Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH CHI CHIẾM LẠI PHU QUÂN

Chương 24: Bụi Cũ Năm Xưa

Chương 1: Trở Về Trước Hòa Ly Chương 2: Bữa Cơm Đầu Tiên Chương 3: Chén Thuốc Đắng Chương 4: Người Không Dám Tin Chương 5: Cùng Xe Về Nhà Mẹ Đẻ Chương 6: Trở Về Lâm Phủ Chương 7: Cục Bông Nhỏ Trong Lòng A Cha Chương 8: Chung Gối Chương 9: Sáng Sớm Có Người Đợi Chương 10: Lời Đồn Và Lời Thề Chương 11: Thuốc Xoa Trên Vai Chương 12: Một Nụ Hôn Rất Khẽ Chương 13: Dưới Ánh Đèn Ấm Chương 14: Tin Hay Không Tin Chương 15: Lửa Dưới Tro Tàn Chương 16: Vết Máu Trên Bến Sông Chương 17: Khép Lại Một Ván Cờ Chương 18: Gần Thêm Một Bước Chương 19: Một Nhà Ba Người Chương 20: Về Nhà Ngoại Chương 21: Cùng Đi Một Đường Chương 22: Tiểu Bảo Muốn Làm Ca Ca Chương 23: Một Bước Gần Hơn Chương 24: Bụi Cũ Năm Xưa Chương 25: Không Đi Một Mình Chương 26: Người Nợ Một Lời Xin Lỗi Chương 27: Trả Lại Trong Sạch Chương 28: Tết Đầu Tiên Sau Khi Quay Đầu Chương 29: Cầu Một Đời Bình An Chương 30: Dưới Mái Nhà Có Xuân Chương 31: Tin Vui Sau Một Năm Xuân Chương 32: Đời Này Không Phụ

Chương 24: Bụi Cũ Năm Xưa

Lời vừa nói ra, trong phòng yên lặng mất một lúc lâu. Quản gia đứng trước mặt Lâm Nhạc, rõ ràng không ngờ người đầu tiên chủ động muốn tra lại chuyện ba năm trước lại là y. Năm đó, đêm định mệnh ấy giống như một vết sẹo không ai dám chạm vào trong Lục phủ. Lục Quân Khải vì trách nhiệm mà cưới Lâm Nhạc, Lâm Nhạc vì oán hận mà lạnh nhạt với hắn, còn những người trong phủ dù biết tướng quân nhà mình không phải kẻ đê tiện cũng không dám nhắc nhiều, bởi mỗi lần nhắc đến chỉ khiến quân lang càng đau, càng hận, càng muốn rời xa. Nhưng hiện tại, Lâm Nhạc ngồi dưới ánh sáng nhạt nơi cửa sổ, bàn tay còn đặt trên chiếc khăn vừa lau miệng cho Tiểu Bảo, ánh mắt lại bình tĩnh đến lạ, giống như cuối cùng đã đủ sức quay đầu nhìn thẳng vào nơi từng đẫm máu nhất trong lòng mình.

“Quân lang, chuyện năm đó đã qua ba năm, chứng cứ e rằng không dễ tìm.” Quản gia do dự nói, giọng rất cẩn thận. “Huống chi nếu tra lại, bên ngoài khó tránh khỏi lời ra tiếng vào. Tướng quân vẫn luôn không muốn người bị tổn thương vì chuyện cũ.”

Lâm Nhạc khẽ rũ mắt. Trước kia y từng nghĩ Lục Quân Khải không tra là vì chột dạ, là vì hắn biết bản thân có lỗi nên không dám đối mặt. Mãi đến kiếp trước khi sự thật bị bóc ra trong những ngày y sắp chết, y mới hiểu người kia không tra tiếp không phải vì sợ, mà là vì sợ y đau thêm. Hắn thà tự mình gánh tiếng xấu, thà để y oán hận, cũng không muốn ép y nhớ lại đêm mình bị hạ dược, bị sắp đặt, bị đẩy vào một cuộc đời hoàn toàn thay đổi. Nghĩ đến đây, lòng Lâm Nhạc lại đau như bị kim đâm, nhưng lần này y không để nỗi đau ấy biến thành nước mắt yếu mềm, mà đặt nó vào giọng nói bình tĩnh của mình.

“Chính vì phu quân không muốn ta bị tổn thương, nên hắn đã chịu oan quá lâu.” Lâm Nhạc nói chậm rãi. “Trước kia là ta không hiểu, để hắn một mình gánh lấy tất cả. Bây giờ Thẩm Văn Minh đã tự mình nhắc lại, nếu chúng ta vẫn im lặng, hắn sẽ càng được nước biến lời nói dối thành thật. Quản gia, không cần làm lớn chuyện ngay, trước tiên âm thầm tra lại người hầu trong khách viện Lâm gia năm đó, tra xem đêm ấy ai phụ trách trà rượu, ai từng ra vào căn phòng kia, ai sau đó bỗng rời kinh hoặc phát tài bất thường. Ba năm là lâu, nhưng người từng cầm bạc làm việc bẩn sẽ luôn để lại dấu vết.”

Quản gia nhìn Lâm Nhạc thật lâu, cuối cùng cúi đầu đáp vâng. Ông không biết rốt cuộc quân lang đã trải qua điều gì để thay đổi đến mức này, nhưng ông nghe ra trong từng chữ của y không còn chút né tránh nào với quá khứ, cũng không còn nửa phần lưu luyến dành cho Thẩm Văn Minh. Vị quân lang trước mặt ông không phải đang vì tức giận nhất thời mà muốn phản kích, mà thật sự muốn thay tướng quân nhà mình gỡ bỏ vết bẩn đã bị kẻ khác cố ý trát lên suốt ba năm. Quản gia lui xuống rất nhanh, còn Lâm Nhạc ngồi lại trong phòng, nhìn khay bánh sữa Tiểu Bảo ăn dở trên bàn, đầu ngón tay chậm rãi siết lại.

Khi Lục Quân Khải từ quân doanh trở về, trời đã nghiêng về chiều. Tiểu Bảo hôm nay được nhũ mẫu đưa ra sân chơi diều giấy nhỏ, vừa thấy phụ thân đã ôm diều chạy tới khoe, nói đây là con chim lớn cữu cữu tặng, nhưng gió không nghe lời nên nó cứ rơi xuống. Lục Quân Khải cúi người bế con lên, nghiêm túc nghe bé tố cáo gió không ngoan, ánh mắt dịu đi rõ ràng. Lâm Nhạc đứng dưới mái hiên nhìn một lớn một nhỏ, trong lòng vì chuyện cũ mà nặng nề cả ngày cuối cùng cũng mềm xuống đôi chút. Y bước tới, tự nhiên phủi chút cỏ vụn trên vai Lục Quân Khải, lại xoa má Tiểu Bảo, hỏi con có chạy nhiều quá nên nóng không.

Tiểu Bảo lập tức áp khuôn mặt nhỏ vào lòng bàn tay y, ngoan ngoãn để a cha kiểm tra. “Con không nóng, con rất ngoan. Nhưng diều không ngoan, phụ thân phải dạy nó bay.”

Lục Quân Khải nhìn con rồi nhìn Lâm Nhạc, cuối cùng thật sự bị Tiểu Bảo kéo ra sân thả diều. Một vị tướng quân từng điều binh khiển tướng nay đứng giữa viện chính, tay cầm cuộn dây diều, bên cạnh là tiểu ca nhi ba tuổi nhảy nhót chỉ huy, phía sau còn có phu lang mỉm cười nhìn theo. Diều giấy ban đầu vẫn rơi mấy lần, Tiểu Bảo sốt ruột đến mức giậm chân, nhưng sau khi Lục Quân Khải nương theo hướng gió thả thêm một đoạn dây, con diều cuối cùng cũng bay lên, lắc lư giữa bầu trời chiều. Tiểu Bảo reo lên vui sướng, chạy về phía Lâm Nhạc, ôm eo y nói phụ thân lợi hại nhất, ngay cả gió cũng nghe lời.

Lâm Nhạc ôm con vào lòng, ánh mắt lại dừng trên bóng dáng Lục Quân Khải dưới sân. Người kia đứng trong ánh chiều, tay áo đen bị gió thổi khẽ lay động, đường nét khuôn mặt lạnh lùng nhưng không còn xa cách như trước. Y bỗng cảm thấy nếu có thể, y thật sự muốn giấu một khoảnh khắc này vào trong tim, để mỗi khi quá khứ lạnh lẽo kéo đến, y đều có thể mở ra nhìn một lần. Đây mới là phu quân của y, là phụ thân của Tiểu Bảo, không phải kẻ đê tiện trong lời Thẩm Văn Minh dựng lên, càng không phải cái bóng mà y từng ngu muội oán hận suốt ba năm.

Đến tối, sau khi Tiểu Bảo ngủ riêng ở viện nhỏ, Lâm Nhạc mới đem chuyện Thẩm Văn Minh nói ở Quốc Tử Giám kể lại cho Lục Quân Khải. Hắn ngồi bên án, sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhưng bàn tay đặt trên mép chén trà hơi khựng lại. Lâm Nhạc thấy rõ phản ứng ấy, trong lòng lập tức đau nhói. Người này không sợ Thẩm Văn Minh bôi nhọ hắn, cũng không sợ người đời bàn tán, thứ hắn sợ nhất có lẽ vẫn là y bị kéo trở lại vết thương cũ. Lâm Nhạc không để hắn mở miệng trước, đã chủ động đi đến bên cạnh, ngồi xuống sát hắn rồi nắm lấy tay hắn.

“Em đã bảo quản gia âm thầm tra lại chuyện năm đó.” Y nói rất khẽ, nhưng ánh mắt không né tránh. “Không phải vì muốn xé lại vết thương cũ, mà vì em không muốn chàng tiếp tục chịu oan. Phu quân, trước kia em đã hiểu lầm chàng quá lâu. Lần này, em muốn cùng chàng tìm ra sự thật, dù sự thật ấy từng khiến em đau.”

Lục Quân Khải nhìn y, rất lâu không nói. Ánh đèn rơi xuống giữa hai người, soi rõ hàng mi hơi run của Lâm Nhạc và bàn tay đang nắm chặt tay hắn. Ba năm trước, sau khi xảy ra chuyện, hắn từng điên cuồng tra trong bóng tối, nhưng mọi manh mối đều bị cắt rất sạch. Lâm Nhạc khi ấy đau đớn đến gần như sụp đổ, mỗi lần thấy hắn đều như thấy kẻ hủy hoại đời mình, hắn không thể tiếp tục ép y đối diện với chuyện ấy. Vậy nên hắn cưới y, nhận hết oán hận, chôn cuộc điều tra vào chỗ sâu nhất, chỉ âm thầm giữ vài manh mối chưa thành hình. Hắn không ngờ có một ngày, chính Lâm Nhạc sẽ nắm tay hắn nói muốn cùng hắn tìm ra sự thật.

“Em không sợ sao?” Hắn hỏi, giọng trầm xuống.

“Sợ.” Lâm Nhạc đáp thật. “Nhưng em càng sợ để kẻ hại chúng ta tiếp tục đứng ngoài cười. Em sợ Tiểu Bảo sau này lớn lên nghe người ta nói phụ thân nó cưới a cha bằng thủ đoạn không sạch sẽ. Em sợ chàng rõ ràng chưa từng làm sai, lại vì thương em mà im lặng cả đời.”

Lục Quân Khải siết chặt tay y. Trong mắt hắn có một loại đau đớn rất sâu, không phải vì chính mình, mà vì cuối cùng y cũng nói ra những điều hắn từng không dám mong được nghe. Lâm Nhạc đưa tay chạm lên mặt hắn, đầu ngón tay lướt qua đường nét lạnh cứng, rồi chủ động hôn nhẹ lên khóe môi hắn. Nụ hôn ấy không mang dục vọng như những đêm gần đây, mà là sự trấn an dịu dàng. “Lần này em sẽ không đứng ở phía đối diện chàng nữa.”

Lục Quân Khải nhắm mắt, khi mở ra, ánh mắt đã dịu đi rất nhiều. Hắn kéo y vào lòng, để y ngồi trên đùi mình như một điều đã dần trở nên quen thuộc giữa phu phu. Lâm Nhạc đỏ mặt rất nhẹ, nhưng không còn bối rối như trước, chỉ tự nhiên vòng tay qua vai hắn, tựa trán lên cổ hắn. Cả hai đều không nói gì trong một lúc lâu. Có những vết thương không cần lập tức xé ra để chứng minh đã lành, chỉ cần có một người chịu đặt tay lên đó, nói rằng ta biết ngươi đau, ta sẽ ở cùng ngươi, vậy đã đủ khiến máu cũ ngừng chảy.

Một lát sau, Lục Quân Khải mới thấp giọng nói: “Năm đó ta từng tra được một nha hoàn của Lâm gia biến mất sau đêm ấy. Nàng vốn phụ trách thay trà trong khách viện. Ba ngày sau khi em gả vào Lục phủ, cả nhà nàng rời kinh, nói là về quê chăm mẫu thân bệnh nặng. Ta sai người tìm, nhưng quê quán nàng là giả, sau đó manh mối đứt.”

Lâm Nhạc lập tức ngẩng đầu. “Nha hoàn đó tên gì?”

“Xuân Đào.”

Cái tên ấy như một viên đá rơi xuống mặt nước ký ức, khiến Lâm Nhạc khẽ cứng người. Y nhớ ra nàng. Năm đó Xuân Đào là nha hoàn hầu trà trong yến nhỏ ở Lâm phủ, tính tình lanh lợi, thường được các quản sự khen tay chân nhanh nhẹn. Kiếp trước sau khi y gả vào Lục phủ, vì quá đau khổ và oán hận, y chưa từng để ý một nha hoàn nhỏ bỗng biến mất. Về sau sự thật bị lộ, y chỉ biết Thẩm Văn Minh có nhúng tay, nhưng cụ thể hắn mua chuộc ai, dùng cách gì, y không kịp tra rõ đã chết trong hậu viện lạnh lẽo. Nay nghe lại cái tên ấy, lòng y lạnh đi từng chút.

“Có thể tìm tiếp không?” Y hỏi.

“Có.” Lục Quân Khải đáp. “Năm đó ta giữ lại bản ghi thân khế của nàng. Nếu tra theo dấu bạc và người nhà, chưa chắc không tìm được. Chỉ là ta sợ...”

Hắn dừng lại, không nói hết, nhưng Lâm Nhạc hiểu. Hắn sợ tìm ra sự thật sẽ khiến y nhớ lại tất cả, sợ y lại đau đến không chịu nổi, sợ quan hệ vừa mới ấm lên giữa họ bị bóng ma năm đó che phủ. Lâm Nhạc ôm mặt hắn, buộc hắn nhìn mình. “Phu quân, em không yếu đuối đến vậy. Đêm đó là vết thương, nhưng Tiểu Bảo cũng sinh ra từ sau đêm ấy. Nếu em cứ mãi xem nó là nhục nhã, chẳng phải cũng là phủ nhận sự tồn tại của con sao? Em từng sai ở chỗ này quá lâu rồi. Bây giờ em muốn nhìn rõ nó, không phải để hận chính mình, mà để biết chúng ta đã bị ai hại, để sau này Tiểu Bảo không bao giờ phải gánh lời đồn bẩn thỉu của người lớn.”

Lục Quân Khải nhìn y, lồng ngực như bị thứ gì đó đè nặng rồi lại chậm rãi buông ra. Hắn cúi đầu hôn y, rất nhẹ, rất sâu, như đem tất cả những lời không nói được gửi vào đó. Lâm Nhạc nhắm mắt đáp lại, bàn tay nắm lấy vạt áo hắn. Nụ hôn kéo dài hơn thường ngày, nhưng không mang theo sự vội vã của dục vọng, mà có sự hòa hợp rất lạ giữa đau thương và tin tưởng. Khi tách ra, Lâm Nhạc hơi thở không ổn, mặt ửng đỏ, nhưng ánh mắt lại sáng hơn trước.

“Tra đi.” Y nói. “Chúng ta cùng tra.”

Lục Quân Khải gật đầu. “Được.”

Đêm đó, hai người vẫn chung giường. Tiểu Bảo ở viện nhỏ đã ngủ ngoan hơn, chỉ ôm thêm một chiếc áo của Lâm Nhạc mới chịu nhắm mắt. Còn trong viện chính, Lâm Nhạc nằm trong lòng Lục Quân Khải, không còn nói nhiều về chuyện năm đó nữa. Y biết từ ngày mai, những lớp bụi cũ sẽ bắt đầu được quét lên, có thể sẽ làm mắt đau, làm lòng đau, nhưng y không còn một mình. Bàn tay Lục Quân Khải đặt sau lưng y, đều đặn vỗ rất khẽ, giống như dỗ Tiểu Bảo ngủ. Lâm Nhạc bị ý nghĩ ấy chọc cười trong bóng tối, khẽ hỏi hắn có phải xem em là hài tử không.

Lục Quân Khải cúi đầu hôn lên tóc y. “Không phải hài tử. Là phu lang.”

Chỉ bốn chữ ấy khiến mặt Lâm Nhạc nóng lên. Y ngẩng đầu muốn nói gì đó, nhưng vừa chạm vào ánh mắt tối sâu của hắn, lời lại nghẹn trong cổ. Sau những thân mật gần đây, Lâm Nhạc đã dần hiểu ánh mắt ấy mang ý nghĩa gì. Hắn muốn y, rất muốn, nhưng vẫn chờ y từng bước. Nghĩ đến việc tối qua mình đã chủ động giúp hắn, mặt y lại đỏ bừng. Nhưng khác với trước, trong sự ngượng ngùng ấy không có sợ hãi, chỉ có một thứ rung động mềm mại khó gọi tên. Y đưa tay chạm lên môi hắn, nhỏ giọng nói: “Đêm nay chỉ ôm thôi. Ngày mai còn phải tra chuyện nghiêm túc.”

Lục Quân Khải nhìn y, trong mắt hiện ý cười rất nhạt. “Ta chưa nói muốn làm gì.”

Lâm Nhạc càng đỏ mặt, vùi vào ngực hắn không chịu ngẩng đầu. “Chàng không nói nhưng mắt chàng nói rồi.”

Lục Quân Khải rốt cuộc khẽ cười thành tiếng. Tiếng cười ấy rất thấp, rung qua lồng ngực hắn truyền đến tai Lâm Nhạc, khiến y vừa xấu hổ vừa vui. Hắn ôm y chặt hơn, không tiếp tục trêu, chỉ hôn lên trán y rồi thấp giọng nói ngủ đi. Lâm Nhạc nhắm mắt trong lòng hắn, khóe môi vẫn cong lên. Quá khứ sắp bị lật lại, nhưng đêm nay y không còn run rẩy như kiếp trước. Bởi vì lần này, khi y quay đầu, người đáng lẽ luôn đứng sau lưng y đã thật sự được y nắm chặt trong tay.

Sáng hôm sau, tin tức đầu tiên từ người của Lục Quân Khải được đưa đến. Năm đó sau khi Xuân Đào rời kinh, cả nhà nàng từng xuất hiện ở một trấn nhỏ phía tây, mua một căn nhà và mở tiệm vải. Số bạc dùng để mua nhà không nhỏ, tuyệt đối không phải một nha hoàn bình thường có thể tích cóp. Nhưng nửa năm sau, tiệm vải bị cháy, người nhà Xuân Đào nói nàng chết trong trận hỏa hoạn, thi thể cháy đen không nhận diện được, sau đó cả nhà lại dọn đi nơi khác. Manh mối nghe như đã đứt, nhưng người điều tra phát hiện một điểm rất kỳ lạ: sau trận hỏa hoạn ấy, mẫu thân của Xuân Đào vẫn đều đặn mỗi năm đến một am nhỏ ngoài thành dâng hương, mà người trong am từng thấy bà lén gặp một nữ tử che mặt.

Lâm Nhạc nghe đến đây, ánh mắt lập tức lạnh xuống.

Nếu Xuân Đào còn sống, vậy chuyện ba năm trước cuối cùng cũng có người có thể mở miệng.

Nhưng cùng lúc đó, một phong thư nặc danh cũng được ném vào cửa sau Lục phủ. Trên giấy chỉ có một câu ngắn ngủi, chữ viết xiêu vẹo như cố ý che giấu.

“Muốn biết đêm đó ai hạ dược, ba ngày sau đến am Thanh Tĩnh, chỉ được một mình Lâm Nhạc đến.”

Lâm Nhạc nhìn tờ giấy, còn chưa nói gì, Lục Quân Khải đã đưa tay lấy nó khỏi bàn, ánh mắt lạnh như băng.

“Không được.”

Hết chương 24

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0