Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TA ĐÓNG GIẢ ĐẠO LỮ CỦA ÔN THẦN

Chương 7: Người Điều Khiển Vận Rủi

Chương 1: Ôn Thần Cần Một Đạo Lữ Chương 2: Buổi Sát Hạch Đầu Tiên Làm Sập Nửa Cung Điện Chương 3: Chiếc Đuôi Chỉ Xuất Hiện Khi Nói Thật Chương 4: Đạo Lữ Giả Phải Ngủ Chung Chương 5: Tai Họa Luôn Rơi Vào Người Hắn Chương 6: Ta Bắt Đầu Nói Dối Không Ngon Miệng Chương 7: Người Điều Khiển Vận Rủi Chương 8: Lời Vu Oan Lớn Nhất Thiên Giới Chương 9: Lần Đầu Tiên Ta Nói Thật Bằng Miệng Chương 10: Ôn Thần Có Gia Đình Chương 11: Ôn Thần Giấu Ta Một Bí Mật
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 7: Người Điều Khiển Vận Rủi

Chiếc chuông xám vừa trồi khỏi nền điện, toàn bộ Tịch Tai điện lập tức rung lên như có một con thú khổng lồ đang tỉnh giấc dưới lòng đất.

Những đường vân nửa vầng trăng trên thân chuông lần lượt sáng lên. Sợi vận khí màu xám đang quấn quanh đuôi ta bỗng siết chặt, lớp lông bạc phát ra tiếng cháy xèo rất nhỏ. Cơn đau xuyên thẳng từ chóp đuôi lên sống lưng khiến hai chân ta mềm nhũn, nhưng chưa kịp ngã, Di Tẫn Lâu đã kéo ta vào lòng.

Hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy sợi vận khí, thần lực đen bạc lan ra, chém đứt nó ngay trước nơi tiếp xúc với đuôi ta. Phần vận khí bị cắt không tan đi mà hóa thành vô số sợi nhỏ, lao về phía ngực hắn như đàn rắn đói tìm được chủ nhân.

“Cẩn thận!”

Ta vung đuôi chắn trước người hắn theo bản năng. Di Tẫn Lâu phản ứng nhanh hơn, một tay ôm eo ta kéo sát vào ngực, tay còn lại dựng kết giới. Những sợi vận khí đập lên lớp sáng đen bạc, không thể xuyên qua, nhưng mỗi lần va chạm đều khiến vết sẹo cũ dưới áo hắn hiện lên mờ nhạt.

Chiếc chuông không chỉ điều khiển tai họa.

Nó nhận biết Di Tẫn Lâu.

“Đừng dùng đuôi chạm vào nó nữa.” Hắn giữ chặt eo ta, giọng lạnh hơn thường ngày. “Sợi vận khí đang ăn yêu lực của em.”

“Còn nó đang làm gì với ngài?”

“Gọi tai họa trở về.”

“Tai họa vốn ở trên người ngài, vì sao cần gọi?”

Di Tẫn Lâu không trả lời ngay. Hắn nhìn chiếc chuông đang lơ lửng trên nền điện, đôi mắt tối xuống. Thần lực từ lòng bàn tay hắn tràn xuống những khe đá, lần theo hệ thống trận pháp cũ dưới Tịch Tai điện. Chỉ trong vài nhịp thở, vô số đường sáng màu xám hiện lên khắp sàn, từ chỗ chiếc chuông lan ra bốn phía, bò qua tường, cột và cả mái điện.

Ta đã sống ở đây mấy ngày, từng thấy bàn gãy, ngói rơi, giường sập, nhưng chưa bao giờ nhận ra cả tòa điện bị một mạng lưới vận khí bọc kín như chiếc lồng.

“Đây không phải trận pháp bảo hộ.” Ta nói.

“Là dẫn ách trận.” Di Tẫn Lâu siết tay quanh eo ta hơn một chút. “Nó hút khí tức tai họa từ thần vị của ta, tích lại trong chuông rồi chờ lệnh chuyển ra ngoài.”

Ta nhìn những đường sáng xám đang đập theo một nhịp rất chậm. “Vậy những tai họa ở nơi đông người…”

“Không phải thần lực của ta mất khống chế.” Hắn đáp. “Có người chọn thời điểm, mở trận pháp rồi thả phần tai họa đã tích ra.”

Ba trăm năm ghi chép ở Tư Vận ty, hơn một nghìn vụ tai nạn, những cây cầu sập đúng lúc Di Tẫn Lâu đi qua, tháp sao cháy khi hắn xuất hiện, linh thú phát cuồng trong buổi sát hạch. Tất cả đều không phải ngẫu nhiên.

Kẻ kia đã biến mỗi lần Di Tẫn Lâu bước ra khỏi Tịch Tai điện thành một sân khấu.

Còn hắn, vì đã quá quen với tai họa, chưa từng nghĩ có người cố tình khiến mọi chuyện trở nên tệ hơn.

Chiếc chuông rung lần nữa.

Keng.

Một vết nứt chạy dọc thân chuông. Di Tẫn Lâu lập tức giơ tay, thần lực ép chặt nó giữa không trung. Ta cảm nhận được hắn định bóp nát thứ này trước khi nó kịp làm hại thêm, vội nắm cổ tay hắn.

“Đừng phá.”

“Nó đang tự hủy.”

“Vậy càng phải giữ lại.” Ta kéo chiếc hộp ngọc đựng dẫn vận ti từ trên bàn, mở nắp rồi đặt gần chuông. “Nếu hủy hết, chúng ta chỉ còn mấy cuốn sổ và lời suy đoán. Túc Hành sẽ nói bất kỳ ai cũng có thể chôn nó.”

“Em vừa bị thương.”

“Chóp đuôi cháy một chút, qua đêm sẽ mọc lại.” Ta liếc xuống, thấy một nhúm lông bạc thật sự đã biến thành màu xám, trong lòng đau như vừa mất mười viên linh thạch. “Chuyện này tính sau. Ngài khống chế nó, em dùng hộp ngọc phong lại.”

Di Tẫn Lâu không đồng ý ngay. Ánh mắt hắn vẫn dừng trên phần đuôi bị cháy, vẻ mặt không có gì thay đổi nhưng luồng thần lực quanh người lạnh thêm vài phần.

“Ngài nhìn nữa nó cũng không mọc nhanh hơn.” Ta dùng đuôi cuộn phần bị thương giấu ra sau. “Nếu thật sự thấy xót, sau này mua thuốc dưỡng lông cho em.”

“Ta có.”

“Có gì?”

“Thuốc dưỡng linh mao trong kho.”

Ta ngẩn ra. “Tịch Tai điện của ngài không có giường dự phòng, tại sao lại có thuốc dưỡng lông?”

“Bổng lộc phát kèm vật phẩm, ta chưa từng dùng.”

“Vậy giữ lại hết cho em.”

“Được.”

Hắn trả lời quá tự nhiên, khiến cảm giác căng thẳng trong ngực ta dịu xuống đôi chút. Ta nâng hộp ngọc, Di Tẫn Lâu dùng thần lực ép chiếc chuông co nhỏ lại. Vết nứt trên thân chuông vẫn tiếp tục lan, nhưng khi chạm vào luồng yêu lực bạc từ đuôi ta, những đường vân nửa vầng trăng bỗng sáng mạnh hơn.

Một hình ảnh mờ hiện lên giữa không trung.

Ba trăm năm trước, Tịch Tai điện chỉ còn là một đống đổ nát. Rất nhiều tiên quan mặc áo của Tư Vận ty đang dựng lại nền điện, giữa đám người có một bóng dáng áo xanh đứng quay lưng. Người ấy cầm chiếc chuông xám trong tay, cúi xuống đặt vào mắt trận dưới nền.

Hình ảnh chỉ kéo dài trong chớp mắt rồi tan đi.

Ta không nhìn thấy mặt, nhưng chuỗi chuông bạc bên hông người kia lại rất rõ.

Một chuỗi chuông có vị trí trống ở giữa.

Giống hệt chuỗi chuông của Túc Hành.

“Ngài thấy không?” Ta hỏi.

“Thấy.”

“Ba trăm năm trước hắn đã ở Tư Vận ty?”

“Lúc đó Túc Hành là phó giám vận sư.” Di Tẫn Lâu chậm rãi đáp. “Sau khi Tịch Tai điện sập vì Thiên Hà đổi dòng, Tư Vận ty đề nghị dựng trận ổn định thần lực cho ta. Người giám sát việc sửa điện chính là hắn.”

“Ngài để họ tùy ý chôn pháp khí dưới chân mình?”

“Ta không hiểu vận thuật.”

Ta nghẹn lời, nhưng không thể trách hắn. Tư Vận ty phụ trách giữ ổn định vận số Thiên giới, giống như tiên y chữa thương, người bệnh không thể mỗi lần nhận thuốc đều nghi ngờ bên trong có độc. Khi ấy Di Tẫn Lâu sống cô độc, mọi người đều sợ hắn, người duy nhất chủ động đề nghị giúp ổn định tai họa lại là Túc Hành.

Có lẽ chính vì vậy, hắn chưa từng kiểm tra sâu trận pháp này.

Ta khép hộp ngọc, dùng ba tầng yêu lực phong kín. Chiếc chuông vẫn rung rất nhẹ bên trong, nhưng ít nhất không thể tiếp tục gọi tai họa.

“Chuyện này phải báo Minh Nguyệt tiên tử.” Ta nói. “Không thể truyền qua tiên đồng. Nếu Túc Hành đã đặt người ở Hợp Duyên cung, tin tức sẽ đến tai hắn trước khi chúng ta kịp chuẩn bị.”

Di Tẫn Lâu đưa tay chạm lên phần đuôi bị cháy của ta. Hắn không vuốt, chỉ giữ rất nhẹ, như sợ làm đau.

“Em ở lại đây.”

“Còn ngài?”

“Ta đi tìm Minh Nguyệt.”

“Không được.” Ta lập tức nắm lấy vạt áo hắn. “Ngài vừa nói chiếc chuông nhận biết khí tức của ngài. Kẻ kia đã cảm nhận được chúng ta đào nó lên, trên đường ngài đi, hắn có thể kích hoạt bất kỳ tai họa nào.”

“Vì vậy em càng phải ở lại.”

“Em ở lại một mình với một chiếc chuông sắp nổ thì an toàn hơn sao?”

“Ta sẽ mang nó đi.”

“Vậy em đi cùng.”

“Phù Bất Chân.”

Mỗi lần hắn gọi cả tên ta bằng giọng này, nghĩa là đã quyết định không thương lượng. Nhưng ta cũng không phải tiên đồng dưới điện, càng không định ngoan ngoãn ngồi chờ hắn mang thương tích trở về.

Ta nhét hộp ngọc vào tay áo, sau đó bước đến đứng chắn giữa hắn và cửa điện.

“Ngài muốn em ở lại vì không muốn em bị thương, đúng không?”

“Ừ.”

“Còn em muốn đi cùng vì không muốn ngài bị thương.”

“Ta chịu được.”

“Chúng ta đã nói không được dùng câu ấy.”

Di Tẫn Lâu im lặng.

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, cố đè cơn bực bội đang dâng lên. “Ngài bảo không muốn em rời Tịch Tai điện sau ba tháng, nhưng cứ hễ có nguy hiểm lại tìm cách bỏ em lại. Ngài muốn giữ em bên cạnh hay chỉ muốn giữ một người không bao giờ gây phiền phức cho ngài?”

“Ta không thấy em phiền.”

“Vậy để em đi cùng.”

“Ta không thể vừa giữ trận pháp vừa bảo vệ em.”

“Em có thể tự bảo vệ, còn có thể giúp ngài.” Ta kéo chiếc đuôi bạc ra, dù phần chóp bị cháy vẫn còn đau. “Ngài đừng coi em là một món đồ dễ vỡ. Em yếu hơn ngài, nhưng em không muốn cả đời chỉ nhìn lưng ngài mỗi khi tai họa đến.”

Di Tẫn Lâu cúi xuống nhìn chiếc đuôi đang quấn lấy cổ tay mình. Một lúc lâu sau, hắn hỏi rất khẽ:

“Yêu một người phải làm thế nào?”

Ta không ngờ hắn sẽ hỏi đúng lúc này.

Gương mặt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng câu hỏi ấy không phải nói để lấy lòng, cũng không nhằm kéo dài thời gian. Di Tẫn Lâu thật sự không biết. Hắn sống quá lâu trong cô độc, trước đây giữ người bên cạnh chỉ có nghĩa là không để họ bị thương, còn cảm xúc của người đó, ý muốn của người đó, hắn chưa từng có cơ hội học cách lắng nghe.

Ta cũng chưa từng yêu ai.

Những lời ngon ngọt ta nói trước kia đều để kiếm cơm, những cái ôm hay nụ cười đều có giá của chúng. Nhưng ít nhất ta biết, không ai muốn được quan tâm bằng cách bị đẩy ra ngoài mọi lựa chọn.

“Em không biết hết.” Ta thành thật đáp. “Nhưng chắc chắn không phải ngài tự quyết định thay cả hai, rồi gọi đó là bảo vệ.”

Chiếc đuôi siết nhẹ cổ tay hắn.

Di Tẫn Lâu nhìn ta thật lâu, sau đó đưa tay chạm vào má ta. Lòng bàn tay hắn lạnh, ngón cái lướt qua khóe môi rất chậm, như đang cân nhắc một điều gì đó.

“Ta sẽ học.”

Hắn cúi xuống.

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp, nhưng trước khi môi chạm vào nhau, hắn dừng lại trong một nhịp thở. Hắn không hỏi, chỉ nhìn ta, để lại đủ thời gian cho ta tránh đi.

Ta không tránh.

Trái lại, ta nắm cổ áo hắn, kéo xuống nốt khoảng cách còn lại.

Nụ hôn đầu tiên không hề giống những lời dối trá ngọt ngào ta từng tưởng tượng. Môi Di Tẫn Lâu lạnh, động tác ban đầu rất khẽ, gần như chỉ chạm thử. Nhưng khi ta không lùi mà còn vô thức siết tay, bàn tay sau gáy lập tức giữ chắc hơn, hắn nghiêng đầu hôn sâu thêm một chút.

Chiếc đuôi bạc quấn từ cổ tay lên cánh tay hắn, phần lông bị cháy cũng sáng trở lại.

Ta nghe thấy tiếng chuông trong hộp ngọc rung lên, nhưng ngay lúc này, âm thanh ấy bỗng trở nên xa xôi. Điều duy nhất ta cảm nhận rõ là hơi thở của Di Tẫn Lâu, bàn tay đặt sau eo và nhịp tim dưới lớp áo đen không hề yên tĩnh như vẻ ngoài.

Đến khi hắn buông ra, ta vẫn còn nắm cổ áo hắn.

“Ngài học nhanh quá.” Ta nói, giọng hơi khàn.

“Ta chỉ hôn em.”

“Lần đầu mà đã như vậy, sau này còn muốn học đến đâu?”

Di Tẫn Lâu nhìn môi ta, rất nghiêm túc đáp: “Chưa biết.”

Ta lập tức quay mặt sang bên. Chiếc đuôi lại quấn chặt hơn, phản bội đến mức không còn cứu được.

Hắn dùng ngón tay sửa lại cổ áo bị ta kéo lệch, sau đó nói: “Em đi cùng.”

“Vốn nên như vậy.”

“Nhưng không được rời khỏi phạm vi kết giới của ta.”

“Em đồng ý đứng gần, không đồng ý bị nhét ra sau lưng.”

“Được.”

“Có tai họa thì cùng chắn.”

Di Tẫn Lâu khựng lại một chút rồi gật đầu. “Cùng chắn.”

Ta hài lòng kéo tay hắn ra khỏi điện. Đi được vài bước mới nhớ môi mình còn nóng, vội buông tay, nhưng chiếc đuôi lại nối giữa hai người như một sợi dây bạc. Cuối cùng ta đành mặc kệ.

Minh Nguyệt tiên tử đến Tịch Tai điện bằng lối truyền tống riêng của Hợp Duyên cung. Nàng không dẫn theo tiên đồng, chỉ mang một chiếc gương đồng có thể ghi lại khí tức pháp khí. Khi nhìn thấy chiếc chuông trong hộp ngọc, sắc mặt nàng lập tức thay đổi.

“Dẫn Ách tử chung.” Nàng đặt gương đồng cạnh hộp, từng lớp ký tự hiện lên trên mặt kính. “Pháp khí này phải có một mẫu chung điều khiển từ xa. Tử chung tích trữ tai họa, mẫu chung quyết định thời gian và phương hướng thả ra.”

“Có thể lần theo mẫu chung không?” Ta hỏi.

“Chỉ khi bên kia chủ động truyền lệnh.” Minh Nguyệt tiên tử nhìn phần thân chuông đã nứt. “Người điều khiển biết nó bị đào lên, rất có thể sẽ tự hủy ngay trong đêm. Nếu muốn tìm vị trí mẫu chung, chúng ta phải giữ nó nguyên vẹn đến lúc ấy.”

Di Tẫn Lâu hỏi: “Có thể đảo ngược trận pháp?”

“Có, nhưng rất nguy hiểm.” Nàng nhìn hắn rồi nhìn ta. “Khi mẫu chung truyền lệnh tự hủy, chúng ta có thể dùng Tử chung phản chiếu lại dấu ấn của người điều khiển. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả tai họa tích tụ ba trăm năm cũng sẽ bùng lên. Ôn thần phải giữ chúng lại, còn một người khác cần dùng linh lực dẫn dấu ấn vào gương.”

“Em làm.” Ta nói.

Di Tẫn Lâu lập tức đáp: “Không.”

Minh Nguyệt tiên tử nhìn hai chúng ta, dường như đã đoán trước cảnh này. “Phù Bất Chân có yêu lực hấp thụ vọng ngôn, lại từng tiếp xúc với dẫn vận ti nên quả thật thích hợp nhất. Những người khác có thể bị dấu ấn lừa hướng.”

“Đuôi em ấy vừa bị thương.” Di Tẫn Lâu nói.

“Em vẫn đứng đây.” Ta nhắc.

“Có cách khác không?” Hắn hỏi Minh Nguyệt.

“Có thể mời người của Tư Vận ty.”

“Không được.” Ta và Di Tẫn Lâu cùng nói.

Minh Nguyệt tiên tử khẽ thở dài. “Vậy chỉ còn cách này. Ta sẽ phụ trách dựng trận và ghi lại bằng chứng. Hai vị giữ Tử chung đến giờ Tý.”

Chúng ta không báo Thiên đế ngay. Nếu Túc Hành đã thao túng chuyện này ba trăm năm, hắn chắc chắn có tai mắt trong các điện. Chỉ cần tin tức chiếc chuông chưa bị phá truyền ra ngoài, hắn có thể thay đổi kế hoạch hoặc bỏ mẫu chung chạy trốn.

Minh Nguyệt tiên tử dùng trận pháp của Hợp Duyên cung che giấu khí tức quanh Tịch Tai điện, sau đó giả vờ rời đi trước giờ Dậu. Thực ra nàng ở lại trong mật thất sau chính điện, chuẩn bị gương ghi vận.

Di Tẫn Lâu và ta ăn tối như bình thường.

Nói là ăn tối, thật ra chỉ mình ta ăn. Hắn ngồi đối diện, xem ta cắn từng miếng điểm tâm do Hợp Duyên cung mang tới. Vì từ sáng chưa ăn được lời nói dối nào tử tế, bụng ta vẫn hơi trống, nhưng thức ăn thật ít nhất giúp cơ thể bớt mệt.

Di Tẫn Lâu đột nhiên nói: “Món này rất khó ăn.”

Ta đang nhai bánh hoa quế, lập tức ngẩng đầu. Một lời nói dối ngọt dịu trôi vào kinh mạch.

“Ngài lại nói dối để nuôi em.”

“Ta chỉ nhận xét món ăn.”

“Ngài không cần ăn, lấy gì biết khó ăn?”

“Nhìn vẻ mặt em.”

“Em ăn rất ngon.”

“Lời giả.”

Ta nuốt bánh xuống, nhìn hắn. “Ngài vừa hứa trước mặt em sẽ nói thật.”

“Ta chưa hứa không bao giờ nói dối.” Di Tẫn Lâu đặt một miếng bánh khác vào đĩa ta. “Ta chỉ nói lúc đau sẽ nói đau, lúc lo sẽ nói lo.”

“Vậy bây giờ ngài đang lo?”

“Ừ.”

Lời thật không cho ta linh lực, nhưng lại làm chiếc đuôi chui ra khỏi ghế, vòng qua chân hắn.

“Còn sợ không?” Ta hỏi.

“Có.”

“Ngài sợ em bị thương?”

“Ta sợ không giữ được em.”

Ta đặt miếng bánh xuống.

Trước đây Di Tẫn Lâu chỉ biết nói “không sao”, “ta chịu được”, “em ở lại”. Bây giờ hắn thật sự đang học cách nói ra điều trong lòng, từng câu đều thẳng đến mức ta không biết phải đáp thế nào.

Ta duỗi chân chạm nhẹ vào ủng hắn dưới bàn. “Ngài giữ được. Nhưng lần này không phải giữ em ở sau lưng.”

“Ta nhớ.”

“Chúng ta cùng chắn.”

“Cùng chắn.”

Chiếc đuôi dưới bàn quấn lấy cổ chân hắn. Di Tẫn Lâu không nhìn xuống, chỉ đưa tay sang, nắm lấy những ngón tay đang đặt cạnh đĩa của ta.

Chúng ta ngồi như vậy đến gần giờ Tý.

Chiếc chuông trong hộp ngọc bắt đầu rung trước một khắc.

Minh Nguyệt tiên tử từ mật thất bước ra, đặt gương đồng giữa trận pháp. Tất cả đèn trong điện đều bị tắt, chỉ còn ánh sáng từ những đường trận màu xanh nhạt trên sàn. Di Tẫn Lâu đứng phía sau ta, một tay đặt trên vai, thần lực bao quanh cả hai.

“Bắt đầu.” Minh Nguyệt nói.

Ta mở hộp ngọc.

Chiếc chuông xám bay lên, những vết nứt trên thân đồng loạt mở rộng. Tiếng chuông vang không lớn, nhưng cả Tịch Tai điện như bị một bàn tay vô hình nắm lấy rồi kéo mạnh. Ngói trên mái, cột đá, cửa sổ và bàn ghế đều rung lên, vô số sợi tai họa tích tụ dưới nền trào ra như nước lũ.

Di Tẫn Lâu giơ tay.

Thần lực đen bạc hóa thành một vòng chắn lớn, giữ tất cả tai họa trong chính điện. Những mảnh gỗ, đá và sét bị kéo về phía hắn, nhưng lần này ta không đứng sau lưng. Ta đứng cạnh hắn, chiếc đuôi bạc trải rộng, đan vào kết giới thành những đường sáng mềm hơn.

Một cây xà gỗ rơi xuống.

Di Tẫn Lâu chặn nửa bên trái, ta dùng đuôi cuốn nửa bên phải, cùng kéo nó lệch khỏi Minh Nguyệt tiên tử. Lực va chạm khiến vai ta đau buốt, nhưng bàn tay đặt sau lưng lập tức truyền sang một luồng thần lực, giữ yêu đan không bị chấn động.

“Em ổn.” Ta nói trước khi hắn kịp hỏi.

“Ta biết.”

Di Tẫn Lâu không đẩy ta ra.

Chỉ ba chữ ấy cũng đủ khiến ta siết chặt đuôi, tiếp tục giữ trận.

Chiếc chuông bỗng phát ra một tiếng ngân cao hơn.

Trên mặt gương đồng, một sợi sáng xám hiện lên, lao thẳng về phía bắc. Minh Nguyệt tiên tử lập tức kết ấn, nhưng sợi sáng liên tục tách thành hàng trăm nhánh giả, trải khắp Thiên giới.

“Dấu ấn đang đánh lạc hướng!” Nàng gọi.

Ta nhắm mắt, mở yêu đan.

Mỗi nhánh sáng đều mang theo một lời nói dối: mẫu chung ở Lăng Tiêu điện, ở Hợp Duyên cung, ở Tinh Hà, ở dưới hạ giới. Hàng trăm phương hướng giả chồng lên nhau, cố giấu đường thật.

Ta không hấp thụ tất cả, chỉ để yêu lực lướt qua từng nhánh. Những lời giả chua, ngọt, đắng khác nhau, nhưng giữa chúng có một sợi gần như không mang mùi.

Một sự thật được giấu giữa vô số lời nói dối.

Ta mở mắt, dùng đuôi quấn lấy sợi sáng ấy.

“Phía bắc Tư Vận ty!”

Minh Nguyệt tiên tử lập tức đảo gương. Hình ảnh một tòa đài cao hiện lên giữa mặt kính, trên đỉnh có một bóng người áo xanh đang đứng cạnh chiếc chuông bạc.

Túc Hành.

Hắn dường như cảm nhận được bị nhìn thấy, chậm rãi ngẩng đầu. Dù chỉ là hình ảnh phản chiếu, ta vẫn thấy rõ nụ cười rất nhạt trên môi hắn.

Sau đó hắn giơ tay, gõ vào mẫu chung.

Toàn bộ trận pháp nổ tung.

Di Tẫn Lâu kéo ta vào lòng, nhưng không xoay lưng chắn hết như trước. Hắn giữ ta bên cạnh, hai luồng thần lực của chúng ta cùng dựng lên một lớp bảo hộ. Minh Nguyệt tiên tử dùng gương đồng che chính điện, ánh sáng xanh và xám va vào nhau, làm nửa mái Tịch Tai điện bị hất bay.

Khi tiếng nổ lắng xuống, chiếc chuông tử đã vỡ thành ba mảnh.

Nhưng gương đồng vẫn giữ được hình ảnh Túc Hành cùng dấu ấn trên mẫu chung.

“Đủ làm chứng.” Minh Nguyệt tiên tử ôm gương, sắc mặt nhợt nhạt. “Chúng ta phải đến Tư Vận ty trước khi hắn hủy mẫu chung.”

Di Tẫn Lâu nắm tay ta. “Đi.”

Lần này không ai bảo ta ở lại.

Chúng ta dùng trận truyền tống của Minh Nguyệt đến thẳng đài Quan Vận phía bắc Tư Vận ty. Nơi này đã bỏ không nhiều năm, bốn phía không có tiên quan canh giữ. Trên đỉnh đài, Túc Hành vẫn đứng bên chiếc chuông bạc, áo xanh bay trong gió, vẻ mặt bình tĩnh đến mức như chỉ đang đợi khách.

Chuỗi chuông bên hông hắn đã tháo lớp lụa.

Khoảng trống ở giữa được lấp bởi một hạt chuông trong suốt, giống hệt những hạt tìm thấy trên linh thú.

“Túc Hành.” Minh Nguyệt tiên tử nâng gương đồng. “Ngươi còn gì muốn giải thích?”

Hắn nhìn hình ảnh trong gương, không hề hoảng hốt. “Gương ghi vận chỉ chứng minh ta đang điều khiển mẫu chung, không chứng minh Dẫn Ách trận do ta dựng.”

“Ba trăm năm trước ngươi phụ trách sửa Tịch Tai điện.”

“Đúng.”

“Dấu ấn nửa chuông trong hồ sơ là ký hiệu riêng của ngươi.”

“Cũng đúng.”

Ta nhìn hắn, trong lòng dần lạnh xuống. Túc Hành không phủ nhận những điều không thể phủ nhận. Hắn vẫn dùng cách cũ, chỉ nói từng phần sự thật, giữ phần nguy hiểm nhất nằm ngoài câu chữ.

“Vậy ngài điều khiển mẫu chung để làm gì?” Ta hỏi.

“Để chứng minh Ôn thần không thể tiếp tục ở Thiên giới.”

Câu này là thật.

Không có một chút mùi dối trá.

Di Tẫn Lâu đứng bên cạnh ta, giọng rất bình tĩnh. “Vì Túc Minh?”

Nụ cười trên mặt Túc Hành cuối cùng nhạt đi. “Ngài còn nhớ tên huynh ấy sao?”

“Ba trăm năm trước, hắn chết khi phong ấn khe nứt vận số ở Tinh Hà.”

“Không.” Túc Hành nhìn Di Tẫn Lâu, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra hận ý rõ ràng. “Huynh ấy chết vì tai họa trên người ngài. Nếu ngài không xuất hiện ở Tinh Hà, khe nứt sẽ không mở rộng. Nếu ngài chịu bị phong ấn từ khi ấy, ba trăm năm qua đã không có thêm người bị thương.”

Di Tẫn Lâu không phủ nhận. “Ta không cứu được hắn.”

“Ngài không cứu được bất kỳ ai.” Túc Hành chạm tay lên mẫu chung. “Ngài chỉ chuyển tai họa từ nơi này sang nơi khác, sau đó đứng nhìn người khác gánh hậu quả. Thiên giới sợ ngài là đúng. Thần vị Ôn thần vốn không nên tồn tại.”

Ta bước lên một bước. “Vậy ngài khiến cầu sập, linh thú phát cuồng, làm bị thương những người không liên quan để chứng minh tai họa nguy hiểm?”

“Những tai họa ấy vốn đã tồn tại.” Hắn đáp. “Ta chỉ để mọi người nhìn thấy chúng.”

“Ngài chọn nơi đông người.”

“Nếu không có nhân chứng, ai sẽ tin?”

“Có hai tiểu quan đã chết trong những vụ ngài điều khiển.”

Túc Hành im lặng một nhịp rồi nói: “Muốn ngăn đại họa, luôn phải có người hy sinh.”

Lời ấy là thật lòng.

Chính vì thật lòng nên càng khiến ta buồn nôn hơn mọi lời nói dối từng ăn.

“Ngài không muốn bảo vệ Thiên giới.” Ta nói. “Ngài chỉ muốn mọi người cùng hận Di Tẫn Lâu giống mình.”

“Có gì khác nhau?”

“Khác.” Ta nắm lấy tay Di Tẫn Lâu. “Người muốn bảo vệ sẽ tìm cách giảm thương vong. Người muốn trả thù sẽ coi mọi sinh mạng là công cụ.”

Ánh mắt Túc Hành dừng trên bàn tay chúng ta, sau đó nhìn chiếc đuôi bạc đang quấn quanh cổ tay Di Tẫn Lâu. “Một tiểu yêu sống bằng lời nói dối lại giảng đạo lý với ta?”

“Ít nhất em biết lời nói dối của mình là giả.” Ta đáp. “Còn ngài đã tin lời dối trá của chính mình suốt ba trăm năm.”

Sắc mặt hắn lạnh xuống.

Minh Nguyệt tiên tử kích hoạt gương đồng, truyền hình ảnh và cuộc đối chất về Lăng Tiêu điện. Nhưng ngay khi ánh sáng vừa rời khỏi mặt gương, mẫu chung dưới tay Túc Hành đột nhiên phát ra tiếng nứt.

Di Tẫn Lâu biến sắc. “Lùi lại!”

Túc Hành gõ mạnh lên thân chuông.

Keng—

Âm thanh lần này không vang ở đài Quan Vận.

Nó vang khắp Thiên giới.

Từ dưới các cây cầu, trong nền điện, giữa kho pháp khí và sâu dưới Tinh Hà, hàng trăm tiếng chuông đồng loạt đáp lại. Những sợi vận khí xám trồi lên từ mọi hướng, mang theo khí tức của Di Tẫn Lâu đã bị tích trữ suốt ba trăm năm.

Chúng không lao về phía chúng ta.

Chúng bay thẳng lên trời, tụ thành một tấm bia khổng lồ phía trên Lăng Tiêu điện.

Trên mặt bia, từng hàng chữ hiện ra bằng máu xám.

Ôn thần cố ý thả tai họa.

Ôn thần làm sập cung điện.

Ôn thần khiến thần quan và linh thú bị thương.

Ôn thần dùng đạo lữ yêu tộc che giấu thần lực mất khống chế.

Mỗi lời cáo buộc đều được kết bằng khí tức của Di Tẫn Lâu, bằng ghi chép thật, bằng tai họa thật và thương vong thật. Chúng ghép những mảnh sự thật rời rạc thành một lời vu oan lớn đến mức phủ kín nửa bầu trời.

Ta ngửi thấy nó.

Vị của lời dối trá ấy tràn xuống như biển đen, nặng đến mức yêu đan trong cơ thể lập tức co rút. Chỉ cần tấm bia hoàn thành, nó sẽ trở thành lời phán của vận số, không ai còn phân biệt được đâu là tai họa của Di Tẫn Lâu, đâu là thứ Túc Hành cố tình điều khiển.

Minh Nguyệt tiên tử cố truyền gương đồng đi, nhưng ánh sáng vừa bay lên đã bị những sợi vận khí xám nuốt mất.

Túc Hành buông tay khỏi mẫu chung. Máu chảy qua ngón tay hắn, nhưng nụ cười lại bình thản.

“Ta không cần mọi người tin ta.” Hắn nói. “Ta chỉ cần họ nhìn thấy điều họ đã sợ suốt mấy nghìn năm.”

Di Tẫn Lâu giơ tay, thần lực cuộn lên định phá tấm bia. Ta lập tức giữ hắn lại.

“Không được! Khí tức trên đó là của ngài. Ngài càng dùng thần lực, lời vu oan càng mạnh.”

Tiếng chuông từ Lăng Tiêu điện vang lên chín lần.

Một đạo thiên lệnh xuyên qua tầng mây, dừng trước mặt chúng ta.

“Ôn thần Di Tẫn Lâu lập tức đến Lăng Tiêu điện chịu thẩm tra. Trước khi có phán quyết, phong tỏa thần lực, không được rời Thiên giới.”

Ta nhìn những hàng chữ xám đang tiếp tục lan rộng trên trời.

Túc Hành đã chuẩn bị lời vu oan này suốt ba trăm năm.

Còn đến bình minh, cả Thiên giới sẽ dùng nó để kết tội người bên cạnh ta.

(Hết chương 7)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0