Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TA ĐÓNG GIẢ ĐẠO LỮ CỦA ÔN THẦN

Chương 6: Ta Bắt Đầu Nói Dối Không Ngon Miệng

Chương 1: Ôn Thần Cần Một Đạo Lữ Chương 2: Buổi Sát Hạch Đầu Tiên Làm Sập Nửa Cung Điện Chương 3: Chiếc Đuôi Chỉ Xuất Hiện Khi Nói Thật Chương 4: Đạo Lữ Giả Phải Ngủ Chung Chương 5: Tai Họa Luôn Rơi Vào Người Hắn Chương 6: Ta Bắt Đầu Nói Dối Không Ngon Miệng Chương 7: Người Điều Khiển Vận Rủi Chương 8: Lời Vu Oan Lớn Nhất Thiên Giới Chương 9: Lần Đầu Tiên Ta Nói Thật Bằng Miệng Chương 10: Ôn Thần Có Gia Đình Chương 11: Ôn Thần Giấu Ta Một Bí Mật
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 6: Ta Bắt Đầu Nói Dối Không Ngon Miệng

Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy trong lòng Di Tẫn Lâu, chiếc đuôi bạc quấn quanh cổ tay hai người thành một nút thắt rất khó gỡ.

Đêm qua ta đã chủ động bảo hắn muốn giữ thì cứ giữ, nhưng lời nói ra trong bóng tối và cảnh tượng nhìn thấy lúc trời sáng rõ ràng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Một cánh tay hắn đặt sau lưng ta, bàn tay còn lại bị đuôi cuốn chặt, đầu ngón tay vô thức khép lại quanh lớp lông bạc. Gương mặt hai người cách nhau chưa đến một gang tay, gần đến mức ta chỉ cần ngẩng đầu thêm một chút là có thể chạm vào cằm hắn.

Ta nhắm mắt lại, quyết định ngủ thêm một lát để tránh phải đối diện với tình cảnh khó xử.

“Em tỉnh rồi.”

Giọng Di Tẫn Lâu vang lên ngay trên đỉnh đầu. Hắn không cần ngủ, cả đêm có lẽ đều tỉnh táo, chỉ nằm yên cho ta ôm đến sáng. Ta tiếp tục giả vờ, điều chỉnh hơi thở cho đều hơn, nhưng chiếc đuôi lại phản chủ cọ nhẹ lên cổ tay hắn.

“Đuôi em tỉnh trước em.” Hắn nói.

Ta mở mắt, nghiêm túc nhìn hắn. “Nó không có đầu óc, ngài đừng xem hành động của nó là ý của em.”

“Đêm qua em nói nó là một phần cơ thể, cũng cần nghỉ ngơi.”

“Đúng.”

“Vậy nó có cảm giác?”

“Có.”

“Có ý muốn riêng?”

“Không có.”

“Nhưng nó thích ta.”

Ta nghẹn một lúc, sau đó dùng tay còn tự do nắm lấy đuôi, cố gỡ khỏi cổ tay hắn. “Nó thích quấn những vật lạnh. Trước đây em ngủ trong hang cây, mùa hè cũng thường quấn quanh đá.”

Di Tẫn Lâu nhìn ta, ánh mắt chậm rãi hạ xuống chiếc đuôi đang cố chui lại vào lòng bàn tay hắn. “Ta giống đá?”

“Đá ngàn năm hóa thành tinh.”

Một lời nói dối không đến mức sâu sắc, nhưng khi thốt ra, ta lại chẳng cảm thấy nhẹ nhõm như trước. Câu nói nằm trên đầu lưỡi, khô và nhạt, giống một miếng bánh để lâu ngày, nuốt không xuống mà nhổ ra cũng chẳng tiện.

Ta giật mình vì cảm giác lạ ấy, nhất thời quên kéo đuôi. Di Tẫn Lâu nhận ra ta thất thần, bàn tay đặt sau lưng khẽ siết, kéo ta nằm vững hơn.

“Khó chịu ở đâu?”

“Không có.” Ta đáp theo thói quen.

Chiếc đuôi quấn quanh cổ tay hắn lập tức buông lỏng, chứng minh câu trả lời chẳng có chút thật lòng nào. Di Tẫn Lâu không nói ngay, chỉ dùng đầu ngón tay chạm lên trán ta. Da hắn hơi lạnh, nhưng nơi bị chạm lại nóng lên rất nhanh.

“Không sốt.” Hắn nói. “Yêu lực cũng không hỗn loạn.”

“Em chỉ vừa tỉnh, đầu óc chưa rõ ràng.” Ta tránh khỏi tay hắn, chống ngực hắn ngồi dậy. “Ngài đừng thấy đuôi em dễ bị mua chuộc đã thật sự coi mình là tiên y.”

“Ta chưa mua chuộc nó.”

“Ngài vuốt nó mỗi ngày.”

“Là nó quấn ta trước.”

Ta cúi xuống nhìn chiếc đuôi bạc đang nằm yên trong lòng bàn tay Di Tẫn Lâu, chợt cảm thấy mình không có tư cách tranh luận. Cuối cùng ta giật nó về, cuộn quanh eo rồi bước xuống giường. Vừa đặt chân lên sàn, đầu gối bỗng mềm đi, nếu hắn không kịp giữ lấy eo, ta đã quỳ thẳng xuống đất.

Di Tẫn Lâu ngồi dậy, kéo ta trở lại mép giường. “Em đói.”

“Không thể nào.” Ta tính lại những lời nói dối đã ăn trong hai ngày qua. “Hôm qua các thần quan ở Hợp Duyên cung nói không ít, ngài cũng nói dối mấy lần. Chút linh khí ấy đủ cho em dùng ít nhất ba ngày.”

“Em đã dùng yêu lực bảo vệ ta ở Tinh Hà.”

“Chỉ là một lớp kết giới nhỏ.”

“Sau đó còn chữa thương.”

“Đuôi tự làm, không tốn bao nhiêu.”

Di Tẫn Lâu nhìn ta, vẻ mặt rõ ràng không tin. Ta muốn đứng dậy chứng minh mình hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng hắn đã đặt tay lên vai, dễ dàng giữ ta ngồi yên.

“Ở đây đợi ta.”

“Ngài đi đâu?”

“Tìm người nói dối.”

Ta giữ tay áo hắn lại. “Ngài định bắt người đến trước mặt em, ép họ nói mình không sợ Ôn thần sao? Cách đó tuy nhanh nhưng dễ khiến chúng ta cùng bị kiện lên Lăng Tiêu điện.”

“Ta có thể đưa em đến nơi đông người.”

“Không cần.” Ta buông tay, tự chỉnh lại áo. “Hôm nay chúng ta phải đưa linh thú về Hợp Duyên cung, vừa hay trên đường ghé điện chủ sự một lát. Chỗ đó từ sáng đến tối đều có người nói lời trái lòng, ăn no rất dễ.”

Di Tẫn Lâu nhìn sắc mặt ta, cuối cùng gật đầu. Hắn không ngăn ta tự đi, nhưng từ lúc rời giường đến khi bước khỏi Tịch Tai điện, bàn tay luôn đặt hờ sau lưng, giống như chỉ cần ta chao đảo một chút sẽ lập tức kéo lại.

Mười hai con linh thú được giao trả đầy đủ, khảo nghiệm chăm sóc cũng được Minh Nguyệt tiên tử tính là thông qua. Con linh miêu béo trước khi rời túi pháp khí còn cố bám vào vạt áo Di Tẫn Lâu, khiến hai nữ tiên phải dùng cá khô dụ mãi mới chịu xuống. Mấy con hồ ly cánh trắng cũng không còn quá sợ hắn, chỉ riêng hai con dê mây vừa nhìn thấy đã lập tức quay mông, có lẽ vẫn nhớ chuyện đồng loại bị hắn chiếm mất giường.

Minh Nguyệt tiên tử kiểm tra từng sợi dẫn vận ti, sau đó bảo vụ việc đã được báo lên Thiên đế. Tư Vận ty đồng ý mở kho hồ sơ để phối hợp điều tra, Túc Hành tiên quân còn chủ động mời chúng ta đến xem những ghi chép về tai họa quanh Di Tẫn Lâu trong ba trăm năm gần đây.

“Chủ động như vậy sao?” Ta hỏi.

“Nếu không mở hồ sơ, Tư Vận ty càng dễ bị nghi ngờ.” Minh Nguyệt tiên tử hạ giọng. “Túc Hành tiên quân nói việc này liên quan đến danh dự của toàn ty, hắn muốn nhanh chóng tìm ra người lạm dụng dẫn vận thuật.”

“Ngài tin hắn?”

“Ta chỉ tin chứng cứ.” Nàng đóng hộp ngọc, ánh mắt lướt qua Di Tẫn Lâu. “Hai vị đến đó phải cẩn thận. Tư Vận ty có rất nhiều pháp khí liên quan đến vận số, Ôn thần không nên tùy tiện chạm vào.”

Ta lập tức đáp thay: “Ngài yên tâm, em sẽ trông chừng ngài ấy.”

Di Tẫn Lâu nhìn ta. “Ta không tùy tiện chạm vào đồ vật.”

“Bể nước, lò bếp và giường của em đều có ý kiến khác.”

Minh Nguyệt tiên tử quay mặt đi, nhưng bờ vai khẽ rung. Ta ngửi được một lời nói dối rất nhỏ khi nàng bảo mình không cười, bụng cuối cùng cũng ấm lên đôi chút. Tuy nhiên, luồng linh khí ấy tan quá nhanh, chẳng đủ lấp khoảng trống đang cồn cào trong kinh mạch.

Rời Hợp Duyên cung, ta dẫn Di Tẫn Lâu đến điện chủ sự. Nơi này vẫn đông như ngày đầu ta báo danh, tiên quan chuyển công văn, tiểu lại lĩnh lệnh bài, tiên đồng ôm sổ chạy qua chạy lại. Chỉ cần đứng yên một lúc, ta đã nghe được vô số câu quen thuộc.

“Việc này tuyệt đối không phải lỗi của ta.”

“Ta chỉ chậm một khắc, không hề bỏ việc.”

“Chủ sự rất công bằng, chắc chắn sẽ không trách phạt vô lý.”

Mỗi lời nói dối đều mang theo linh khí. Trước đây, chỉ cần hít một hơi ta sẽ cảm thấy ngọt như mật, nhưng hôm nay chúng rơi xuống bụng lại nhạt nhẽo đến kỳ lạ. Có câu còn mang vị chua, khiến cổ họng ta khó chịu, phải quay mặt ho khẽ.

Di Tẫn Lâu lập tức nhìn sang. “Không ngon?”

Ta khựng lại. “Ngài còn biết phân biệt ngon hay không sao?”

“Vẻ mặt em giống lúc ăn phải nấm đắng hôm qua.”

“Hôm qua em có ăn nấm đâu?”

“Lúc kiểm tra thức ăn cho linh thú, em đã nếm thử một miếng.”

Ta không nhớ hắn đứng gần mình khi ấy. Di Tẫn Lâu dường như luôn như vậy, ngoài mặt không hề để ý, nhưng những chuyện nhỏ về ta lại được hắn nhớ rõ hơn cả quy củ sát hạch.

“Có lẽ vì những lời này quá vụn vặt.” Ta đi sâu vào điện hơn, cố tìm một lời dối lòng đủ mạnh. “Em cần ăn thứ đậm hơn một chút.”

Ở gần quầy đăng ký, hai vị tiên quan đang nói chuyện. Một người lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối, bảo rằng mình rất mong Di Tẫn Lâu được minh oan; người còn lại nói Ôn thần tuy mang tai họa nhưng chưa bao giờ cố ý làm hại ai. Lời nói nghe qua vô cùng thiện ý, nhưng ngay khi tên Di Tẫn Lâu xuất hiện, ta đã ngửi thấy vị tanh lạnh của ác ý bị giấu kín.

“Nghe nói đàn linh thú hôm qua cũng vì hắn mà bỏ chạy.” Vị tiên quan thứ nhất hạ giọng. “Nếu cứ để người như vậy ở Thiên giới, sớm muộn cũng gây đại họa.”

Người còn lại giả vờ nhìn quanh. “Đừng nói thế. Ôn thần có đạo lữ bảo chứng, chắc hẳn đã biết khống chế bản thân.”

“Đạo lữ gì chứ? Chỉ là một tiểu yêu tham tiền, bị hắn ép đứng ra làm chứng mà thôi.”

Lời nói dối cuối cùng tràn vào kinh mạch như một ngụm nước bẩn. Bụng ta quặn lên, không những không no mà còn buồn nôn. Ta đưa tay chống lên cột điện, cố nuốt cảm giác khó chịu xuống.

Di Tẫn Lâu đỡ lấy vai ta. Hắn chưa nghe rõ toàn bộ cuộc nói chuyện phía trước, nhưng ánh mắt đã lạnh đi khi nhận ra hai người kia đang nhìn về phía chúng ta.

“Đi.” Hắn nói.

Ta giữ cổ tay hắn lại. “Chờ một chút.”

Hai vị tiên quan thấy chúng ta tiến đến, sắc mặt lập tức thay đổi. Người vừa nói ta bị ép nhanh chóng nở nụ cười, chắp tay hành lễ như thể chưa từng có lời nào khó nghe.

“Ôn thần, Phù tiên hữu. Chúng ta vừa nhắc đến hai vị, không ngờ đã gặp ngay.”

“Nhắc chuyện gì?” Ta hỏi.

“Chỉ nói buổi sát hạch tiến triển thuận lợi, thật đáng mừng.”

Một lời nói dối khác trôi tới. Nó cũng tanh và đắng, nhưng lần này ta không hấp thụ, chủ động đóng kinh mạch lại, để luồng linh khí bẩn tự tan trong không khí.

Ta nhìn vị tiên quan ấy. “Ngài vừa bảo em bị Ôn thần ép làm đạo lữ.”

Nụ cười trên mặt hắn cứng lại. “Phù tiên hữu nghe nhầm rồi.”

“Em là yêu quái ăn lời nói dối. Có thể em không nghe rõ từng chữ, nhưng mùi giả dối trên người ngài cách ba gian điện vẫn ngửi thấy.” Ta chậm rãi bước lên, không lớn tiếng nhưng đủ để những người xung quanh dừng lại. “Ngài còn nói Di Tẫn Lâu không biết khống chế thần lực, đàn linh thú chạy trốn cũng vì hắn.”

Vị tiên quan còn lại vội xen vào: “Mọi người chỉ lo cho an nguy Thiên giới, không có ác ý.”

“Lo cho Thiên giới nên vu tội người vừa cứu đủ mười hai linh thú?” Ta hỏi. “Hay vì ngài ấy đã quen im lặng, các người nói gì cũng không phản bác, lâu dần liền coi mọi tai họa đều là tội của ngài ấy?”

Không khí quanh điện yên tĩnh xuống. Ta cảm nhận được bàn tay Di Tẫn Lâu đặt sau lưng, không kéo ta đi nữa, chỉ đứng sát một bên như âm thầm chống đỡ.

Vị tiên quan kia đỏ mặt. “Ngươi mới lên Thiên giới được vài ngày, biết gì về Ôn thần? Suốt mấy nghìn năm, hắn đi đến đâu tai họa xảy ra đến đó. Đây là sự thật.”

“Ngài ấy cai quản tai họa, quanh người có vận rủi là thần chức, không phải tội lỗi.” Ta nhìn thẳng đối phương. “Ít nhất từ khi em đến Tịch Tai điện, mỗi lần gặp nguy hiểm, người bị thương đều là ngài ấy. Ngài ấy chưa từng dùng tai họa làm hại ai, càng không ép em ở lại.”

Chiếc đuôi bạc hiện ra sau lưng, quấn quanh cổ tay Di Tẫn Lâu trước ánh mắt của tất cả mọi người.

Ta biết nó xuất hiện đồng nghĩa những lời vừa rồi đều là thật. Hai vị tiên quan trước mặt cũng biết, bởi chuyện chiếc đuôi báo hiệu lời thật của ta đã sớm truyền khắp Hợp Duyên cung. Sắc mặt họ càng khó coi, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu viện cớ còn công vụ rồi vội vàng rời đi.

Đám người xung quanh cũng tản ra, nhưng lần này ánh mắt nhìn Di Tẫn Lâu đã có chút khác. Không phải tất cả đều tin hắn, ít nhất họ bắt đầu hiểu vị Ôn thần lạnh lùng kia không hoàn toàn giống lời đồn.

Ta vừa định thu đuôi, Di Tẫn Lâu đã nắm lấy chóp đuôi trước.

“Em không bị ép.” Hắn nói.

“Ngài nghe rõ nhất câu ấy sao?”

“Ừ.”

“Em còn nói rất nhiều lời bênh vực ngài.”

“Ta cũng nghe.”

“Vậy ngài phải nhớ hết.”

“Ta nhớ.”

Ánh mắt hắn quá chăm chú, khiến cơn khó chịu trong bụng bỗng chuyển thành một cảm giác nóng lên ở ngực. Ta kéo đuôi về, quay mặt sang nơi khác.

“Đi thôi. Ở đây không có thứ gì ngon.”

Di Tẫn Lâu không lập tức bước. “Những lời vừa rồi khiến em đau sao?”

“Không đến mức đau.” Ta xoa bụng, cố nói nhẹ đi. “Lời nói dối mang ác ý vốn khó ăn. Trước kia em vẫn nuốt được, chỉ cần không quá nhiều.”

“Hôm nay em không nuốt được.”

“Có thể do yêu lực chưa hồi phục.”

“Hoặc vì liên quan đến ta.”

Ta quay sang nhìn hắn.

Di Tẫn Lâu không hiểu nhiều về yêu quái, nhưng ở cạnh ta chưa đến một tuần đã bắt đầu phân biệt được từng thay đổi nhỏ. Hắn không hỏi dồn, chỉ đưa tay kéo ngoại bào của ta kín hơn, sau đó dẫn ta rời khỏi điện chủ sự.

Trên đường đến Tư Vận ty, hắn đột nhiên nói: “Ta rất đáng ghét.”

Ta bước hụt một nhịp. Một lời nói dối vụng về trôi tới, ngọt hơn tất cả những câu trong điện chủ sự cộng lại, nhưng ta không hề vui.

“Tịch Tai điện không có tiền.” Hắn tiếp tục.

Linh khí lại tràn xuống. Ta lập tức dừng bước.

“Ta nấu ăn rất ngon.”

“Di Tẫn Lâu.”

“Ta không quan tâm em có đói hay không.”

Câu cuối vừa dứt, ta liền giơ tay bịt miệng hắn. Di Tẫn Lâu không tránh, chỉ bình tĩnh nhìn ta qua lòng bàn tay. Linh khí từ những lời nói dối của hắn rất sạch, bởi không mang ác ý, nhưng lúc này chúng lại khiến cổ họng ta nghẹn cứng.

“Ngài đừng nói nữa.” Ta hạ tay xuống. “Em không muốn ăn.”

“Em cần yêu lực.”

“Em có thể tìm cách khác.”

“Em vừa nói ở điện chủ sự không có thứ ngon.”

“Không ngon thì nhịn một ngày cũng không chết.”

Di Tẫn Lâu im lặng. Hắn đứng giữa con đường mây, phía sau là những tầng điện sáng rực, nhưng bóng dáng vẫn cô độc đến mức khiến người khác khó chịu. Một lát sau, hắn hỏi rất chậm:

“Lời nói dối của ta cũng không ngon?”

“Ngon.” Ta thừa nhận. “Nhưng ngài không cần ép mình nói dối để nuôi em.”

“Ta không thấy khó chịu.”

“Em thấy.” Chiếc đuôi bạc chui ra, lần này không quấn lấy hắn mà vòng quanh cổ tay ta như tự siết mình. “Em sống bằng lời nói dối, nhưng không có nghĩa em muốn người bên cạnh ngày nào cũng nói điều trái lòng. Nhất là ngài.”

“Vì sao nhất là ta?”

Ta tránh ánh mắt hắn. “Vì ngài nói dối quá vụng, nghe rất mất mặt.”

Chiếc đuôi buông khỏi tay ta, vươn sang quấn lấy ngón tay Di Tẫn Lâu. Hắn nhìn nó, rõ ràng biết câu trả lời vừa rồi chưa phải toàn bộ sự thật, nhưng cuối cùng không truy hỏi.

“Ta sẽ không nói nữa.” Hắn đáp. “Nhưng nếu em yếu đi, phải nói với ta.”

“Em biết.”

“Không được tự nhịn đến khi mất hình người.”

“Em đã sống hơn ba trăm năm, biết tự chăm sóc.”

“Em từng đói đến mức ngủ trong hang cây.”

Ta khựng lại. Chuyện này ta chỉ từng mơ thấy trong đêm ở chung phòng, chưa hề kể bằng miệng. Di Tẫn Lâu nhìn sắc mặt ta, chậm rãi giải thích:

“Đêm đó em nói mơ.”

“Em còn nói gì?”

“Bảo tuyết lạnh, không có người nói dối, không muốn chết đói.”

Ta lập tức kéo tay áo che nửa mặt. “Ngài quên hết đi.”

“Không quên được.”

“Vậy giả vờ quên.”

“Ta không nói dối nữa.”

Ta không thể phản bác lời do chính mình vừa yêu cầu, đành kéo hắn đi tiếp. Chiếc đuôi vẫn quấn trên ngón tay hắn, nhưng lần này ta không thu lại.

Tư Vận ty nằm bên cạnh Tinh Hà, toàn bộ cung điện được xây bằng đá xanh trong suốt, dưới nền có vô số sợi vận khí chảy như dòng nước. Người nơi này đều đeo chuông dẫn vận bên hông, mỗi bước đi phát ra tiếng ngân rất nhẹ. Bởi vậy, vừa bước vào sân, ta đã nghe hàng trăm tiếng chuông chồng lên nhau, hoàn toàn không thể phân biệt âm thanh hôm qua thuộc về ai.

Túc Hành tiên quân đứng chờ trước điện. Hắn mặc áo xanh nhạt, chuỗi chuông bạc bên hông hôm nay được bọc thêm một lớp lụa mỏng, có lẽ để tránh chúng tự rung khi Di Tẫn Lâu đến gần.

“Ôn thần, Phù tiên hữu.” Hắn mỉm cười hành lễ. “Chuyện dẫn vận ti xuất hiện trên linh thú là sơ suất của Tư Vận ty. Ta đã cho người phong tỏa kho, kiểm tra tất cả pháp khí cùng người từng ra vào.”

Ta ngửi thấy lời nói của hắn.

Không đắng, không ngọt, gần như không có mùi.

Điều này rất kỳ lạ. Hắn đang nói thật, hoặc đã luyện được cách dùng sự thật để che kín điều muốn giấu, khiến yêu lực của ta không thể chạm đến phần dối trá bên trong.

“Ngài đã tìm thấy gì chưa?” Ta hỏi.

“Chưa có chứng cứ trực tiếp.” Túc Hành dẫn chúng ta vào trong. “Dẫn vận ti là pháp khí dùng một lần, bất kỳ ai hiểu vận thuật đều có thể luyện. Hạt chuông giấu trên linh thú cũng không mang khí tức của người chế tạo.”

“Ba ngày trước, Tư Vận ty chọn đàn linh thú.” Ta đi cạnh hắn, cố ý nhìn chuỗi chuông bên hông. “Ai phụ trách?”

“Một tiểu quan tên Cảnh Du.”

“Người đâu?”

“Đã bị tạm giữ để tra hỏi.”

“Có nhận tội không?”

“Không. Hắn nói chỉ làm theo danh sách, chưa từng chạm vào cổ linh thú.”

Lần này lời nói có vị ngọt rất nhạt. Túc Hành không bịa chuyện, nhưng câu cuối không hoàn toàn đúng. Ta không biết người nói dối là Cảnh Du hay chính Túc Hành đang che đi một phần lời khai.

Di Tẫn Lâu nhận ra ta hơi chậm bước, bàn tay âm thầm đặt sau eo. Ta không quay sang, chỉ dùng đuôi khẽ chạm cổ tay hắn, báo hiệu mình vẫn ổn.

Kho hồ sơ nằm sâu trong điện, quanh cửa có ba tầng trận pháp. Túc Hành mở từng lớp, vừa đi vừa giải thích rằng nơi này lưu lại dao động vận số của tất cả thần quan trên Thiên giới. Hồ sơ của Di Tẫn Lâu chiếm riêng một dãy giá cao gần chạm mái, bởi tai họa quanh hắn xảy ra quá nhiều, chỉ ba trăm năm đã có hơn một nghìn cuốn.

Ta ngẩng đầu nhìn, không nhịn được hỏi: “Mỗi lần ngói rơi cũng ghi sao?”

“Chỉ những vụ có thần lực dao động bất thường.” Túc Hành rút xuống ba cuốn sổ dày. “Ba trăm năm trước, vận rủi quanh Ôn thần bắt đầu mạnh lên rõ rệt. Từ đó tai họa không chỉ ảnh hưởng đồ vật mà còn lan đến sinh linh ở gần.”

Di Tẫn Lâu lật trang đầu tiên. “Không phải thần lực của ta.”

“Ghi chép cho thấy khí tức tai họa đều bắt nguồn từ ngài.” Túc Hành vẫn giữ giọng ôn hòa. “Ta không nói ngài cố ý, chỉ có thể thần vị đã thay đổi sau quá nhiều năm.”

“Thần vị không thay đổi.”

“Ôn thần không thể tự cảm nhận toàn bộ dao động quanh mình. Đây cũng là lý do Thiên đế yêu cầu sát hạch.”

Ta nhìn Túc Hành. Những câu hắn vừa nói đều là sự thật rời rạc. Ghi chép đúng là chỉ về Di Tẫn Lâu, hắn đúng là không thể nhìn thấy mọi tai họa ở sau lưng, Thiên đế cũng thật sự yêu cầu sát hạch. Nhưng khi ghép chúng lại, tất cả đều dẫn đến một kết luận rằng Di Tẫn Lâu mất khống chế.

Một lời vu oan hoàn hảo không nhất thiết phải chứa lời nói dối.

Chỉ cần chọn đúng những sự thật có lợi cho mình.

Ta bước đến bên Di Tẫn Lâu, mở cuốn sổ khác. Mỗi trang đều ghi ngày giờ, địa điểm, hậu quả và dao động thần lực. Ba trăm năm trước, một cây cầu mây sập khi hắn đi ngang. Hai trăm tám mươi năm trước, một tòa tháp sao bị sét đánh sau khi hắn rời đi. Những vụ tai họa ngày càng dày, nhưng có một điểm khiến ta thấy không đúng.

“Vì sao mọi vụ đều xảy ra ở nơi đông người?” Ta hỏi. “Tịch Tai điện của ngài ấy cũng thường sập, nhưng trong hồ sơ này chỉ ghi vài lần.”

Túc Hành đáp: “Tai họa không gây ảnh hưởng lớn sẽ không được lưu.”

“Vậy đây không phải ghi chép tất cả dao động bất thường, mà chỉ ghi những vụ đủ để người khác nhìn thấy.” Ta lật nhanh thêm mấy trang. “Nếu thần lực Ôn thần thật sự mất khống chế, lúc ở một mình cũng phải bùng phát giống vậy. Nhưng ba trăm năm qua, những vụ nghiêm trọng đều trùng lúc ngài ấy xuất hiện trước nhiều người.”

Túc Hành im lặng trong chốc lát. “Có lẽ vì sinh linh quanh đó khiến vận số biến động phức tạp hơn.”

“Có lẽ.” Ta mỉm cười. “Hoặc có người cần nhân chứng.”

Ánh mắt hắn dừng trên ta. Nụ cười vẫn còn, nhưng tiếng chuông dưới lớp lụa bên hông đột nhiên rung rất nhẹ.

Di Tẫn Lâu lập tức quay sang.

Túc Hành đưa tay giữ chuông. “Khí tức Ôn thần ảnh hưởng đến dẫn vận khí, chuyện bình thường.”

Một câu nói dối.

Cuối cùng ta cũng nếm được.

Nó không đắng như lời ác ý ở điện chủ sự, cũng không ngọt như những câu vụng về của Di Tẫn Lâu. Nó lạnh và mỏng, giống một lưỡi dao phủ mật, vừa chạm đầu lưỡi đã để lại vết cắt.

Ta không biểu lộ, chỉ dựa gần Di Tẫn Lâu hơn. “Ngài bọc chuông kỹ như vậy vẫn bị ảnh hưởng sao?”

“Dẫn vận khí rất nhạy.”

“Vậy hôm qua ngài dự nghị sự ở Lăng Tiêu điện, chuông có rung không?”

“Không.”

“Suốt thời gian ấy, ngài không rời Lăng Tiêu điện?”

“Không rời nửa bước.”

Câu trả lời là thật.

Túc Hành có nhân chứng, hắn đúng là không rời khỏi Lăng Tiêu điện. Nhưng điều ấy không chứng minh hắn không thể điều khiển một chiếc chuông khác từ xa.

Ta nhìn sợi lụa bọc quanh chuỗi chuông. Bên dưới những chiếc chuông bạc lớn có một khoảng trống rất nhỏ, giống như từng treo thêm một vật nhưng vừa được tháo đi. Không đủ để kết tội, nhưng cũng không thể xem nhẹ.

Chúng ta ở lại kho hồ sơ gần một canh giờ. Túc Hành đưa cho ta danh sách những người có quyền vào kho pháp khí, còn cho phép mang ba cuốn sổ cũ về xem. Hắn hợp tác đến mức không thể bắt bẻ, nhưng chính sự hoàn hảo ấy lại khiến ta càng cảnh giác.

Trước khi rời đi, ta cố ý hỏi: “Túc Hành tiên quân thật sự muốn giúp Ôn thần rửa sạch hiềm nghi sao?”

Hắn nhìn thẳng vào ta. “Dĩ nhiên. Tư Vận ty tồn tại để giữ vận số Thiên giới ổn định, không phải để vu tội bất kỳ ai.”

Không có mùi nói dối.

Ta mỉm cười, chắp tay cảm ơn rồi cùng Di Tẫn Lâu rời khỏi điện. Đến khi đi qua cây cầu nối Tư Vận ty với đường mây, ta mới dừng lại.

“Ngài thấy thế nào?” Ta hỏi.

“Hắn giấu chuyện.”

“Ngài cũng nhận ra?”

“Lúc chuông rung, hắn giữ quá nhanh.” Di Tẫn Lâu lấy ba cuốn sổ khỏi tay ta, tự ôm lấy. “Giống như đã biết nó sẽ rung.”

“Em còn nhìn thấy dưới chuỗi chuông thiếu một hạt nhỏ.” Ta hạ giọng. “Những lời hắn nói phần lớn đều thật. Hắn biết em ăn được lời nói dối nên tránh bịa chuyện trực tiếp, chỉ dùng sự thật dẫn chúng ta đến kết luận sai.”

“Em nghi hắn?”

“Rất nghi, nhưng chưa có chứng cứ.” Ta đi thêm hai bước, cơn đói trong bụng lại cuộn lên. “Túc Hành có thể điều khiển chuông từ xa, nhưng hắn cũng có thể chỉ đang che giấu một chuyện khác không liên quan. Chúng ta không được vội.”

Di Tẫn Lâu bỗng dừng lại. “Em hấp thụ lời nói dối của hắn.”

“Chỉ một chút.”

“Nhổ ra.”

Ta bật cười vì cách nói của hắn. “Đã nuốt vào kinh mạch, sao nhổ?”

“Vừa rồi sắc mặt em thay đổi.”

“Lời của hắn không sạch, nhưng em không hấp thụ hết.” Ta kéo tay hắn tiếp tục đi. “Ngài đừng căng thẳng. Em không yếu đến mức ăn một câu đã ngã.”

Lời vừa dứt, trước mắt ta bỗng tối đi.

Khi tỉnh lại, ta đang nằm trên giường ở Tịch Tai điện. Di Tẫn Lâu ngồi bên cạnh, một tay đặt trên bụng ta, thần lực lạnh dịu chậm rãi chảy vào kinh mạch, ép luồng vọng ngôn mang ác ý ra khỏi yêu đan.

Ta ho một tiếng, mùi máu tanh lập tức dâng lên cổ họng. Di Tẫn Lâu đỡ vai, đưa chén nước đến môi nhưng không nói một lời.

Hắn càng im lặng, ta càng biết hắn đang giận.

“Em chỉ ngất một lát thôi.” Ta uống nước, cố cười. “Ngài đừng làm vẻ mặt như sắp san bằng Tư Vận ty.”

“Em nói mình không yếu đến mức ngã.”

“Lần này là ngoài ý muốn.”

“Em còn bảo chỉ hấp thụ một chút.”

“Đúng là một chút.”

“Phù Bất Chân.”

Giọng hắn không nặng, nhưng ta lập tức ngậm miệng. Đây là lần đầu tiên Di Tẫn Lâu gọi cả tên ta bằng giọng lạnh như vậy. Bàn tay đặt trên bụng vẫn truyền thần lực rất cẩn thận, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt đang muốn khóa ta trong Tịch Tai điện.

“Ngài đừng giận.” Ta đưa tay nắm cổ tay hắn. “Em không biết lời nói dối của Túc Hành sẽ sắc như vậy. Trước đây em từng ăn nhiều câu có ác ý hơn mà vẫn không sao.”

“Vì sao hôm nay lại không chịu được?”

Ta cũng không biết.

Từ sáng đến giờ, những lời giả dối quen thuộc đều trở nên khó nuốt. Lời người khác nói về Di Tẫn Lâu khiến ta buồn nôn, lời hắn cố tình bịa để nuôi ta lại khiến ngực khó chịu, đến cả những lời ta tự nói ra cũng dần mất đi cảm giác nhẹ nhàng trước kia.

Có lẽ không phải lời nói dối thay đổi.

Là ta thay đổi.

Ta từng coi mỗi lời dối trá chỉ là thức ăn. Người nói vì yêu, vì hận, vì che giấu hay tổn thương ai đều không liên quan đến ta, chỉ cần có linh khí là được. Nhưng bây giờ ta bắt đầu để ý lời ấy nhằm vào ai, người nói có đau không, người nghe sẽ nghĩ gì.

Một yêu quái sống nhờ vọng ngôn lại bắt đầu phân biệt thật giả bằng lòng mình.

Thật sự rất không có tiền đồ.

“Em không biết.” Ta dựa vào đầu giường, ngón tay vô thức vuốt qua cổ tay Di Tẫn Lâu. “Có lẽ yêu đan bị ảnh hưởng sau khi dùng quá nhiều sức.”

“Ta sẽ tìm tiên y.”

“Không cần.”

“Em vừa ngất.”

“Tiên y hỏi nguyên nhân, chẳng lẽ em phải nói mình ăn lời nói dối đến đau bụng?” Ta kéo tay hắn lại khi hắn định đứng lên. “Yêu quái chúng em cũng cần thể diện.”

“Thể diện quan trọng hơn tính mạng?”

“Chưa nguy hiểm đến tính mạng.”

“Em từng đói đến mất hình người mà vẫn không cầu cứu.”

Ta im lặng.

Di Tẫn Lâu nhìn ta, ánh mắt bình tĩnh nhưng bên dưới là sự cố chấp không thể lay chuyển. Hắn thật sự sợ ta sẽ giống mùa đông trong giấc mơ kia, một mình cuộn trong hang cây, dù sắp biến mất vẫn không gọi ai.

Ta thở dài, kéo hắn ngồi gần hơn. “Được rồi. Nếu ngày mai vẫn như vậy, em sẽ đi gặp tiên y. Nhưng ngài không được kể chuyện em nói mơ.”

“Ta không kể.”

“Cũng không được dùng thần lực cả đêm. Những vết thương hôm qua còn chưa khỏi hẳn.”

“Đã khỏi.”

Ta chạm vào phần áo sau lưng hắn, cố ý ấn nhẹ đúng nơi từng có vết bỏng. Cơ thể Di Tẫn Lâu lập tức căng lên.

“Ngài vừa nói dối.” Ta nói.

Linh khí từ câu ấy trôi vào kinh mạch, vẫn ngọt, nhưng ta không hấp thụ. Ta chủ động đẩy nó ra, để nó tan thành một chấm sáng nhỏ giữa hai người.

Di Tẫn Lâu nhìn chấm sáng biến mất. “Vì sao không ăn?”

“Em đã bảo ngài đừng nói dối để nuôi em.”

“Ta không cố ý nuôi em.”

“Vậy càng không được nói.” Ta giữ bàn tay hắn trong hai tay mình. “Em muốn ngài đau thì nói đau, lo thì nói lo, không muốn em đi thì nói không muốn. Ngài cứ giấu hết sau những câu ‘không sao’, em ăn được nhưng không thấy ngon.”

Hắn im lặng rất lâu.

Ngoài điện, gió thổi qua mái ngói, làm một góc chuông đồng rung lên. Ta chờ hắn đáp, nhưng càng chờ càng cảm thấy câu mình vừa nói quá thân mật, gần như đang yêu cầu hắn chỉ được thật lòng trước mặt mình.

Ta định rút tay lại, Di Tẫn Lâu lại nắm chặt.

“Ta đang lo.” Hắn nói.

Chiếc đuôi bạc chui ra khỏi chăn.

“Ta sợ em ăn thêm những lời như hôm nay sẽ bị thương.”

Đuôi quấn quanh cổ tay hắn, chậm rãi bò lên cánh tay.

“Ta không muốn em đến nơi đông người một mình.”

Đầu đuôi vòng qua vai, kéo ta gần hắn hơn.

“Ta cũng không muốn em rời Tịch Tai điện sau ba tháng.”

Ta ngẩng đầu.

Di Tẫn Lâu vẫn không biết nói lời hoa mỹ. Hắn chỉ ngồi trước mặt ta, bàn tay giữ lấy tay ta, từng câu từng câu nói ra những điều thật lòng mà chính hắn có lẽ cũng vừa nhận rõ.

“Vì sát hạch sao?” Ta hỏi, giọng nhỏ hơn bình thường.

“Không.”

“Vì ngài đã quen có người ở cạnh?”

“Có thể.”

Câu trả lời này không hoàn toàn rõ ràng, nhưng là thật. Di Tẫn Lâu không cố bịa một lý do dễ nghe, cũng không vội gọi cảm xúc chưa hiểu thành tình yêu. Hắn chỉ biết mình không muốn ta đi, còn ta lại thấy thế đã đủ khiến lòng mềm xuống.

“Em cũng không muốn ngài nói dối nữa.” Ta tựa trán lên vai hắn, để chiếc đuôi quấn quanh cả hai. “Ít nhất trước mặt em, ngài cứ nói thật.”

“Dù lời thật khiến em không có gì ăn?”

“Em có thể ăn lời của người khác.”

“Nhưng hôm nay chúng đều không ngon.”

“Vậy ngài dẫn em đi tìm lời ngon.” Ta khẽ cười. “Thiên giới lớn như vậy, không thể tất cả tiên nhân đều nói dối khó ăn.”

Di Tẫn Lâu vòng tay qua lưng, kéo ta ngồi sát vào lòng. Động tác của hắn vẫn hơi cứng, nhưng đã không còn giống đang giữ một người khỏi rơi khỏi giường. Bàn tay đặt sau eo, đầu ngón tay chậm rãi vuốt lên sống lưng như dỗ dành.

“Ta sẽ tìm.”

“Không được bắt người khác nói dối.”

“Ta biết.”

“Không được dùng thần lực dọa.”

“Ta biết.”

“Cũng không được bảo mình rất dễ gần.”

Hơi thở hắn khẽ động trên tóc ta. “Câu đó em ăn được nhiều.”

“Nhưng dễ nghẹn.”

Di Tẫn Lâu im lặng một lúc, sau đó cúi đầu, môi chạm rất nhẹ lên tóc ta. Động tác thoáng qua đến mức ta không chắc đó là một nụ hôn hay chỉ vì hắn muốn nhìn rõ chiếc đuôi đang quấn quanh vai.

Toàn thân ta cứng lại.

“Ngài vừa làm gì?”

“Không có gì.”

Một lời nói dối vụng về rơi xuống.

Lần này ta không đẩy ra.

Nó tan chậm trong kinh mạch, ngọt đến mức cơn đau trong bụng cũng dịu xuống. Ta vùi mặt sâu hơn vào vai hắn, giả vờ không phát hiện và cũng không hỏi thêm.

Đêm ấy, chúng ta cùng xem ba cuốn hồ sơ mang từ Tư Vận ty về. Di Tẫn Lâu đọc ngày tháng, ta ghi lại địa điểm cùng những người có mặt. Sau hơn một canh giờ, ta phát hiện gần một nửa các vụ tai họa nghiêm trọng đều có một điểm chung: trước khi xảy ra, Tư Vận ty từng điều chỉnh trận pháp vận số ở khu vực ấy.

Người ký xác nhận không phải Túc Hành.

Mỗi lần là một tiểu quan khác nhau, có người đã rời Thiên giới, có người bị điều xuống hạ giới, thậm chí có hai người đã chết vì tai nạn. Nhưng ở cuối mỗi bản điều chỉnh, đều có một ký hiệu hình nửa chiếc chuông, nhỏ đến mức nếu không đặt các trang cạnh nhau sẽ không nhận ra.

Ta lấy hạt chuông trong suốt tìm thấy trên linh thú ra, đặt cạnh ký hiệu.

Hình dạng hoàn toàn trùng khớp.

Di Tẫn Lâu nhìn hạt chuông, ánh mắt lạnh xuống. “Đây không phải dấu của Tư Vận ty.”

“Vậy là của ai?”

“Dẫn vận sư chỉ dùng ký hiệu riêng khi điều khiển tai họa ngoài sổ vận.” Hắn đưa tay chạm lên nét mực đã cũ, nhưng không dùng thần lực. “Kẻ này bắt đầu từ ít nhất ba trăm năm trước.”

Ta còn chưa kịp nói, hạt chuông trong suốt trên bàn bỗng rung lên.

Keng.

Âm thanh mỏng như sợi tơ, giống hệt tiếng chuông trước khi Hợp Duyên cung sập và đàn linh thú bỏ chạy. Một sợi vận khí màu xám từ bên trong hạt chuông tràn ra, bò qua mặt bàn rồi lao thẳng về phía ngực Di Tẫn Lâu.

Ta lập tức dùng đuôi quấn lấy nó.

Sợi vận khí đổi hướng, siết quanh đuôi bạc như một con rắn sống. Cùng lúc đó, từ rất xa ngoài Tịch Tai điện, một tiếng chuông khác vọng qua tầng mây.

Không phải từ Tư Vận ty.

Mà từ dưới nền điện của chúng ta.

Di Tẫn Lâu kéo ta ra sau, bàn tay đặt xuống mặt đất. Thần lực đen bạc lan qua những khe đá, ép một vật giấu sâu bên dưới chậm rãi trồi lên.

Đó là một chiếc chuông cổ màu xám, lớn bằng nắm tay, quanh thân khắc đầy dấu nửa vầng trăng giống hệt ký hiệu trong hồ sơ. Nó đã được chôn dưới Tịch Tai điện từ rất lâu, lâu đến mức rễ của trận pháp bảo hộ quấn kín quanh thân.

Ta nhìn chiếc chuông, sống lưng lạnh đi.

Kẻ điều khiển vận rủi chưa bao giờ cần đứng gần Di Tẫn Lâu.

Bởi từ ba trăm năm trước, hắn đã đặt một sợi dây ngay dưới chân Ôn thần.

(Hết chương 6)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0