Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TA ĐÓNG GIẢ ĐẠO LỮ CỦA ÔN THẦN

Chương 3: Chiếc Đuôi Chỉ Xuất Hiện Khi Nói Thật

Chương 1: Ôn Thần Cần Một Đạo Lữ Chương 2: Buổi Sát Hạch Đầu Tiên Làm Sập Nửa Cung Điện Chương 3: Chiếc Đuôi Chỉ Xuất Hiện Khi Nói Thật Chương 4: Đạo Lữ Giả Phải Ngủ Chung Chương 5: Tai Họa Luôn Rơi Vào Người Hắn Chương 6: Ta Bắt Đầu Nói Dối Không Ngon Miệng Chương 7: Người Điều Khiển Vận Rủi Chương 8: Lời Vu Oan Lớn Nhất Thiên Giới Chương 9: Lần Đầu Tiên Ta Nói Thật Bằng Miệng Chương 10: Ôn Thần Có Gia Đình Chương 11: Ôn Thần Giấu Ta Một Bí Mật
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 3: Chiếc Đuôi Chỉ Xuất Hiện Khi Nói Thật

Di Tẫn Lâu giữ chóp đuôi của ta dưới mái hiên Tịch Tai điện, vẻ mặt bình thản như thể trong tay hắn chỉ là một dải lụa bạc vừa bị gió thổi tới. Hai chân ta vẫn còn mềm sau cái vuốt vừa rồi, một tay phải bám lấy cánh tay hắn mới đứng vững được. Bậc đá dưới chân đã nứt, tấm ngói trên mái cũng rung lên khe khẽ, vậy mà thứ khiến ta sợ nhất lúc này lại là ánh mắt kiên nhẫn của vị Ôn thần trước mặt.

“Nó tự nói với ngài thế nào?” Ta cố kéo đuôi về, không thành công, đành cười lấy lòng. “Hay ngài nghe nhầm tiếng gió? Tịch Tai điện quanh năm mây xám, gió ở đây thích ăn nói lung tung lắm.”

“Gió không quấn lấy ta mỗi khi em lo lắng.” Di Tẫn Lâu buông chóp đuôi, nhưng ngay khi được tự do, cái thứ phản chủ ấy lại vòng qua cổ tay hắn. Hắn nhìn nó một lúc rồi nhìn ta. “Cũng không sáng lên khi em nói rằng không muốn tai họa chạm vào ta.”

Ta lặng lẽ đưa tay che mặt.

Đuôi bạc là bí mật mất mặt nhất của đời ta. Yêu quái hấp thụ lời nói dối vốn rất hiếm, bởi tổ tiên chúng ta hoặc bị người đời đánh chết vì chuyên rình nghe chuyện riêng, hoặc chết đói vì tu hành trong núi sâu không có ai nói dối. Ta may mắn hơn một chút, từ nhỏ đã biết chen vào nơi đông người, còn luyện được bản lĩnh mặt không đổi sắc dù trong lòng đã chạy xa tám dặm.

Chỉ có chiếc đuôi này không chịu phối hợp.

Nó không xuất hiện khi ta nói những sự thật bình thường như hôm nay trời nhiều mây, Tịch Tai điện vừa rơi ba viên ngói hay trong kho của Di Tẫn Lâu có rất nhiều linh thạch. Nó chỉ xuất hiện khi lời thật kia chạm đến nơi sâu nhất trong lòng, đặc biệt là những cảm xúc ta không muốn thừa nhận. Nói cách khác, chỉ cần chiếc đuôi ló ra, tất cả sự khéo léo trên miệng ta đều trở thành trò cười.

“Vào trong trước.” Ta nhìn mái hiên đang rung ngày càng mạnh, kéo tay áo Di Tẫn Lâu. “Nếu đứng đây nói tiếp, chưa chắc điện của ngài còn đủ nóc để che mưa.”

“Điện của chúng ta.”

Ta quay sang nhìn hắn.

Di Tẫn Lâu đã bước qua cửa, giọng điệu vẫn không chút gợn sóng, giống như chỉ sửa một lỗi nhỏ trong sổ vận. “Em là đạo lữ của ta. Trong thời gian sát hạch, nơi này cũng là điện của em.”

Ta theo sau, nhìn góc tay áo bị cháy của hắn khẽ lay động trước mắt. Một câu nói đơn giản như vậy không mang theo lời dối trá, cũng không có ý lấy lòng, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến phần đuôi giấu sau áo nóng lên. Ta lập tức véo mạnh vào cánh tay mình, tự nhắc bản thân nơi này mỗi tháng trả năm mươi viên linh thạch, nhất thời cảm động cũng rất bình thường.

Trong chính điện, chiếc bàn đá hôm qua đã vỡ được thay bằng một bàn gỗ mới. Trên bàn đặt hai chén trà, một chén ở phía Di Tẫn Lâu, chén còn lại hiển nhiên dành cho ta. Ta vừa ngồi xuống, chân ghế phát ra một tiếng kẽo kẹt đáng ngờ, khiến ta lập tức đứng bật dậy.

Di Tẫn Lâu đưa tay đỡ lưng ghế, một lớp thần lực mỏng lan qua các mối nối. “Ngồi đi. Nó không gãy.”

“Ngài nói câu này nghe giống lời cuối cùng người ta nói trước khi ghế gãy lắm.”

“Ta đã gia cố.”

“Bể đá ở Hợp Duyên cung cũng được gia cố.”

“Không phải do ta.”

“Em biết.” Ta chậm rãi ngồi xuống, thử dồn một nửa trọng lượng lên ghế trước. Thấy nó vẫn còn nguyên, ta mới thở phào, nâng chén trà lên nhấp một ngụm. “Những sợi vận khí hôm qua không tự nhiên xuất hiện. Trước khi điện sập, em còn nghe thấy tiếng chuông.”

Di Tẫn Lâu ngước mắt. “Chuông của Túc Hành?”

“Nghe rất giống, nhưng em không dám chắc.” Ta đặt chén trà xuống, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Lúc ở Hợp Duyên cung, chuỗi chuông bên hông hắn từng tự rung. Sau đó trong bếp cũng có một âm thanh như vậy, nhưng cách một lớp mái ngói, lại lẫn giữa tiếng bát đĩa rơi nên em không phân biệt rõ.”

“Nhiều thần quan của Tư Vận ty dùng chuông dẫn vận. Chỉ dựa vào âm thanh chưa đủ kết luận.”

“Em cũng nghĩ vậy.” Ta chống cằm, nhớ lại nụ cười ôn hòa của Túc Hành tiên quân. “Có điều hắn kết luận ngài mất khống chế nhanh quá. Điện còn chưa sập xong, lời vu tội đã bay đến trước gạch ngói.”

“Ta sẽ điều tra.”

“Ngài định điều tra thế nào? Đến Tư Vận ty, đứng giữa điện rồi hỏi xem ai đang hại mình sao?”

Di Tẫn Lâu im lặng.

Nhìn vẻ mặt ấy, ta lập tức biết hắn thật sự từng nghĩ đến cách này. Một vị thần có thể cai quản tai họa, chống đỡ nửa tòa cung điện và sống qua mấy nghìn năm cô độc, nhưng trong chuyện lòng người lại thẳng đến mức khiến yêu quái chuyên ăn lời dối trá như ta phải đau đầu.

“Ngài không thể hỏi trực tiếp.” Ta kéo cuốn sổ nhỏ từ tay áo ra, lật đến trang mới. “Kẻ điều khiển vận rủi biết rõ thần lực của ngài, cũng biết mọi người vốn sợ Ôn thần. Hắn muốn biến mỗi vụ tai nạn thành bằng chứng ngài mất khống chế. Chúng ta vừa nghi ngờ đã đánh động hắn, sau này hắn chỉ cần giấu kỹ hơn.”

“Em có cách?”

“Chưa có.” Ta thành thật đáp xong mới thấy không ổn, vội bổ sung: “Nhưng em hiểu lời nói dối. Chỉ cần để em gặp hắn thêm vài lần, biết đâu sẽ ngửi ra điều gì đó.”

Di Tẫn Lâu nhìn ta. “Em thật sự có thể ăn lời nói dối?”

Ta khựng lại, cuối cùng vẫn phải quay về chuyện chiếc đuôi. Ta vốn hy vọng dùng việc điều tra để kéo sự chú ý của hắn sang nơi khác, không ngờ vị Ôn thần này tuy ít nói nhưng nhớ chuyện rất dai. Hắn không hối thúc, chỉ ngồi đối diện chờ đợi, ngón tay đặt bên chén trà còn nguyên vẹn hiếm hoi.

“Yêu lực của em sinh ra từ vọng ngôn.” Ta kéo chiếc đuôi bạc ra khỏi tay áo, đặt nó lên đùi để tránh nó lại tự tìm đến cổ tay hắn. “Người khác nói dối, em có thể hấp thụ một phần linh khí trong lời nói ấy. Lời dối lòng càng sâu thì mùi vị càng đậm, nhưng nếu mang ác ý quá nặng sẽ khó nuốt, giống như cơm trộn cát.”

“Vì vậy em thích Thiên giới?”

“Tiên nhân ở đây nói dối rất ngon.” Ta mỉm cười, phát hiện Di Tẫn Lâu không có vẻ tức giận mới nói tiếp. “Người phàm nói dối thường vì tiền bạc, sợ hãi hoặc che giấu vụng trộm. Các vị tiên gia lại khác, trong lòng muốn tranh quyền nhưng ngoài miệng nói vì tam giới, rõ ràng ghét nhau đến nghiến răng vẫn gọi một tiếng đạo hữu. Một câu nói có thể bọc ba tầng ý, ăn một lần no cả ngày.”

“Còn lời nói dối của em?”

“Em không thể tự ăn lời mình. Nếu được như vậy, em đã chẳng cần lên Thiên giới làm quan.” Ta nhìn hắn, hơi nghiêng đầu. “Ngài không thấy tên em đã nói rõ rồi sao? Phù Bất Chân, từ nhỏ đã được định sẵn phải sống không quá thật.”

“Chiếc đuôi thì sao?”

Ta vuốt lớp lông bạc mềm mại trên đùi, khó khăn lắm mới giữ nó nằm yên. “Nó chỉ xuất hiện khi em nói ra điều thật lòng. Không phải những chuyện ai cũng biết, mà là lời em thật sự để trong lòng, nhất là lúc em muốn phủ nhận nó.”

Di Tẫn Lâu suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Em thích linh thạch?”

“Thích.”

Chiếc đuôi lập tức ngẩng lên.

Ta nhìn nó, lại nhìn hắn. “Cái này không cần thử cũng biết.”

“Em sợ xui xẻo?”

“Rất sợ.”

Đuôi bạc dựng thẳng, sau đó tự cuộn quanh eo ta như muốn bảo vệ chủ nhân khỏi một tai họa chưa xuất hiện. Di Tẫn Lâu gật đầu, dường như đã hiểu được quy luật. Ta cảm thấy ánh mắt hắn quá mức chăm chú, lập tức thu đuôi vào trong áo.

“Đủ rồi. Đây không phải pháp khí đo thật giả của Hình điện, ngài đừng đem em ra thử từng câu.”

“Em sợ ta?”

“Không sợ.”

Một luồng linh khí đậm đà trôi vào bụng, ngọt đến mức ta suýt nấc. Chiếc đuôi không hề xuất hiện.

Di Tẫn Lâu bình tĩnh nói: “Lời này là giả.”

“Em chỉ sợ tai họa quanh ngài, không sợ bản thân ngài.” Ta chống tay lên bàn, nghiêm túc phân biệt. “Ngài nhìn xem, vừa gặp hai ngày, em đã suýt bị ghế đập, dao cắt, xà nhà nghiền, mái điện chôn. Sợ hãi là bản năng tự bảo vệ, không liên quan đến tình cảm cá nhân.”

“Vậy em ghét ta?”

“Không ghét.”

Chiếc đuôi bạc lại chui ra.

Lần này nó không chỉ xuất hiện mà còn bò qua mặt bàn, quấn lấy ngón tay Di Tẫn Lâu. Ta vội túm nó về, nhưng hắn đã nhìn thấy. Trong mắt hắn không có vẻ đắc ý, chỉ có một sự yên tĩnh rất lạ, như hồ nước đóng băng bỗng rơi xuống một cánh hoa nhỏ.

“Không ghét là thật.” Hắn nói.

“Không ghét chưa chắc là thích.” Ta cố giành lại đuôi. “Giữa ghét và thích còn có rất nhiều khoảng, chẳng hạn như không quan tâm, tạm chấp nhận, thấy đối phương có tiền nên nhẫn nhịn—”

“Em thấy ta có tiền nên nhẫn nhịn?”

“Đúng.”

Chiếc đuôi không những không trở về mà còn quấn thêm một vòng quanh ngón tay hắn.

Ta cứng họng.

Di Tẫn Lâu nhìn đuôi bạc, khóe môi dường như cong lên rất nhẹ. “Lời này không hoàn toàn thật.”

“Chiếc đuôi của em hôm qua bị xà nhà dọa, hôm nay vẫn còn hồ đồ.” Ta dùng cả hai tay kéo nó về, cuộn quanh eo mình ba vòng rồi nhét sâu vào trong áo. “Ngài không được hỏi nữa.”

“Câu cuối cùng.”

“Không.”

“Nếu hết ba tháng, em sẽ rời Tịch Tai điện?”

Ta đang cầm chén trà, đầu ngón tay bỗng dừng lại trên vành chén. Câu trả lời vốn rất rõ ràng. Ta đến đây làm quan, nhận lời đóng giả đạo lữ vì tiền lương và tiên tịch; kỳ sát hạch kết thúc, Di Tẫn Lâu giữ được thần vị, ta cũng không cần tiếp tục sống trong tòa điện mỗi ngày đều có thứ muốn rơi xuống đầu mình.

“Dĩ nhiên.” Ta nâng chén trà, che đi vẻ mặt. “Em còn phải xin một gian tiểu viện riêng, mở cửa sổ hướng nam, trước sân trồng cây linh quả. Tịch Tai điện quá lạnh, ở lâu không tốt cho đuôi.”

Không có chiếc đuôi nào xuất hiện.

Nhưng lời nói dối vừa trôi xuống bụng lại nhạt đến mức gần như không có mùi vị. Ta ngẩn ra, thử nuốt thêm một lần, vẫn chỉ cảm thấy một luồng linh khí mỏng manh tan nhanh trong kinh mạch. Rõ ràng ta đã nói dối, vậy mà lần đầu tiên trong đời, lời dối trá của chính mình khiến ta cảm thấy khó chịu.

Di Tẫn Lâu không hỏi thêm. Hắn rót trà vào chén ta, động tác rất chậm, như thể không nhận ra bàn tay ta đang siết chặt hơn bình thường.

“Em đã bao lâu không ăn?”

“Em vừa ăn ở Lăng Tiêu điện hôm qua.”

“Sau đó?”

“Hôm qua Minh Nguyệt tiên tử và Túc Hành tiên quân nói không ít câu. Em vẫn ổn.”

“Bao lâu không có lời nói dối, em sẽ yếu đi?”

Ta cân nhắc xem có nên khai thật hay không, nhưng vẻ mặt của hắn khiến ta biết mình khó mà lừa được. “Ba ngày sẽ đói, bảy ngày yêu lực suy yếu, nửa tháng bắt đầu mất hình người. Nếu lâu hơn nữa, có thể phải trở về nguyên hình ngủ say.”

Di Tẫn Lâu nhìn quanh chính điện vắng lặng. Ngoài hai chúng ta, cả Tịch Tai điện không có tiên đồng, không có thuộc hạ, đến con quạ ba chân ngoài cửa cũng đã chuyển sang giả chết ở một gốc cây xa hơn. Nơi này sạch sẽ, yên tĩnh, nhưng không có lấy một người để ta nghe trộm vài câu dối lòng.

“Ở cạnh ta, em sẽ đói.”

“Ban ngày em có thể ra ngoài.” Ta cười xua tay. “Thiên giới lớn như vậy, chỉ cần đi một vòng điện chủ sự là đủ no. Ngài không cần lo.”

“Ta không lo.”

Một lời nói dối rất vụng về rơi xuống.

Nó không được che bằng nụ cười, không có giọng điệu hoa mỹ, thậm chí Di Tẫn Lâu còn nói bằng vẻ mặt bình thản như đang đọc sổ tai họa. Vậy mà khi chạm vào yêu lực của ta, lời ấy lại ngọt đến mức đầu lưỡi tê nhẹ. Ta ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt hắn vẫn dừng trên mình.

“Ngài vừa nói dối?”

“Ta đang thử.”

“Ngài học nhanh đấy.” Ta đặt tay lên bụng, cảm nhận luồng linh khí ấm áp đang tan ra. “Có điều câu này quá ngắn, chỉ đủ lót dạ.”

Di Tẫn Lâu im lặng hồi lâu, dường như đang suy nghĩ một việc khó hơn chống đỡ cung điện sụp. Sau đó hắn ngồi thẳng lại, nhìn ta rất nghiêm túc.

“Ta là người dễ gần.”

Ta lập tức ăn được một ngụm lớn.

“Tịch Tai điện rất an toàn.”

Linh khí tràn xuống, đậm đến mức ta phải bám mép bàn.

“Ta nấu ăn rất giỏi.”

Ta bị sặc, ho đến đỏ cả mặt. Chiếc ghế dưới chân cũng rung lên theo, nhưng lần này Di Tẫn Lâu đưa tay giữ lưng ghế trước khi nó kịp nghiêng. Ta vừa ho vừa cười, muốn giữ hình tượng cũng không còn sức.

“Ngài đừng nói nữa.” Ta lau khóe mắt. “Một lần ăn quá nhiều cũng khó chịu. Câu cuối của ngài giả đến mức suýt làm em nghẹn chết.”

“Em no chưa?”

“No rồi.” Ta đáp, chiếc đuôi bạc vô thức chui ra, đặt lên mặt bàn giữa chúng ta. “Ngài không cần học nói dối để nuôi em. Việc này nghe giống như em đang nuôi một người thật thà rồi ép hắn biến chất.”

“Ta không thật thà.”

“Ngài vừa nói thêm một câu dối.”

“Em có ăn được không?”

“Được.”

“Vậy là đủ.”

Di Tẫn Lâu nói xong liền cầm chén trà lên. Gương mặt hắn vẫn lạnh nhạt, dường như việc một vị thần học nói dối để nuôi yêu quái chỉ là cách giải quyết hợp lý nhất. Ta nhìn đầu ngón tay hắn trên thành chén, trong lòng bỗng có một cảm giác lạ lùng, vừa ấm vừa ngứa, giống như chiếc đuôi đang tự mọc thêm một đoạn.

Ta vội cúi xuống cuốn nó lại.

Buổi trưa, Hợp Duyên cung sai một tiên đồng mang Lưu Ảnh kính hôm qua đến. Minh Nguyệt tiên tử muốn chúng ta tự xem lại sự cố, ghi ra những điểm bất thường trước khi buổi sát hạch được tổ chức lại. Tiên đồng đặt pháp kính xuống, vừa nhìn thấy Di Tẫn Lâu đã lùi ba bước, miệng vẫn liên tục nói rằng mình không hề sợ hãi.

Ta đứng cạnh ăn hết ba câu, tâm trạng tốt lên rõ rệt.

Lưu Ảnh kính chiếu lại toàn bộ cảnh trong gian bếp. Từ lúc Di Tẫn Lâu làm nứt bể nước, đốt nổ lò bếp đến khi lưỡi dao bay về phía ta, không bỏ sót một chi tiết nào. Ta vốn cho rằng hắn sẽ khó chịu khi thấy những tai nạn vụn vặt ấy, nhưng Di Tẫn Lâu chỉ chăm chú quan sát, thỉnh thoảng dừng hình ảnh để xem dao động của thần lực.

Đến lúc tiếng chuông vang lên, ta lập tức đặt tay lên mặt kính. “Chính là âm thanh này.”

Di Tẫn Lâu tua lại ba lần. Âm thanh rất mỏng, chỉ rung đúng một nhịp trước khi những sợi vận khí xám xuất hiện trên xà nhà. Hắn phóng lớn hình ảnh, nhưng Lưu Ảnh kính chỉ ghi được bên trong điện, không nhìn thấy người ở ngoài mái.

“Chuông dẫn vận cần người sử dụng ở gần.” Hắn nói. “Trong phạm vi mười trượng.”

“Hôm qua ngoài điện có Minh Nguyệt tiên tử, bốn thần quan ghi chép, Túc Hành tiên quân và vài tiên đồng.” Ta lấy sổ ghi tên từng người. “Không thể chỉ điều tra Túc Hành. Kẻ quá vội kết luận ngài có tội đáng nghi, nhưng cũng có thể hắn chỉ vốn không ưa ngài.”

“Phần lớn thần quan đều không ưa ta.”

“Ngài nói câu này nghe không buồn chút nào sao?”

“Đã quen.”

Hai chữ ấy khiến ngòi bút của ta ngừng lại. Hắn không cố tỏ ra đáng thương, cũng không hề trách móc, chỉ bình thản chấp nhận việc tất cả mọi người lùi xa mình như một phần của thần vị. Có lẽ vì đã sống như vậy quá lâu, hắn thật sự không biết giữ một người bên cạnh có gì khác với yêu người ấy.

Ta còn đang nghĩ thì ngoài cửa vang lên tiếng ho nhẹ.

Minh Nguyệt tiên tử đứng trên bậc thềm, phía sau là hai nữ tiên của Hợp Duyên cung. Nàng không báo trước, trong tay còn cầm một cuốn sổ màu đỏ, nhìn qua giống hệt tiên quan đến kiểm tra một đôi đạo lữ có sống đúng quy củ hay không.

“Ta đến thu bản ghi chép.” Nàng bước vào, ánh mắt lướt qua hai chén trà đặt cạnh nhau rồi dừng trên chiếc đuôi bạc đang nằm dài giữa bàn. “Xem ra hai vị đã trao đổi rất sâu.”

Ta lập tức thu đuôi về. “Chỉ là thảo luận vụ điện sập.”

“Vậy sao?” Minh Nguyệt tiên tử mỉm cười, không vạch trần. Nàng nhận cuốn sổ từ tay ta, xem qua những cái tên được ghi lại rồi gật đầu. “Hợp Duyên cung cũng sẽ điều tra tất cả người có mặt. Trong lúc chưa có kết quả, hai vị nên cẩn thận, đừng tự ý đối chất với bất kỳ ai.”

“Ta đã khuyên ngài ấy rồi.” Ta chỉ sang Di Tẫn Lâu. “Nếu không có ta, có lẽ hôm nay ngài ấy đã đứng giữa Tư Vận ty hỏi từng người có phải hung thủ hay không.”

Minh Nguyệt tiên tử nhìn Di Tẫn Lâu.

Hắn đáp: “Ta không định hỏi từng người.”

Ta vừa thở phào đã nghe hắn nói tiếp:

“Chỉ hỏi Túc Hành.”

Minh Nguyệt tiên tử day trán. “May mà ngài có đạo lữ.”

“Đúng vậy.” Ta mỉm cười, tiện tay kéo ống tay áo Di Tẫn Lâu, dựa gần hắn hơn một chút. “Ngài ấy không thể rời ta nửa bước.”

Chiếc đuôi bạc lập tức hiện ra, nhưng không quấn lấy hắn mà tự đập mạnh vào lưng ta như muốn phản đối sự phóng đại. Ta vội nhét nó vào sau áo, còn Minh Nguyệt tiên tử nhìn tất cả rất rõ, nụ cười càng trở nên sâu xa.

“Nhắc đến chuyện này, Hợp Duyên cung vừa kiểm tra hồ sơ cư trú của hai vị.” Nàng mở cuốn sổ đỏ, đầu ngón tay dừng trên hai dòng chữ. “Ôn thần ở chủ điện phía đông, Phù Bất Chân được sắp xếp tại phòng khách phía tây. Hai người đã nhận mình là đạo lữ, vì sao lại ngủ ở hai nơi cách nhau cả một khoảng sân?”

Ta nhìn Di Tẫn Lâu.

Di Tẫn Lâu nhìn ta.

“Ngài ấy hay trở mình.” Ta đáp trước. “Ta ngủ nông.”

Minh Nguyệt tiên tử hỏi: “Ôn thần cần ngủ sao?”

“Ngài ấy không ngủ nên càng ảnh hưởng người khác. Nửa đêm cứ ngồi im nhìn, người bình thường nào ngủ nổi?”

“Ta không nhìn em ngủ.” Di Tẫn Lâu nói.

“Em đang giúp ngài giải thích.”

“Đạo lữ sống riêng phòng sẽ ảnh hưởng kết quả sát hạch.” Minh Nguyệt tiên tử khép sổ, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng không cho phép mặc cả. “Từ tối nay, hai vị phải ở chung một gian phòng. Ba ngày sau Hợp Duyên cung sẽ kiểm tra lại, nếu vẫn ngủ riêng, buổi sát hạch đầu tiên sẽ bị tính là thất bại.”

“Chung một phòng có thể đặt hai giường không?” Ta hỏi.

“Có thể.” Nàng nhìn ta một cái. “Nhưng không được dùng bình phong cao quá vai, không được dựng kết giới ngăn cách và không được một người nằm trong phòng, người còn lại ngủ trên mái.”

Ta cảm thấy từng đường lui của mình đều đã bị chặn kín. “Quy củ của Hợp Duyên cung chi tiết như vậy sao?”

“Những đôi đạo lữ giả trước đây đã thử đủ mọi cách.” Minh Nguyệt tiên tử đứng dậy, dẫn hai nữ tiên ra ngoài. Trước khi bước qua cửa, nàng còn quay đầu dặn thêm: “Tối nay sẽ có pháp kính ghi nhận khí tức trong phòng. Không ghi hình, chỉ xác nhận hai người đều ở đó. Đừng nghĩ đến chuyện để phân thân thay thế.”

Đợi bóng nàng biến mất, ta mới chậm rãi quay sang Di Tẫn Lâu. “Ngài có phòng nào đủ lớn để kê hai giường không?”

“Không.”

“Vậy chuyển giường em sang phòng ngài.”

“Cửa hẹp.”

“Tháo giường ra rồi lắp lại.”

“Giường của em đã gãy một chân sáng nay.”

Ta nhắm mắt, cố giữ bình tĩnh. “Vậy chuyển một giường mới từ kho.”

“Kho không có giường.”

“Điện của ngài có mấy nghìn năm bổng lộc nhưng không có nổi một chiếc giường?”

“Ta không ngủ.”

Ta đứng dậy đi một vòng quanh chính điện, cuối cùng nghĩ đến hai gian phòng nằm cạnh nhau ở hậu điện. Phòng của Di Tẫn Lâu phía đông, phòng khách của ta phía tây, giữa chúng chỉ cách một bức tường. Nếu mở một cánh cửa nhỏ thông qua, trên danh nghĩa cũng có thể xem là cùng một gian lớn.

“Đập một lối qua tường.” Ta nói. “Chỉ cần đủ để đi lại, không cần phá hết. Em ngủ bên này, ngài ở bên kia, pháp kính vẫn cảm nhận được khí tức của cả hai.”

Di Tẫn Lâu gật đầu. “Được.”

Ta dẫn hắn đến hậu điện, chỉ vào vị trí thích hợp nhất trên bức tường. “Mở ở đây. Rộng chừng hai thước là đủ, cao hơn đầu một chút. Ngài khống chế lực, đừng làm hỏng phần còn lại.”

Di Tẫn Lâu đặt tay lên tường.

Ta bỗng nhớ đến bể đá, lò bếp và nửa tòa Hợp Duyên cung. “Khoan đã, hay chúng ta gọi thợ—”

Một tiếng nổ trầm vang lên.

Bụi đá mù mịt tràn khắp hành lang. Ta che mặt lùi lại, đợi đến khi nhìn rõ mới phát hiện bức tường ngăn giữa hai phòng đã biến mất hoàn toàn. Không chỉ bức tường, nửa giá sách trong phòng Di Tẫn Lâu và chiếc tủ quần áo mới của ta cũng đổ xuống, để lại một gian phòng rộng gấp đôi với hai chiếc giường nằm đối diện nhau giữa đống gạch vụn.

Di Tẫn Lâu phủi bụi trên tay áo. “Đã thông.”

Ta nhìn khoảng trống rộng đến mức có thể cho tiên hạc bay qua, rất lâu không nói được lời nào.

Hắn quay sang ta. “Không đúng sao?”

“Em chỉ bảo mở một lối đi.”

“Như vậy rộng hơn.”

“Nhưng tường không còn nữa.”

“Minh Nguyệt nói không được ngăn cách.”

Ta nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, lại nhìn hai chiếc giường đã hoàn toàn nằm chung trong một gian phòng. Chiếc đuôi bạc sau lưng chậm rãi chui ra, cuốn quanh eo ta như muốn giữ chủ nhân khỏi ngã quỵ.

Di Tẫn Lâu cúi xuống nhặt một mảnh tường, bình thản nói:

“Ngày mai ta sẽ dọn giường em lại gần.”

(Hết chương 3)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0