thành tình yêu của anh bằng cái chết.

Tôi khẽ siết tay anh.

“Em hứa.”

Cảnh sát vẫn cần Kha Tư Hành ở lại lấy lời khai. Trước khi đi cùng họ, anh nhờ trợ lý đưa tôi về, nhưng tôi không đồng ý ngay.

“Em sẽ chờ anh làm xong.”

Kha Tư Hành hơi khựng lại. “Có thể mất khá lâu.”

“Em biết.”

“Em không cần vì anh mà—”

“Tư Hành.” Tôi ngắt lời, lần đầu tiên gọi tên anh mà không mang theo khoảng cách hay giận dữ. “Lần này em muốn đợi.”

Ánh mắt anh chậm rãi dịu xuống.

Tôi ngồi ở khu vực nghỉ của trung tâm hội nghị, nhìn Kha Tư Hành làm việc với cảnh sát qua lớp cửa kính. Tôi không còn là đứa trẻ chỉ biết ngoan ngoãn đợi anh quay lại, cũng không phải nam phụ dùng cả đời mình xoay quanh một người.

Tôi ở lại vì chính mình lựa chọn.

Gần nửa đêm, Kha Tư Hành bước ra. Anh đi về phía tôi, ánh mắt vẫn dừng trên tôi như thể chưa hoàn toàn tin rằng tôi thật sự còn ở đây.

Tôi đứng dậy, cầm lấy áo khoác.

“Xong rồi sao?”

“Ừ.”

“Vậy về thôi.”

Anh không hỏi tôi muốn trở về căn hộ của ai. Chỉ cùng tôi bước ra khỏi tòa nhà, vai hai người thỉnh thoảng chạm nhẹ trong hành lang vắng.

Ngoài kia, cầu Đông Lâm vẫn sáng đèn, xe cộ qua lại bình thường. Vụ tai nạn được viết sẵn đã không xảy ra, người đáng lẽ phải chết cũng đang đi bên cạnh người mình từng yêu đến quên cả bản thân.

Nhưng từ hôm nay, tôi sẽ không yêu anh theo cách ấy nữa.

Tôi có thể nắm lấy tay anh, cũng có thể buông ra.

Quan trọng nhất là dù lựa chọn thế nào, tôi vẫn sẽ tiếp tục sống cuộc đời của chính mình.

(Hết chương 8)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0