Chương 16: Vết Máu Trên Bến Sông
Tin từ bến sông truyền về khiến căn phòng vốn đang ấm bởi lò than bỗng như bị gió lạnh thổi xuyên qua. Lâm Nhạc đứng sau Lục Quân Khải, bàn tay đang vịn vào cạnh bàn vô thức siết chặt, đầu ngón tay trắng bệch. Hai bà tử bị giết diệt khẩu, Tần Tuyết Nương biến mất, dưới khoang thuyền còn có vết máu và mảnh vải áo nữ tử bị xé rách, từng chi tiết đều như một chuỗi dây thừng lạnh lẽo quấn quanh cổ người ta.
Lục Quân Khải không lập tức lên tiếng. Hắn đứng cạnh án thư, bóng dáng cao lớn phủ xuống mặt bàn đầy công văn, đôi mắt trầm đến mức không nhìn ra cảm xúc. Nhưng Lâm Nhạc hiểu, sự bình tĩnh này không phải thờ ơ, mà là thói quen của người từng đứng giữa sa trường, càng nguy hiểm càng không được để tâm loạn. Một lát sau, hắn hỏi người đưa tin về vị trí chiếc thuyền, thời điểm phát hiện thi thể, vết máu còn mới hay đã khô, hai bà tử là người Thẩm phủ hay được thuê ngoài. Từng câu hỏi đều sắc bén, không bỏ sót chi tiết nhỏ, khiến người quỳ dưới đất cũng dần bình tĩnh lại, lần lượt thuật rõ những gì mình tận mắt thấy.
Theo lời người đưa tin, chiếc thuyền được tìm thấy ở một khúc sông vắng phía nam, nơi lau sậy mọc dày và ít thuyền buôn qua lại. Hai bà tử chết trong khoang sau, cổ bị cắt bằng dao mỏng, vết thương gọn và sâu, không giống thủ pháp của bọn côn đồ bình thường. Trên boong thuyền có dấu giày của ít nhất ba người khác, trong đó một dấu giày thuộc loại giày da mềm mà người trong nha môn hoặc phủ quan thường dùng khi đi đêm. Còn mảnh vải bị xé từ tay áo nữ tử có thêu một đường hoa văn màu nguyệt bạch, nếu không sai thì trùng với y phục Tần Tuyết Nương mặc lúc bị đưa khỏi ngõ Đông.
Lâm Nhạc càng nghe càng cảm thấy lòng lạnh xuống. Thẩm Văn Minh có thể tàn nhẫn, nhưng hắn chưa chắc có đủ năng lực điều động người ra tay sạch sẽ như vậy trong thời gian ngắn. Hai bà tử bị giết gọn gàng, thuyền bị bỏ ở nơi vắng, dấu vết đủ để người ta biết có án mạng nhưng lại không đủ để lập tức tìm ra hung thủ, cách làm này giống một lời cảnh cáo hơn là che giấu đơn thuần. Người họ Từ kia đang nói với bọn họ rằng Tần Tuyết Nương đã không còn nằm trong tay Thẩm gia, mà đã trở thành quân cờ của hắn.
“Phu quân,” Lâm Nhạc thấp giọng nói sau khi người đưa tin lui xuống, “hắn cố ý để chúng ta tìm thấy chiếc thuyền.”
Lục Quân Khải quay đầu nhìn y. “Em cũng nghĩ vậy?”
Lâm Nhạc gật đầu, trong mắt không có vẻ hoảng loạn, chỉ có sự tỉnh táo bị ép ra từ nỗi sợ. “Nếu muốn giấu người, hắn có thể xử lý sạch sẽ hơn. Nhưng hắn để lại thuyền, để lại thi thể, để lại vết máu và mảnh vải. Những thứ ấy không đủ kết tội ai, nhưng đủ khiến chúng ta biết Tần Tuyết Nương đã rơi vào tay một kẻ khác. Hắn muốn chàng phân tâm, cũng muốn Thẩm Văn Minh sợ hãi. Một khi Thẩm Văn Minh sợ, hắn sẽ càng dễ khống chế.”
Lục Quân Khải nhìn y rất lâu. Những suy luận ấy không giống lời một ca nhi quen sống trong nội trạch có thể dễ dàng nói ra, nhưng hắn đã không còn dùng ánh mắt nghi ngờ lạnh lẽo nhìn y như ban đầu nữa. Hắn nhận ra Lâm Nhạc không chỉ muốn được bảo vệ, mà thật sự đang cố đứng cạnh hắn, dùng tất cả những gì y biết, y nghĩ, y có thể làm để giữ lấy ngôi nhà này. Hắn chậm rãi gật đầu, sau đó cầm lấy áo choàng đặt bên cạnh. “Ta phải tự mình đến bến sông một chuyến.”
Lâm Nhạc gần như lập tức tiến lên nửa bước, nhưng lại dừng lại rất nhanh. Y muốn nói để em đi cùng, nhưng biết mình đi theo lúc này chỉ làm hắn phân tâm. Ngoài bến sông lạnh, còn có khả năng có mai phục, thân thể y lại yếu hơn hán tử, nếu cố chấp đi cùng thì không phải đồng hành mà là trở thành điểm yếu. Y hít sâu một hơi, ép nỗi lo lắng xuống, bước tới giúp Lục Quân Khải khoác áo. Động tác của y đã tự nhiên hơn nhiều, đầu ngón tay kéo phẳng vạt áo, buộc lại dây áo choàng, sau đó cẩn thận đặt chiếc khăn tay thêu chữ “Khải” vào trong ngực áo hắn.
“Chàng đi đi, nhưng phải mang thêm người.” Lâm Nhạc ngẩng đầu nhìn hắn, giọng nói mềm nhưng kiên quyết. “Đừng vì muốn tra nhanh mà đi quá ít hộ vệ. Người kia đã dám để lại thuyền, chưa chắc không đoán được chàng sẽ đến. Em và Tiểu Bảo ở phủ đợi chàng, nhưng chàng phải bình an trở về.”
Lục Quân Khải nhìn y, ánh mắt sâu hơn. Nếu là trước kia, hắn nghe những lời dặn dò như vậy có lẽ sẽ thấy xa lạ đến không chân thực, nhưng hiện tại lại cảm thấy trong ngực như có dòng nước ấm chảy qua. Hắn đưa tay giữ lấy bàn tay Lâm Nhạc đang buộc áo cho mình, lòng bàn tay bao lấy ngón tay hơi lạnh của y. “Ta sẽ cẩn thận.”
Lâm Nhạc nhìn hắn, vẫn không yên tâm. Y bỗng kiễng chân, trước khi lý trí kịp khiến mình ngượng ngùng, đã hôn rất nhẹ lên cằm hắn. Vị trí ấy không phải môi, nhưng gần hơn má, mang theo sự thân mật tự nhiên của phu phu, cũng mang theo chút lưu luyến không nỡ buông. Lục Quân Khải khựng lại, bàn tay đang nắm tay y hơi siết chặt. Lâm Nhạc đỏ tai, nhưng vẫn cố ngẩng đầu nhìn hắn, giọng nhỏ đi rất nhiều: “Đây là để chàng nhớ phải về sớm.”
Lục Quân Khải nhìn người trước mặt, trong mắt chợt hiện lên ý cười rất nhạt, ngắn đến mức gần như khó nhận ra nhưng lại chân thật. “Ừ, ta nhớ.”
Đúng lúc ấy, Tiểu Bảo ôm thỏ vải chạy từ phòng trong ra, có lẽ vừa tỉnh ngủ nên tóc còn rối, gương mặt nhỏ hồng hồng, vừa thấy Lục Quân Khải mặc áo choàng liền hiểu phụ thân lại phải ra ngoài. Bé lập tức chạy tới ôm lấy chân hắn, ngẩng đầu hỏi: “Phụ thân đi bắt người xấu ạ?”
Lục Quân Khải cúi người bế con lên, bàn tay lớn nâng sau lưng bé rất vững. “Phụ thân đi xem một chút, tối sẽ về.”
Tiểu Bảo nghiêm túc nhìn hắn, sau đó chu miệng hôn lên má phụ thân một cái, rồi quay sang nhìn Lâm Nhạc bằng ánh mắt đầy tự hào. “A cha hôn rồi, Tiểu Bảo cũng hôn rồi, phụ thân chắc chắn sẽ thắng.”
Lâm Nhạc bị con nói đến mặt nóng lên, còn Lục Quân Khải thì ôm con, ánh mắt dịu xuống hẳn. Trong khoảnh khắc ấy, sát khí và áp lực do án mạng bên ngoài mang đến dường như bị đẩy lùi một chút. Hắn hôn nhẹ lên trán Tiểu Bảo, sau đó giao bé lại cho Lâm Nhạc. Một lớn một nhỏ đứng dưới ánh đèn nhìn hắn, trong lòng hắn bỗng có một cảm giác rất rõ ràng: phía sau mình không còn là căn phòng lạnh lẽo, mà là nơi có người đợi hắn trở về.
Lục Quân Khải rời phủ không lâu, Lâm Nhạc liền sai người đóng chặt cửa viện, đồng thời gọi quản gia đến kiểm tra lại toàn bộ người hầu trong viện của Tiểu Bảo. Y không muốn vì lo lắng cho Lục Quân Khải mà bỏ qua nguy hiểm quanh con. Tiểu Bảo được y ôm ngồi bên cửa sổ, trước mặt bày giấy màu và mấy cành mai nhỏ nhặt trong sân. Bé rất nghiêm túc muốn làm thêm một đóa hoa giấy tặng phụ thân khi người trở về, nhưng vì tay quá nhỏ, gấp mãi vẫn lệch, cuối cùng tự mình tức đến phồng má. Lâm Nhạc nhìn dáng vẻ ấy, trong lòng đang căng cứng cũng mềm đi, liền cầm tay bé từng chút gấp lại.
“A cha, phụ thân có lạnh không?” Tiểu Bảo hỏi trong lúc cúi đầu nhìn tay y gấp giấy.
“Có lẽ sẽ lạnh một chút.” Lâm Nhạc đáp, giọng nhẹ nhàng. “Nhưng phụ thân mặc áo choàng dày rồi, trong ngực còn có khăn tay của a cha và kẹo của Tiểu Bảo, sẽ ấm hơn.”
Tiểu Bảo lập tức yên tâm hơn, nhưng nghĩ một lúc lại nói: “Vậy lần sau con cũng thêu khăn cho phụ thân. Nhưng con chưa biết thêu, con vẽ thỏ lên khăn được không ạ?”
“Được.” Lâm Nhạc cúi xuống hôn lên tóc con. “Phụ thân nhất định sẽ thích.”
Tiểu Bảo vui vẻ tiếp tục gấp giấy, miệng còn nhỏ giọng nói phụ thân thích thỏ, a cha thích hoa sen, vậy con sẽ làm thỏ ôm hoa sen. Lâm Nhạc nghe vậy, tim mềm đến đau. Trước kia y từng nghĩ mình không biết yêu Tiểu Bảo, nhưng hóa ra tình yêu không cần học quá nhiều, chỉ cần chịu nhìn đứa trẻ này bằng trái tim mềm mại, từng lời nói từng cử chỉ của bé đều đủ khiến người ta muốn đem cả đời che chở. Y ôm con sát hơn, trong lòng âm thầm thề bất kể Từ Chính Ung hay Thẩm Văn Minh muốn làm gì, y cũng sẽ không để bất cứ ai chạm đến cục bông nhỏ của mình.
…..
Bên ngoài bến sông phía nam, gió lạnh thổi qua lau sậy thành từng đợt xào xạc. Khi Lục Quân Khải đến nơi, thuyền đã được người của hắn canh giữ. Hai thi thể bà tử được phủ vải trắng đặt ở khoang sau, vết máu đã thấm vào ván gỗ, mùi tanh dù bị gió sông thổi loãng vẫn khiến người ta nhíu mày. Lục Quân Khải bước lên thuyền, ánh mắt lướt qua từng dấu vết. Hắn không phải bổ khoái chuyên tra án, nhưng nhiều năm hành quân khiến hắn rất quen nhìn dấu chân, vết kéo, hướng máu bắn và dấu tích đánh nhau. Chỉ nhìn một lát, hắn đã phát hiện Tần Tuyết Nương có lẽ không bị giết trên thuyền, vết máu dưới khoang không nhiều, nhưng có dấu vết bị kéo ra ngoài từ cửa sau.
Phó tướng đi theo thấp giọng nói: “Tướng quân, có thể người đã bị đưa sang thuyền nhỏ khác. Sông phía nam có nhiều nhánh, nếu bọn chúng đi từ đêm qua thì lúc này đã khó đuổi.”
Lục Quân Khải không đáp ngay. Hắn cúi xuống nhặt một mảnh bùn khô dính ở mép thuyền, đưa lên nhìn kỹ. Bùn có màu xám xanh, không giống bùn ở khúc sông này, mà giống đất ở vùng bến cũ gần kho lương phía đông nam. Hắn đứng dậy, ánh mắt lạnh đi. “Không đi xa. Bọn chúng cố ý để chúng ta nghĩ người bị đưa theo đường thủy, nhưng dấu bùn này cho thấy trước khi bỏ thuyền, có người từ bến kho lương lên đây. Tra bến cũ.”
Phó tướng lập tức lĩnh mệnh. Lục Quân Khải bước xuống thuyền, đang định rời đi thì một hộ vệ từ bờ bên kia vội vàng chạy tới, trong tay cầm một vật nhỏ. Đó là một mảnh ngọc vỡ, xanh nhạt, nhìn chất liệu rất giống chiếc ngọc bội Thẩm Văn Minh gửi đến Lục phủ hôm trước. Trên mảnh ngọc còn dính chút máu đã khô. Hộ vệ nói vật này được tìm thấy trong bụi lau cách thuyền không xa, giống như bị người cố ý ném lại.
Ánh mắt Lục Quân Khải trầm xuống. Người đứng sau muốn dẫn hắn nghĩ rằng chuyện này liên quan đến Thẩm Văn Minh, mà nếu hắn cứ thế động vào Thẩm gia, Từ Chính Ung có thể đứng ngoài xem hổ đấu, thậm chí mượn việc hắn dùng quyền tướng quân can thiệp án dân sự để công kích trong triều. Nhưng nếu hắn không động, Tần Tuyết Nương có thể mất mạng. Ván cờ này vừa độc vừa hiểm, ép hắn phải lựa chọn giữa tình thế và mạng người.
Ngay lúc ấy, hắn bỗng nhớ đến lời Lâm Nhạc: người kia chưa chắc chỉ muốn bảo vệ Thẩm Văn Minh, mà muốn dùng hắn làm quân cờ. Lục Quân Khải siết mảnh ngọc trong tay, lạnh giọng nói: “Không kinh động Thẩm phủ trước. Chia người âm thầm tra bến kho lương, còn mảnh ngọc này mang về đối chiếu, đừng để tin lọt ra ngoài.”
Gần hoàng hôn, Lục Quân Khải trở về Lục phủ. Trên người hắn mang theo hơi lạnh của bến sông, áo choàng dính một chút bùn và mùi gió nước. Vừa bước vào viện, hắn đã nghe tiếng Tiểu Bảo vui vẻ gọi phụ thân. Đứa bé chạy ra đón, nhưng Lâm Nhạc nhanh hơn một bước giữ bé lại, sợ con bị hơi lạnh trên người hắn làm nhiễm phong. “Đợi phụ thân thay áo đã, người còn lạnh lắm.”
Tiểu Bảo lập tức ngoan ngoãn dừng lại, nhưng đôi mắt vẫn dính chặt vào Lục Quân Khải. Bé giơ đóa hoa giấy mới làm lên, hớn hở nói: “Phụ thân, con làm thỏ ôm hoa sen cho người. A cha nói người sẽ thích.”
Lục Quân Khải nhìn đóa giấy xiêu vẹo trong tay con, trên đó quả thật có một con thỏ méo mó ôm một bông hoa sen còn méo hơn, nhưng trong mắt hắn, món đồ ấy lại quý hơn bất cứ binh phù nào. Hắn cởi áo choàng ngoài giao cho hạ nhân, rửa tay bằng nước ấm rồi mới bế Tiểu Bảo lên. “Phụ thân rất thích.”
Tiểu Bảo lập tức cười rạng rỡ, ôm cổ hắn hôn một cái, sau đó quay đầu khoe với Lâm Nhạc: “A cha, phụ thân thích thật!”
Lâm Nhạc đứng bên cạnh, nụ cười vừa dịu vừa mỏi. Cả buổi chiều chờ tin, lòng y không lúc nào thật sự yên, nhưng khi nhìn thấy Lục Quân Khải bình an trở về, mọi căng thẳng như được thả xuống trong nháy mắt. Y bước tới gần, không hỏi ngay trước mặt Tiểu Bảo, chỉ giúp hắn chỉnh lại cổ áo trong sau khi cởi áo choàng, đầu ngón tay chạm vào tay hắn, phát hiện tay hắn lạnh hơn buổi sáng rất nhiều. Y cau mày, giọng mang chút trách móc tự nhiên: “Tay lạnh như vậy, chắc chắn đứng ngoài gió lâu. Trước tiên uống canh gừng đã, chuyện khác lát nữa nói.”
Lục Quân Khải nhìn y, cuối cùng thấp giọng đáp: “Được.”
Bữa tối hôm ấy, Lâm Nhạc ép Lục Quân Khải uống hết một bát canh gừng, lại để phòng bếp chuẩn bị thêm món nóng. Tiểu Bảo ngồi giữa hai người, rất tận trách giám sát phụ thân uống canh, còn vỗ tay khen phụ thân giỏi như lúc Lâm Nhạc uống thuốc. Lục Quân Khải bị con khen đến im lặng một lúc lâu, còn Lâm Nhạc thì nhịn cười đến mức mắt cong lên. Không khí trên bàn ăn vì vậy dịu đi rất nhiều, giống như những vết máu ngoài bến sông tạm thời bị ngăn ngoài cửa, không thể xâm nhập vào góc ấm nhỏ bé của ba người.
Đến khi Tiểu Bảo ngủ say, Lục Quân Khải mới đem chuyện ở bến sông nói cho Lâm Nhạc nghe. Y ngồi bên cạnh hắn, nghe đến mảnh ngọc vỡ thì sắc mặt lập tức trầm xuống. “Là bẫy. Nếu chàng vì mảnh ngọc mà trực tiếp đến Thẩm phủ bắt người, Từ Chính Ung sẽ có cớ nói chàng dùng quyền thế chèn ép văn thần và sĩ tử. Nhưng nếu bỏ qua, hắn lại có thể tiếp tục giấu Tần Tuyết Nương. Phu quân, người này không chỉ muốn hại Thẩm Văn Minh, mà muốn mượn Thẩm Văn Minh kéo chàng xuống nước.”
Lục Quân Khải gật đầu. “Ta đã sai người tra bến kho lương. Nếu Tần Tuyết Nương còn sống, có khả năng bị giấu ở đó hoặc gần đó.”
Lâm Nhạc suy nghĩ rất lâu, rồi chậm rãi nói: “Có một cách có thể ép Thẩm Văn Minh tự loạn. Ngày mai, đem chuyện mảnh ngọc vỡ lộ ra một chút, nhưng không nói Lục phủ tìm được, chỉ để người ngoài truyền rằng có vật của Thẩm công tử xuất hiện gần bến sông nơi Tần Tuyết Nương mất tích. Nếu Thẩm Văn Minh thật sự không biết Tần Tuyết Nương ở đâu, hắn sẽ hoảng vì sợ bị vu oan. Nếu hắn biết một phần, hắn sẽ càng hoảng vì sợ người họ Từ diệt khẩu luôn cả mình. Một khi hắn loạn, người của chúng ta mới có cơ hội lần theo.”
Lục Quân Khải nhìn y, trong mắt có vẻ suy nghĩ. Cách này hiểm nhưng hữu dụng, hơn nữa không để Lục phủ trực tiếp ra mặt. Lâm Nhạc thấy hắn im lặng, tưởng hắn lo mình can dự quá sâu, liền khẽ nắm lấy tay hắn. “Em biết hậu trạch không nên tùy tiện xen vào chuyện ngoài phủ, nhưng chuyện này đã liên quan đến Tiểu Bảo và chàng. Em không muốn đứng ngoài.”
Lục Quân Khải lật tay nắm lại tay y. “Ta không trách em. Ta đang nghĩ, em nói đúng.”
Lâm Nhạc hơi ngẩn ra, sau đó trong mắt chậm rãi hiện lên ý cười. Được hắn tin tưởng, được hắn lắng nghe, đối với y còn quý hơn mọi lời dỗ dành. Y cúi xuống, rất tự nhiên hôn lên mu bàn tay hắn như một thói quen mới, rồi ngẩng đầu nói: “Vậy phu quân phải thưởng cho em đúng không?”
Lục Quân Khải khựng lại. “Em muốn thưởng gì?”
Lâm Nhạc vốn chỉ thuận miệng trêu một câu, không ngờ hắn lại nghiêm túc hỏi, mặt lập tức hơi nóng lên. Nhưng nghĩ đến những ngày qua hắn luôn kiềm chế, luôn chờ y chủ động từng chút, y bỗng muốn dũng cảm hơn. Y tiến lại gần, ngồi sát bên hắn hơn một chút, rồi nhẹ nhàng tựa đầu lên vai hắn. “Thưởng em được dựa vào chàng một lát. Hôm nay em lo cho chàng cả buổi, rất mệt.”
Lục Quân Khải lập tức không động nữa. Một lát sau, hắn vòng tay qua lưng y, ôm y vào lòng tự nhiên hơn trước. Lâm Nhạc nhắm mắt dựa vào hắn, ngửi thấy mùi gió sông còn sót lại trên áo hắn pha lẫn hương thuốc xoa nhàn nhạt. Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên tóc y, rất khẽ, như đáp lại tất cả những nụ hôn mà y đã chủ động trao cho hắn.
Lâm Nhạc mở mắt, lòng mềm đến run lên. “Phu quân vừa hôn em sao?”
Lục Quân Khải im lặng một lát, giọng thấp hơn thường ngày: “Ừ.”
Lâm Nhạc khẽ cười, ngẩng đầu nhìn hắn. “Vậy lần sau không cần lén như vậy. Chàng có thể hôn em bất cứ lúc nào.”
Ánh mắt Lục Quân Khải lập tức tối đi vài phần. Hắn nhìn y, bàn tay đặt sau lưng y hơi siết lại, cuối cùng cúi đầu hôn lên trán y một cái. Nụ hôn ấy rất nhẹ, rất khắc chế, nhưng đã không còn dè dặt đến mức như sợ mình phạm lỗi. Lâm Nhạc khép mắt nhận lấy, khóe môi cong lên. Bên ngoài gió đêm thổi qua mái hiên, còn trong phòng, ngọn lửa dưới tro tàn cuối cùng không chỉ là dục vọng bị kìm nén, mà bắt đầu trở thành hơi ấm có thể sưởi qua những tháng năm lạnh lẽo.
Nhưng trước khi hai người kịp nói thêm, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Quản gia đứng ngoài bẩm báo, giọng nặng nề hơn mọi khi: “Tướng quân, quân lang, người theo dõi bến kho lương truyền tin về. Đêm nay có một chiếc xe kín đi vào kho cũ, trên xe dường như có nữ tử bị trói. Nhưng ngoài kho có người của nha môn canh giữ, không dễ tiếp cận.”
Lục Quân Khải và Lâm Nhạc đồng thời ngẩng đầu.
Nha môn.
Nếu người của nha môn đã xuất hiện, vậy chuyện này quả nhiên không còn là thủ đoạn riêng của Thẩm Văn Minh nữa.
Từ Chính Ung cuối cùng cũng để lộ một góc tay áo.
Hết chương 16
Bình luận 💬 0