Chương 5: Cùng Xe Về Nhà Mẹ Đẻ
Sáng sớm hôm sau, tuyết đã ngừng rơi.
Sau nhiều ngày bị mây đen che phủ, bầu trời cuối cùng cũng lộ ra chút ánh nắng nhàn nhạt của mùa đông. Ánh mặt trời chiếu xuống những mái ngói phủ tuyết trong kinh thành, phản chiếu thành từng mảng sáng bạc lấp lánh.
Từ sáng sớm, Lục phủ đã bắt đầu chuẩn bị xe ngựa và lễ vật để trở về Lâm gia dự tiệc mừng thọ ngoại tổ mẫu của Lâm Nhạc.
Trong viện chính, nha hoàn đang giúp Lâm Nhạc chỉnh lại áo choàng. Tấm áo màu nguyệt bạch được may bằng loại vải tốt nhất, cổ áo viền lông hồ ly trắng mềm mại, càng làm nổi bật gương mặt thanh tú vốn có vài phần tái nhợt của y. Nha hoàn vừa cài lại nút áo vừa không nhịn được lén quan sát chủ tử nhà mình.
Mấy ngày nay, gần như toàn bộ người trong phủ đều cảm nhận được sự thay đổi của Lâm Nhạc, y không còn đóng cửa ở lì trong phòng, không còn nhìn ai cũng lạnh nhạt xa cách, càng không còn vừa nghe thấy tên Thẩm Văn Minh là lập tức thay đổi sắc mặt.
Quan trọng hơn hết, y bắt đầu đối xử tốt với Tiểu Bảo. Tốt đến mức khiến mọi người cảm thấy không chân thực. Nếu không phải gương mặt ấy vẫn là gương mặt quen thuộc, chỉ sợ có người còn cho rằng quân lang nhà mình đã bị tráo đổi.
"A cha!"
Tiếng gọi non nớt từ ngoài sân truyền tới. Tiểu Bảo mặc một bộ áo bông màu xanh nhạt, giống hệt một cục bột nhỏ trắng mềm, hớt hải chạy vào trong phòng. Đằng sau là nhũ mẫu vừa đuổi theo vừa lo lắng.
"Tiểu công tử, chậm một chút."
Tiểu Bảo hoàn toàn không nghe thấy. Đứa bé chạy thẳng tới trước mặt Lâm Nhạc, ngẩng khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên.
"A cha nhìn con xem."
Lâm Nhạc bật cười.
"Nhìn cái gì?"
Tiểu Bảo lập tức xoay một vòng. Bộ áo mới trên người theo động tác ấy mà tung lên.
"Đẹp không ạ?"
Ánh mắt Lâm Nhạc dịu xuống. Đẹp, đương nhiên là đẹp. Hài tử của y và Lục Quân Khải sao có thể không đẹp được?
Kiếp trước, Tiểu Bảo càng lớn càng giống Lục Quân Khải. Dáng người cao ráo, khuôn mặt anh tuấn, lại có thêm vài phần ôn hòa của ca nhi, đi đến đâu cũng được khen ngợi.
Đáng tiếc… Y chưa từng được tận mắt nhìn thấy. Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Nhạc lại dâng lên cảm giác đau đớn quen thuộc. Y ngồi xuống chỉnh lại cổ áo cho con. Hôn lên gương mặt trắng mềm của bé.
"Đẹp lắm.Tiểu Bảo là hài tử xinh đẹp nhất trên đời này."
Nghe được lời khen, Tiểu Bảo lập tức cười đến cong mắt.
"A cha cũng đẹp nhất nhất ạ."
Lâm Nhạc bật cười. Đứa nhỏ này thật sự rất biết cách khiến lòng người mềm nhũn. Đúng lúc ấy, một nha hoàn tiến vào bẩm báo.
"Quân lang, tướng quân đã trở về."
Động tác của Lâm Nhạc hơi khựng lại. Lục Quân Khải? Không phải hôm nay hắn phải đến quân doanh từ sáng sớm sao? Nha hoàn tiếp tục nói:
"Tướng quân nói hôm nay cùng người và tiểu công tử trở về Lâm phủ."
Nghe đến đây, ngay cả nhũ mẫu bên cạnh cũng có chút bất ngờ. Mấy năm nay, mỗi lần Lâm Nhạc trở về nhà mẹ đẻ, Lục Quân Khải rất ít khi đi cùng. Không phải hắn không muốn đi, mà là Lâm Nhạc không muốn.
Y luôn cảm thấy có Lục Quân Khải bên cạnh sẽ khiến mình không thoải mái. Cho nên dần dần, Lục Quân Khải cũng không miễn cưỡng nữa. Nhưng hôm nay lại chủ động muốn đi cùng. Trong lòng Lâm Nhạc lập tức hiểu ra. Không phải muốn đi cùng. Mà là không yên tâm. Không yên tâm để y một mình gặp lại Thẩm Văn Minh.
Nghĩ đến đây, hốc mắt y hơi nóng lên. Kiếp trước cho đến tận lúc chết, y mới biết được một chuyện. Ngày hôm đó ở tiệc mừng thọ, Lục Quân Khải thật ra cũng có mặt. Chỉ là hắn ngồi ở khu vực dành cho nam khách.
Lâm Nhạc hít sâu một hơi. Kiếp này, sẽ không còn chuyện đó nữa.
...
Khi bước ra khỏi viện, Lâm Nhạc liền nhìn thấy Lục Quân Khải đang đứng bên cạnh xe ngựa. Người nọ vẫn giống như mọi khi. Cao lớn, trầm ổn, chỉ cần đứng ở đó cũng đủ khiến người khác cảm thấy an tâm.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn quay đầu nhìn sang. Ánh mắt hai người chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhạc bỗng nhớ tới rất nhiều chuyện.
Nhớ tới linh đường lạnh lẽo ở kiếp trước. Nhớ tới bài vị đặt giữa đại sảnh. Nhớ tới lúc mình quỳ trên nền đất khóc đến ngất đi khi nghe tin hắn chết trận. Mọi ký ức đau đớn ấy khiến lòng y run lên dữ dội. May mắn. Người vẫn còn sống.
Lục Quân Khải nhìn thấy ánh mắt ấy thì khẽ nhíu mày. Mấy ngày nay, hắn thường xuyên bắt gặp ánh mắt như vậy. Đau lòng, lưu luyến, hối hận. Những cảm xúc vốn không nên xuất hiện trên người Lâm Nhạc. Điều đó khiến hắn càng lúc càng không hiểu.
"Đi thôi."
Hắn thu hồi ánh mắt trước. Giọng nói vẫn bình thản như cũ. Lâm Nhạc khẽ gật đầu.
"Vâng."
Tiểu Bảo đang đứng bên cạnh lập tức vui vẻ.
"Hôm nay phụ thân cũng đi sao?"
Lục Quân Khải nhìn con trai.
"Ừ."
Tiểu Bảo lập tức cười rạng rỡ.
"Vậy chúng ta cùng ngồi xe ngựa."
Lục Quân Khải không phản đối. Thực ra trước đây mỗi lần ra ngoài, Tiểu Bảo đều muốn ngồi cùng cả phụ thân lẫn a cha. Chỉ tiếc Lâm Nhạc chưa từng đồng ý. Cho nên đứa bé thường phải đi cùng nhũ mẫu.
Lần này cuối cùng cũng được như ý nguyện. Xe ngựa rất rộng. Sau khi lên xe, Tiểu Bảo ngồi giữa. Lâm Nhạc ngồi bên trái. Lục Quân Khải ngồi bên phải. Không khí nhất thời có chút kỳ lạ.
Tiểu Bảo lại hoàn toàn không nhận ra. Đứa bé vui vẻ nhìn ra ngoài cửa sổ rồi liên tục kể những chuyện mình nhìn thấy.
Lâm Nhạc ngồi lắng nghe. Thỉnh thoảng lại mỉm cười đáp lời. Được một lúc, Tiểu Bảo bắt đầu buồn ngủ. Đứa trẻ vốn dậy từ rất sớm để chuẩn bị. Hiện tại xe ngựa lắc lư đều đều, chẳng mấy chốc đã khiến mí mắt bé díu lại. Lâm Nhạc vừa định ôm con thì Lục Quân Khải đã đưa tay ra trước.
"Để ta."
Động tác của hắn rất tự nhiên. Rõ ràng những năm qua, chuyện chăm sóc Tiểu Bảo gần như đều do hắn làm. Nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng Lâm Nhạc lại đau nhói. Y đã bỏ lỡ quá nhiều. Nhiều đến mức hiện tại muốn bù đắp cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.
Tiểu Bảo ngủ rất nhanh. Cái đầu nhỏ nghiêng qua nghiêng lại. Cuối cùng tựa vào vai Lục Quân Khải. Người nọ lập tức điều chỉnh tư thế để đứa bé ngủ thoải mái hơn.
Ánh mắt hắn nhìn con rất dịu dàng. Lâm Nhạc lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy. Rất lâu sau mới khẽ lên tiếng.
"Phu quân."
Lục Quân Khải hơi ngẩng đầu. Đây là lần đầu tiên hai người ở riêng mà Lâm Nhạc chủ động mở lời.
"Chuyện gì?"
Lâm Nhạc nhìn hắn. Nhìn gương mặt đã từng xuất hiện vô số lần trong những giấc mộng hối hận của mình. Một lúc lâu sau y mới nhỏ giọng nói:
"Những năm qua… Chàng vất vả rồi."
Bên trong xe ngựa bỗng trở nên yên tĩnh. Ngay cả tiếng bánh xe lăn trên mặt đường cũng dường như rõ ràng hơn.
Lục Quân Khải nhìn y. Trong mắt xuất hiện sự ngỡ ngàng không thể che giấu. Ba năm, ba năm thành thân. Đây là lần đầu tiên Lâm Nhạc nói với hắn câu ấy. Không phải trách móc, không phải lạnh nhạt mà là quan tâm.
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim vốn đã đóng băng quá lâu của hắn dường như khẽ rung động. Nhưng rất nhanh, hắn lại ép cảm xúc ấy xuống.
Bởi hắn vẫn chưa dám tin. Chưa dám để bản thân tiếp tục chìm sâu vào những hy vọng mong manh. Cho nên cuối cùng hắn chỉ thấp giọng đáp:
"Không vất vả."
Lâm Nhạc nhìn phản ứng ấy. Trong lòng vừa đau vừa chua xót. Y biết, lần này không thể trách hắn nữa. Một người đã bị tổn thương quá nhiều lần, làm sao còn dám dễ dàng tin tưởng?
Có lẽ… Y sẽ phải mất rất lâu. Rất lâu mới có thể khiến người này thật sự tin rằng.
Lâm Nhạc của hiện tại. Đã không còn là Lâm Nhạc của trước kia nữa. Mà đúng lúc ấy, xe ngựa từ từ giảm tốc độ. Bên ngoài vang lên tiếng thị vệ.
"Tướng quân, tới Lâm phủ rồi."
Lâm Nhạc ngẩng đầu. Qua khung cửa xe, y nhìn thấy cánh cổng quen thuộc của Lâm gia. Nơi ấy từng là nhà. Là nơi chứa đựng những ký ức đẹp nhất của tuổi thơ y.
Cũng là nơi… Sắp gặp lại người đã hủy hoại cuộc đời mình ở kiếp trước. Bàn tay đặt trong tay áo của Lâm Nhạc vô thức siết chặt. Ánh mắt dịu dàng ban nãy dần dần lạnh xuống. Thẩm Văn Minh, chúng ta cuối cùng cũng sắp gặp lại rồi.
Hết chương 5
Bình luận 💬 0