Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TÔI LÀ NGƯỜI DUY NHẤT KHÔNG NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA ANH

Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Tiếng Lòng

Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Tiếng Lòng Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Và Cái Bẫy Đêm Đầu Chương 3: Anh Từng Biết Tôi Sao? Chương 4: Lời Nói Dối Ngọt Ngào Nhất Chương 5: Ghen Tuông Không Có Âm Thanh Chương 6: Bí Mật Trong Chiếc Kẹp Sách Cũ Chương 7: Đánh Mặt Giữa Phòng Họp Chương 8: Anh Đã Yêu Tôi Từ Khi Nào? Chương 9: Khi Cả Thế Giới Đều Im Lặng Chương 10: Tiếng Lòng Không Thể Đọc Được Chương 11: Người Nghe Được Tiếng Lòng Tôi
Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Tiếng Lòng

Hứa Tri Ý biết mình sắp bị bán đi ngay khi chiếc xe vừa rời khỏi cổng Hứa gia.

Cha y ngồi bên trái, cổ tay đeo một chiếc vòng cách tâm màu đen, nhưng có lẽ vì quá sốt ruột nên ông quên bật chế độ ngăn cách hoàn toàn. Mẹ kế ngồi phía đối diện, ngoài miệng vẫn dịu dàng dặn tài xế chạy chậm, trong đầu lại liên tục tính toán số cổ phần Tạ thị có thể mang về sau cuộc liên hôn. Những âm thanh ấy không phát ra từ miệng họ, nhưng vẫn rõ ràng như có người ghé sát bên tai Hứa Tri Ý mà nói.

*Chỉ cần Tạ Hoài Sâm chịu ký thỏa thuận đầu tư, lỗ hổng ba trăm triệu của công ty sẽ được lấp. Tri Ý có không vui cũng phải nhịn, Hứa gia nuôi nó lớn từng này, đến lúc nên trả lại rồi.*

Hứa Tri Ý quay mặt nhìn ra cửa kính, ngón tay thong thả vuốt dọc mép điện thoại. Y đã nghe tiếng lòng của cha mình suốt hơn mười năm, vậy mà mỗi lần nghe thấy, cảm giác buồn nôn vẫn không hề giảm đi. Có lẽ bởi người đàn ông này luôn có thể dùng giọng điệu của một người cha tốt để nói ra những câu hoàn toàn trái ngược với điều đang nghĩ.

“Đến nơi con đừng thất lễ.” Hứa Thành Viễn chỉnh lại cà vạt, ánh mắt lướt qua bộ vest xám nhạt trên người con trai. “Tạ tổng là người bận rộn, chịu dành thời gian gặp con đã là thành ý rất lớn. Cuộc hôn nhân này không chỉ tốt cho Hứa gia mà còn tốt cho tương lai của con.”

*Với tính tình lạnh lùng của Tạ Hoài Sâm, cưới về chắc cũng chẳng quan tâm đến nó. Miễn là hôn lễ diễn ra, nó sống thế nào không còn quan trọng.*

Hứa Tri Ý khẽ cong môi, nụ cười nhạt đến mức gần như không có.

“Con hiểu.” Y khóa màn hình điện thoại, bình thản hỏi lại: “Chỉ cần Tạ tổng đồng ý rót vốn, con cưới ai cũng được, đúng không?”

Hứa Thành Viễn thoáng cứng mặt, nhưng rất nhanh đã đổi thành vẻ bất đắc dĩ. Ông nghiêng người về phía con trai như muốn khuyên nhủ, khoảng cách vừa đủ khiến những suy nghĩ hỗn loạn tràn tới rõ hơn. Hứa Tri Ý nghe thấy ông lo y sẽ phá hỏng cuộc gặp, lo Tạ gia phát hiện tình hình tài chính thật sự, nhưng không hề nghe thấy một chút áy náy nào.

“Con đừng nói khó nghe như vậy.” Hứa Thành Viễn hạ giọng. “Kết hôn vốn là chuyện hai bên cùng có lợi. Tạ Hoài Sâm có thân phận, có năng lực, bao nhiêu người muốn bước vào cửa Tạ gia còn không được.”

“Vậy sao không để Minh Châu đi?” Hứa Tri Ý quay sang nhìn mẹ kế, ánh mắt dừng trên chiếc vòng ngọc bà đang đeo. “Nó vẫn luôn nói rất ngưỡng mộ Tạ tổng.”

Lâm Nhã Lan lập tức cười, bàn tay đặt lên đầu gối hơi siết lại. Bà chưa kịp mở miệng, tiếng lòng đã vang lên trước, cay nghiệt hơn hẳn vẻ hiền từ trên mặt.

*Minh Châu là con ruột của mình, sao có thể gả cho một người chẳng biết thương ai? Hứa Tri Ý dù sao cũng chỉ là thứ mẹ nó để lại, dùng đổi lợi ích là vừa.*

“Minh Châu còn nhỏ, tính tình chưa ổn định.” Lâm Nhã Lan dịu dàng giải thích. “Con trưởng thành hơn, lại đang làm ở bộ phận kiểm toán, chắc chắn sẽ nói chuyện hợp với Tạ tổng hơn.”

Hứa Tri Ý không đáp nữa. Y sợ nếu tiếp tục nghe, mình sẽ nhịn không được mà mở cửa xe ngay giữa đường, mặc kệ cái gọi là thể diện của Hứa gia rơi xuống cống. Nhưng hôm nay y vẫn phải đi, không phải vì ngoan ngoãn chấp nhận cuộc hôn nhân này, mà vì muốn tận mắt nhìn xem Tạ Hoài Sâm định dùng y để đổi lấy thứ gì.

Trong thế giới này, con người sau khi trưởng thành đều có khả năng cảm nhận tiếng lòng của người khác. Khoảng cách càng gần, suy nghĩ nghe được càng rõ, nếu có tiếp xúc da thịt thì gần như không thể che giấu. Chính vì vậy, những người sống trong giới hào môn luôn mang vòng cách tâm, dùng thuốc ổn định cảm xúc và học cách không để suy nghĩ mạnh mẽ xuất hiện khi đàm phán.

Nhưng Hứa Tri Ý là một ngoại lệ. Năng lực cảm tâm của y mạnh hơn người bình thường rất nhiều, vòng cách tâm cấp thấp chỉ có thể khiến âm thanh mơ hồ đi chứ không thể hoàn toàn ngăn lại. Cũng nhờ năng lực ấy, y sống được đến hôm nay trong căn nhà chưa từng thật sự xem y là người thân.

Chiếc xe dừng trước khách sạn Vân Đình lúc bảy giờ tối. Hứa Thành Viễn còn muốn đi cùng, nhưng thư ký của Tạ Hoài Sâm đã đứng chờ trước cửa, lịch sự thông báo cuộc gặp chỉ dành cho hai người trong hôn ước. Hứa Tri Ý nhìn vẻ mặt bất an của cha, bỗng thấy tâm trạng tốt lên đôi chút.

Y bước vào thang máy riêng, tháo chiếc cúc áo trên cổ tay rồi chỉnh lại cho ngay ngắn. Trong đầu y đã chuẩn bị sẵn ba phương án phá hỏng cuộc gặp, từ việc thẳng thắn từ chối đến cố ý đưa ra những điều kiện đủ khiến bất kỳ người bình thường nào cũng phải nổi giận. Chỉ cần nghe được mục đích thật sự của Tạ Hoài Sâm, y sẽ biết nên dùng cách nào để kết thúc nhanh nhất.

Cửa phòng riêng mở ra, người đàn ông ngồi bên cửa sổ lập tức ngẩng đầu.

Tạ Hoài Sâm mặc sơ mi đen, áo khoác đặt bên cạnh, cổ tay áo xắn lên vừa đủ để lộ chiếc đồng hồ kim loại lạnh lẽo. Hắn không giống người đến xem mắt, trước mặt chỉ có một tập hồ sơ mỏng và một tách trà chưa từng động tới. Ánh đèn vàng nhạt rơi trên gương mặt sắc nét, khiến đôi mắt vốn đã trầm càng trở nên khó đoán.

Hứa Tri Ý dừng lại ngay ngoài cửa.

Không có âm thanh nào vang lên.

Y nhìn người đàn ông cách mình chưa đến hai mét, trong đầu trống rỗng đến mức tưởng vòng cách tâm của bản thân đột nhiên hỏng. Thư ký bên cạnh đang nghĩ tối nay có kịp về đón con gái hay không, nhân viên phục vụ lo món súp trong bếp bị mặn, ngay cả người khách đi ngang hành lang cũng đang thầm mắng đối tác keo kiệt.

Chỉ riêng Tạ Hoài Sâm hoàn toàn im lặng.

“Cậu Hứa.” Tạ Hoài Sâm đứng dậy, ánh mắt dừng trên mặt y lâu hơn phép lịch sự thông thường một chút. “Mời ngồi.”

Giọng hắn trầm và bình tĩnh, không có vẻ dò xét cũng không có sự khó chịu. Hứa Tri Ý bước vào phòng, cố ý đi vòng qua chiếc bàn thay vì ngồi xuống ngay, khoảng cách giữa hai người nhanh chóng rút ngắn còn chưa đầy một mét. Y vẫn không nghe thấy gì, tựa như trước mặt mình không phải một con người sống, mà là một vùng nước sâu không có lấy một gợn sóng.

“Anh không đeo vòng cách tâm?” Hứa Tri Ý nhìn cổ tay trống của hắn, hỏi thẳng mà không che giấu ý định dò xét.

Tạ Hoài Sâm cúi mắt nhìn theo ánh mắt y, sau đó kéo ghế đối diện ra. Hắn không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ trả lời bằng giọng đều đều: “Tôi không thích đeo thứ đó. Nếu cậu lo tôi nghe thấy suy nghĩ của cậu, trên bàn có thiết bị cách âm.”

“Tôi không lo chuyện người khác nghe thấy mình.” Hứa Tri Ý ngồi xuống, ánh mắt vẫn không rời khỏi hắn. “Tôi chỉ không quen gặp một người mà mình không nghe được gì.”

Bàn tay đang rót trà của Tạ Hoài Sâm khựng lại rất ngắn. Hắn đặt tách trà trước mặt Hứa Tri Ý, động tác cẩn thận đến mức nước không hề sóng ra ngoài. Trên gương mặt ấy vẫn không có biểu cảm đặc biệt, nhưng Hứa Tri Ý nhận ra hắn đang cố ý tránh chạm vào ngón tay mình.

“Không nghe thấy có lẽ là chuyện tốt.” Tạ Hoài Sâm trở về chỗ ngồi, giọng nói thấp hơn một chút. “Cậu không phải lúc nào cũng muốn được yên tĩnh sao?”

Hứa Tri Ý nheo mắt.

Câu nói ấy không giống suy đoán. Nó giống như Tạ Hoài Sâm đã biết từ lâu rằng y ghét những nơi đông người, ghét bị tiếng lòng hỗn loạn vây quanh, thậm chí có những đêm phải dùng thuốc mới ngủ được. Nhưng hai người trước hôm nay chỉ từng gặp nhau vài lần trong các bữa tiệc, ngay cả một cuộc trò chuyện hoàn chỉnh cũng chưa từng có.

“Anh đã điều tra tôi?” Hứa Tri Ý hỏi.

“Tôi cần biết người sắp kết hôn với mình là ai.” Tạ Hoài Sâm không phủ nhận, đẩy tập hồ sơ về phía y. “Cậu có thể xem điều kiện trước. Không hài lòng chỗ nào, chúng ta sửa chỗ đó.”

Hứa Tri Ý mở tập hồ sơ, chuẩn bị tinh thần nhìn thấy một bản hợp đồng hôn nhân đầy những điều khoản khống chế. Thế nhưng càng đọc, sắc mặt y càng trở nên khó hiểu. Tạ Hoài Sâm không yêu cầu y chuyển cổ phần, không cần y tham gia tranh đấu nội bộ của Tạ gia, càng không nhắc đến năng lực cảm tâm mà Hứa Thành Viễn vẫn xem là món hàng đáng giá nhất.

Sau khi kết hôn, tài sản hai bên độc lập. Hứa Tri Ý được tự do tiếp tục công việc hiện tại hoặc rời Hứa thị bất cứ lúc nào, Tạ gia sẽ không can thiệp vào các mối quan hệ cá nhân của y. Nếu ly hôn, y được quyền giữ căn hộ đứng tên mình, đồng thời nhận một khoản bồi thường đủ để sống thoải mái cả đời.

Điều kỳ lạ nhất là Tạ Hoài Sâm còn ghi rõ hắn sẽ thay Hứa Tri Ý xử lý toàn bộ khoản bảo lãnh tài chính mà Hứa Thành Viễn từng lén dùng tên y ký kết.

“Anh biết chuyện bảo lãnh?” Hứa Tri Ý ngẩng đầu, lần đầu tiên không che giấu vẻ sắc bén trong mắt. “Hứa Thành Viễn làm rất kín. Tôi cũng chỉ mới phát hiện hai ngày trước.”

“Tôi biết.” Tạ Hoài Sâm dựa lưng vào ghế, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn rồi dừng lại. “Sau khi đăng ký kết hôn, tôi sẽ yêu cầu phía ngân hàng hủy trách nhiệm liên đới của cậu. Hứa gia không thể tiếp tục dùng tên cậu vay tiền.”

“Đổi lại là gì?”

“Cậu kết hôn với tôi.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Chỉ vậy thôi.”

Nhịp trả lời quá bình tĩnh khiến Hứa Tri Ý càng thêm nghi ngờ. Trên đời không có bữa ăn miễn phí, càng không có một người thừa kế hào môn tự nhiên đưa ra điều kiện tốt đến mức gần như thua thiệt. Nếu Tạ Hoài Sâm thật sự không cần năng lực của y, cũng không cần lợi ích từ Hứa gia, cuộc hôn nhân này hoàn toàn không đem lại thứ gì cho hắn.

Hứa Tri Ý khép tập hồ sơ lại, đầu ngón tay giữ trên trang cuối. Y im lặng một lúc rồi bất ngờ đứng dậy, chống tay xuống bàn, ép khoảng cách giữa hai người gần thêm. Tạ Hoài Sâm không lùi, chỉ ngước mắt nhìn y, đôi mắt tối màu phản chiếu rõ gương mặt đang cảnh giác.

“Anh Tạ.” Hứa Tri Ý nói chậm rãi. “Tôi không tin một người sẽ bỏ ra nhiều như vậy chỉ để đổi lấy một cuộc hôn nhân không có giá trị.”

Tạ Hoài Sâm giữ nguyên ánh mắt, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng không còn lạnh như lúc đầu.

“Có giá trị hay không, không phải do cậu quyết định thay tôi.”

Hứa Tri Ý bất ngờ đưa tay nắm lấy cổ tay hắn.

Da thịt chạm nhau, hơi ấm từ mạch đập truyền thẳng vào lòng bàn tay. Với khoảng cách này, y từng nghe được những bí mật người khác chôn sâu nhất, nghe được lòng tham, sự sợ hãi, dục vọng và cả những lời yêu chưa kịp nói ra. Dù đối phương có đeo vòng cách tâm cao cấp, suy nghĩ mạnh nhất trong khoảnh khắc bị chạm vào vẫn sẽ lọt qua khe hở.

Nhưng từ Tạ Hoài Sâm, y vẫn không nghe thấy gì.

Không có sự khó chịu vì bị mạo phạm, không có tính toán về hợp đồng, cũng không có ý nghĩ muốn lợi dụng năng lực của y. Chỉ là một khoảng lặng mênh mông, sạch sẽ đến mức khiến Hứa Tri Ý bất giác siết ngón tay chặt hơn. Mạch đập dưới tay y nhanh hơn vẻ bình thản trên gương mặt người đàn ông, nhưng tiếng lòng vẫn hoàn toàn yên tĩnh.

Tạ Hoài Sâm cúi mắt nhìn bàn tay đang giữ mình, yết hầu khẽ chuyển động. Hắn không rút tay về, cũng không hỏi Hứa Tri Ý đang làm gì, chỉ để mặc y xác nhận hết lần này đến lần khác. Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi mở miệng.

“Đủ chưa?”

Hứa Tri Ý lập tức buông tay, lùi lại nửa bước. Cảm giác ấm nóng còn sót trên lòng bàn tay khiến y khó chịu, không phải vì ghét tiếp xúc, mà vì lần đầu tiên năng lực đã cứu y vô số lần lại hoàn toàn mất tác dụng trước một người. Y không biết Tạ Hoài Sâm đang nói thật hay nói dối, không biết sự dịu dàng trong hợp đồng là bảo vệ hay chiếc lồng được bọc nhung mềm.

“Anh là người đầu tiên tôi không nghe được.” Hứa Tri Ý nhìn thẳng vào hắn. “Tôi không thích những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát.”

“Tôi biết.”

Lần này, Tạ Hoài Sâm trả lời quá nhanh.

Hứa Tri Ý vừa định truy hỏi, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân. Cánh cửa phòng riêng vẫn đóng, nhưng khoảng cách từ hành lang tới chỗ y ngồi chưa đến một mét. Tiếng lòng quen thuộc lập tức xuyên qua lớp gỗ, mang theo sự đắc ý không thể che giấu.

*Anh ta vẫn chưa ký sao? Chỉ cần dụ được anh ta sang phòng nghỉ phía Tây, người của Lục Cảnh Nghiêu sẽ chụp đủ ảnh. Đến lúc đó Tạ Hoài Sâm không thể cưới một kẻ vừa xem mắt vừa lén lút với người khác, vị trí này sẽ thuộc về mình.*

Hứa Tri Ý nhận ra giọng của Hứa Minh Châu ngay lập tức.

Y không quay đầu, chỉ chậm rãi đặt tập hợp đồng xuống bàn. Tạ Hoài Sâm nhìn thấy sắc mặt y thay đổi, ánh mắt lập tức chuyển về phía cánh cửa, nhưng hắn không thể biết Hứa Tri Ý vừa nghe được điều gì. Ít nhất, y tin rằng hắn không biết.

“Tôi có thể ký.” Hứa Tri Ý đẩy bản hợp đồng về phía trước, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh nhạt. “Nhưng trước đó, tôi muốn anh phối hợp với tôi diễn một vở kịch.”

Tạ Hoài Sâm nhìn y vài giây, không hỏi lý do cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên. Hắn chỉ cầm cây bút máy bên cạnh lên, đặt vào giữa hai người, ánh mắt bình tĩnh đến khó hiểu.

“Được.” Hắn nói. “Cậu muốn diễn thế nào, tôi theo cậu.”

Ngoài cửa, Hứa Minh Châu vẫn đang chờ y bước vào cái bẫy đã chuẩn bị sẵn. Trong phòng, người đàn ông duy nhất Hứa Tri Ý không thể đọc được lại vừa trao toàn bộ quyền chủ động cho y. Hứa Tri Ý nhìn cây bút trên bàn, lần đầu tiên cảm thấy cuộc hôn nhân vốn chỉ định phá hỏng này có lẽ sẽ nguy hiểm hơn y tưởng rất nhiều.

(Hết chương 1)

Sau →

Bình luận 💬 0