Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TA ĐÓNG GIẢ ĐẠO LỮ CỦA ÔN THẦN

Chương 9: Lần Đầu Tiên Ta Nói Thật Bằng Miệng

Chương 1: Ôn Thần Cần Một Đạo Lữ Chương 2: Buổi Sát Hạch Đầu Tiên Làm Sập Nửa Cung Điện Chương 3: Chiếc Đuôi Chỉ Xuất Hiện Khi Nói Thật Chương 4: Đạo Lữ Giả Phải Ngủ Chung Chương 5: Tai Họa Luôn Rơi Vào Người Hắn Chương 6: Ta Bắt Đầu Nói Dối Không Ngon Miệng Chương 7: Người Điều Khiển Vận Rủi Chương 8: Lời Vu Oan Lớn Nhất Thiên Giới Chương 9: Lần Đầu Tiên Ta Nói Thật Bằng Miệng Chương 10: Ôn Thần Có Gia Đình Chương 11: Ôn Thần Giấu Ta Một Bí Mật
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 9: Lần Đầu Tiên Ta Nói Thật Bằng Miệng

Nơi ta rơi xuống không có một lời nói dối.

Cũng không có sự thật.

Bốn phía chỉ là một khoảng tối yên tĩnh đến mức ta không nghe được cả tiếng thở của chính mình. Ta không còn tay chân, không còn yêu đan, chiếc đuôi bạc luôn thích phản chủ cũng biến mất. Những lời vu oan đã bị nuốt sạch, nhưng thứ còn lại sau khi chúng tan đi lại là vô số khoảng trống sắc lạnh, cắt linh thức ta thành từng mảnh nhỏ.

Ta từng nghĩ chết đói sẽ là kết cục đáng sợ nhất đối với một yêu quái sống nhờ vọng ngôn. Hóa ra không phải. Đáng sợ nhất là sau khi đã quen có một người giữ mình trong lòng, ta lại rơi vào nơi không còn cảm nhận được bàn tay ấy.

Ta thử gọi Di Tẫn Lâu, nhưng không phát ra âm thanh.

Bóng tối không trả lời.

Không biết đã trôi qua bao lâu, giữa khoảng không bỗng xuất hiện một sợi sáng bạc rất mảnh. Nó yếu ớt đến mức chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi tan, nhưng ở nơi này chẳng có gió, vì vậy nó cứ chậm rãi bò đến, quấn quanh phần linh thức còn sót lại của ta.

Sau đó, ta nghe thấy giọng Di Tẫn Lâu.

“Ngày đầu tiên.”

Giọng hắn rất gần, lại như vọng đến từ nơi xa ngoài tầm với. Hắn không gọi tên ta ngay, chỉ nói từng chữ chậm rãi, giống như sợ ta không nghe rõ.

“Túc Hành đã bị giam tại Vô Vọng lao. Thiên bia bị phá, gương ghi vận đã chiếu sự thật khắp Thiên giới. Thiên đế hạ chỉ xóa bỏ mọi cáo buộc đối với ta.”

Ta muốn đáp rằng mình đã biết. Ta nuốt lời vu oan đến vỡ yêu đan, chẳng lẽ còn không biết thiên bia đã bị phá?

Nhưng ta không thể lên tiếng.

Di Tẫn Lâu tiếp tục: “Tịch Tai điện lại sập thêm một góc. Ta đã cho người sửa.”

Ta chợt thấy không yên tâm. Thợ nào dám đến sửa điện của Ôn thần? Bọn họ có gia cố mái ngói không? Có kiểm tra dưới nền còn chiếc chuông nào khác không? Căn phòng bị đập thông của chúng ta có còn nguyên không?

Sợi sáng quanh linh thức dường như cảm nhận được những suy nghĩ ấy, khẽ siết lại.

“Giường không gãy.” Di Tẫn Lâu nói, như thể thật sự nghe thấy ta. “Ta đã đổi sang huyền thiết.”

Một lời nói dối vụng về rơi vào bóng tối.

Ta không còn yêu đan để hấp thụ, nhưng vẫn nhận ra mùi vị quen thuộc. Nó ngọt, sạch và ấm, tạo thành một chấm sáng khác bên cạnh ta.

Giường huyền thiết không thể hoàn thành chỉ trong một ngày.

Hắn đang nuôi ta.

Ta muốn mắng hắn đã hứa không tùy tiện nói dối, nhưng linh thức tan vỡ chỉ có thể run lên khe khẽ. Chấm sáng nhỏ ấy không đi vào cơ thể mà bám quanh sợi bạc, giúp nó dày hơn một chút.

“Em chưa tỉnh.” Hắn nói. “Nhưng chiếc đuôi vẫn quấn cổ tay ta.”

Ta sững lại.

Chiếc đuôi đã tan trước khi ta mất ý thức. Hóa ra vẫn còn một phần ở lại, giữ lấy hắn giống như điều nó vẫn làm từ ngày đầu tiên.

“Ta sẽ đợi.”

Giọng Di Tẫn Lâu biến mất.

Bóng tối trở lại, nhưng lần này không còn hoàn toàn trống rỗng. Sợi sáng bạc vẫn quấn quanh ta, bên cạnh là lời nói dối vụng về về chiếc giường huyền thiết. Ta bám lấy chúng, cố không để những mảnh linh thức tiếp tục tản ra.

Sau đó là ngày thứ hai.

Di Tẫn Lâu kể Minh Nguyệt tiên tử đã đến. Nàng mang theo thuốc tụ hồn, còn mắng hắn vì dùng thần lực liên tục một ngày một đêm. Hắn bảo mình không mệt, ta lập tức nhận ra đó là lời giả. Một chấm sáng mới xuất hiện, nhưng vị đắng hơn hôm trước, bởi ta biết hắn đang giấu đau.

Ngày thứ ba, hắn kể con linh miêu béo ở Hợp Duyên cung chạy đến Tịch Tai điện, chiếm nửa chiếc giường mới. Hai con hồ ly cánh trắng cũng theo sau, khiến Minh Nguyệt tiên tử phải đích thân đến bắt về. Hắn nói mình không thích chúng, nhưng lời nói dối ấy ngọt đến mức sợi sáng quanh ta đột nhiên mọc thêm một nhánh.

Ngày thứ tư, hắn không kể chuyện Thiên giới.

Hắn kể lần đầu nhìn thấy ta.

“Em bước vào Tịch Tai điện, nói được hầu cận ta là phúc phận tu luyện mấy trăm năm mới cầu được.” Giọng hắn thấp, ở cuối câu dường như mang theo chút ý cười. “Lời ấy giả đến mức chén trà trong tay ta cũng nứt.”

Ta muốn phản bác chén trà nứt vì vận rủi của hắn, không phải vì ta nói dối.

“Sau đó em nói không sợ ta.” Hắn tiếp tục. “Ghế vừa gãy, mặt em đã trắng.”

Ta cảm thấy những mảnh linh thức còn lại đều nóng lên vì mất mặt. Người này ngồi bên một yêu quái bất tỉnh mà không nói lời dịu dàng, lại chuyên kể những chuyện ta muốn chôn xuống đất.

“Nhưng em vẫn đi theo ta đến Lăng Tiêu điện.”

Giọng hắn chậm lại.

“Em có thể chạy.”

Ta không chạy vì hai vị thiên binh đã đứng chắn cửa. Ta cũng vì tiền lương năm mươi viên linh thạch mỗi tháng, vì tiên tịch và một gian tiểu viện quay mặt về hướng nam. Ít nhất lúc ấy, ta thật sự nghĩ như vậy.

“Ta đã nghĩ, nếu em chịu làm đạo lữ giả của ta trong ba tháng, ta sẽ đưa em đủ linh thạch rồi để em đi.”

Trong bóng tối, sợi sáng bạc khẽ rung.

“Sau đó ta không muốn nữa.”

Không có mùi lời nói dối.

Đó là sự thật.

Sự thật không thể nuôi yêu đan của ta, nhưng khi lời ấy chạm đến linh thức, sợi bạc bỗng sáng lên rực rỡ. Ta nhận ra thứ giữ mình không tan biến không phải những lời giả hắn cố tình nói mỗi ngày.

Là những lời thật lòng khiến chiếc đuôi xuất hiện.

Chiếc đuôi bạc vốn không thuộc về yêu đan sống bằng vọng ngôn. Nó được sinh ra từ phần thật lòng ta luôn giấu kín, là thứ duy nhất không tan khi yêu đan vỡ. Di Tẫn Lâu đã nắm lấy nó trước khi ta hoàn toàn biến mất, còn mỗi lời thật hắn nói lại giúp sợi liên kết giữa hai người rõ thêm một chút.

Ta vẫn cần vọng ngôn để sống.

Nhưng thứ dẫn ta trở về lại là sự thật.

Ngày thứ năm, Di Tẫn Lâu kể về Túc Minh.

Ba trăm năm trước, khe nứt vận số trên Tinh Hà bất ngờ mở rộng. Túc Minh là giám vận sư phụ trách khu vực ấy, còn Di Tẫn Lâu được gọi đến trấn áp tai họa. Khi trận pháp sắp vỡ, Túc Minh tự nguyện ở lại mắt trận, dùng thần hồn làm khóa để những người khác rút lui.

Di Tẫn Lâu không cứu được hắn.

Sau đó Túc Hành tìm thấy chiếc chuông dẫn ách trong di vật của huynh trưởng. Ban đầu hắn muốn dùng nó giúp Di Tẫn Lâu ổn định thần lực, nhưng càng nghiên cứu những ghi chép về cái chết của Túc Minh, hắn càng tin Ôn thần là nguồn gốc của bi kịch. Dẫn Ách trận từ một trận pháp bảo hộ dần biến thành công cụ tích trữ rồi thả tai họa.

Túc Hành không hề vô tội.

Nhưng nỗi đau ban đầu của hắn là thật.

“Ta sẽ đến gặp hắn sau khi em tỉnh.” Di Tẫn Lâu nói. “Không phải để tha thứ.”

Ta biết.

Có những chuyện không thể dùng một câu đáng thương để xóa đi. Túc Hành đã dùng ba trăm năm và rất nhiều sinh mạng để nuôi lòng hận. Hắn phải chịu trách nhiệm cho từng người bị thương, từng kẻ đã chết và từng lời vu oan.

“Ta chỉ muốn nói với hắn rằng Túc Minh chưa từng trách ta.” Di Tẫn Lâu tiếp tục. “Trước khi thần hồn tan, hắn bảo ta đưa chuông về cho đệ đệ, còn nói Túc Hành rất sợ cô độc.”

Ta chợt hiểu vì sao Di Tẫn Lâu nhớ cái tên ấy suốt ba trăm năm.

Không phải chỉ vì áy náy.

Hắn đã giữ lời trăn trối của một người chết, nhưng chưa từng biết phải nói thế nào với người sống. Túc Hành cũng không chịu hỏi, chỉ dùng hận thù lấp kín mọi câu trả lời có thể nghe được. Hai người cùng im lặng, cuối cùng để một bi kịch kéo dài ba trăm năm.

“Ta không muốn lại im lặng.” Di Tẫn Lâu nói.

Sợi sáng bạc quanh ta lan rộng, kéo những mảnh linh thức đang trôi dạt trở về.

Ngày thứ sáu, hắn không kể chuyện cũ nữa.

Hắn đọc sổ bổng lộc cho ta nghe.

Tịch Tai điện có mười ba kho, trong đó sáu kho đựng linh thạch, hai kho là pháp khí chưa mở, ba kho chứa dược liệu, một kho toàn tiên phục và một kho để những vật phát theo bổng lộc nhưng Di Tẫn Lâu chưa từng dùng. Hắn đọc từng món đều bằng giọng nghiêm túc như báo cáo tai họa, từ thuốc dưỡng linh mao, đệm mây giữ ấm đến một chiếc giường ngọc có thể tự điều chỉnh theo tư thế ngủ.

Ta nghe đến chiếc giường liền muốn tỉnh ngay lập tức.

Giường ngọc tự điều chỉnh chắc chắn sẽ không để ta lăn xuống bảy lần.

“Đều cho em.” Hắn nói.

Một lời thật lòng lớn đến mức cả bóng tối bừng sáng.

Ta không quan tâm mười ba kho ấy vì giá trị của chúng—ít nhất lúc đó ta cố tự nhủ như vậy. Thứ khiến ta muốn khóc là Di Tẫn Lâu đang dùng tất cả những gì mình có để kéo một yêu quái tham tiền trở về, dù hắn biết khi tỉnh lại, việc đầu tiên ta làm rất có thể là đòi chìa khóa kho.

“Nhưng em phải tự tỉnh để nhận.”

Giọng hắn dừng một lúc.

“Ta không biết phải làm thêm gì.”

Lần đầu tiên, ta nghe thấy sự bất lực trong lời nói của Di Tẫn Lâu.

Hắn có thể ngăn mái điện sập, giữ hàng trăm tai họa trong một kết giới, thậm chí kéo đứt thiên lệnh khi ta sắp tan biến. Nhưng lúc này, hắn chỉ có thể ngồi ngoài thân thể không còn nguyên vẹn của ta, nói từng câu rồi chờ một dấu hiệu không biết có xuất hiện hay không.

“Phù Bất Chân.” Hắn gọi. “Ta rất nhớ em.”

Chiếc đuôi còn sót lại đột nhiên kéo mạnh.

Ta rơi khỏi bóng tối.

Cảm giác đầu tiên trở về là đau. Yêu đan vỡ vụn trong bụng, mỗi lần linh khí chạy qua đều như cát sắc cào dọc kinh mạch. Cơ thể nặng nề, tay chân lạnh, cổ họng khô đến mức không thể phát ra tiếng. Nhưng giữa tất cả đau đớn ấy, ta cảm nhận được bàn tay đang nắm chặt lấy mình.

Di Tẫn Lâu ngồi bên giường.

Hắn vẫn mặc trường bào đen, nhưng cổ áo hơi lệch, mái tóc chỉ buộc sơ phía sau. Trên gương mặt không có vẻ mệt mỏi rõ ràng, song đôi mắt tối hơn bình thường, dưới mi còn một bóng mờ rất nhạt.

Một vị thần không cần ngủ lại trông như đã thức suốt nhiều ngày.

Chiếc đuôi bạc của ta chỉ còn một đoạn trong suốt, quấn quanh cổ tay hắn. Phần còn lại kéo dài thành những sợi sáng mảnh, nối với lồng ngực ta như mạng nhện.

Ta cử động ngón tay.

Di Tẫn Lâu lập tức cúi xuống. “Phù Bất Chân?”

Ta muốn đáp, nhưng chỉ ho khan. Hắn đỡ gáy, đưa nước đến môi, động tác cẩn thận đến mức chiếc chén không rung một chút nào. Ta uống được vài ngụm, cổ họng dịu xuống, câu đầu tiên bật ra theo bản năng:

“Em chỉ ngủ một lát.”

Một lời nói dối rất yếu.

Nó chưa kịp thành hình đã tan giữa hai người.

Di Tẫn Lâu nhìn ta, không cười cũng không trách. Hắn đặt chén xuống, sau đó cúi người ôm lấy ta. Cánh tay siết rất chặt, nhưng khi chạm đến phần yêu đan vỡ lại tự động tránh đi, chỉ giữ vai và lưng như sợ mạnh thêm một chút sẽ làm ta tan lần nữa.

“Bảy ngày.” Hắn nói bên tai ta. “Em ngủ bảy ngày.”

“Em biết.” Ta dựa vào vai hắn, mí mắt vẫn nặng. “Ngài kể chuyện quá nhiều, muốn không nghe cũng khó.”

Cánh tay quanh người ta cứng lại.

Di Tẫn Lâu lùi ra, hai tay giữ vai ta. “Em nghe thấy?”

“Nghe thấy ngài nói giường đã đổi sang huyền thiết.”

“Đã đổi.”

“Ngày đầu tiên đã đổi xong?”

Hắn im lặng.

Ta yếu đến mức không cười nổi, chỉ có thể tựa trán lên vai hắn. “Ngài nói dối.”

“Em có ăn được không?”

“Không. Yêu đan vỡ rồi.”

Bàn tay Di Tẫn Lâu đặt sau lưng ta lập tức siết lại. Ta cảm nhận được thần lực quanh hắn dao động, vội nắm cổ áo kéo người xuống gần hơn.

“Chưa chết.” Ta nói. “Chỉ vỡ thôi. Gom lại được.”

“Tiên y nói vọng đan của em không thể tự phục hồi.”

“Vọng đan không thể.” Ta nhìn đoạn đuôi bạc đang nối giữa hai người. “Nhưng em còn cái này.”

Di Tẫn Lâu cúi xuống nhìn chiếc đuôi. “Nó đã giữ linh thức của em.”

“Ngài cũng giữ.”

Hắn ngẩng lên.

Ta vừa nói một câu thật lòng bằng miệng, chiếc đuôi lập tức sáng hơn. Những sợi bạc nối với ngực co lại, kéo một mảnh yêu đan vụn dịch chuyển về giữa đan điền. Cơn đau khiến ta hít mạnh, Di Tẫn Lâu lập tức truyền thần lực sang, nhưng ta nắm cổ tay ngăn lại.

“Không cần nhiều như vậy.” Ta thở chậm, chờ cơn đau dịu xuống. “Ngài kể tiếp đi.”

“Kể gì?”

“Những điều thật.” Ta nhìn hắn. “Chiếc đuôi được sinh ra từ lời thật lòng. Có lẽ nó có thể giúp em gom yêu đan lại.”

Di Tẫn Lâu không hỏi ta có chắc không. Hắn chỉ kéo chăn phủ kín vai, ngồi sát hơn rồi nắm lấy bàn tay ta.

“Ta yêu em.”

Hắn nói ngay câu lớn nhất.

Chiếc đuôi phát sáng, nhưng mảnh yêu đan chỉ khẽ rung. Ta nhìn hắn, bất lực nói: “Câu này ngài đã nói rồi. Có lẽ dùng nhiều sẽ mất tác dụng.”

“Ta vẫn yêu.”

“Em biết.”

“Ta nhớ em.”

Một sợi sáng co lại, kéo thêm một mảnh nhỏ về vị trí cũ.

“Ta đã nghĩ nếu em không tỉnh, ta sẽ dùng thần vị đổi lấy linh thức của em.”

Ta lập tức nhíu mày. “Không được.”

“Thiên đế cũng nói không được.”

“Ngài đã thật sự hỏi?”

“Ừ.”

“Di Tẫn Lâu, ngài vừa học được không tự quyết định thay cả hai, quay đầu đã định đem thần vị đổi mạng?”

“Ta không biết em còn nghe được.”

“Không nghe được thì ngài có thể làm bừa sao?”

Ta tức đến ngực đau, nhưng chiếc đuôi lại sáng thêm. Hóa ra không chỉ những lời dịu dàng, ngay cả cảm xúc thật khi mắng người cũng có thể kéo yêu đan trở về.

Di Tẫn Lâu nhận ra, ánh mắt rơi xuống bụng ta. “Em tiếp tục mắng.”

“Ngài còn muốn nghe?”

“Có tác dụng.”

“Ngài tưởng em là thuốc trị thương, cần thì sắc một bát sao?”

“Không.”

“Vậy là gì?”

“Đạo lữ của ta.”

Lời hắn đáp quá tự nhiên, khiến cơn giận của ta lập tức hụt mất một nửa. Chiếc đuôi bạc chui khỏi chăn, quấn lên cánh tay hắn, đầu đuôi chậm rãi vẫy như đang hài lòng.

Ta kéo nó lại. “Đạo lữ giả.”

“Không phải.”

“Buổi sát hạch ba tháng còn chưa kết thúc.”

“Đã kết thúc.”

Ta ngẩn người. “Khi nào?”

“Ngày thứ hai em bất tỉnh.” Di Tẫn Lâu đỡ ta tựa vào gối, lấy từ bên giường một cuốn sổ đỏ. “Minh Nguyệt tiên tử xác nhận chúng ta vượt qua toàn bộ khảo nghiệm. Thiên đế cũng nói không cần tiếp tục.”

Ta mở sổ.

Trên trang cuối, dưới tên Di Tẫn Lâu và Phù Bất Chân, có một con dấu màu vàng ghi bốn chữ “đạo lữ hòa hợp”. Bên cạnh còn có lời phê của Minh Nguyệt tiên tử: có thể cùng ăn, cùng ở, cùng chăm sóc linh thú, cùng chống tai họa; mức độ gắn bó vượt xa yêu cầu.

Ta đọc lại hai lần. “Nàng ấy lấy đâu ra chuyện cùng ăn? Ngài có ăn gì đâu.”

“Ta nhìn em ăn.”

“Nhìn cũng tính sao?”

“Hợp Duyên cung nói tính.”

“Cùng chăm sóc linh thú thì phần lớn là em bắt, ngài chỉ được hồ ly liếm tay.”

“Ta giữ con linh miêu khỏi rơi xuống Tinh Hà.”

“Còn làm sập cầu.”

“Cầu cũ.”

Ta nhìn vẻ mặt bình thản của hắn, cuối cùng không nhịn được bật cười. Vừa cười, yêu đan liền đau đến cong người, Di Tẫn Lâu lập tức ôm lại, bàn tay xoa chậm sau lưng.

“Đừng cười.”

“Ngài nói câu nào cũng có lý.” Ta dựa vào ngực hắn, chờ hơi thở ổn định. “Vậy đạo lữ giả đã hết hạn, ngài định làm gì với em?”

“Giữ em lại.”

“Dùng mười ba kho bổng lộc?”

“Em muốn đều cho em.”

“Dùng giường ngọc không để em lăn xuống?”

“Cũng cho em.”

“Còn ngài?”

“Ta ở cạnh em.”

Những mảnh yêu đan lại chậm rãi tụ về, nhưng vẫn còn một khoảng trống lớn ở chính giữa. Ta cảm nhận được chiếc đuôi đang chờ một thứ khác, một lời thật chưa từng được ta nói ra bằng chính miệng mình.

Di Tẫn Lâu cũng nhận ra. Hắn không thúc ép, chỉ đặt tay lên đuôi bạc, chờ ta lựa chọn.

Ta đã sống hơn ba trăm năm nhờ lời nói dối.

Khi đói, ta nói những lời người khác thích nghe. Khi sợ, ta cười bảo mình không sao. Khi cô độc, ta tự nhủ chẳng cần ai ở cạnh. Ta quá quen để chiếc đuôi nói thay những điều trong lòng, còn miệng chỉ dùng để che giấu.

Ngay cả lúc lao lên nuốt thiên bia, ta vẫn nói mình làm vì tiền.

Có lẽ vì vậy mà yêu đan không thể khép lại.

Ta cần tự thừa nhận điều chiếc đuôi đã nói từ rất lâu.

“Di Tẫn Lâu.” Ta gọi.

“Ta đây.”

“Ngài đừng nhìn em như vậy.”

“Nhìn thế nào?”

“Như thể chỉ cần em mở miệng, ngài sẽ tin hết.”

“Ta vốn tin em.”

Ta hít sâu, lập tức cảm thấy câu nói sắp thốt ra khó hơn nuốt cả lời vu oan của Thiên giới. Chiếc đuôi bạc run lên, đầu đuôi vẫn nằm trong tay hắn, không còn đường để trốn.

“Em ở lại Tịch Tai điện không phải vì tiền.”

“Ta biết.”

“Ngài đừng xen vào. Em khó khăn lắm mới nói được.”

Di Tẫn Lâu im lặng, nhưng bàn tay sau lưng lại kéo ta gần hơn. Ta nghe rõ nhịp tim dưới lớp áo đen. Nó trầm và vững, chỉ nhanh hơn một chút so với bình thường.

Ta nắm lấy cổ áo hắn.

“Em không muốn rời ngài sau ba tháng.” Ta nói chậm, từng chữ đều giống tự tay bóc một lớp vỏ khỏi người. “Em lo khi không có ai bên cạnh, ngài lại để mái điện đập lên đầu, bị thương cũng nói không đau. Em không thích người khác sợ ngài, càng không chịu được khi họ dùng những chuyện ngài chưa từng làm để kết tội.”

Chiếc đuôi sáng rực.

Những mảnh yêu đan đồng loạt rung lên, nhưng khoảng trống chính giữa vẫn còn.

Di Tẫn Lâu cúi xuống, trán chạm trán ta. Hắn vẫn chờ.

Ta nhắm mắt.

“Em yêu ngài.”

Lần đầu tiên, ta nói lời thật bằng chính miệng mình.

Không có lớp đường giả tạo, không có câu sau để rút lại, cũng không đổ lỗi cho chiếc đuôi. Chỉ là một lời thật đơn giản, nhưng vừa thốt ra, toàn bộ sợi sáng quanh người lập tức cuộn về đan điền.

Yêu đan vỡ không trở lại hình dạng cũ.

Những mảnh vọng đan màu xám được ánh bạc bao lấy, chậm rãi kết thành một viên linh châu mới, một nửa trong suốt như lời nói dối, một nửa sáng bạc như chiếc đuôi mỗi khi ta thật lòng. Kinh mạch đau dữ dội rồi đột ngột thông suốt, cơ thể vốn lạnh dần ấm lên.

Chiếc đuôi bạc hoàn toàn hiện ra, mềm mại quấn quanh eo Di Tẫn Lâu.

Hắn giữ sau gáy ta, cúi xuống hôn.

Lần này không có khoảng dừng dò hỏi, cũng không còn vẻ vụng về của người mới học. Môi hắn phủ lên môi ta, hơi lạnh quen thuộc nhanh chóng bị nhịp thở nóng lên giữa hai người làm tan đi. Ta nắm vai hắn, chủ động ngẩng đầu đón nhận, chiếc đuôi siết quanh eo kéo hắn sát hơn.

Di Tẫn Lâu hôn rất lâu, nhưng vẫn nhớ ta vừa tỉnh, đến khi hơi thở bắt đầu hỗn loạn liền chậm lại. Hắn không rời hẳn, môi vẫn chạm nhẹ nơi khóe miệng, bàn tay vuốt dọc sống lưng như xác nhận người trong lòng đã thật sự trở về.

“Em nói lại.” Hắn khàn giọng.

Ta mở mắt. “Ngài đừng được một tấc lại muốn một thước.”

“Ta muốn nghe.”

“Chiếc đuôi đã chứng minh.”

“Ta muốn nghe từ em.”

Ta nhìn đôi mắt vốn lạnh lẽo giờ chỉ còn hình bóng mình, cuối cùng vẫn không nỡ từ chối. “Em yêu ngài.”

Di Tẫn Lâu lại cúi xuống hôn.

Ta kịp đưa tay chặn môi hắn. “Chờ đã. Nói một lần hôn một lần sao?”

“Ừ.”

“Vậy sau này em không nói nữa.”

Chiếc đuôi lập tức quật nhẹ lên lưng ta.

Di Tẫn Lâu giữ lấy chóp đuôi, khóe môi thật sự cong lên. “Lời giả.”

Ta nhìn hắn cười, bỗng cảm thấy yêu đan vừa được kết lại cũng mềm đi. “Ngài nên cười nhiều hơn.”

“Vì sao?”

“Đẹp.”

Chiếc đuôi không xuất hiện thêm vì đã nằm trọn trong tay hắn, nhưng phần lông bạc lại sáng lên. Di Tẫn Lâu vuốt nhẹ một lần, ta lập tức tê cả sống lưng, ngã trở lại ngực hắn.

“Ngài lại sờ.”

“Nó đang nói thật.”

“Em vừa mới tỉnh, ngài không được bắt nạt.”

“Ta không bắt nạt em.”

Một lời nói dối ngọt dịu tràn đến.

Yêu đan mới khẽ xoay, hấp thụ nó rất tự nhiên, nhưng không còn cảm giác đói khát mất kiểm soát như trước. Ta vẫn có thể sống bằng vọng ngôn, chỉ là từ nay phần thật lòng trong yêu đan sẽ giúp ta từ chối những lời dối trá mang ác ý.

Ta không cần ăn tất cả nữa.

Ta có thể lựa chọn.

“Lời của ngài vẫn ngon.” Ta tựa trong lòng hắn, hài lòng nhắm mắt. “Nhưng sau này chỉ được nói dối những chuyện nhỏ.”

“Thế nào là nhỏ?”

“Ví dụ ngài nói giường đã làm xong trong một ngày, hoặc không hề cười.” Ta ngẫm nghĩ rồi bổ sung: “Không được nói không đau, không lo, không cần em. Những câu đó em không ăn.”

“Ta nhớ.”

“Cũng không được giấu chuyện đem thần vị đổi mạng.”

“Ta nhớ.”

“Ngài nhớ nhiều như vậy, có làm được không?”

Di Tẫn Lâu cúi xuống hôn lên trán ta. “Em ở cạnh nhắc ta.”

Lần này ta không dùng chiếc đuôi trả lời.

Ta vòng tay ôm lấy eo hắn, chậm rãi nói: “Được.”

Ba ngày sau, khi yêu đan ổn định hơn, ta cùng Di Tẫn Lâu đến Lăng Tiêu điện dự phán quyết cuối cùng.

Túc Hành bị tước thần vị, giam tại Vô Vọng lao ba trăm năm, trong thời gian đó phải dùng linh lực sửa lại những vận số đã bị hắn cố ý bẻ lệch. Những người từng bị thương vì Dẫn Ách trận sẽ được Tư Vận ty bồi thường, gia quyến của hai tiểu quan đã chết được ghi công và cấp dưỡng lâu dài.

Hắn không biện minh thêm.

Trước khi bị đưa đi, Di Tẫn Lâu bước đến, trao cho hắn một chiếc chuông cũ đã mất tiếng. Đó là di vật thật sự của Túc Minh, được giữ trong kho Tịch Tai điện suốt ba trăm năm.

“Túc Minh bảo ta đưa cho ngươi.” Di Tẫn Lâu nói. “Ta đã chậm ba trăm năm.”

Túc Hành nhìn chiếc chuông, bàn tay bị khóa run lên. “Vì sao trước đây ngài không nói?”

“Ngươi không đến hỏi.” Di Tẫn Lâu dừng lại rồi nói tiếp: “Ta cũng không biết phải nói.”

Không phải tha thứ.

Chỉ là trả lại một lời trăn trối đã đến quá muộn.

Túc Hành cúi đầu, rất lâu không phát ra tiếng. Đến lúc Hình quan đưa hắn rời khỏi điện, ta nhìn thấy một giọt nước rơi xuống chiếc chuông câm, nhưng không biết hắn khóc cho huynh trưởng, cho ba trăm năm hận thù hay cho những người đã bị mình làm tổn thương.

Có lẽ phải mất rất lâu hắn mới hiểu được.

Thiên đế chính thức khôi phục danh dự cho Di Tẫn Lâu, còn ra chỉ kiểm tra toàn bộ Tư Vận ty, không để một người có thể tự ý điều khiển vận số suốt nhiều năm như trước. Ngài cũng muốn ban thưởng cho ta vì phá thiên bia.

Ta lập tức xin mười vạn linh thạch.

Di Tẫn Lâu đứng bên cạnh không ngăn, chỉ nói: “Ít.”

Cả Lăng Tiêu điện đồng loạt nhìn hắn.

Ta vội kéo tay áo. “Ngài đừng làm Thiên đế khó xử.”

“Ta có thể bù phần còn lại.”

“Ngài đang dùng tiền mua chuộc công thần sao?”

“Ta nuôi đạo lữ.”

Chiếc đuôi bạc lập tức chui ra trước mặt tất cả thần quan, quấn quanh cổ tay hắn. Trong điện im lặng một lúc, sau đó Minh Nguyệt tiên tử là người đầu tiên bật cười.

Thiên đế day trán, cuối cùng ban cho ta một tiểu tiên chức tại Tịch Tai điện, kèm theo bổng lộc năm trăm viên linh thạch mỗi tháng. Công việc rất đơn giản: ghi chép những lời đồn và vọng ngôn liên quan đến tai họa, giúp Di Tẫn Lâu phân biệt đâu là vận rủi tự nhiên, đâu là thứ bị con người cố ý dẫn dắt.

Ta vô cùng hài lòng.

Rời Lăng Tiêu điện, Di Tẫn Lâu nắm tay ta suốt quãng đường. Các tiên nhân đi qua không còn đồng loạt bỏ chạy như trước, dù vẫn có người giữ khoảng cách. Một vài người còn dừng lại hành lễ, ánh mắt mang theo áy náy vì từng tin lời vu oan.

Di Tẫn Lâu không để ý.

Hắn chỉ nhìn ta đi hơi chậm rồi trực tiếp kéo vào lòng, bế lên.

“Ngài làm gì?” Ta vội ôm cổ hắn. “Em đã đi được.”

“Em nói đợi chuyện xong, ta muốn bế bao lâu cũng được.”

“Em còn nói chỉ lúc bị thương hoặc thật sự đi không nổi.”

“Yêu đan em vừa lành.”

“Đây là giữa đường!”

“Ừ.”

“Rất nhiều người đang nhìn.”

“Ta không quan tâm.”

Câu này là thật.

Ta nhìn gương mặt lạnh lẽo của hắn, cuối cùng cũng lười giãy, chỉ kéo tóc che bớt mặt rồi tựa vào vai. Chiếc đuôi bạc vòng qua eo Di Tẫn Lâu, đầu đuôi vui vẻ vẫy sau lưng.

“Về Tịch Tai điện sao?” Ta hỏi.

“Ừ.”

“Giường ngọc đã chuyển đến chưa?”

“Rồi.”

“Không gãy chứ?”

“Không gãy.”

Ta ngửi thử, không thấy mùi nói dối. “Còn tường phòng?”

“Không xây lại.”

“Vì sao?”

Di Tẫn Lâu cúi xuống nhìn ta, bước chân vẫn vững vàng giữa con đường mây.

“Đạo lữ thật không cần ngủ riêng.”

Chiếc đuôi bạc lập tức quấn chặt hơn.

Ta giấu mặt vào cổ hắn, nhưng lần này không nói lời phủ nhận.

(Hết chương 9)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0