Chương 9: Sáng Sớm Có Người Đợi
Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Lâm Nhạc đã tỉnh giấc trong hơi ấm rất đỗi xa lạ mà cũng quen thuộc đến đau lòng. Bên ngoài màn giường, gió sớm lùa qua song cửa khiến chuông bạc treo dưới mái hiên khẽ vang, còn trong chăn là thân thể mềm mại của Tiểu Bảo đang rúc vào giữa hai người, bàn tay nhỏ bé vẫn cố chấp nắm lấy ngón tay Lâm Nhạc như sợ a cha vừa tỉnh dậy sẽ biến mất. Ở phía bên kia, Lục Quân Khải nằm nghiêng, một tay đặt hờ bên mép chăn, không chạm vào y quá nhiều, cũng không hoàn toàn rời xa, tư thế cẩn trọng ấy khiến lòng Lâm Nhạc vừa ấm vừa đau. Người này dù đã ở lại, dù cả đêm không rút tay khỏi tay y, nhưng trong tiềm thức vẫn giữ lại một khoảng cách, như thể chỉ cần hơi vượt quá một chút, y sẽ lại cau mày đẩy hắn ra ngoài như trước kia.
Lâm Nhạc không lên tiếng đánh thức hắn. Y chỉ lặng lẽ nhìn khuôn mặt Lục Quân Khải trong ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm, nhìn hàng mày luôn hơi nhíu lại ngay cả trong giấc ngủ, nhìn vết sẹo rất nhạt kéo dài nơi thái dương mà trước kia y chưa từng thật sự để tâm.
Kiếp trước, sau khi nghe tin Lục Quân Khải chết trận, y từng run rẩy hỏi người đưa tin rằng hắn có đau không, có nhắm mắt hay không, có để lại lời nào hay không. Người kia không trả lời được, chỉ nói tướng quân tử chiến đến cuối cùng, thi thể được đưa về đã lạnh cứng giữa tuyết.
Từ đó về sau, mỗi lần nhớ đến khuôn mặt này, Lâm Nhạc đều chỉ thấy màu trắng tang thương trong linh đường, vậy nên lúc này nhìn thấy hắn còn sống, còn nằm ngay bên cạnh mình, hơi thở trầm ổn gần trong gang tấc, y gần như không kiềm được mà muốn đưa tay chạm lên mặt hắn để xác nhận mọi thứ không phải mộng.
Nhưng tay y vừa động, Tiểu Bảo đã mơ màng cựa mình. Đứa bé dụi khuôn mặt nhỏ vào lòng Lâm Nhạc, mái tóc mềm rối lên thành một nhúm, miệng lẩm bẩm không rõ: “A cha... bánh hoa quế của con...” Lâm Nhạc lập tức bật cười không thành tiếng, cúi xuống hôn nhẹ lên má bé.
Tiểu ca nhi nhỏ bị hôn đến hơi nhíu mày, nhưng không tỉnh hẳn, chỉ theo bản năng vươn tay ôm lấy cổ y, sau đó còn rất nghiêm túc trong cơn mơ mà nói tiếp: “Chia cho phụ thân một miếng... a cha một miếng... con ăn miếng lớn nhất...” Lâm Nhạc nghe đến đó thì không nhịn được nữa, nụ cười tràn ra nơi đáy mắt, mềm mại như ánh nắng đầu ngày rơi trên tuyết.
Lục Quân Khải không biết tỉnh từ khi nào. Hắn mở mắt, vừa vặn nhìn thấy Lâm Nhạc cúi đầu cười với Tiểu Bảo, vẻ mặt dịu dàng đến mức dường như có thể làm tan cả mùa đông ngoài cửa. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không nói gì, thậm chí còn vô thức nín thở, sợ chỉ cần mình phát ra một chút âm thanh, cảnh tượng hiếm hoi này sẽ biến mất. Nhưng Lâm Nhạc vẫn nhận ra ánh mắt của hắn. Y ngẩng đầu nhìn sang, không tránh né như trước, cũng không hoảng hốt vì bị bắt gặp vẻ mềm yếu của mình, chỉ khẽ mỉm cười, giọng rất thấp vì sợ đánh thức con: “Phu quân tỉnh rồi sao? Đêm qua chàng ngủ có ngon không?”
Một câu hỏi bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng đối với Lục Quân Khải lại xa lạ như tiếng chuông từ một đời khác vọng về. Ba năm nay, chưa từng có buổi sáng nào Lâm Nhạc mở mắt ra hỏi hắn ngủ có ngon hay không. Hắn nhìn y một lúc lâu mới đáp: “Cũng được.”
Lâm Nhạc nghe vậy liền nhận ra hắn hẳn không ngủ sâu, bởi người quanh năm ở quân doanh như Lục Quân Khải vốn cảnh giác, huống chi đêm qua trong lòng hắn còn mang quá nhiều nghi ngờ và dao động. Y không vạch trần, chỉ nhẹ nhàng kéo chăn phủ kín hơn cho Tiểu Bảo, rồi nói:
“Hôm nay chàng phải đến quân doanh sớm, để em chuẩn bị áo choàng cho chàng. Sáng nay trời còn lạnh, vết thương cũ trên vai có đau không?”
Lục Quân Khải khựng lại rõ ràng.
Vết thương trên vai phải của hắn là do hai năm trước bình loạn để lại, lúc ấy mũi tên xuyên qua giáp, suýt nữa làm tổn thương gân cốt. Chuyện này trong phủ không phải không ai biết, nhưng Lâm Nhạc trước kia chưa từng hỏi. Không chỉ chưa từng hỏi, thậm chí có lần hắn vì vết thương đau nhức mà về phòng muộn, y còn lạnh mặt nói hắn không cần cố ý làm ra vẻ đáng thương trước mặt mình. Câu nói ấy hắn chưa từng nhắc lại, nhưng vết thương trên vai mỗi lần gặp tuyết lớn lại đau, giống như nhắc hắn nhớ rằng có những đau đớn không nằm trên da thịt.
“Không đau.” Hắn nói.
Lâm Nhạc nhìn hắn, ánh mắt dịu xuống nhưng cũng có chút bất đắc dĩ.
“Phu quân, sau này trước mặt em, chàng không cần chuyện gì cũng nói không sao. Chàng đau thì cứ nói đau, mệt thì cứ nói mệt. Em là phu lang của chàng, không phải người ngoài.”
Lục Quân Khải nhìn y thật lâu. Bốn chữ “không phải người ngoài” khiến lòng hắn bỗng trĩu xuống. Hắn đã quen coi mọi đau đớn là chuyện riêng mình, bởi trong ba năm qua, nếu hắn nói đau, Lâm Nhạc chưa chắc sẽ thương, mà có lẽ còn thấy hắn cố ý dùng khổ nhục kế. Thói quen nhẫn nhịn không phải một ngày hình thành, tự nhiên cũng không thể vì một câu nói mà lập tức biến mất. Nhưng nhìn ánh mắt của Lâm Nhạc lúc này, hắn lại không nỡ dùng sự im lặng quá lạnh để đẩy y ra. Hắn cuối cùng thấp giọng đáp: “Có hơi nhức, không nghiêm trọng.”
Chỉ một câu thừa nhận rất nhỏ đã khiến Lâm Nhạc gần như muốn rơi nước mắt. Y vội cúi đầu che giấu cảm xúc, nhẹ giọng nói: “Lát nữa em bảo người chuẩn bị thuốc xoa cho chàng. Buổi tối chàng về, em giúp chàng xoa một chút được không?” Nói xong, y mới nhận ra lời này đối với tình trạng hiện tại của bọn họ có lẽ quá thân mật, ngón tay vô thức siết lấy mép chăn.
Nhưng lần này Lục Quân Khải không lập tức từ chối, hắn chỉ nhìn y bằng ánh mắt phức tạp, sau một lúc rất lâu mới khẽ “ừ” một tiếng. Âm thanh ấy trầm thấp gần như tan vào buổi sớm, nhưng Lâm Nhạc vẫn nghe rõ, lòng y lập tức như được ai đặt vào một ngọn lửa nhỏ, ấm đến mức khóe mắt cay cay.
Tiểu Bảo cuối cùng cũng tỉnh hẳn khi hai người chuẩn bị xuống giường. Đứa bé mở mắt ra, phát hiện phụ thân và a cha đều còn bên cạnh, lập tức ngẩn người một chút, sau đó nở nụ cười rạng rỡ như hoa xuân vừa nở. Bé không nói gì ngay, chỉ dùng hai bàn tay nhỏ sờ bên trái một cái, sờ bên phải một cái, xác nhận cả hai người đều là thật rồi mới vui vẻ lăn một vòng trong chăn. Lâm Nhạc sợ bé lăn xuống giường, vội vàng ôm lại, ai ngờ Tiểu Bảo lại ôm lấy cổ y cười khanh khách: “A cha không biến mất! Phụ thân cũng không biến mất! Hôm nay Tiểu Bảo tỉnh dậy có cả nhà!”
Lời trẻ con ngây thơ khiến cả căn phòng bỗng yên lặng. Lâm Nhạc ôm con, trái tim vừa mềm vừa đau, còn Lục Quân Khải thì cụp mắt nhìn bàn tay nhỏ của Tiểu Bảo đang nắm vạt áo mình. Đối với những đứa trẻ khác, sáng tỉnh dậy thấy phụ mẫu bên cạnh là chuyện bình thường, nhưng đối với Tiểu Bảo, đó lại là niềm vui lớn đến mức phải nói thành tiếng. Lâm Nhạc cúi đầu cọ nhẹ mũi mình vào má con, giọng dịu dàng gần như thì thầm: “Sau này mỗi ngày Tiểu Bảo tỉnh dậy, a cha đều ở đây. Phụ thân nếu không phải đi quân doanh quá sớm, cũng sẽ ở đây với con.”
Tiểu Bảo lập tức nhìn sang Lục Quân Khải, đôi mắt tròn xoe đầy mong đợi. “Phụ thân cũng ở đây ạ?”
Lục Quân Khải vốn không quen hứa hẹn những điều mình chưa chắc làm được, nhất là quân vụ của hắn không thể tùy ý trì hoãn. Nhưng đối diện với ánh mắt trong veo của con và ánh mắt lặng lẽ mong chờ của Lâm Nhạc, hắn phát hiện câu từ chối bỗng trở nên rất khó nói. Cuối cùng, hắn đưa tay xoa đầu Tiểu Bảo, thấp giọng đáp: “Nếu không phải vào doanh sớm, phụ thân sẽ ở.”
Đối với Tiểu Bảo, như vậy đã là đủ. Bé vui vẻ nhào sang ôm lấy cánh tay Lục Quân Khải, rồi lại quay về ôm Lâm Nhạc, giống như một cục bông nhỏ lăn qua lăn lại giữa hai người. Vì vừa ngủ dậy, tóc bé rối mềm, áo ngủ hơi xộc xệch, khuôn mặt trắng nõn hồng lên vì ấm chăn, dáng vẻ đáng yêu đến mức mấy nha hoàn tiến vào hầu hạ cũng không nhịn được mỉm cười. Lâm Nhạc tự tay chải tóc cho con, động tác vụng về nhưng rất cẩn thận. Tiểu Bảo ngồi trên ghế nhỏ, hai chân đung đưa, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn gương đồng rồi nghiêm túc hỏi: “A cha, hôm nay Tiểu Bảo có xinh không?”
Lâm Nhạc cầm lược, nghe vậy liền cúi xuống hôn lên đỉnh đầu bé. “Xinh. Tiểu Bảo là tiểu ca nhi xinh đẹp nhất kinh thành.”
Tiểu Bảo lập tức đỏ mặt, nhưng lại không quên quay đầu hỏi phụ thân: “Phụ thân, thật không ạ?”
Lục Quân Khải đang cài đai lưng bên cạnh, nghe con hỏi thì nhìn sang. Hắn vốn ít nói, càng không biết dùng lời hoa mỹ dỗ trẻ con, nhưng khi nhìn thấy Tiểu Bảo mở to mắt chờ đợi, hắn vẫn nghiêm túc gật đầu: “Thật.”
Chỉ một chữ của phụ thân còn khiến Tiểu Bảo vui hơn cả một đĩa bánh. Bé cười đến mắt cong thành vầng trăng nhỏ, sau đó hào phóng nói: “Vậy hôm nay Tiểu Bảo cũng khen phụ thân đẹp. Phụ thân đẹp nhất quân doanh, a cha đẹp nhất Lục phủ, Tiểu Bảo đẹp nhất kinh thành.”
Lời nói ngây thơ khiến nha hoàn trong phòng đều cúi đầu nhịn cười, ngay cả Lục Quân Khải cũng hơi khựng lại, còn Lâm Nhạc thì cười đến khóe mắt cong lên. Y chưa từng biết buổi sáng trong nhà có thể ấm áp đến vậy, chỉ là vài câu nói trẻ con, vài động tác chải tóc vụng về, lại khiến y cảm thấy mình như thật sự được kéo ra khỏi bóng tối của kiếp trước.
Sau khi rửa mặt thay y phục, Lâm Nhạc quả nhiên tự mình chọn áo choàng cho Lục Quân Khải. Y chọn chiếc áo màu mực viền lông chồn đen, lại cẩn thận kiểm tra dây buộc, sợ gió lạnh lọt vào cổ áo. Lục Quân Khải đứng yên để y chỉnh, thân thể cao lớn hơi cứng lại vì không quen được chăm sóc như vậy. Lâm Nhạc nhận ra nhưng không lùi, y kiễng chân kéo lại cổ áo cho hắn, đầu ngón tay vô tình chạm vào yết hầu đang khẽ chuyển động của hắn, khiến cả hai đều khựng lại trong thoáng chốc. Bầu không khí bỗng có chút vi diệu, không nặng nề như trước mà mang theo sự ngượng ngùng mềm mại của phu phu lâu ngày mới học cách gần nhau.
Tiểu Bảo đứng bên cạnh ôm con thỏ vải, ngửa đầu quan sát hồi lâu, sau đó nghiêm túc nói: “A cha thấp hơn phụ thân nhiều quá, sau này để Tiểu Bảo kê ghế cho a cha.”
Lâm Nhạc vốn đang vì khoảng cách quá gần mà hơi nóng mặt, nghe vậy lập tức bật cười. Lục Quân Khải cũng cúi đầu nhìn con, ánh mắt thoáng qua ý cười rất nhạt. Tiểu Bảo không biết mình vừa phá tan sự lúng túng giữa hai người, vẫn rất tận tâm chạy đi kéo chiếc ghế nhỏ của mình đến, nhưng kéo được vài bước đã mệt, hai má phồng lên cố sức đến đáng thương. Lâm Nhạc vội vàng bế bé lên, cười nói: “Cục bông nhỏ của a cha, con còn chưa cao bằng ghế mà đã muốn giúp a cha rồi sao?”
Tiểu Bảo ôm cổ y, nghiêm túc phản bác: “Con sẽ lớn nhanh. Sau này con cao như phụ thân, sẽ bảo vệ a cha.”
Lâm Nhạc nghe câu này, trong lòng mềm đến mức gần như tan ra. Y ôm con lắc nhẹ, hôn lên má trái rồi lại hôn má phải của bé, khiến Tiểu Bảo vừa cười vừa trốn. “Được, a cha chờ Tiểu Bảo lớn lên bảo vệ. Nhưng trước khi Tiểu Bảo lớn, để a cha và phụ thân bảo vệ con trước.”
Lục Quân Khải nhìn hai cha con cười đùa, bàn tay đang cầm kiếm bên hông chậm rãi buông lỏng. Hắn đã từng nghĩ cả đời này có lẽ không thể thấy cảnh ấy. Trong tưởng tượng của hắn, Lâm Nhạc rồi sẽ rời khỏi Lục phủ, Tiểu Bảo sẽ lớn lên trong nỗi nhớ a cha, còn hắn chỉ có thể dùng cách vụng về của mình bù đắp phần tình thương bị thiếu hụt cho con. Nhưng hiện tại, Lâm Nhạc ôm Tiểu Bảo trong lòng, nói sẽ cùng hắn bảo vệ con. Câu nói ấy đơn giản, lại khiến ngực hắn âm ấm, giống như một chén rượu mạnh uống vào giữa ngày tuyết.
Bữa sáng được dọn trong phòng nhỏ phía đông. Lâm Nhạc không để người hầu chia hết đồ ăn như trước, mà tự tay múc cháo cho Lục Quân Khải và Tiểu Bảo. Cháo gạo trắng nấu với hạt sen, bên cạnh có trứng hấp mềm, bánh hành nhỏ và vài món dưa thanh đạm. Tiểu Bảo ngồi giữa hai người, trước mặt đặt chiếc bát nhỏ có vẽ thỏ trắng, vừa ăn vừa nhìn Lâm Nhạc như sợ a cha bận chăm phụ thân sẽ quên mình. Lâm Nhạc nhìn ra tâm tư nhỏ ấy, liền thổi nguội một thìa trứng hấp đưa đến bên miệng bé. Tiểu Bảo lập tức há miệng ăn, ăn xong còn vui vẻ đung đưa chân, dáng vẻ ngoan ngoãn khiến nhũ mẫu đứng sau đỏ mắt.
“Ăn ngon không?” Lâm Nhạc hỏi.
“Ngon ạ.” Tiểu Bảo nuốt xuống rồi quay sang nhìn Lục Quân Khải. “Phụ thân cũng ăn đi, a cha thổi cho con, a cha cũng thổi cho phụ thân nữa nha.”
Lâm Nhạc suýt bị câu nói ấy chọc cười. Lục Quân Khải cầm thìa, vốn định tự ăn như thường ngày, ai ngờ Lâm Nhạc lại thật sự múc một thìa cháo, nhẹ nhàng thổi mấy cái rồi đặt vào bát hắn. Động tác ấy rất tự nhiên, nhưng người trong phòng lập tức lặng đi. Lục Quân Khải nhìn thìa cháo trong bát, ánh mắt sâu hơn vài phần. Lâm Nhạc cũng biết mình làm vậy có chút đột ngột, nhưng y không rút lui, chỉ giả vờ bình tĩnh nói: “Chàng ăn nhanh đi, lát nữa còn phải vào doanh. Dạ dày chàng không tốt, sáng sớm đừng ăn đồ lạnh.”
Lục Quân Khải im lặng cầm thìa ăn. Cháo rất bình thường, phòng bếp Lục phủ ngày nào cũng nấu được, nhưng hôm nay vào miệng lại khác hẳn. Tiểu Bảo nhìn phụ thân ăn cháo a cha thổi, lập tức vui vẻ như lập được đại công, vừa ăn trứng hấp vừa nói: “A cha cũng ăn, Tiểu Bảo thổi cho a cha.” Nói rồi bé vụng về múc một thìa cháo nhỏ, chu miệng thổi phù phù đến mức hơi nóng bay loạn, cuối cùng cẩn thận đưa đến bên miệng Lâm Nhạc. Lâm Nhạc cúi xuống ăn, dù cháo đã gần nguội vẫn cảm thấy ngọt đến tận tim.
Một nhà ba người dùng xong bữa sáng trong bầu không khí chưa từng có. Trước khi Lục Quân Khải rời phủ, Tiểu Bảo nhất quyết tiễn phụ thân ra cổng, Lâm Nhạc cũng khoác áo choàng đi cùng. Gió sớm còn lạnh, Lục Quân Khải vốn muốn bảo hai cha con ở lại, nhưng thấy Lâm Nhạc ôm Tiểu Bảo đứng dưới mái hiên nhìn mình, lời từ chối lại nuốt xuống. Tiểu Bảo vươn hai tay đòi phụ thân bế, Lục Quân Khải liền cúi người bế bé lên. Đứa nhỏ ôm cổ phụ thân, nghiêm túc dặn dò: “Phụ thân đi quân doanh phải ăn trưa, không được để vai đau, tối về để a cha xoa thuốc.”
Lục Quân Khải nghe đến câu cuối thì nhìn sang Lâm Nhạc. Lâm Nhạc hơi đỏ tai nhưng không né tránh, chỉ khẽ gật đầu như xác nhận lời Tiểu Bảo nói. Lục Quân Khải ôm con, ánh mắt trầm xuống một chút, cuối cùng thấp giọng đáp: “Được.”
Tiểu Bảo rất hài lòng, lại nghiêng người hôn lên má phụ thân một cái. Lục Quân Khải rõ ràng khựng lại, vẻ mặt hiếm khi lộ ra chút không biết làm sao. Lâm Nhạc nhìn mà buồn cười, trong lòng lại mềm mại. Hắn đưa tay nhận Tiểu Bảo về, sau đó cũng tiến lên một bước, trước ánh mắt ngạc nhiên của Lục Quân Khải, nhẹ nhàng chỉnh lại dây áo choàng bên vai hắn. “Sớm về nhé, phu quân. Em và Tiểu Bảo đợi chàng dùng cơm tối.”
Không phải “ngươi cứ đi đi”, không phải “đừng đến phiền ta”, cũng không phải sự im lặng lạnh lẽo như ba năm qua.
Là “em và Tiểu Bảo đợi chàng”.
Lục Quân Khải nhìn y, ánh mắt như có thứ gì đó lặng lẽ tan ra. Hắn muốn nói gì đó, nhưng trước cổng phủ có thị vệ và người hầu, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu. Khi hắn xoay người lên ngựa, Tiểu Bảo trong lòng Lâm Nhạc còn vẫy tay rất mạnh, giọng non nớt vang trong gió sớm: “Phụ thân sớm về nha! Tiểu Bảo và a cha đợi người!”
Lục Quân Khải cưỡi ngựa đi được một đoạn, rốt cuộc vẫn quay đầu nhìn lại. Dưới mái hiên Lục phủ, Lâm Nhạc ôm Tiểu Bảo đứng cạnh nhau, một lớn một nhỏ đều nhìn theo hắn. Gió thổi tung lọn tóc bên má Lâm Nhạc, Tiểu Bảo thì giơ bàn tay nhỏ vẫy mãi không ngừng. Cảnh tượng ấy giống như một bức tranh mà hắn từng không dám mơ tới. Trong lòng Lục Quân Khải bỗng sinh ra một ý nghĩ rất nhẹ, nhẹ đến mức hắn gần như sợ hãi chính mình.
Có lẽ, hắn thật sự có thể thử tin thêm một lần.
Sau khi tiễn Lục Quân Khải đi, Lâm Nhạc bế Tiểu Bảo trở về viện. Đứa bé vẫn còn phấn khích, cứ ríu rít kể rằng phụ thân hôm nay ăn cháo a cha thổi, phụ thân còn được a cha chỉnh áo, phụ thân chắc chắn rất vui. Lâm Nhạc nghe mà vừa cười vừa chua xót. Đối với Tiểu Bảo, chút thân mật nhỏ bé của phụ thân và a cha đã đủ trở thành chuyện vui lớn nhất trong ngày. Y ôm con ngồi dưới hiên phơi nắng, lấy túi kẹo hôm qua ra, chia một viên nhỏ cho bé, rồi dịu dàng nói: “Tiểu Bảo, sau này a cha sẽ cố gắng để mỗi ngày của con đều vui như vậy.”
Tiểu Bảo ngậm kẹo, hai má phồng lên, nói không rõ chữ: “A cha cũng vui.”
“Ừ, a cha cũng vui.”
“Phụ thân cũng vui.”
“Ừ, phụ thân cũng vui.”
Tiểu Bảo nghĩ một lát, sau đó lấy viên kẹo chưa ăn trong túi ra đặt vào tay Lâm Nhạc. “Cái này để dành cho phụ thân tối về. Nếu phụ thân vui rồi, cả nhà mình sẽ càng vui.”
Lâm Nhạc nhìn viên kẹo nhỏ trong lòng bàn tay, bỗng cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Y ôm Tiểu Bảo vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng con, đáy mắt vừa dịu dàng vừa kiên định. “Được, chúng ta để dành cho phụ thân. Tối nay phụ thân về, Tiểu Bảo tự tay đưa cho người nhé.”
Tiểu Bảo gật đầu thật mạnh, sau đó dựa vào lòng y cười đến thỏa mãn. Mặt trời mùa đông rơi xuống mái hiên, phủ lên hai cha con một tầng ánh sáng nhàn nhạt. Khoảnh khắc ấy yên bình đến mức Lâm Nhạc gần như muốn thời gian dừng lại, nhưng y biết sóng gió chưa qua. Thẩm Văn Minh sẽ không dễ dàng buông tay, Thẩm gia cũng sẽ không để danh tiếng nhà mình sụp đổ mà không tìm người gánh tội. Kiếp trước những người kia đã quen dùng y làm quân cờ, vậy đời này khi quân cờ không chịu đi theo đường cũ, bọn họ nhất định sẽ tìm cách kéo y trở lại bàn cờ.
Quả nhiên, gần buổi trưa, quản gia vội vàng đến bẩm báo rằng bên ngoài bắt đầu có lời đồn. Có người nói Tần Tuyết Nương vốn không phải người đứng đắn, cố ý vu oan cho Thẩm Văn Minh để được bước vào Thẩm phủ. Cũng có người nói chuyện ở Lâm phủ hôm qua là do Lâm Nhạc vì yêu sinh hận, không cam lòng thấy Thẩm Văn Minh sống tốt nên âm thầm sai người bày kế phá hoại thanh danh hắn. Lời đồn truyền chưa rộng, nhưng cách nói rất khéo, vừa muốn rửa sạch cho Thẩm Văn Minh, vừa muốn kéo Lâm Nhạc trở vào mớ quan hệ cũ bẩn thỉu ấy.
Lâm Nhạc nghe xong không lập tức tức giận. Y chỉ cúi đầu nhìn Tiểu Bảo đang ngồi bên cạnh xếp mấy viên kẹo thành hàng, trong lòng càng thêm lạnh. Thẩm Văn Minh quả nhiên vẫn là Thẩm Văn Minh, đến lúc này vẫn muốn dùng danh tiếng của y làm tấm chắn. Nếu là trước kia, y chắc chắn sẽ hoảng loạn, thậm chí vì sợ hắn bị liên lụy mà tự mình đứng ra giải thích thay. Nhưng hiện tại, y sẽ không để phu quân và hài tử của mình lại phải chịu thêm bất cứ lời đàm tiếu nào vì sự vô sỉ của người kia.
Y chậm rãi khép nắp hộp kẹo lại, ánh mắt bình tĩnh mà sắc lạnh.
“Quản gia, chuẩn bị xe.”
Quản gia sửng sốt. “Quân lang muốn đi đâu?”
Lâm Nhạc cúi xuống bế Tiểu Bảo lên, hôn lên khuôn mặt nhỏ của con rồi giao bé cho nhũ mẫu. Đối diện ánh mắt khó hiểu của mọi người, y nhẹ nhàng vuốt lại tay áo, giọng nói không cao nhưng rõ ràng từng chữ.
“Đến Lâm phủ. Có vài lời, ta phải nói trước mặt phụ mẫu, cũng phải để người nên nghe nghe cho rõ.”
Hết chương 9
Bình luận 💬 0