Chương 8: Lời Vu Oan Lớn Nhất Thiên Giới
Thiên lệnh treo trước mặt Di Tẫn Lâu, ánh vàng lạnh lẽo phủ lên cổ tay hai chúng ta.
Dòng chữ “phong tỏa thần lực” vừa hiện rõ, một sợi xích mang khí tức Thiên đạo lập tức rơi xuống, quấn quanh cổ tay hắn ba vòng. Thần lực đen bạc đang bảo vệ quanh người chậm rãi tắt đi, những vết thương bị che giấu dưới trường bào cũng theo đó hiện lên. Di Tẫn Lâu khẽ nghiêng người, che ta khỏi luồng vận khí xám vẫn tràn khắp đài Quan Vận, dù lúc này chính hắn mới là người mất đi phần lớn sức mạnh.
Ta nắm chặt tay hắn. “Ngài đừng nhận thiên lệnh vội.”
“Không thể chống lệnh.” Di Tẫn Lâu nhìn tấm bia xám trên bầu trời. “Ta càng chống, những lời kia càng có thêm chứng cứ.”
“Nhưng phong tỏa thần lực lúc này chẳng khác nào trói tay ngài rồi ném vào giữa biển tai họa.”
“Em ở cạnh ta.”
Hắn nói rất bình tĩnh, giống như chỉ cần ta còn đứng đây, những chuyện khác đều không đáng sợ. Chiếc đuôi bạc vốn đang quấn quanh cổ tay hắn siết chặt hơn, nhưng lần này chẳng thể xuyên qua sợi xích thiên lệnh. Nó chỉ có thể phủ lên lớp ánh vàng lạnh lẽo, cố giữ chút hơi ấm còn sót lại giữa hai người.
Phía đối diện, Túc Hành không bỏ chạy.
Hắn đứng bên mẫu chung đã nứt, bàn tay vẫn còn chảy máu. Tấm bia khổng lồ trên trời là kế hoạch cuối cùng của hắn, một khi những lời vu oan kia được Thiên đạo tiếp nhận, dù hắn có bị bắt hay chết ngay tại đây cũng không còn quan trọng. Di Tẫn Lâu sẽ trở thành nguồn gốc của mọi tai họa suốt ba trăm năm, còn sự thật về Dẫn Ách trận chỉ bị xem như lời chống chế của kẻ có tội.
Minh Nguyệt tiên tử nâng gương đồng, lạnh giọng nói: “Túc Hành, gương ghi vận đã lưu lại toàn bộ việc ngươi điều khiển mẫu chung. Theo ta đến Lăng Tiêu điện.”
“Ta sẽ đi.” Túc Hành đáp. “Nhưng trước khi trời sáng, các vị có thể khiến cả Thiên giới tin một tấm gương, hay khiến họ quên những gì chính mắt mình từng thấy trong ba trăm năm?”
“Ngươi thừa nhận điều khiển tai họa.”
“Ta chỉ mở chiếc lồng vốn đã nhốt tai họa.” Hắn nhìn Di Tẫn Lâu, ánh mắt không còn vẻ ôn hòa thường ngày. “Nếu Ôn thần không mang đại ách, ta có thể lấy gì để thả ra? Những cây cầu từng sập, những người từng bị thương, Túc Minh từng chết, tất cả đều là thật.”
Ta bước lên, chắn trước Di Tẫn Lâu. “Ngài vẫn dùng cách cũ. Nói từng phần sự thật, rồi cố tình giấu nguyên nhân khiến chúng xảy ra.”
“Túc Minh chết trong tai họa của Ôn thần.”
“Huynh trưởng của ngài chết khi phong ấn khe nứt vận số.” Ta nhìn thẳng hắn. “Ngài có thể hận vì Di Tẫn Lâu không cứu được người, nhưng không thể biến ‘không cứu được’ thành ‘cố ý giết chết’. Hai chuyện ấy cách nhau một mạng người, ngài đã dùng ba trăm năm để cố lấp khoảng cách đó bằng mạng của những kẻ khác.”
Túc Hành mím môi. “Ngươi không có mặt khi ấy.”
“Đúng, ta không có mặt.” Ta không phủ nhận. “Cho nên ta chỉ nói điều mình biết. Còn ngài, rõ ràng có mặt nhưng vẫn chọn kể thiếu đi một nửa.”
Chiếc đuôi bạc xuất hiện sau lưng ta.
Nó không quấn Di Tẫn Lâu mà dựng thẳng lên, ánh bạc lan qua từng sợi lông, chứng minh lời ta hoàn toàn thật lòng. Minh Nguyệt tiên tử đưa gương đồng về phía Túc Hành, ghi lại cả lời đối chất lẫn phản ứng của đuôi bạc. Nhưng tấm bia trên trời vẫn tiếp tục mở rộng, bóng tối từ nó phủ xuống từng cung điện, khiến tiếng bàn luận từ khắp Thiên giới ngày càng dày hơn.
“Ôn thần thật sự cố ý gây tai họa sao?”
“Khí tức trên bia đúng là của ngài ấy.”
“Ba trăm năm nhiều người bị thương như vậy, chẳng lẽ đều là Tư Vận ty bịa ra?”
“Đạo lữ kia là yêu quái ăn lời nói dối, biết đâu cũng đang lừa chúng ta.”
Mỗi lời truyền qua tầng mây đều có mùi vị.
Nghi ngờ mang vị chua, sợ hãi mang vị đắng, còn những lời khẳng định Di Tẫn Lâu có tội thì tanh lạnh như máu cũ. Chúng không chỉ đến từ vài thần quan. Hàng trăm, hàng nghìn lời nói đang chồng lên nhau, bị tấm bia hút vào rồi biến thành vận số mới.
Ta đưa tay ôm bụng.
Yêu đan bên trong co rút dữ dội, vừa thèm khát lượng vọng ngôn khổng lồ, vừa bản năng cảnh báo rằng ta không thể nuốt nổi nó. Một con yêu quái bình thường ăn vài lời dối lòng đã đủ sống qua ngày. Thứ trên bầu trời lại là lời vu oan được nuôi suốt ba trăm năm, kết bằng sợ hãi của cả Thiên giới.
Di Tẫn Lâu lập tức đỡ vai ta. “Em khó chịu?”
“Chỉ hơi ồn.” Ta cố đứng thẳng. “Mỗi người nói một câu, cả Thiên giới giống như cùng nhét thức ăn vào miệng em.”
“Đóng yêu đan lại.”
“Nếu đóng hoàn toàn, em sẽ không phân biệt được đâu là lời thật trong tấm bia.”
“Không cần em phân biệt.” Hắn nhìn ta, giọng thấp xuống. “Đến Lăng Tiêu điện, ta sẽ tự giải thích.”
“Ngài có giải thích bao nhiêu lần trong ba trăm năm rồi?”
Di Tẫn Lâu im lặng.
Ta đã biết câu trả lời. Có lẽ hắn từng nói không phải mình làm, từng nói thần lực không mất khống chế, nhưng vì không có chứng cứ, lại chẳng giỏi giải thích, mỗi câu phủ nhận chỉ khiến người khác cho rằng hắn lạnh lùng và vô trách nhiệm. Dần dần hắn không nói nữa, chấp nhận mọi ánh mắt sợ hãi như một phần của thần vị.
Ta nắm lấy bàn tay bị thiên lệnh trói của hắn. “Lần này ngài không được im lặng.”
“Ta sẽ nói.”
“Không được tự nhận phần lỗi không thuộc về mình.”
“Ta biết.”
“Cũng không được thấy mọi người sợ đã chủ động xin xuống trông hầm phân linh thú.”
Di Tẫn Lâu nhìn ta. “Ta chưa từng định xin.”
“Vậy thì tốt.” Ta kéo tay hắn, ép mình cười. “Em không muốn vừa có đạo lữ đã phải chuyển xuống ở cạnh hầm phân.”
Chiếc đuôi bạc cọ nhẹ lên cổ tay hắn, nhưng lời đùa vừa nói không đem đến chút thoải mái nào. Di Tẫn Lâu nhìn ta lâu hơn một chút, rõ ràng nhận ra sắc mặt ta đang xấu đi, song thiên binh đã xuất hiện quanh đài Quan Vận.
Người dẫn đầu là Chấp Pháp chân quân của Hình điện. Ông nhìn tấm bia xám trên trời rồi nhìn Túc Hành, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Thiên đế truyền ba người đến Lăng Tiêu điện. Túc Hành tạm thời bị giam giữ thần thức. Ôn thần đã nhận thiên lệnh, xin đừng sử dụng thần lực. Minh Nguyệt tiên tử mang theo toàn bộ chứng cứ.”
Ta hỏi: “Còn em?”
“Phù tiên hữu là đạo lữ bảo chứng của Ôn thần, có thể cùng đến.”
Một vị thiên binh phía sau khẽ nói: “Chỉ sợ lời của yêu quái sống bằng vọng ngôn không đáng tin.”
Hắn nói rất nhỏ, nhưng ta vẫn nghe thấy. Một ngụm dối trá chua chát bay đến, bởi chính hắn cũng biết chiếc đuôi của ta có thể chứng minh lời thật, chỉ là không muốn thừa nhận. Ta không ăn, chủ động để nó tan đi, nhưng Di Tẫn Lâu đã quay đầu nhìn người kia.
Không có thần lực, ánh mắt hắn vẫn khiến vị thiên binh cứng người.
“Lời của em ấy đáng tin hơn lời ta.” Di Tẫn Lâu nói.
Ta khẽ kéo tay hắn. “Ngài đừng nâng em cao quá. Lát nữa ngã xuống sẽ đau.”
“Ta đỡ em.”
Hắn đáp trước mặt tất cả mọi người, không hề ngập ngừng. Chiếc đuôi của ta lập tức quấn qua sợi xích thiên lệnh, cố nối cổ tay hai người thành một chỗ. Những ánh mắt xung quanh càng trở nên phức tạp, nhưng lần đầu tiên ta không quan tâm họ đang nghĩ gì.
Từ đài Quan Vận đến Lăng Tiêu điện vốn chỉ mất nửa khắc, hôm nay lại dài như một con đường không có điểm cuối.
Tấm bia xám treo ngay trên đầu, mỗi khi chúng ta đi qua một cung điện, những hàng chữ lại sáng thêm. Các tiên nhân đứng hai bên đường mây, không ai dám đến quá gần Di Tẫn Lâu, nhưng ánh mắt đều bám theo hắn. Có người sợ hãi, có người nghi ngờ, cũng có vài người từng được hắn cứu khỏi tai họa mà không dám lên tiếng giữa đám đông.
Ta ngửi thấy hàng trăm lời dối lòng bị nuốt ngược.
“Ta không hề sợ.”
“Ta tin Thiên đế sẽ công bằng.”
“Chuyện này không liên quan đến chúng ta.”
Những câu ấy trước đây chắc chắn rất ngon. Hôm nay, chúng chỉ khiến bụng ta đau quặn. Ta bước chậm hơn một chút, bàn tay lập tức được Di Tẫn Lâu nắm chặt.
“Em không ổn.”
“Em vẫn đi được.”
“Ta bế em.”
“Trước mặt cả Thiên giới?”
“Ừ.”
“Không cần.” Ta dựa gần hắn hơn để giảm sức lên chân. “Ngài đang bị thẩm tra, đừng cho họ thêm một tội danh mê muội đạo lữ.”
“Ta không quan tâm.”
“Em quan tâm.” Ta ghé sát, hạ giọng. “Đợi chuyện này xong, ngài muốn bế bao lâu cũng được.”
Di Tẫn Lâu khựng bước trong một nhịp.
Ta cũng nhận ra mình vừa nói gì, vội nhìn sang nơi khác. “Ý em là lúc bị thương hoặc thật sự đi không nổi.”
“Ta nhớ rồi.”
“Ngài chỉ nên nhớ nửa sau.”
“Ta nhớ hết.”
Chiếc đuôi quấn quanh cổ tay hắn tự động vẫy nhẹ. Ta nghiến răng kéo nó lại, nhưng Di Tẫn Lâu đã dùng ngón tay giữ lấy, không để ta giấu đi.
Lăng Tiêu điện chật kín thần quan.
Thiên đế ngồi trên cao, hai bên là Hình điện, Tư Vận ty, Hợp Duyên cung cùng các vị thần từng có mặt trong những vụ tai họa nghiêm trọng. Túc Hành bị khóa thần thức, đứng bên phải điện. Di Tẫn Lâu bước vào, sợi xích thiên lệnh trên cổ tay lập tức kéo dài, nối với pháp trận giữa nền.
Ta đứng cạnh hắn, không lùi nửa bước.
Thiên đế nhìn chúng ta rồi nhìn gương đồng trong tay Minh Nguyệt tiên tử. “Trình chứng cứ.”
Minh Nguyệt đặt gương giữa điện. Hình ảnh từ Tịch Tai điện hiện ra: chiếc chuông xám chôn dưới nền, Dẫn Ách trận lan khắp cung điện, bóng người áo xanh ba trăm năm trước và cảnh Túc Hành điều khiển mẫu chung trên đài Quan Vận. Tiếp đó là cuộc đối chất, lời hắn thừa nhận muốn chứng minh Ôn thần không thể tiếp tục ở Thiên giới.
Trong điện dần vang lên tiếng bàn luận.
Túc Hành không phủ nhận hình ảnh. Hắn chỉ chậm rãi nói: “Dẫn Ách trận do ta dựng, nhưng tai họa bên trong đều bắt nguồn từ Ôn thần. Ta điều khiển chúng để Thiên giới nhìn thấy mối nguy đã bị bỏ qua quá lâu. Cách làm của ta có sai, nhưng điều tấm bia ghi lại không hoàn toàn là giả.”
Một vị tinh quân lập tức lên tiếng: “Túc Hành dùng tai họa làm bị thương người khác là tội. Nhưng nếu không có thần lực của Ôn thần, hắn cũng không thể tạo ra những vụ việc ấy.”
“Ba trăm năm trước Tư Vận ty từng kiến nghị phong ấn thần lực Ôn thần.” Một người khác nói. “Khi ấy Thiên đế không chấp thuận, mới để tai họa ngày càng nghiêm trọng.”
“Nhưng nhiều vụ do Túc Hành cố ý mở trận.”
“Tai họa vốn đã tồn tại. Không mở hôm nay thì ngày khác cũng sẽ bùng lên.”
Lời nói nối tiếp lời nói, từng tầng chồng lên nhau. Không ai hoàn toàn bịa đặt. Chính vì vậy, lời vu oan càng khó phá. Họ lấy sự thật rằng Di Tẫn Lâu mang thần vị tai họa, ghép với những vụ thương vong thật, rồi bỏ qua bàn tay đã cố ý hướng mọi tai họa về phía sinh linh vô tội.
Ta nhìn tấm bia xuyên qua mái điện.
Nó đang hấp thụ từng lời tranh luận. Dòng chữ “Ôn thần cố ý thả tai họa” đã đổi thành “Tai họa của Ôn thần gây hại Thiên giới”. Câu mới khéo léo hơn, gần sự thật hơn, nhưng vẫn đẩy toàn bộ trách nhiệm lên một người.
Thiên đế giơ tay, trong điện lập tức yên tĩnh.
“Di Tẫn Lâu, ngươi có lời gì?”
Hắn đứng thẳng giữa pháp trận. “Dẫn Ách trận không do ta đồng ý dựng.”
Túc Hành nói: “Ngài không phản đối.”
“Ngươi nói đó là trận ổn định thần lực.”
“Vì khi ấy ta thật sự muốn ổn định nó.”
Một câu nói thật.
Túc Hành ban đầu có thể thật sự muốn giúp. Sau cái chết của huynh trưởng, hắn lựa chọn một cách cực đoan, nhưng ba trăm năm trước lúc đặt chuông, chưa chắc đã lập tức định dùng nó hại người. Sự thật này khiến một vài thần quan càng dao động.
Di Tẫn Lâu không nhìn hắn, chỉ tiếp tục: “Ta chưa từng chủ động thả tai họa làm hại bất kỳ ai.”
Một vị thần quan hỏi: “Nhưng thần lực của ngài quả thật là nguồn gốc.”
“Ta là Ôn thần.” Hắn đáp. “Tai họa tồn tại vì tam giới có vận rủi, không phải tam giới có vận rủi vì ta tồn tại. Thần vị của ta tiếp nhận, trấn áp và dẫn chúng đến nơi ít gây thương vong nhất.”
“Ngài không thể khống chế hoàn toàn.”
“Không ai có thể khiến tai họa biến mất hoàn toàn.”
Giọng hắn không lớn, nhưng từng câu đều rõ ràng. Đây có lẽ là lần đầu tiên Di Tẫn Lâu thật sự giải thích trước cả Thiên giới, không phải chỉ nói “không phải ta” rồi im lặng chịu mọi nghi ngờ.
Hắn nhìn những người trong điện. “Ba trăm năm qua, ta đã tin rằng tai họa quanh mình mạnh lên vì thần vị thay đổi. Vì vậy ta ít rời Tịch Tai điện, không giữ tiên đồng, không kết giao với người khác. Đó là sai lầm của ta.”
Tim ta siết lại.
Di Tẫn Lâu quay sang ta, bàn tay bị xích vẫn cố chạm vào chiếc đuôi đang quấn quanh cổ tay.
“Nhưng việc ta chọn cô độc không chứng minh những lời vu oan là thật. Những người bị thương bởi Dẫn Ách trận không nên trở thành bằng chứng chống lại ta. Họ là người bị Túc Hành lợi dụng.”
Túc Hành nhìn hắn, đôi mắt thoáng đỏ lên. “Còn Túc Minh? Huynh ấy cũng chỉ là người bị ta lợi dụng sao?”
“Không.” Di Tẫn Lâu đáp. “Hắn chết khi giúp ta phong ấn khe nứt.”
“Cuối cùng ngài cũng thừa nhận.”
“Ta chưa từng phủ nhận.” Hắn nhìn thẳng Túc Hành. “Ta không cứu được hắn. Ta nhớ chuyện đó ba trăm năm. Nhưng người khiến hắn chết không phải ta, cũng không phải ngươi. Là khe nứt vận số.”
“Ngài luôn có thể nói nhẹ nhàng như vậy, bởi người chết không phải người thân của ngài!”
Túc Hành vùng mạnh, khóa thần thức trên người rung lên. Tiếng hét của hắn va vào mái điện, mang theo sự đau đớn tích tụ ba trăm năm. Ta không ngửi thấy lời nói dối, nhưng lại cảm nhận được một lớp vọng niệm dày đặc đang từ cơ thể hắn bay lên, nối thẳng với tấm bia.
Hắn thật sự tin Di Tẫn Lâu có tội.
Một lời vu oan được người nói tin là thật sẽ mạnh hơn mọi lời bịa đặt thông thường.
Tấm bia đột nhiên rung chuyển.
Những dòng chữ trên đó hóa thành vô số sợi xám, xuyên qua mái Lăng Tiêu điện rồi quấn quanh sợi xích thiên lệnh của Di Tẫn Lâu. Pháp trận dưới chân hắn sáng lên, kéo toàn bộ khí tức tai họa trên người ra ngoài. Những vết sẹo cũ dưới áo đồng loạt hiện lên, mỗi vết biến thành một hình ảnh tai nạn trong quá khứ.
Cầu mây sập.
Tháp sao cháy.
Tinh Hà nứt.
Hàng trăm hình ảnh xoay quanh hắn, nhưng tất cả chỉ cho thấy thời khắc tai họa xảy ra, không cho thấy Túc Hành đã mở Dẫn Ách trận trước đó.
“Thiên bia đang tự kết lời phán!” Minh Nguyệt tiên tử biến sắc. “Nó hấp thụ niềm tin của người dựng bia và sợ hãi của Thiên giới. Nếu hoàn thành, ngay cả gương ghi vận cũng sẽ bị xem là chứng cứ giả.”
Thiên đế lập tức kết ấn. Ánh vàng từ ngai cao giáng xuống tấm bia, nhưng vừa chạm vào đã bị khí tức tai họa của Di Tẫn Lâu đẩy ra. Những lời vu oan dùng chính thần lực của hắn làm vỏ bọc, bất kỳ ai tấn công cũng sẽ bị xem như đang tấn công thần vị Ôn thần.
Di Tẫn Lâu khụy một gối.
Sợi xích thiên lệnh siết sâu vào cổ tay, kéo máu chảy qua mu bàn tay. Ta vội đỡ vai hắn, nhưng vừa chạm đến đã bị một luồng vận khí đánh bật.
“Di Tẫn Lâu!”
Hắn ngẩng lên, sắc mặt trắng bệch. “Đừng đến gần.”
“Ngài lại bảo em lùi?”
“Thiên bia đang lấy khí tức của ta. Em chạm vào sẽ bị kéo theo.”
“Chúng ta đã nói cùng chắn.”
“Lần này không giống.”
“Lần nào ngài cũng bảo không giống!”
Ta dùng đuôi quấn mạnh quanh eo hắn, bất chấp những sợi vận khí lập tức bò sang cơ thể mình. Cơn đau như hàng nghìn mũi kim đâm vào yêu đan, nhưng ít nhất ta đã kéo được hắn đứng lên.
Di Tẫn Lâu ôm lấy ta, vừa tức giận vừa hoảng hốt. “Buông ra.”
“Không buông.”
“Phù Bất Chân.”
“Ngài gọi đủ tên cũng vô dụng.” Ta nghiến răng, cố mở yêu đan giữa biển vọng ngôn. “Thiên bia là một lời nói dối, đúng không?”
Minh Nguyệt tiên tử đang giữ gương đồng, nghe thấy liền quay sang. “Không hoàn toàn. Nó ghép quá nhiều sự thật vào trong.”
“Nhưng kết luận cuối cùng là giả.”
“Đúng.”
“Vậy chỉ cần lấy phần giả ra, những sự thật còn lại sẽ không thể kết tội ngài ấy.”
Minh Nguyệt tiên tử hiểu ý, sắc mặt lập tức thay đổi. “Không được. Lời vu oan này đã nối với vận số cả Thiên giới. Ngươi nuốt nó chẳng khác nào nuốt nỗi sợ và ác niệm tích tụ ba trăm năm.”
Di Tẫn Lâu siết chặt cánh tay quanh người ta. “Em không được làm.”
“Em chưa nói sẽ làm gì.”
“Ta biết em đang nghĩ gì.”
“Ngài mới biết em mấy ngày.”
“Đủ để biết em sẽ liều mạng rồi nói mình chỉ vì tiền.”
Ta nghẹn lại.
Hắn thật sự đã hiểu ta quá nhanh.
Ta đưa tay chạm lên gương mặt lạnh lẽo đang mất dần huyết sắc. “Ngài yên tâm. Em tham sống, tham tiền, còn chưa kịp xem hết kho bổng lộc của ngài. Em sẽ không dễ chết.”
“Lời giả.”
Chiếc đuôi bạc đang quấn quanh người hắn bỗng sáng rực, phản bội ta ngay trước mặt cả điện.
Di Tẫn Lâu cúi xuống, trán chạm trán ta. Hơi thở hắn lạnh và gấp, bàn tay sau gáy gần như run lên.
“Đừng nuốt nó.” Hắn nói. “Ta có thể mất thần vị.”
“Sau đó xuống trông hầm phân?”
“Ừ.”
“Bị phong ấn?”
“Cũng được.”
“Để tất cả mọi người tin ngài cố ý làm hại họ?”
“Ta không quan tâm.”
“Nhưng em quan tâm.”
Chiếc đuôi quấn chặt lấy hắn.
Ta đã từng nghĩ mình không quan tâm lời thật hay giả, chỉ cần có thể ăn no. Người khác vu oan ai, phản bội ai, ngoài miệng yêu nhưng trong lòng ghét đều chẳng liên quan đến ta. Thế nhưng bây giờ, chỉ cần nhìn những dòng chữ kia phủ lên tên Di Tẫn Lâu, ta đã thấy chúng khó nuốt đến mức đau đớn.
Không phải vì vị của chúng quá đắng.
Mà vì chúng đang làm tổn thương người ta không muốn thấy đau.
“Ngài đã bảo sẽ học cách yêu một người.” Ta nói. “Bây giờ đến lượt em học.”
“Yêu không phải thay người kia chết.”
“Em không định chết.” Ta vòng tay qua cổ hắn, ép hắn nhìn mình. “Em chỉ làm việc em giỏi nhất.”
“Em không nuốt nổi.”
“Chưa thử sao biết?”
“Phù Bất Chân, đừng—”
Ta hôn hắn.
Không giống nụ hôn vụng về trong Tịch Tai điện, lần này ta chủ động cắn nhẹ môi hắn, nhân lúc Di Tẫn Lâu sững lại, dùng yêu lực phong một tầng ánh bạc quanh cổ tay bị xích. Nó không giữ được hắn lâu, chỉ đủ ngăn bàn tay ấy kéo ta trở lại.
Ta rời khỏi vòng tay hắn, nhảy thẳng lên giữa pháp trận.
“Minh Nguyệt tiên tử!” Ta gọi. “Dùng gương ghi vận tách sự thật khỏi thiên bia!”
Nàng vẫn do dự.
Ta nhìn nàng. “Nếu không làm, Di Tẫn Lâu sẽ bị kết tội. Nếu làm, ít nhất còn có cơ hội.”
Thiên đế trầm giọng ra lệnh: “Mở gương.”
Minh Nguyệt tiên tử nghiến răng, đặt gương đồng giữa không trung. Ánh sáng xanh chiếu thẳng lên tấm bia, từng hình ảnh thật được kéo ra ngoài: Dẫn Ách trận, mẫu chung, Túc Hành điều khiển tai họa, những tiểu quan bị lợi dụng. Phần còn lại của tấm bia bắt đầu méo mó, vô số dòng chữ giả quấn lại thành một khối đen khổng lồ.
Ta mở hoàn toàn yêu đan.
Mùi vọng ngôn tràn xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, ta tưởng cả bầu trời đổ vào cơ thể mình. Sợ hãi của hàng nghìn tiên nhân, hận ý của Túc Hành, những lời đồn ba trăm năm, từng câu “Ôn thần cố ý”, “Ôn thần mất khống chế”, “Ôn thần nên bị phong ấn” đồng loạt xuyên qua kinh mạch.
Ta không nuốt những chuyện thật.
Ta chỉ cắn lấy sợi dối trá nối chúng lại với nhau.
Nhưng lời vu oan quá lớn.
Yêu đan của ta chưa từng hấp thụ nhiều vọng ngôn đến vậy, vừa chạm vào đã xuất hiện vô số vết nứt. Đuôi bạc trải rộng sau lưng, từ một chiếc biến thành hàng trăm bóng đuôi mờ, quấn lấy khối đen giữa trời rồi kéo từng phần vào cơ thể.
Tiếng hét vang lên từ dưới điện.
Có người bảo ta dừng lại, có người gọi tiên y, nhưng tất cả đều bị tiếng vọng ngôn che lấp. Ta chỉ nghe rõ giọng Di Tẫn Lâu.
“Phù Bất Chân!”
Hắn giật mạnh sợi xích thiên lệnh. Máu chảy dọc cổ tay, thần lực bị phong tỏa vẫn liên tục đập vào pháp trận, khiến nền Lăng Tiêu điện nứt ra. Ta không dám nhìn hắn quá lâu, bởi chỉ cần nhìn, ta biết mình sẽ sợ.
Mà một khi sợ, ta sẽ không nuốt hết được.
Khối vọng ngôn đầu tiên rơi xuống yêu đan.
Đau.
Đó không phải cơn đau của thể xác, mà như từng lời nói dối ta đã ăn suốt ba trăm năm đồng loạt quay lại cắn xé. Ta nhớ những kẻ từng nói yêu nhau rồi phản bội, những người ngoài miệng không sợ nhưng trong lòng muốn giết ta, nhớ cả chính mình từng cười nói rằng không cần bất kỳ ai.
Tất cả đều là dối trá.
Ta há miệng thở, nhưng chỉ có ánh xám tràn ra khỏi môi. Hai tay bắt đầu trong suốt, lớp tiên phục rơi xuống vì không còn cơ thể giữ lại. Chiếc đuôi bạc cũng mất dần màu sắc, nhưng vẫn cố kéo phần lời vu oan còn lại khỏi tấm bia.
“Đủ rồi!” Di Tẫn Lâu quát.
Đây là lần đầu tiên ta nghe hắn thật sự mất bình tĩnh.
Sợi xích thiên lệnh bị hắn kéo căng đến mức phát ra tiếng rạn. Thiên đế buộc phải gia cố pháp trận, nếu không thần lực Ôn thần bùng lên lúc này sẽ khiến thiên bia hấp thụ thêm tai họa. Di Tẫn Lâu không nhìn bất kỳ ai, chỉ nhìn ta như thể cả Lăng Tiêu điện đã biến mất.
“Em quay lại đây.” Hắn nói. “Ta không cần em minh oan.”
Ta muốn đáp, nhưng cổ họng đã không còn phát ra tiếng.
Vậy nên ta chỉ cười.
Một con yêu quái sống bằng lời nói dối, đến lúc này lại không thể nói thêm một lời giả để dỗ hắn.
Khối vọng ngôn thứ hai bị kéo xuống.
Yêu đan vỡ một đường lớn.
Cơ thể ta nhẹ đi, như sắp tan thành hàng nghìn chấm sáng bạc. Trong khoảnh khắc mơ hồ, ta nhìn thấy tấm bia trên trời bắt đầu nứt. Những dòng chữ vu oan rơi xuống, bị gương ghi vận thay bằng hình ảnh thật. Các thần quan tận mắt nhìn thấy Túc Hành mở trận, thấy tai họa bị hắn dẫn đến nơi đông người, thấy Di Tẫn Lâu nhiều lần âm thầm nhận thương tích thay người khác.
Tiếng bàn luận đổi khác.
“Chúng ta đã trách nhầm Ôn thần.”
“Ngài ấy không cố ý.”
“Túc Hành điều khiển tất cả.”
Những lời mới không thể làm ta hồi phục. Chúng là sự thật, mà sự thật không nuôi được yêu quái như ta. Nhưng ít nhất chúng khiến khối vọng ngôn cuối cùng yếu đi.
Ta kéo mạnh.
Tấm bia vỡ tan.
Bóng tối phủ trên Thiên giới bị xé mở, ánh sáng bình minh đầu tiên xuyên qua mái Lăng Tiêu điện. Những sợi vận khí xám không còn lời vu oan làm lõi, lập tức hóa thành tro rồi tan trong không khí.
Khóa thiên lệnh trên người Di Tẫn Lâu được Thiên đế giải trừ.
Hắn xuất hiện trước mặt ta gần như ngay lập tức.
Cánh tay ôm lấy cơ thể đang trong suốt, nhưng ta không còn cảm nhận rõ hơi lạnh quen thuộc. Chiếc đuôi bạc chỉ còn là một vệt sáng mờ, vẫn theo bản năng quấn lấy cổ tay hắn.
“Phù Bất Chân.” Di Tẫn Lâu gọi, giọng khàn đến mức xa lạ. “Nhìn ta.”
Ta cố mở mắt.
Gương mặt hắn ở rất gần, nhưng đường nét cứ nhòe đi. Có thứ gì đó ấm nóng rơi lên má ta. Ta nghĩ mái Lăng Tiêu điện lại dột, nhưng trời đã sáng, cũng không có mưa.
Có lẽ Ôn thần cũng biết khóc.
Ý nghĩ ấy khiến ta muốn cười, nhưng môi không còn sức nhúc nhích.
“Em đã nói không dễ chết.” Di Tẫn Lâu giữ gáy ta, thần lực liên tục truyền vào cơ thể nhưng xuyên qua như nước chảy qua một chiếc bóng. “Em đã nói còn muốn xem kho của ta.”
Ta nhớ.
Trong kho có mấy nghìn năm bổng lộc, còn thuốc dưỡng lông chưa dùng. Ta cũng chưa biết giường huyền thiết hắn định làm có thật sự không gãy, chưa ăn hết điểm tâm Hợp Duyên cung gửi đến, càng chưa kịp hỏi nụ hôn vừa rồi có tính là lần học thứ hai hay không.
Ta còn rất nhiều chuyện chưa làm.
Nhưng lời vu oan quá lớn. Yêu đan đã vỡ, những lời dối trá bị nuốt đang kéo cả cơ thể ta tan theo.
Di Tẫn Lâu cúi xuống, trán áp sát trán ta, cánh tay siết chặt đến mức như muốn ép những chấm sáng trở về.
“Ta không cho em biến mất.”
Ta muốn bảo hắn đừng ra lệnh vô lý. Thần tiên cũng không thể giữ một yêu quái đã tan yêu đan chỉ bằng cách ôm chặt hơn.
Thế nhưng chiếc đuôi mờ nhạt lại quấn thêm một vòng quanh tay hắn.
Di Tẫn Lâu nhìn thấy, lập tức giữ lấy nó.
“Em còn nghe được.” Hắn nói. “Vậy nghe cho rõ.”
Giữa Lăng Tiêu điện đầy thần quan, trước Thiên đế, trước Túc Hành và tất cả những người từng sợ hắn, Di Tẫn Lâu ôm ta vào lòng, từng chữ đều không còn đường lui.
“Ta yêu em.”
Không có lời nói dối để ta ăn.
Chỉ có sự thật nóng đến mức phần yêu đan đã vỡ bỗng đau nhói.
Ta cố giữ lấy âm thanh ấy, nhưng bóng tối vẫn tràn qua trước mắt. Trước khi hoàn toàn mất ý thức, ta cảm nhận được môi hắn chạm lên trán, rồi nghe một câu cuối cùng run nhẹ bên tai.
“Cho nên em phải trở về.”
Chiếc đuôi bạc trong tay hắn tan thành vô số chấm sáng.
Còn ta rơi vào một nơi không có lời thật, cũng không có lời dối trá.
(Hết chương 8)
Bình luận 💬 0