Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.
Bìa truyện TRỌNG SINH CHI CHIẾM LẠI PHU QUÂN

TRỌNG SINH CHI CHIẾM LẠI PHU QUÂN

Tác giả: Lam Nguyệt

Số chương: 32

Trạng thái: Hoàn thành

💬 Bình luận: 0

Ngày cập nhật cuối: 02/07/2026

📖 Tiến độ đọc: 0/32 chương (0%)

GIỚI THIỆU

Tên truyện: Trọng Sinh Chi Chiếm Lại Phu Quân Thể loại: Cổ đại, sinh tử văn, trọng sinh, chữa lành, gia đình Kiếp trước, Lâm Nhạc đã làm sai rất nhiều chuyện. Y vì một người không đáng mà lạnh nhạt với phu quân suốt ba năm. Y vì chấp niệm ngu muội mà bỏ lỡ đứa con luôn khát khao được mình ôm lấy. Y từng cho rằng cuộc hôn nhân này là xiềng xích, cho rằng Lục Quân Khải là người đã cướp đi cuộc đời mình. Cho đến khi mất tất cả. Bị người mình yêu phản bội. Bị đẩy vào tuyệt lộ. Bị hại chết giữa cô độc và tuyệt vọng. Đến lúc ấy y mới biết... Người duy nhất thật lòng yêu thương mình là ai. Người duy nhất nguyện dùng cả mạng sống để bảo vệ mình là ai. Và đứa trẻ từng đứng ngoài cửa, gọi một tiếng "a cha" rồi lặng lẽ rời đi, đã đau lòng đến mức nào. Khi mở mắt lần nữa. Lâm Nhạc phát hiện bản thân đã quay về đúng ngày nhận được hòa ly thư. Tờ giấy mỏng nằm trên bàn. Lục Quân Khải đứng trước mặt y. Vẫn là vị tướng quân trầm mặc ấy. Vẫn là ánh mắt đã từng nhìn y suốt ba năm mà không nhận được hồi đáp. Chỉ là lần này... Y không muốn buông tay nữa. --- Phu quân... Đừng hòa ly được không? --- Một người cố chấp dùng cả kiếp trước để học cách yêu. Một người lặng lẽ chờ đợi đến thương tích đầy mình. Một tiểu ca nhi mềm mại đáng yêu luôn mong a cha ôm mình thêm một lần. Và một mái nhà mà họ đã suýt đánh mất. Nếu trời cao đã cho y cơ hội quay đầu. Vậy đời này... Y sẽ tự tay chiếm lại phu quân của mình. Giữ lại hài tử của mình. Bảo vệ gia đình của mình. Để từ nay về sau. Không ai phải cô đơn nữa. Đời trước là tiếc nuối. Đời này là đoàn viên.

GIỚI THIỆU

Tên truyện: Trọng Sinh Chi Chiếm Lại Phu Quân Thể loại: Cổ đại, sinh tử văn, trọng sinh, chữa lành, gia đình Kiếp trước, Lâm Nhạc đã làm sai rất nhiều chuyện. Y vì một người không đáng mà lạnh nhạt với phu quân suốt ba năm. Y vì chấp niệm ngu muội mà bỏ lỡ đứa con luôn khát khao được mình ôm lấy. Y từng cho rằng cuộc hôn nhân này là xiềng xích, cho rằng Lục Quân Khải là người đã cướp đi cuộc đời mình. Cho đến khi mất tất cả. Bị người mình yêu phản bội. Bị đẩy vào tuyệt lộ. Bị hại chết giữa cô độc và tuyệt vọng. Đến lúc ấy y mới biết... Người duy nhất thật lòng yêu thương mình là ai. Người duy nhất nguyện dùng cả mạng sống để bảo vệ mình là ai. Và đứa trẻ từng đứng ngoài cửa, gọi một tiếng "a cha" rồi lặng lẽ rời đi, đã đau lòng đến mức nào. Khi mở mắt lần nữa. Lâm Nhạc phát hiện bản thân đã quay về đúng ngày nhận được hòa ly thư. Tờ giấy mỏng nằm trên bàn. Lục Quân Khải đứng trước mặt y. Vẫn là vị tướng quân trầm mặc ấy. Vẫn là ánh mắt đã từng nhìn y suốt ba năm mà không nhận được hồi đáp. Chỉ là lần này... Y không muốn buông tay nữa. --- Phu quân... Đừng hòa ly được không? --- Một người cố chấp dùng cả kiếp trước để học cách yêu. Một người lặng lẽ chờ đợi đến thương tích đầy mình. Một tiểu ca nhi mềm mại đáng yêu luôn mong a cha ôm mình thêm một lần. Và một mái nhà mà họ đã suýt đánh mất. Nếu trời cao đã cho y cơ hội quay đầu. Vậy đời này... Y sẽ tự tay chiếm lại phu quân của mình. Giữ lại hài tử của mình. Bảo vệ gia đình của mình. Để từ nay về sau. Không ai phải cô đơn nữa. Đời trước là tiếc nuối. Đời này là đoàn viên.

MỤC LỤC CHƯƠNG

💎 Có thể bạn thích

Bình luận 💬 0

Chưa có bình luận nào.