Chương 10: Lời Đồn Và Lời Thề
Quản gia nghe Lâm Nhạc nói muốn đến Lâm phủ thì hơi chần chừ, không phải vì ông dám ngăn cản chủ tử, mà là chuyện bên ngoài vừa mới nổi lên, nếu lúc này quân lang vội vàng ra ngoài, chỉ sợ lại rơi vào miệng lưỡi người đời. Ba năm nay, trong kinh thành chưa từng thiếu lời đàm tiếu về Lâm Nhạc và Thẩm Văn Minh, nhưng trước kia quân lang không để tâm, thậm chí có lúc còn vì những lời ấy mà sinh ra vài phần chấp niệm khó hiểu, giống như chỉ cần người đời còn nhắc đến hai chữ tình cũ, y và Thẩm Văn Minh vẫn chưa hoàn toàn đứt đoạn. Nhưng hôm nay khác rồi, Lâm Nhạc vừa mới trước mặt mọi người nhận Lục Quân Khải là phu quân duy nhất, Thẩm gia liền lập tức tung lời đồn kéo y vào vũng bùn, rõ ràng là muốn ép y không thể đứng sạch sẽ bên cạnh Lục tướng quân.
Lâm Nhạc nhìn ra sự lo lắng của quản gia, nhưng y không thay đổi chủ ý. Kiếp trước, chính vì y luôn do dự, luôn bị Thẩm Văn Minh dùng cái gọi là tình nghĩa xưa cũ trói buộc, nên mỗi lần có lời đồn nổi lên, người chịu tổn thương đều là Lục Quân Khải và Lục Tiểu Bảo. Hắn không tranh biện vì giữ thể diện cho y, con còn nhỏ không hiểu vì sao người ngoài nhìn mình bằng ánh mắt thương hại, còn y thì ngu muội đứng giữa đám sương mù ấy, tưởng mình là người khổ nhất. Nay nghĩ lại, y chỉ thấy bản thân kiếp trước vừa đáng thương vừa đáng giận, đáng thương vì bị lừa đến chết không toàn thây, đáng giận vì trước khi chết vẫn làm đau những người thật lòng yêu mình.
“Ta biết ngươi lo điều gì.” Lâm Nhạc chậm rãi nói, bàn tay vẫn đặt trên vai Tiểu Bảo, nhẹ nhàng vuốt lại nếp áo nhỏ của bé. “Nhưng có những lời nếu hôm nay không nói rõ, ngày mai sẽ thành một tầng bụi bẩn phủ lên danh dự của Lục gia. Ta không thể để phu quân ở quân doanh còn phải nghe người khác bàn tán về phu lang mình, càng không thể để Tiểu Bảo lớn lên trong những lời mập mờ không sạch sẽ ấy.”
Quản gia nghe đến đó, sống mũi bỗng cay cay. Ông đã hầu hạ Lục phủ nhiều năm, tận mắt nhìn tướng quân từ một thiếu niên trưởng thành thành nam nhân có thể chống đỡ cả một phủ. Ông cũng tận mắt nhìn thấy sau khi thành thân, tướng quân đã vì Lâm Nhạc mà nhẫn nhịn bao nhiêu. Trước kia ông từng có oán, oán vị quân lang này không biết trân trọng, oán y làm lạnh lòng tướng quân, oán y ngay cả tiểu công tử đáng yêu như vậy cũng nỡ xa lánh. Nhưng mấy ngày nay, từng việc Lâm Nhạc làm đều rơi vào mắt ông, nếu nói vẫn hoàn toàn không tin thì là giả, nhưng nếu nói lập tức tin hết, ông cũng giống Lục Quân Khải, không dám.
Tiểu Bảo không hiểu hết lời người lớn, nhưng nghe thấy tên mình liền ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ trắng mềm hiện rõ vẻ nghiêm túc. Bé dùng hai tay ôm lấy cánh tay Lâm Nhạc, giọng non nớt nhưng cố ra dáng chững chạc: “A cha muốn đi gặp ngoại tổ mẫu ạ? Tiểu Bảo cũng đi, Tiểu Bảo bảo vệ a cha.”
Lâm Nhạc cúi đầu nhìn con, trái tim lập tức mềm đến không còn hình dạng. Cục bông nhỏ của y hôm nay mặc áo bông màu vàng nhạt, viền cổ áo lót lông trắng, gương mặt mềm mại được ôm giữa lớp lông ấy càng giống một viên bánh nếp vừa hấp chín, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta muốn ôm vào lòng xoa nắn. Y khom người bế con lên, hôn lên má bé một cái rồi dịu giọng nói: “Tiểu Bảo còn nhỏ, hôm nay bên ngoài lạnh, lại nhiều người nói chuyện không hay, a cha không nỡ để con nghe. Con ngoan ngoãn ở nhà đợi a cha, được không?”
Tiểu Bảo lập tức hơi xịu mặt, nhưng bé là đứa trẻ rất ngoan, dù trong lòng không nỡ vẫn không khóc nháo. Bé chỉ ôm cổ Lâm Nhạc chặt hơn, cọ khuôn mặt mềm vào má y, nhỏ giọng hỏi: “Vậy a cha có về sớm không? A cha đừng đi lâu quá, Tiểu Bảo sẽ nhớ người.”
Một câu ấy khiến Lâm Nhạc suýt nữa không nhịn được mà đổi ý mang con theo. Kiếp trước, Tiểu Bảo cũng từng dùng ánh mắt như vậy nhìn y, nhưng khi đó y chỉ thấy phiền, cảm thấy đứa trẻ này giống Lục Quân Khải quá, mỗi lần xuất hiện đều nhắc y nhớ đến cuộc hôn nhân mình không muốn thừa nhận. Nay được bé toàn tâm toàn ý dựa vào, y mới hiểu hóa ra tình yêu của con trẻ thuần khiết đến vậy, chỉ cần a cha quay đầu nhìn bé một cái, bé đã vui vẻ đem cả thế giới nhỏ bé của mình dâng lên. Lâm Nhạc ôm con thật chặt, giọng mềm đến mức nha hoàn bên cạnh cũng phải cúi đầu che đi khóe mắt đỏ lên: “A cha sẽ về sớm. Trước khi phụ thân trở về, a cha nhất định cũng về. Chúng ta còn phải cùng đợi phụ thân dùng cơm tối, không phải sao?”
Tiểu Bảo nghe đến phụ thân liền lập tức nhớ ra viên kẹo để dành buổi sáng. Bé vội vàng vùng xuống khỏi lòng Lâm Nhạc, chạy lạch bạch đến chiếc hộp nhỏ trên bàn, dùng hai bàn tay nâng viên kẹo bọc giấy dầu như nâng bảo vật. Bé đưa đến trước mặt Lâm Nhạc, nghiêm túc dặn dò: “A cha cầm theo một viên đi. Nếu có người xấu làm a cha buồn, a cha ăn kẹo sẽ ngọt lại. Nhưng viên này là của a cha thôi, viên của phụ thân con đã cất riêng rồi.”
Lâm Nhạc nhận lấy viên kẹo, nước mắt suýt nữa rơi xuống ngay trước mặt con. Y nắm viên kẹo trong lòng bàn tay, cảm giác nhỏ bé ấy lại nặng hơn cả vàng ngọc. Trên đời này từng có người dùng châu báu lừa y vào vực sâu, nhưng chỉ có tiểu ca nhi trước mặt dùng một viên kẹo vụng về che chở tâm trạng của y. Y cúi xuống hôn lên trán con, trân trọng cất viên kẹo vào tay áo: “Được, a cha mang theo. Có kẹo của Tiểu Bảo, a cha nhất định sẽ không buồn.”
Sau khi dặn nhũ mẫu chăm sóc Tiểu Bảo, Lâm Nhạc thay một bộ y phục chỉnh tề rồi lên xe đến Lâm phủ. Lần này y không chọn màu quá nhạt như thường ngày, mà mặc áo choàng xanh sẫm viền lông trắng, tóc vấn bằng ngọc quan giản dị, vết bớt hoa sen trên cánh tay được tay áo che kín. Y vốn là ca nhi, dung mạo thanh nhã, thân hình mảnh mai hơn hán tử bình thường, nhưng khi ngồi trong xe ngựa, sống lưng lại thẳng tắp, ánh mắt bình tĩnh đến mức ngay cả nha hoàn đi theo cũng cảm thấy quân lang hôm nay có một loại khí độ rất khác. Không còn là người bị quá khứ kéo đi, cũng không còn là ca nhi yếu đuối bị lời đồn làm lung lay, mà giống như người đã đi qua sinh tử, cuối cùng biết thứ gì nên giữ, thứ gì nên chặt đứt.
Xe ngựa vừa đến Lâm phủ, người gác cổng đã vội vàng vào bẩm báo. Lâm phu nhân nghe tin thì lập tức ra đón, trên mặt vừa lo vừa sốt ruột. Hiển nhiên lời đồn bên ngoài cũng đã truyền đến tai Lâm gia, chỉ là bà còn chưa kịp sai người sang Lục phủ hỏi, Lâm Nhạc đã tự mình tới. Vừa thấy nhi tử bước xuống xe, bà lập tức nắm tay y, thấp giọng hỏi: “Sao con lại tự mình đến lúc này? Bên ngoài đang có người nói bậy, nếu gặp kẻ nhiều chuyện thì phải làm sao?”
Lâm Nhạc nhìn mẫu thân, trong lòng ấm lên. Kiếp trước, mỗi lần có chuyện liên quan đến Thẩm Văn Minh, mẫu thân luôn là người lo lắng nhất, nhưng khi ấy y lại cho rằng bà thiên vị Lục Quân Khải, cố ý chia rẽ mối tình của mình. Nay nghe cùng một câu lo lắng, y mới biết đây không phải ràng buộc, mà là yêu thương. Y nắm lại tay mẫu thân, dịu giọng nói:
“Nương, con đến chính vì bên ngoài có người nói bậy. Nếu con trốn trong Lục phủ, bọn họ càng nói càng hăng, lại cho rằng con chột dạ. Hôm nay con muốn mượn Lâm gia làm chứng, cũng muốn để phụ thân mẫu thân biết rõ thái độ của con.”
Lâm phu nhân nhìn y hồi lâu, cuối cùng thở dài. “Con thật sự đã nghĩ kỹ rồi?”
“Con đã nghĩ kỹ.” Lâm Nhạc đáp rất chắc chắn. “Con không muốn để phu quân vì con mà chịu thêm nửa phần nhục nhã, cũng không muốn để Tiểu Bảo sau này nghe người ta nhắc đến a cha mình bằng những lời không sạch sẽ. Thẩm Văn Minh muốn kéo con xuống nước, vậy con sẽ đứng trước mặt mọi người nói rõ, ta và hắn từ nay về sau không còn bất cứ liên quan gì.”
Lâm phu nhân nghe đến tên Lục Quân Khải và Tiểu Bảo từ miệng y, ánh mắt không khỏi mềm đi. Người làm mẹ luôn nhạy cảm, bà nhìn ra trong lòng Lâm Nhạc thật sự đặt hai người kia vào vị trí quan trọng. Sự thay đổi này khiến bà vừa mừng vừa đau, mừng vì nhi tử cuối cùng biết quay đầu, đau vì không biết y đã phải trải qua điều gì mới có thể trong một thời gian ngắn trở nên quyết tuyệt như vậy. Bà không hỏi thêm, chỉ nắm tay y dẫn vào trong: “Phụ thân con đang ở thư phòng, đại ca con cũng vừa về. Chuyện này không thể chỉ để con một mình gánh.”
Lâm Nhạc theo mẫu thân vào thư phòng. Lâm phụ đang ngồi sau án, sắc mặt âm trầm hơn thường ngày, bên cạnh còn có một nam nhân trẻ tuổi khoảng hai mươi lăm, dung mạo tuấn lãng, khí chất ôn hòa nhưng ánh mắt sắc bén. Đó là đại ca của Lâm Nhạc, Lâm Tĩnh Viễn. Kiếp trước, sau khi y cố chấp gả vào Thẩm gia, người phản đối kịch liệt nhất chính là vị huynh trưởng này. Khi ấy Lâm Tĩnh Viễn từng chỉ vào mặt Thẩm Văn Minh mắng hắn là kẻ ngụy quân tử, nhưng y không tin, còn vì Thẩm Văn Minh mà nói lời tổn thương huynh trưởng. Về sau Lâm gia suy sụp, Lâm Tĩnh Viễn vì cứu gia nghiệp mà lao lực quá độ, cuối cùng chết bệnh trên đường đi đòi nợ, đến chết cũng không chịu để người báo tin cho y.
“Đại ca.”
Lâm Nhạc vừa gọi một tiếng, cổ họng đã nghẹn lại. Lâm Tĩnh Viễn vốn đang tức giận vì lời đồn bên ngoài, nghe giọng y như vậy thì hơi sững, ánh mắt lập tức dịu xuống. Dù từng giận đệ đệ hồ đồ đến mức muốn đánh cho tỉnh, nhưng rốt cuộc vẫn là người mình thương từ nhỏ đến lớn, thấy y sắc mặt tái nhợt đứng trước mặt, trong lòng hắn lập tức mềm đi quá nửa. Hắn bước tới, cau mày nhìn y: “Sao lại một mình chạy đến đây? Lục Quân Khải đâu? Hắn để mặc người ngoài nói đệ như vậy sao?”
Nếu là trước kia, Lâm Nhạc chắc chắn sẽ lập tức bênh vực Thẩm Văn Minh hoặc lạnh mặt nói không liên quan đến Lục Quân Khải. Nhưng hôm nay y chỉ lắc đầu, nghiêm túc đáp: “Phu quân ở quân doanh, chưa chắc đã biết chuyện. Hơn nữa chuyện này vốn là Thẩm gia nhằm vào đệ, đệ không muốn chưa gì đã để chàng phải ra mặt thay. Đại ca, trước kia đệ hồ đồ khiến mọi người lo lắng, nhưng lần này đệ biết mình nên làm gì.”
Hai chữ “phu quân” từ miệng y nói ra khiến Lâm Tĩnh Viễn rõ ràng khựng lại. Hắn nhìn Lâm Nhạc thật kỹ, như muốn xác nhận đệ đệ mình có phải lại đang giận dỗi hay không. Nhưng ánh mắt Lâm Nhạc quá trong, quá bình tĩnh, không có nửa phần mơ hồ vì Thẩm Văn Minh, càng không có vẻ miễn cưỡng khi nhắc đến Lục Quân Khải. Lâm Tĩnh Viễn im lặng một lát, rồi quay sang Lâm phụ. “Phụ thân, nếu Nhạc nhi đã quyết tâm, vậy Lâm gia cũng nên tỏ thái độ. Thẩm gia tung lời đồn không chỉ bôi nhọ Nhạc nhi, mà còn xem Lâm gia chúng ta như quả hồng mềm muốn bóp thế nào cũng được.”
Lâm phụ đặt mạnh chén trà xuống án, giọng lạnh đi: “Ta đã sai người tra. Lời đồn truyền ra từ mấy quán trà gần Thẩm phủ, người nói chuyện đều là kẻ lạ mặt được bạc thuê đến. Thẩm gia muốn phủi sạch chuyện cô nương kia, lại không dám trực tiếp đắc tội Lục gia, nên mới kéo Nhạc nhi vào. Bọn họ nghĩ chỉ cần nhắc đến chuyện cũ, người ngoài sẽ tự động tin rằng mọi việc là do Nhạc nhi vì yêu sinh hận.”
Lâm Nhạc nghe vậy, ánh mắt không hề bất ngờ. Đây đúng là cách làm của Thẩm Văn Minh. Hắn quen dùng những lời nửa thật nửa giả để người khác tự suy diễn, còn bản thân thì đứng ngoài giữ vẻ trong sạch. Nếu sự việc thành công, Lâm Nhạc sẽ bị mang tiếng ghen tuông độc ác; nếu thất bại, hắn vẫn có thể nói đó chỉ là lời đồn vô căn cứ, bản thân không biết gì. Kiếp trước, y đã bị loại thủ đoạn này lừa gạt nhiều lần, bây giờ nghĩ lại từng bước đều thấy rõ ràng đến buồn cười.
“Phụ thân, con muốn nhờ người làm một việc.” Lâm Nhạc chậm rãi nói. “Xin người lấy danh nghĩa Lâm gia gửi lời đến vài nhà thân thiết hôm qua có mặt tại thọ yến, nói rằng con đã cùng phu quân hòa thuận, hôm qua trước mặt mọi người cũng đã nói rõ không còn quan hệ riêng với Thẩm Văn Minh. Còn việc Tần cô nương ở ngõ Đông, nếu Thẩm gia thật sự trong sạch thì nên báo quan điều tra, chứ không nên để lời đồn kéo một ca nhi đã thành thân như con vào chuyện hậu viện nhà họ.”
Lâm phụ nhìn y, trong mắt lóe lên vẻ tán thưởng hiếm có. Lời này không quá gay gắt, nhưng mỗi câu đều đâm trúng điểm yếu của Thẩm gia. Một khi Lâm gia truyền thái độ ra ngoài, những người có mặt hôm qua đều sẽ nhớ lại Lâm Nhạc đã công khai cắt đứt quan hệ với Thẩm Văn Minh. Khi đó nếu Thẩm gia còn muốn nói y vì yêu sinh hận thì sẽ tự mâu thuẫn. Còn chuyện báo quan, càng là một mũi tên hiểm. Nếu Thẩm gia thật sự báo quan, thân danh của Thẩm Văn Minh sẽ bị lôi ra tra xét; nếu không báo, người ngoài sẽ càng nghi ngờ bọn họ chột dạ.
Lâm Tĩnh Viễn nhìn đệ đệ mình, ánh mắt phức tạp nhưng cũng có chút vui mừng. “Nhạc nhi, những lời này là ngươi tự nghĩ?”
Lâm Nhạc khẽ gật đầu. “Vâng.”
“Thật sự buông được Thẩm Văn Minh rồi?”
Lâm Nhạc ngẩng đầu nhìn huynh trưởng, lần này không né tránh. “Đại ca, trước kia là đệ có mắt không tròng. Người như Thẩm Văn Minh, không đáng để đệ nhớ thêm nửa phần. Đệ từng vì hắn làm tổn thương quá nhiều người, về sau sẽ không nữa.”
Lâm Tĩnh Viễn nghe đến đây, vành mắt bỗng đỏ lên rất khẽ, nhưng hắn lập tức nghiêng mặt che đi. Người ngoài chỉ thấy đại công tử Lâm gia ôn hòa nhã nhặn, nhưng trong nhà ai cũng biết hắn thương đệ đệ này nhất. Năm đó khi Lâm Nhạc bị hạ dược phải gả cho Lục Quân Khải, hắn từng thức trắng mấy đêm điều tra, chỉ tiếc khi đó chứng cứ bị người xóa quá sạch, còn Lâm Nhạc lại một lòng tin Thẩm Văn Minh vô tội, khiến mọi việc rơi vào ngõ cụt. Nay cuối cùng nghe y nói buông được, Lâm Tĩnh Viễn vừa nhẹ nhõm vừa đau lòng, như thể đợi câu này đã đợi suốt ba năm.
“Buông được là tốt.” Hắn thấp giọng nói. “Lục Quân Khải tuy mặt lạnh, nhưng phẩm tính hơn Thẩm Văn Minh không biết bao nhiêu lần. Ngươi đối xử với hắn tốt một chút, hắn sẽ không phụ ngươi.”
Lâm Nhạc cúi mắt, trong lòng đau âm ỉ. “Đệ biết. Đệ sẽ đối xử với chàng thật tốt.”
Lâm gia hành động rất nhanh. Chưa đến nửa canh giờ, quản sự đã được phái đi các phủ thân thiết, lời nói truyền ra không hề thêm mắm dặm muối, chỉ thuật lại đúng những gì xảy ra tại thọ yến. Lâm Nhạc không trốn trong hậu viện, cũng không khóc lóc kể lể, mà cùng Lâm phụ và Lâm Tĩnh Viễn ngồi trong thư phòng bàn bạc từng bước. Y biết chỉ như vậy chưa đủ để đánh ngã Thẩm Văn Minh, nhưng đủ để cắt đứt đường Thẩm gia muốn mượn tên y chuyển hướng dư luận. Một khi y đứng vững bên phía Lục Quân Khải, cái gọi là tình cũ của Thẩm Văn Minh sẽ biến thành trò cười tự hắn dựng lên.
Đến xế chiều, tin tức bên ngoài quả nhiên đổi hướng. Người ta bắt đầu nhắc lại rằng hôm qua chính Lâm Nhạc đã nói trước mặt mọi người, đời này chỉ có một phu quân là Lục tướng quân. Cũng có người nói Thẩm Văn Minh gọi tên riêng của Lục quân lang trước mặt khách khứa, quả thật không hợp lễ. Còn chuyện Tần Tuyết Nương, càng truyền càng rõ, thậm chí có người ở ngõ Đông nói đã từng tận mắt thấy xe ngựa Thẩm gia đón nàng vào cửa sau mấy lần. Lời đồn mới đè lời đồn cũ, Thẩm gia vốn muốn kéo Lâm Nhạc xuống nước, ngược lại khiến cái tên Thẩm Văn Minh bị đặt trên đầu sóng ngọn gió.
…..
Khi Lục Quân Khải biết chuyện, đã là lúc hắn từ quân doanh trở về. Hắn vốn nghe được vài lời đồn trên đường, sắc mặt lập tức lạnh xuống, gần như không kịp thay giáp đã định sai người tra rõ. Nhưng vừa về đến Lục phủ, quản gia đã bẩm báo Lâm Nhạc đã đến Lâm phủ xử lý, còn đem những lời y nói thuật lại tường tận. Lục Quân Khải đứng dưới mái hiên, tuyết tan rơi từng giọt bên cạnh, rất lâu không lên tiếng. Hắn vốn tưởng y sẽ sợ, sẽ trốn, thậm chí có lẽ lại vì Thẩm Văn Minh mà mềm lòng, nhưng y không những không lùi, còn tự mình đứng ra bảo vệ danh dự của Lục phủ.
“Quân lang hiện đang ở đâu?” Hắn hỏi.
“Đã về phủ được một lúc, đang ở phòng phía đông cùng tiểu công tử đợi tướng quân dùng cơm.” Quản gia nói đến câu này, giọng không giấu được chút vui mừng. “Quân lang còn dặn phòng bếp hầm canh nóng, nói hôm nay trời lạnh, tướng quân từ quân doanh trở về nên uống trước một bát.”
Lục Quân Khải không nói gì nữa, chỉ bước nhanh về phía viện chính. Khi đến trước cửa, hắn bỗng nghe thấy tiếng cười trong trẻo của Tiểu Bảo từ bên trong vọng ra. Đứa bé dường như đang kể chuyện gì đó, giọng nói mềm mại lại hưng phấn: “A cha, con để dành kẹo cho phụ thân rồi, nhưng con chỉ liếm một chút thôi, thật đó, chỉ một chút xíu!”
Lâm Nhạc bật cười bất đắc dĩ. “Liếm rồi còn để dành sao?”
“Còn ngọt mà.” Tiểu Bảo nghiêm túc biện minh. “Phụ thân ăn vẫn vui.”
Lục Quân Khải đứng ngoài cửa, khóe môi vốn lạnh cứng khẽ động một chút. Trong phòng có ánh nến ấm, có mùi canh nóng, có tiếng Tiểu Bảo líu ríu và giọng Lâm Nhạc dịu dàng đáp lời. Hắn bỗng nhớ đến lời Lâm Nhạc buổi sáng: em và Tiểu Bảo đợi chàng dùng cơm tối. Hóa ra bọn họ thật sự đang đợi hắn.
Khi hắn bước vào, Tiểu Bảo là người nhìn thấy đầu tiên. Đứa bé lập tức nhảy khỏi ghế nhỏ, ôm viên kẹo bọc giấy dầu chạy lạch bạch về phía hắn. “Phụ thân về rồi! Đây là kẹo con để dành cho người. Con chỉ liếm một chút thôi, phụ thân đừng chê nhé.”
Lục Quân Khải cúi người bế con lên, nhìn viên kẹo bị giấy dầu bọc lại hơi méo trong tay bé, ánh mắt dịu đi đến mức chính hắn cũng không nhận ra. “Không chê.”
Tiểu Bảo lập tức vui vẻ, quay đầu gọi Lâm Nhạc: “A cha, phụ thân nói không chê!”
Lâm Nhạc đứng bên bàn, trên người mặc áo trong màu trắng ngà, tóc chỉ dùng một cây trâm ngọc vấn lỏng sau đầu. Y nhìn Lục Quân Khải bế con, ánh mắt mềm mại mà sáng trong. “Phu quân về rồi. Canh còn nóng, chàng rửa tay rồi dùng cơm nhé.”
Lục Quân Khải nhìn y. Hôm nay ngoài kia lời đồn nổi lên, y một mình về Lâm phủ đối mặt với phụ mẫu huynh trưởng, thay hắn và Lục gia chặn lại bao nhiêu điều khó nghe. Nhưng giờ phút này, y không kể công, không than mệt, chỉ như một phu lang bình thường đợi phu quân về nhà, nói canh còn nóng. Trong lòng hắn bỗng có thứ gì đó nặng nề lắng xuống, rồi lại chậm rãi mềm ra.
Sau bữa cơm, Tiểu Bảo nhất quyết ngồi giữa hai người, một tay nắm tay phụ thân, một tay nắm tay a cha, vừa ăn vừa kể mình hôm nay đã ngoan ngoãn ở nhà đợi thế nào. Lâm Nhạc thỉnh thoảng gắp thức ăn cho con, lại múc canh cho Lục Quân Khải, còn Tiểu Bảo thì rất bận rộn, vừa ăn vừa giám sát phụ thân có uống canh không, a cha có ăn rau không. Đứa bé xinh đẹp đáng yêu như cục bông nhỏ được đặt giữa bàn ăn, mỗi câu nói đều khiến bầu không khí vốn có chút trầm lặng trở nên ấm áp hơn. Lục Quân Khải nhìn con, lại nhìn Lâm Nhạc, lần đầu tiên trong ba năm cảm thấy bữa cơm trong nhà không còn giống một nghi thức lạnh lẽo, mà thật sự có mùi vị của gia đình.
Đêm đó, Lâm Nhạc vẫn để Tiểu Bảo ngủ ở giường lớn cùng hai người. Tiểu Bảo ôm thỏ vải nằm giữa, trước khi ngủ còn nghiêm túc kiểm tra tay phụ thân và a cha đã đặt gần nhau chưa. Lâm Nhạc bật cười nhưng vẫn thuận theo con, chủ động đặt tay mình bên cạnh tay Lục Quân Khải. Tiểu Bảo hài lòng kéo hai bàn tay lại gần, sau đó hôn lên mu bàn tay của mỗi người một cái, giọng mềm như mây: “Cả nhà ngủ ngon. Ngày mai cũng phải ở cùng nhau.”
Lâm Nhạc cúi xuống hôn con. “Ngủ ngon, cục bông nhỏ của a cha.”
Lục Quân Khải im lặng nhìn hai cha con, sau đó cũng cúi đầu rất nhẹ hôn lên trán Tiểu Bảo. Đứa bé lập tức vui đến mức cười trong chăn, nhưng vì quá buồn ngủ nên chẳng mấy chốc đã thiếp đi. Trong bóng tối, Lâm Nhạc nghe tiếng thở đều đều của con, lòng dần yên lại. Một lát sau, y khẽ gọi: “Phu quân.”
“Ừ.”
“Hôm nay chuyện bên ngoài, em đã tự ý về Lâm phủ xử lý. Nếu có chỗ nào không thỏa đáng, chàng nói với em.”
Lục Quân Khải im lặng rất lâu. Lâm Nhạc tưởng hắn sẽ trách mình quá mạo hiểm, hoặc hỏi vì sao không đợi hắn trở về. Nhưng cuối cùng, hắn chỉ thấp giọng nói: “Em làm rất tốt.”
Chỉ bốn chữ ấy khiến mắt Lâm Nhạc lập tức nóng lên. Y quay đầu nhìn hắn trong bóng tối, dù chỉ thấy đường nét mơ hồ nhưng vẫn cảm nhận được sự dịu xuống trong giọng nói của hắn. Kiếp trước y từng làm bao nhiêu chuyện sai lầm chỉ để đổi lấy một câu khen giả dối của Thẩm Văn Minh, còn nay một câu “em làm rất tốt” của Lục Quân Khải lại khiến trái tim y vừa đau vừa ấm, như người đi qua bão tuyết cuối cùng nghe thấy tiếng gọi mình về nhà.
Y khẽ mỉm cười, giọng nghẹn nhưng bình yên: “Sau này em sẽ còn làm tốt hơn.”
Lục Quân Khải không đáp, nhưng bàn tay đặt bên cạnh Tiểu Bảo chậm rãi dịch lại gần, cuối cùng nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay Lâm Nhạc. Động tác ấy rất nhẹ, gần như chỉ là một lần chạm thử, nhưng Lâm Nhạc lại lập tức nắm lấy, giống như đã chờ rất lâu. Giữa hai người vẫn còn Tiểu Bảo ngủ say, vẫn còn ba năm tổn thương chưa thể xóa trong một sớm một chiều, nhưng hơi ấm từ bàn tay kia truyền đến là thật. Lâm Nhạc nhắm mắt, lần đầu tiên sau khi trọng sinh cảm thấy mình không chỉ đang cố gắng sửa sai, mà thật sự đang từng chút kéo hạnh phúc trở về.
…..
Nhưng y không biết rằng, ngay trong đêm ấy, một phong thư đã được lặng lẽ đưa vào cửa sau Thẩm phủ. Người đưa thư mặc áo choàng xám, cúi đầu tránh khỏi ánh đèn, sau khi giao thư xong liền biến mất trong ngõ tối. Thẩm Văn Minh ngồi trong thư phòng, mở phong thư ra, sắc mặt vốn âm trầm bỗng thay đổi khi nhìn thấy dòng chữ bên trong.
Trên giấy chỉ có một câu.
“Muốn xoay chuyển cục diện, hãy bắt đầu từ đứa trẻ của Lục gia.”
Hết chương 10
Bình luận 💬 0