Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TRỌNG SINH CHI CHIẾM LẠI PHU QUÂN

Chương 6: Trở Về Lâm Phủ

Chương 1: Trở Về Trước Hòa Ly Chương 2: Bữa Cơm Đầu Tiên Chương 3: Chén Thuốc Đắng Chương 4: Người Không Dám Tin Chương 5: Cùng Xe Về Nhà Mẹ Đẻ Chương 6: Trở Về Lâm Phủ Chương 7: Cục Bông Nhỏ Trong Lòng A Cha Chương 8: Chung Gối Chương 9: Sáng Sớm Có Người Đợi Chương 10: Lời Đồn Và Lời Thề Chương 11: Thuốc Xoa Trên Vai Chương 12: Một Nụ Hôn Rất Khẽ Chương 13: Dưới Ánh Đèn Ấm Chương 14: Tin Hay Không Tin Chương 15: Lửa Dưới Tro Tàn Chương 16: Vết Máu Trên Bến Sông Chương 17: Khép Lại Một Ván Cờ Chương 18: Gần Thêm Một Bước Chương 19: Một Nhà Ba Người Chương 20: Về Nhà Ngoại Chương 21: Cùng Đi Một Đường Chương 22: Tiểu Bảo Muốn Làm Ca Ca Chương 23: Một Bước Gần Hơn Chương 24: Bụi Cũ Năm Xưa Chương 25: Không Đi Một Mình Chương 26: Người Nợ Một Lời Xin Lỗi Chương 27: Trả Lại Trong Sạch Chương 28: Tết Đầu Tiên Sau Khi Quay Đầu Chương 29: Cầu Một Đời Bình An Chương 30: Dưới Mái Nhà Có Xuân Chương 31: Tin Vui Sau Một Năm Xuân Chương 32: Đời Này Không Phụ

Chương 6: Trở Về Lâm Phủ

Xe ngựa dừng trước cổng lớn Lâm phủ, tiếng bánh xe nghiến nhẹ trên nền tuyết khiến lòng Lâm Nhạc cũng theo đó mà trầm xuống. Trước mắt y là cánh cổng sơn son quen thuộc, hai bên treo đèn lồng đỏ mừng thọ, trên bậc đá còn vương tuyết chưa kịp quét sạch. Nơi này từng là chốn y lớn lên, từng là nơi phụ mẫu che chở y khỏi gió mưa, cũng từng là nơi y quay lưng rời đi trong tiếng thở dài thất vọng của người thân. Kiếp trước, y vì Thẩm Văn Minh mà làm tổn thương không chỉ Lục Quân Khải, mà còn làm lạnh lòng cả Lâm gia, đến cuối cùng khi muốn quay đầu, phụ thân đã bệnh nặng, mẫu thân tóc bạc đi phân nửa, huynh trưởng vì chống đỡ gia nghiệp mà mỏi mệt đến không còn dáng vẻ thiếu niên hào sảng năm nào.

Lục Quân Khải xuống xe trước, sau đó xoay người đưa tay về phía trong xe. Động tác ấy rất tự nhiên, giống như ba năm qua hắn vẫn luôn làm vậy, chỉ là trước kia Lâm Nhạc chưa từng chịu đặt tay vào lòng bàn tay hắn. Y nhìn bàn tay rộng lớn trước mặt, trong lòng bỗng nhói lên, rồi không hề do dự đặt tay mình lên. Bàn tay Lục Quân Khải hơi khựng lại trong chớp mắt, nhưng rất nhanh hắn đã nắm lấy, dùng lực vừa đủ đỡ y bước xuống. Lâm Nhạc cảm nhận được vết chai mỏng trong lòng bàn tay hắn, là dấu vết của nhiều năm cầm thương luyện kiếm, cũng là chứng cứ người này dùng chính thân thể mình chống đỡ một mái nhà cho y và Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo được nhũ mẫu bế xuống sau cùng, nhưng vừa đặt chân xuống đất đã lập tức chạy đến bên cạnh Lâm Nhạc, bàn tay nhỏ bé cẩn thận nắm lấy vạt áo y. Lâm Nhạc cúi đầu nhìn con, ánh mắt lập tức mềm đi, y chủ động cúi người bế Tiểu Bảo lên, để bé tựa vào hõm vai mình. Đứa trẻ được a cha ôm trước mặt bao nhiêu người thì vui đến mức hai mắt sáng lấp lánh, nhưng vẫn có chút không quen, bàn tay nhỏ níu chặt cổ áo y như sợ mình vừa buông ra thì cái ôm này sẽ biến mất.

Lục Quân Khải đứng bên cạnh nhìn cảnh ấy, đáy mắt có một thoáng dao động rất khẽ, song hắn vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ đi gần hơn nửa bước để chắn bớt gió lạnh thổi tới.

Người gác cổng Lâm phủ vừa thấy bọn họ đã vội vàng chạy vào bẩm báo, chẳng bao lâu sau, Lâm phu nhân tự mình bước ra nghênh đón. Bà mặc áo lông màu xanh đậm, tóc vấn gọn bằng trâm ngọc, dung mạo tuy đã qua tuổi xuân nhưng vẫn còn nét dịu dàng đoan trang. Vừa nhìn thấy Lâm Nhạc, bước chân bà rõ ràng nhanh hơn, nhưng khi ánh mắt rơi xuống Tiểu Bảo đang được y ôm trong lòng, vẻ kinh ngạc trên mặt gần như không giấu được. Ba năm nay, bà không phải chưa từng khuyên nhi tử đối xử tốt với hài tử hơn một chút, nhưng mỗi lần nhắc đến, Lâm Nhạc đều lạnh mặt im lặng, lâu dần bà cũng không dám nói nhiều, chỉ sợ càng ép thì y càng xa lánh đứa nhỏ.

“Nương.”

Lâm Nhạc vừa cất tiếng, cổ họng đã nghẹn lại. Kiếp trước, sau khi y dọn đến Thẩm phủ, mẫu thân từng lén đến thăm y, nhưng lại bị người Thẩm gia chặn ngoài cửa, đứng trong mưa suốt nửa canh giờ cũng không được gặp mặt.

Khi ấy y đang bị Thẩm Văn Minh dỗ đến ngu muội, còn tưởng mẫu thân đến chỉ để trách mình, thậm chí còn không chịu ra gặp. Về sau nghe tin bà bệnh nặng, y mới hối hận đến tê tâm liệt phế, nhưng khi đó một lời xin lỗi cũng không còn kịp nữa.

Lâm phu nhân nghe tiếng gọi ấy thì ngẩn người, sau đó vội vàng bước tới nắm lấy tay y. Bàn tay bà vẫn ấm như trong ký ức, nhưng đầu ngón tay đã có chút thô ráp vì nhiều năm lo liệu nội trạch. Bà nhìn mắt y đỏ lên, trong lòng lập tức mềm nhũn, vừa đau vừa thương mà trách nhẹ:

“Sao lại đứng ngoài gió như vậy? Thân thể con vốn yếu, Tiểu Bảo cũng còn nhỏ, mau vào trong đi. Quân Khải, con cũng đừng đứng đó nữa, hôm nay trở về nhà thì không cần giữ lễ như người ngoài.”

Lục Quân Khải hơi cúi đầu, cung kính gọi một tiếng nhạc mẫu. Lâm phu nhân nhìn hắn, trong mắt có áy náy khó nói. Bà biết ba năm qua con mình đã khiến vị con rể này chịu không ít tủi thân, nhưng chuyện tình cảm vốn không thể dùng lời khuyên mà xoay chuyển, bà càng thương Lâm Nhạc thì càng cảm thấy có lỗi với Lục Quân Khải. Nay thấy hai người cùng xuống từ một chiếc xe ngựa, Lâm Nhạc lại chịu để hắn đỡ tay, trong lòng bà vừa mừng vừa không dám mừng quá sớm, chỉ sợ đây lại là một hồi sóng gió khác.

Cả đoàn người theo Lâm phu nhân vào phủ, dọc đường không ít nha hoàn bà tử lén nhìn sang. Tin Lâm Nhạc cùng Lục Quân Khải không hòa ly tuy chưa truyền ra ngoài, nhưng trong Lâm phủ đã nghe được chút phong thanh, ai cũng biết mấy ngày trước Lục tướng quân từng chuẩn bị hòa ly thư.

Thế nhưng hôm nay, vị quân lang vốn nổi tiếng lạnh nhạt ấy lại ôm Tiểu Bảo trong lòng, còn bước song song bên cạnh Lục tướng quân, thần sắc tuy hơi tái nhưng ánh mắt bình yên hơn trước rất nhiều. Một màn này rơi vào mắt người khác, tự nhiên khiến không ít người âm thầm kinh ngạc.

Vào đến chính viện, Lâm lão phu nhân đang ngồi trên ghế chủ vị chờ bọn họ. Bà đã lớn tuổi, mái tóc bạc được chải gọn, trên người mặc áo gấm màu nâu sẫm thêu chữ thọ, ánh mắt tuy già nua nhưng vẫn sáng.

Lâm Nhạc vừa nhìn thấy bà, trong lòng lập tức chấn động, bởi kiếp trước ngoại tổ mẫu chính là người đầu tiên vì chuyện của y mà tức đến đổ bệnh. Khi ấy bà mắng y hồ đồ, mắng y không biết phân biệt thật giả, nhưng y lại cho rằng bà cố ý làm khó Thẩm Văn Minh, còn giận dỗi rất lâu không đến thăm, để rồi về sau ngay cả lần cuối cùng cũng không kịp gặp.

Lâm Nhạc bế Tiểu Bảo quỳ xuống hành lễ, giọng nói khàn đi vì cố nén cảm xúc: “Ngoại tổ mẫu, Nhạc nhi về chúc thọ người.”

Lâm lão phu nhân nhìn y thật lâu, ánh mắt dừng trên khuôn mặt gầy đi không ít của y, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng rồi vẫy tay gọi y đến gần. Lâm Nhạc ôm Tiểu Bảo bước tới, vừa đến bên cạnh đã bị bà nắm lấy tay. Bàn tay người già không còn nhiều sức, nhưng lòng bàn tay lại mang theo sự ấm áp khiến y suýt nữa rơi lệ. Lâm lão phu nhân nhìn Tiểu Bảo trong lòng y, lại nhìn sang Lục Quân Khải đứng cách đó không xa, chậm rãi nói:

“Hôm nay chịu dẫn phu quân và hài tử cùng về, như vậy mới giống người đã thành gia.”

Một câu ấy khiến cả phòng yên tĩnh trong thoáng chốc. Nếu là kiếp trước, Lâm Nhạc chắc chắn sẽ cảm thấy mất mặt, cho rằng ngoại tổ mẫu cố ý nhắc nhở mình trước mặt Lục Quân Khải, thậm chí còn có thể vì bênh vực Thẩm Văn Minh mà nói vài lời khó nghe. Nhưng hiện tại y chỉ cúi đầu, thành thật đáp:

“Trước kia là Nhạc nhi không hiểu chuyện, khiến ngoại tổ mẫu và phụ mẫu lo lắng. Sau này con sẽ sống cho tốt, sẽ không hồ đồ nữa.”

Lâm lão phu nhân vốn đã chuẩn bị sẵn vài câu răn dạy, nghe vậy lại nghẹn ở cổ họng. Bà nhìn đứa cháu ngoại từng bướng bỉnh đến mức chín con trâu cũng kéo không về, trong lòng vừa kinh ngạc vừa xót xa. Người già từng trải qua nhiều chuyện, chỉ cần nhìn ánh mắt cũng biết một người có thật sự thay đổi hay không. Lâm Nhạc lúc này vẫn là Lâm Nhạc, nhưng trong đôi mắt ấy không còn sự cố chấp mù quáng trước kia, thay vào đó là một loại đau đớn trầm lặng sau khi bị đời người mài qua, giống như đã từng đi qua một đoạn đường rất dài mà không ai biết.

Tiểu Bảo nép trong lòng Lâm Nhạc, thấy người lớn đều nhìn mình thì có chút xấu hổ, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi từng người theo lời dạy của a cha. Bé gọi thái ngoại tổ mẫu, gọi ngoại tổ mẫu, giọng mềm mềm khiến Lâm lão phu nhân lập tức vui vẻ. Người già vốn thích trẻ nhỏ, huống chi Tiểu Bảo lại sinh ra đáng yêu, trên cánh tay còn có vết bớt hoa sen nhạt màu của ca nhi, nhìn vừa ngoan vừa mềm. Lâm lão phu nhân sai người mang điểm tâm tới, còn tự tay đưa cho bé một chiếc khóa vàng nhỏ, nói là lễ gặp mặt muộn nhiều năm, khiến Lâm Nhạc nghe mà lòng càng thêm chua xót.

Lục Quân Khải vẫn luôn im lặng đứng một bên, giữ lễ đúng mực, không hề vì mình là tướng quân mà tỏ ra cao cao tại thượng. Lâm phụ từ thư phòng đến muộn hơn một chút, vừa bước vào đã nhìn thấy cảnh con mình ngồi bên cạnh lão phu nhân, trong lòng ôm Tiểu Bảo, còn Lục Quân Khải đứng phía sau như một ngọn núi trầm ổn. Ông dừng bước trong chốc lát, ánh mắt nghiêm nghị thường ngày thoáng mềm xuống. Ba năm nay, Lâm phụ không phải không đau lòng cho nhi tử, nhưng ông càng nhìn rõ Lục Quân Khải là người đáng gửi gắm, chỉ tiếc Lâm Nhạc bị tình cũ che mắt, khuyên thế nào cũng không chịu tỉnh.

“Đến rồi thì ở lại dùng bữa trưa, lát nữa khách khứa mới đông, người một nhà không cần câu nệ.”

Lâm phụ nói lời này là với cả Lâm Nhạc lẫn Lục Quân Khải. Lâm Nhạc nghe ra sự ôn hòa hiếm có trong giọng phụ thân, trong lòng lại đau thêm một tầng. Kiếp trước sau khi y nhất quyết gả vào Thẩm gia, phụ thân từng tức đến mức đóng cửa không gặp y, nhưng sau này khi biết y sống không tốt, người đầu tiên âm thầm sai người đưa bạc và thuốc đến vẫn là ông. Chỉ là lúc đó y bị Thẩm Văn Minh lừa dối, còn tưởng phụ thân muốn dùng chút ân huệ ép mình quay đầu, ngu xuẩn đến mức từ chối tất cả.

Y đứng dậy, cúi đầu thật sâu với Lâm phụ: “Phụ thân, trước kia là con bất hiếu.”

Lâm phụ sửng sốt, sắc mặt nghiêm nghị lập tức có chút không giữ được. Ông nhìn Lâm Nhạc, lại nhìn Lục Quân Khải, dường như muốn hỏi có phải giữa hai người đã xảy ra chuyện gì hay không. Nhưng trước mặt nhiều người, ông không tiện nói thẳng, chỉ hừ nhẹ một tiếng che giấu cảm xúc:

“Biết mình bất hiếu thì sau này ít làm nương con rơi nước mắt. Đã làm a cha của Tiểu Bảo rồi, cũng nên trưởng thành hơn.”

Lâm Nhạc khẽ gật đầu, không phản bác nửa chữ. Thái độ ấy khiến mọi người trong phòng càng thêm ngạc nhiên, bởi Lâm Nhạc trước kia tuy không phải người ngang ngược, nhưng một khi chạm đến chuyện Thẩm Văn Minh thì ai nói cũng không nghe. Hôm nay y lại ngoan ngoãn nhận sai, còn không có nửa phần miễn cưỡng, điều này thật sự khiến người ta không thể không suy nghĩ sâu xa. Chỉ có Lục Quân Khải vẫn nhìn y bằng ánh mắt trầm lặng, trong lòng như có sương mù dày đặc, càng muốn nhìn rõ lại càng không dám tiến gần.

Sau khi thỉnh an trưởng bối, Lâm phu nhân đưa Lâm Nhạc đến phòng trong nghỉ ngơi một lát. Lục Quân Khải được Lâm phụ gọi sang thư phòng, Tiểu Bảo thì được Lâm lão phu nhân giữ lại chơi bên cạnh, trong phòng chỉ còn hai mẹ con.

Cửa vừa khép lại, Lâm phu nhân đã không nhịn được nắm tay Lâm Nhạc, nhìn y từ trên xuống dưới rất kỹ. Bà muốn hỏi quá nhiều chuyện, muốn hỏi vì sao y đột nhiên thay đổi, muốn hỏi hòa ly thư rốt cuộc là chuyện gì, muốn hỏi có phải Lục Quân Khải đã làm gì khiến y chịu ủy khuất hay không, nhưng cuối cùng tất cả lời nói đều biến thành một tiếng thở dài.

“Nhạc nhi, con nói thật với nương, con và Quân Khải hiện giờ rốt cuộc thế nào?”

Lâm Nhạc nhìn mẫu thân trước mặt, hốc mắt lại nóng lên. Y không thể nói mình đã sống lại một đời, càng không thể nói những bi kịch đẫm máu từng xảy ra trong tương lai. Bí mật trọng sinh này, y đã quyết định sẽ chôn chặt trong lòng đến chết, bởi không ai cần gánh vác cơn ác mộng ấy cùng y. Y chỉ có thể nắm lấy tay mẫu thân, chậm rãi nói:

“Nương, con đã nghĩ thông rồi. Phu quân đối xử với con rất tốt, Tiểu Bảo cũng là hài tử của con, trước kia con bị chấp niệm che mắt, từ nay về sau sẽ không như vậy nữa.”

Lâm phu nhân nghe vậy, nước mắt lập tức trào lên. Bà vội quay mặt đi lau khóe mắt, nhưng giọng vẫn nghẹn:

“Con có thể nghĩ thông là tốt. Nương không cầu con đại phú đại quý, chỉ cầu con sống yên ổn. Quân Khải là người ít nói, tính tình lại trầm, nhưng nương nhìn ra được hắn thật lòng đặt con trong tim. Ba năm nay hắn chịu không ít khổ vì con, chỉ là đứa nhỏ ấy quá biết nhẫn nhịn, có đau cũng không nói.”

Lâm Nhạc cúi đầu, từng chữ của mẫu thân đều giống như kim châm vào lòng. Y biết Lục Quân Khải đau, nhưng trước khi trọng sinh, y chưa từng thật sự hiểu nỗi đau ấy sâu đến mức nào. Một người yêu mà không được đáp lại, ngày ngày nhìn phu lang của mình nhớ thương kẻ khác, lại vẫn phải chăm sóc, bảo vệ, giữ thể diện cho y trước người ngoài, đó là loại dằn vặt âm thầm còn đau hơn đao kiếm. Lâm Nhạc nhắm mắt, giọng nói khàn đi:

“Con biết. Cho nên sau này con sẽ đối xử tốt với chàng, thật tốt.”

Lâm phu nhân nhìn dáng vẻ ấy của y, trong lòng vừa mừng vừa lo. Bà là mẫu thân, tất nhiên mong nhi tử quay đầu, nhưng sự thay đổi này đến quá nhanh khiến bà không khỏi bất an. Bà do dự một lát, cuối cùng vẫn hỏi:

“Vậy còn Thẩm Văn Minh? Hôm nay Lâm gia mở tiệc, Thẩm gia cũng nhận được thiệp. Nương nghe nói mấy ngày trước hắn sai người đưa thiệp mời con, con đã trả lại rồi, nhưng lát nữa nếu gặp mặt, con định thế nào?”

Nghe đến cái tên ấy, ánh mắt Lâm Nhạc lập tức lạnh xuống. Sự thay đổi này rất nhỏ, nhưng Lâm phu nhân vẫn nhận ra. Bà chưa từng thấy Lâm Nhạc dùng ánh mắt như vậy khi nhắc đến Thẩm Văn Minh, không phải lưu luyến, không phải đau khổ, càng không phải giận dỗi vì yêu mà hận, mà là một loại lạnh lẽo như nhìn thấy thứ bẩn thỉu cần tránh xa. Lâm Nhạc chậm rãi ngẩng đầu, nhìn mẫu thân rồi nói:

“Nương, từ nay về sau con và Thẩm Văn Minh không còn bất cứ liên quan gì nữa. Nếu hắn giữ lễ, con sẽ coi hắn như khách bình thường của Lâm gia; nếu hắn không giữ lễ, con cũng sẽ không để hắn bôi nhọ danh dự của con và phu quân.”

Lâm phu nhân nghe mà ngẩn ra hồi lâu. Bà từng mong có một ngày Lâm Nhạc có thể nói ra những lời này, nhưng khi thật sự nghe thấy, trong lòng lại vừa vui vừa chua xót. Nhi tử của bà rốt cuộc đã phải trải qua điều gì trong những ngày ngắn ngủi này mới có thể buông xuống sạch sẽ đến vậy? Bà không hỏi nữa, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Nhạc như khi y còn nhỏ, thấp giọng nói:

“Được, nương tin con. Nhưng lát nữa nếu có chuyện gì, con đừng tự mình chịu, còn có phụ thân mẫu thân, còn có Quân Khải ở đây.”

Lâm Nhạc dựa vào vai mẫu thân, mùi hương quen thuộc khiến trái tim y tạm thời yên ổn lại. Y khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại hiểu rất rõ, có một số chuyện cuối cùng vẫn phải do chính y tự tay chặt đứt. Kiếp trước, chính y đã mở cửa cho Thẩm Văn Minh bước vào cuộc đời mình, để hắn có cơ hội làm tổn thương Lục Quân Khải, Tiểu Bảo và Lâm gia. Kiếp này, y sẽ tự tay đóng cánh cửa ấy lại trước mặt tất cả mọi người.

…..

Bên kia, trong thư phòng Lâm phủ, Lâm phụ ngồi sau án, im lặng nhìn Lục Quân Khải đang đứng trước mặt. Ông vốn có rất nhiều lời muốn nói, nhưng nhìn khuôn mặt trầm ổn của người trẻ tuổi này, những lời trách móc lại không nói ra được. Ba năm nay, nếu đổi lại là người khác, e rằng đã sớm không chịu nổi tính tình của Lâm Nhạc, nhưng Lục Quân Khải không chỉ nhẫn nhịn mà còn chăm sóc y chu toàn. Lâm phụ từng vừa giận con mình hồ đồ, vừa kính trọng phẩm tính của con rể, chỉ tiếc chuyện tình cảm giữa hai người không phải ông muốn quản là quản được.

“Chuyện hòa ly thư, lão phu đã nghe phong thanh.”

Lục Quân Khải hơi cúi đầu, không phủ nhận. Hắn vốn không định để Lâm gia biết sớm như vậy, nhưng kinh thành không có bức tường nào kín gió, huống chi chuyện này liên quan đến Lâm Nhạc, Lâm gia sớm muộn gì cũng nghe được. Hắn trầm giọng đáp:

“Là con suy nghĩ không chu toàn, khiến nhạc phụ lo lắng.”

Lâm phụ nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng thở dài:

“Ta không trách con. Nếu ta là con, có lẽ đã không chịu nổi từ lâu. Chỉ là Quân Khải, Nhạc nhi từ nhỏ được chúng ta nuông chiều, có nhiều chuyện nhìn không rõ, nhưng bản tính nó không xấu. Hôm nay ta nhìn nó, cảm thấy nó thật sự khác trước, nếu nó đã muốn quay đầu, con có thể cho nó thêm một cơ hội không?”

Lục Quân Khải im lặng rất lâu. Ngoài cửa sổ, tuyết trên cành trúc rơi xuống một mảng nhỏ, tiếng động rất khẽ nhưng lại như đánh vào lòng hắn. Hắn yêu Lâm Nhạc, chưa từng có giây phút nào phủ nhận điều ấy, nhưng yêu không có nghĩa là không biết đau. Hắn từng ôm hy vọng quá nhiều lần, cũng từng bị chính hy vọng ấy cắt đến máu thịt lẫn lộn, cho nên lúc này nghe thấy hai chữ “cơ hội”, lòng hắn không phải không động, chỉ là không dám động.

“Nhạc phụ, con chưa từng muốn làm khó em ấy.”

Giọng Lục Quân Khải rất thấp, cũng rất bình tĩnh, nhưng Lâm phụ lại nghe ra trong đó có một vết thương đã cũ. Hắn nói tiếp:

“Nếu em ấy thật sự muốn ở lại, con sẽ chăm sóc em ấy như trước. Nếu một ngày nào đó em ấy lại muốn rời đi, con cũng sẽ không dùng thân phận phu quân ép buộc.”

Lâm phụ nhíu mày, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chỉ thở dài. Ông hiểu đây không phải lời khách sáo, mà là lời thật lòng của Lục Quân Khải. Người này yêu Lâm Nhạc đến mức tình nguyện buông tay, cũng vì yêu mà không dám giữ quá chặt. Nghĩ đến đây, Lâm phụ càng thấy nhi tử mình trước kia thật sự hồ đồ đến đáng giận.

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng người hầu bẩm báo, nói khách khứa đã đến gần đủ, lão phu nhân mời lão gia và tướng quân ra tiền sảnh. Lâm phụ đứng dậy, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lục Quân Khải. Cái vỗ ấy không nặng, nhưng mang theo sự phó thác của một người cha. Lục Quân Khải cúi mắt, không nói thêm gì, chỉ theo ông ra ngoài.

Tiền sảnh Lâm phủ lúc này đã rất náo nhiệt. Hôm nay là thọ yến của Lâm lão phu nhân, tuy không mở đại tiệc rình rang nhưng những nhà có giao tình trong kinh đều phái người đến chúc mừng. Nam khách ngồi ở tiền viện, nữ quyến và ca nhi được dẫn đến hoa viên phía sau, giữa hai bên cách một hành lang dài và một vườn mai đang nở. Lâm Nhạc theo mẫu thân bước ra, Tiểu Bảo được bé con nhà cữu mẫu dắt đi chơi một lát, nhũ mẫu luôn theo sát phía sau nên y cũng yên tâm hơn.

Y vừa xuất hiện, không ít ánh mắt đã lập tức rơi xuống người y. Lâm Nhạc vốn là ca nhi nổi danh trong kinh thành, dung mạo thanh nhã, thân phận không thấp, năm đó hôn sự với Thẩm Văn Minh từng khiến nhiều người tiếc nuối. Về sau y bất ngờ gả cho Lục Quân Khải, lại truyền ra chuyện phu phu bất hòa, người ngoài tuy không dám nói trước mặt Lục gia và Lâm gia nhưng sau lưng chưa từng thiếu lời bàn tán. Hôm nay y cùng Lục Quân Khải và Tiểu Bảo trở về, dáng vẻ còn bình thản hơn xưa, tất nhiên khiến không ít người âm thầm dò xét.

Lâm Nhạc đã không còn là người dễ bị ánh mắt người khác làm dao động. Kiếp trước, khi sống trong Thẩm gia, y từng chịu đủ lời gièm pha cay độc hơn thế này gấp trăm lần. Khi đó y càng muốn giữ thể diện càng bị người ta giẫm đạp, càng muốn chứng minh mình không sai càng trở thành trò cười. Nay quay lại nơi này, y mới hiểu danh dự không phải thứ dựa vào miệng người đời mà có, mà là do chính mình đứng thẳng hay không.

Lâm phu nhân dẫn y đến ngồi bên cạnh, vừa định giới thiệu vài vị phu nhân quen biết thì ngoài cửa hoa viên bỗng truyền đến một trận xôn xao rất nhỏ. Lâm Nhạc không cần quay đầu cũng biết người đến là ai, bởi loại cảm giác lạnh buốt từ tận xương tủy ấy đã theo y từ kiếp trước đến kiếp này. Quả nhiên, ngay sau đó, giọng một nam nhân ôn hòa vang lên từ ngoài hành lang, mang theo vẻ nhã nhặn quen thuộc khiến y từng say mê đến mù quáng.

“Văn Minh đến muộn, xin lão phu nhân thứ tội.”

Lâm Nhạc chậm rãi ngẩng đầu.

Ngoài cửa, Thẩm Văn Minh mặc trường sam màu lam nhạt, dáng người cao gầy, khuôn mặt tuấn tú, giữa mày luôn giữ vẻ ôn hòa khiêm tốn rất dễ khiến người ta sinh thiện cảm. Hắn đứng dưới cành mai phủ tuyết, trong tay cầm hộp quà mừng thọ, nhìn qua quả thật giống một vị công tử thế gia thanh cao nhã nhặn. Kiếp trước Lâm Nhạc từng vì dáng vẻ này mà tin hắn suốt nhiều năm, tin đến mức đánh mất phu quân, đánh mất hài tử, đánh mất cả mạng sống của mình.

Thẩm Văn Minh hành lễ với Lâm lão phu nhân xong, ánh mắt rất nhanh tìm đến Lâm Nhạc giữa đám đông. Khi nhìn thấy y, đáy mắt hắn thoáng hiện vẻ vui mừng được che giấu vừa đủ, rồi lại chuyển thành đau thương nhẫn nhịn. Nếu là trước kia, chỉ một ánh mắt như vậy đã đủ khiến Lâm Nhạc mềm lòng. Nhưng lúc này, y chỉ bình tĩnh nhìn hắn, thậm chí còn khẽ nâng tay áo che đi vết bớt hoa sen trên cánh tay, như thể ngay cả chút dấu hiệu thân phận của mình cũng không muốn để người này nhìn thấy.

Thẩm Văn Minh hơi khựng lại. Hắn đã chuẩn bị sẵn rất nhiều lời, cũng đoán rằng Lâm Nhạc có thể vì chuyện trả thiệp mà giận dỗi, nhưng hắn không nghĩ ánh mắt y lại xa lạ đến vậy. Không phải oán trách, không phải tủi thân, cũng không phải cố ý lạnh nhạt để hắn dỗ dành, mà là sự hờ hững thật sự. Cảm giác này khiến lòng tự tin của hắn lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt rất nhỏ.

Lâm lão phu nhân nhận lễ, nói vài lời khách sáo bảo hắn. Thẩm Văn Minh lại không lập tức rời đi, mà nhìn về phía Lâm Nhạc, giọng nói hạ thấp vừa đủ để những người xung quanh nghe thấy:

“Lâm... quân lang, mấy ngày trước ta sai người đưa thiệp, không biết có phải đã làm ngươi khó xử hay không. Nếu khiến ngươi không vui, Văn Minh ở đây xin bồi lỗi.”

Hoa sảnh lập tức yên tĩnh đi vài phần. Những lời này nói rất khéo, ngoài mặt là xin lỗi, nhưng lại cố ý nhắc đến chuyện hắn từng đưa thiệp riêng cho Lâm Nhạc. Một ca nhi đã thành thân lại nhận thiệp riêng từ nam tử từng có hôn ước cũ, chỉ cần truyền ra ngoài đã đủ để người ta bàn tán. Kiếp trước Lâm Nhạc không hiểu dụng ý của hắn, còn tưởng hắn thật lòng quan tâm mình, nhưng hiện tại từng chữ lọt vào tai y đều giống như mùi tanh của rắn độc.

Lâm Nhạc đặt chén trà xuống, động tác thong thả mà ổn định. Y không đứng dậy, cũng không lộ vẻ hoảng hốt, chỉ nhìn Thẩm Văn Minh bằng ánh mắt bình tĩnh đến lạnh nhạt. Trong khoảnh khắc ấy, rất nhiều người trong sảnh bỗng cảm thấy vị quân lang Lục gia hôm nay dường như khác hẳn lời đồn, không còn là ca nhi si tình yếu mềm luôn bị chuyện cũ kéo theo nữa.

“Thẩm công tử nói quá lời.”

Giọng Lâm Nhạc không cao, nhưng đủ rõ để mọi người nghe thấy. Y khẽ cong môi, nụ cười nhạt đến mức không có chút ấm áp nào, rồi chậm rãi nói tiếp:

“Ta đã thành thân ba năm, phu quân ta là Lục Quân Khải, hài tử cũng đã ba tuổi. Thẩm công tử là nam tử chưa lập gia thất, lại từng có chút duyên cũ với ta, nay riêng tư đưa thiệp quả thật không hợp lễ. Ta trả lại thiệp là để giữ thể diện cho cả Thẩm gia lẫn Lục gia, Thẩm công tử không cần bồi lỗi, chỉ cần sau này nhớ rõ chừng mực là được.”

Một đoạn lời vừa dứt, sắc mặt Thẩm Văn Minh lập tức thay đổi.

Trong hoa sảnh, tiếng hít khí khẽ vang lên rồi nhanh chóng bị đè xuống. Không ai ngờ Lâm Nhạc lại nói thẳng như vậy, càng không ngờ y sẽ ngay trước mặt mọi người phân rõ giới hạn với Thẩm Văn Minh. Những lời này không nặng nề, cũng không có nửa câu nhục mạ, nhưng từng chữ đều đứng trên lễ pháp, khiến Thẩm Văn Minh muốn phản bác cũng không tìm được chỗ mở miệng. Bởi nếu hắn nói mình không có ý riêng, vậy việc đưa thiệp cho một ca nhi đã thành thân là hắn thất lễ; nếu hắn nói có tình cũ, vậy chính là tự nhận mình không biết liêm sỉ.

Thẩm Văn Minh siết chặt hộp quà trong tay áo, nhưng trên mặt vẫn cố giữ vẻ đau thương. Hắn nhìn Lâm Nhạc, giọng nói thấp hơn, như thể bị tổn thương sâu sắc:

“Ta chỉ là nhớ tình nghĩa xưa cũ, không ngờ lại khiến ngươi hiểu lầm đến vậy. Lâm Nhạc, giữa chúng ta... thật sự phải xa lạ đến mức này sao?”

Lời này vừa nói ra, không khí lại càng vi diệu. Vài vị phu nhân lớn tuổi nhíu mày, rõ ràng cảm thấy câu nói ấy không ổn. Một nam tử đứng trước mặt mọi người gọi tên riêng của ca nhi đã thành thân, còn dùng giọng điệu mập mờ như vậy, nếu đổi lại là nhà khác e rằng đã bị mắng không biết lễ nghĩa. Nhưng vì chuyện cũ giữa hai người từng được nhiều người biết đến, không ai lập tức lên tiếng, tất cả đều chờ xem Lâm Nhạc phản ứng thế nào.

Lâm Nhạc nhìn hắn, trong lòng bỗng bình tĩnh lạ thường. Kiếp trước, cũng chính giọng điệu này đã khiến y rung động, khiến y cảm thấy mình và Thẩm Văn Minh mới là đôi uyên ương bị số phận chia cắt. Nhưng bây giờ nghe lại, y chỉ thấy buồn cười. Một kẻ ích kỷ lại tham lam, đến lúc này vẫn muốn dùng dư luận ép y cúi đầu, muốn biến y thành người bạc tình trước mắt mọi người, còn hắn thì tiếp tục giữ dáng vẻ thâm tình đáng thương.

Y đang định mở miệng thì ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân trầm ổn.

Sau đó, một giọng nam lạnh lùng truyền đến, không cao nhưng đủ khiến cả hoa sảnh im bặt.

“Thẩm công tử gọi phu lang của ta thân mật như vậy, có phải không thích hợp lắm hay không?”

Lâm Nhạc quay đầu nhìn lại.

Lục Quân Khải đứng ở cửa hoa sảnh, áo choàng đen phủ trên vai, thân hình cao lớn gần như che khuất một nửa ánh sáng ngoài hành lang. Hắn không biết đã đến từ khi nào, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu, chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm đang lạnh lùng nhìn Thẩm Văn Minh. Khí thế từng tôi luyện trên sa trường không cần cố ý bộc lộ cũng đủ khiến người khác thấy nghẹt thở. Cả căn phòng vừa rồi còn đầy những lời dò xét âm thầm, giờ đây lại yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tuyết tan nhỏ giọt ngoài hiên.

Lâm Nhạc nhìn hắn, trái tim bỗng run lên.

Kiếp trước, cũng vào lúc này Lục Quân Khải đã xuất hiện. Nhưng khi ấy, y đứng về phía Thẩm Văn Minh, dùng lời sắc bén đâm vào tim phu quân mình trước mặt mọi người. Đời này, y sẽ không để chuyện ấy lặp lại nữa.

Y đứng dậy, bước qua những ánh mắt kinh ngạc trong phòng, đi thẳng đến bên cạnh Lục Quân Khải. Trước khi hắn kịp phản ứng, y đã chủ động nắm lấy tay hắn, bàn tay mảnh mai đặt vào lòng bàn tay rộng lớn có chút lạnh vì gió tuyết.

“Phu quân, chàng đến rồi.”

Chỉ một câu ấy, sắc mặt Thẩm Văn Minh hoàn toàn cứng lại.

Lục Quân Khải cúi đầu nhìn bàn tay Lâm Nhạc đang nắm lấy mình, ánh mắt vốn lạnh lẽo bỗng xuất hiện một vết nứt rất nhỏ. Hắn vẫn chưa hiểu vì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy, cũng chưa dám tin sự gần gũi này là thật, nhưng giữa bao nhiêu người, Lâm Nhạc đã chọn đứng cạnh hắn. Không phải lùi ra sau, không phải tránh né, càng không phải vì người cũ mà đẩy hắn vào cảnh khó xử.

Lâm Nhạc ngẩng đầu nhìn Lục Quân Khải, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. Y biết hắn đang nghi ngờ, biết hắn vẫn sợ mình lại diễn một vở kịch khác, nhưng không sao. Hôm nay chỉ là bước đầu tiên, y sẽ dùng từng hành động nói với hắn rằng, từ nay về sau, bất kể trước mặt ai, y đều sẽ đứng bên cạnh phu quân mình.

Ngoài cửa, Tiểu Bảo được nhũ mẫu dắt tới tìm a cha, vừa thấy cảnh tượng trong phòng liền dừng lại. Đứa bé còn nhỏ, không hiểu hết bầu không khí căng thẳng, chỉ nhìn thấy phụ thân và a cha đang đứng cạnh nhau. Bé lập tức vui vẻ chạy tới, ôm lấy chân Lâm Nhạc rồi ngẩng đầu gọi: “A cha, phụ thân, con tìm được hai người rồi.”

Tiếng gọi non nớt ấy như phá tan lớp băng căng thẳng trong hoa sảnh. Lâm Nhạc cúi xuống bế Tiểu Bảo lên, rồi tự nhiên dựa gần Lục Quân Khải hơn một chút. Một nhà ba người đứng cạnh nhau, rõ ràng không cần thêm lời nào, lại giống như câu trả lời sắc bén nhất dành cho tất cả sự mập mờ của Thẩm Văn Minh.

Lâm Nhạc nhìn Thẩm Văn Minh, giọng nói bình tĩnh mà rõ ràng:

“Thẩm công tử, trước kia có lẽ ta từng hồ đồ khiến ngươi hiểu lầm, nhưng hôm nay ta nói lại một lần trước mặt mọi người. Ta là phu lang của Lục Quân Khải, là a cha của Lục Tiểu Bảo. Đời này, ta chỉ có một phu quân, cũng chỉ nhận một mái nhà là Lục phủ. Những chuyện cũ không hợp lễ kia, từ nay mong Thẩm công tử đừng nhắc lại nữa.”

Không khí trong hoa sảnh như bị kéo căng đến cực hạn.

Thẩm Văn Minh đứng dưới cành mai, sắc mặt trắng xanh đan xen, nụ cười ôn hòa trên môi gần như không còn giữ nổi. Hắn chưa bao giờ nghĩ Lâm Nhạc sẽ nói những lời này, càng không nghĩ người từng vì hắn mà bất chấp tất cả lại có ngày trước mặt mọi người phủi sạch quan hệ với hắn. Nhưng điều khiến hắn khó chịu hơn cả không phải là mất mặt, mà là ánh mắt Lâm Nhạc khi nhìn hắn quá lạnh, lạnh đến mức như thật sự chưa từng yêu hắn.

Đúng lúc ấy, một gia nhân Thẩm gia vội vã chạy từ ngoài viện vào, sắc mặt hoảng loạn đến mức quên cả hành lễ. Hắn ghé sát bên tai Thẩm Văn Minh nói nhỏ vài câu, nhưng vì quá vội nên vẫn lọt ra vài chữ không rõ ràng.

“... Vị cô nương ở ngõ Đông... đang khóc trước cửa phủ... nói trong bụng đã có cốt nhục của công tử...”

Cả hoa sảnh trong nháy mắt lặng ngắt.

Lâm Nhạc ôm Tiểu Bảo, khóe môi chậm rãi cong lên một độ cong rất nhạt.

Vở kịch hay của Thẩm Văn Minh, cuối cùng cũng bắt đầu rồi.

Hết chương 6

← Trước Sau →
💬 Bình luận

Bình luận 💬 0