Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TÔI LÀ NGƯỜI DUY NHẤT KHÔNG NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA ANH

Chương 10: Tiếng Lòng Không Thể Đọc Được

Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Tiếng Lòng Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Và Cái Bẫy Đêm Đầu Chương 3: Anh Từng Biết Tôi Sao? Chương 4: Lời Nói Dối Ngọt Ngào Nhất Chương 5: Ghen Tuông Không Có Âm Thanh Chương 6: Bí Mật Trong Chiếc Kẹp Sách Cũ Chương 7: Đánh Mặt Giữa Phòng Họp Chương 8: Anh Đã Yêu Tôi Từ Khi Nào? Chương 9: Khi Cả Thế Giới Đều Im Lặng Chương 10: Tiếng Lòng Không Thể Đọc Được Chương 11: Người Nghe Được Tiếng Lòng Tôi
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 10: Tiếng Lòng Không Thể Đọc Được

Hứa Tri Ý nhìn màn hình nghiên cứu rất lâu, nhưng những con số và đường biểu đồ trên đó không khiến câu trả lời trở nên dễ tin hơn. Y đã dành gần cả cuộc đời để xem năng lực cảm tâm là tiêu chuẩn duy nhất phân biệt thật giả, vậy mà giờ đây Tần Dụ lại nói tình cảm sâu nhất có thể chính là thứ năng lực ấy không chạm tới. Ngoài lớp kính, Tạ Hoài Sâm đang ngồi trên giường bệnh, lưng quấn băng, sắc mặt vẫn nhợt nhạt nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi phòng y. Người đàn ông ấy rõ ràng không nghe được cuộc trò chuyện bên này, song chỉ cần thấy Hứa Tri Ý nhìn sang, đôi vai căng cứng của hắn đã dịu xuống.

“Anh chắc về kết luận này đến mức nào?” Hứa Tri Ý khép bản báo cáo, cố không để sự dao động ảnh hưởng đến giọng nói. “Tôi không muốn nghe một lời giải thích đẹp chỉ vì nó phù hợp với những gì chúng ta mong đợi. Nếu đây chỉ là giả thuyết, anh phải nói rõ với tôi.”

Tần Dụ tháo kính, đặt lên bàn rồi quay hẳn người về phía y. Anh thừa nhận không có thiết bị nào đo được tình yêu, càng không thể dùng một bản báo cáo để chứng minh Tạ Hoài Sâm thật lòng đến đâu. Tuy nhiên, dữ liệu cảm tâm đã ghi nhận vài trường hợp cảm xúc tồn tại ổn định quá lâu sẽ hòa vào phản xạ nền, khiến người có năng lực chỉ nghe được suy nghĩ bề mặt mà không thể tách cảm xúc ấy thành tiếng. “Khoa học chỉ giải thích được vì sao cậu không nghe thấy, còn anh ta có yêu cậu hay không, cậu phải tự nhìn những việc anh ta đã làm.”

Hứa Tri Ý im lặng, nhớ lại khoảnh khắc Tạ Hoài Sâm xoay lưng chắn luồng điện mà không hề biết y có tha thứ cho mình hay không. Hắn đã mang chứng cứ đến đổi người, chấp nhận để Lục Cảnh Nghiêu thoát tội nếu đó là cái giá đưa y ra ngoài an toàn. Sự lựa chọn ấy không giống trả ơn, bởi một món nợ không khiến người ta đặt cả tương lai lẫn tính mạng lên bàn mà không đòi người được cứu phải đáp lại. Y chợt nhận ra mình vẫn luôn yêu cầu Tạ Hoài Sâm chứng minh, nhưng chưa từng cho hắn cơ hội được tin trước khi mọi bằng chứng hoàn hảo xuất hiện.

Tạ Hoài Sâm định đứng dậy khi Hứa Tri Ý bước vào phòng, nhưng vết thương sau lưng khiến động tác của hắn khựng lại. Hắn lập tức nhìn xuống cổ y, nơi vết kim đã được băng bằng một miếng gạc nhỏ, sau đó mới hỏi thuốc giải có gây khó chịu hay không. Trong ánh mắt ấy không có sự dò xét xem Tần Dụ đã nói gì, cũng không có mong chờ y phải đưa ra một câu trả lời về quan hệ của họ. Hứa Tri Ý kéo ghế ngồi xuống bên giường, lần đầu tiên chủ động đặt bàn tay mình lên tay hắn.

“Bác sĩ nói năng lực của tôi sẽ hồi phục sau vài ngày, nhưng cũng có khả năng quá trình ấy kéo dài hơn.” Hứa Tri Ý cảm nhận mạch đập của hắn dưới đầu ngón tay, vẫn không nghe thấy bất kỳ suy nghĩ nào. “Nếu nó không trở lại, tôi sẽ không còn giúp anh phân biệt ai nói dối trong hội đồng, cũng không còn giá trị khiến các gia tộc khác kiêng dè. Khi ấy anh vẫn muốn giữ cuộc hôn nhân này sao?”

Tạ Hoài Sâm nhìn y, vẻ đau đớn thoáng qua trong mắt không liên quan đến vết thương trên người. Hắn khép tay lại, giữ lấy những ngón tay lạnh của y nhưng không dùng lực kéo người đến gần. “Tôi đã nói tôi muốn em, không phải năng lực của em, nhưng trước đây tôi nói thế nào em cũng không thể tin. Nếu năng lực không trở lại, tôi chỉ mong từ nay em được ngủ yên mà không phải nghe những suy nghĩ mình không muốn nghe nữa.”

“Còn nếu tôi trở thành một người hoàn toàn bình thường, không thể giúp anh trong bất kỳ cuộc tranh quyền nào?” Hứa Tri Ý hỏi tiếp, không phải vì chưa nghe rõ mà vì muốn tự mình bước qua nỗi sợ đã giữ y lại quá lâu. “Anh đã theo dõi tôi tám năm, chuẩn bị mọi thứ trước khi tôi xuất hiện, còn dùng hợp đồng đưa tôi về nhà. Tôi cần biết anh muốn một người vợ hữu dụng, một ân nhân để trả nợ, hay chính con người đang ngồi trước mặt anh.”

Tạ Hoài Sâm không né tránh ánh mắt y như những lần trước. Hắn thừa nhận việc âm thầm điều tra sức khỏe và lịch trình của y là vượt quá giới hạn, dù mục đích là bảo vệ cũng không thể xóa đi sự thật hắn đã tự quyết định thay y. Từ nay, bất kỳ việc nào liên quan đến Hứa Tri Ý, hắn sẽ nói rõ và tôn trọng lựa chọn của y, kể cả lựa chọn rời khỏi cuộc hôn nhân này. “Nhưng có một điều tôi không thể sửa thành ít hơn, đó là tôi yêu em, không phải vì em đã cứu tôi, mà vì người khiến tôi muốn sống tiếp năm ấy đã trưởng thành thành người tôi vẫn muốn ở bên hôm nay.”

Hứa Tri Ý cúi nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau, sống mũi bỗng cay lên một cách khó chịu. Y đã từng nghe hàng nghìn lời yêu trong tiếng lòng người khác, có lời chân thành trong vài tháng rồi biến mất, có lời nồng nhiệt hơn cả lời nói nhưng không thắng nổi một chút lợi ích. Riêng Tạ Hoài Sâm yêu y trong im lặng suốt tám năm, lâu đến mức chính hắn cũng không nhớ được tình cảm ấy bắt đầu từ khoảnh khắc nào. Sự im lặng từng khiến y sợ hãi hóa ra không phải một vực sâu trống rỗng, mà là nơi cất giữ thứ chưa từng dao động.

“Anh có biết điều đáng ghét nhất ở anh là gì không?” Hứa Tri Ý ngẩng lên, giọng nói hơi khàn nhưng khóe môi đã cong lên rất nhẹ. “Anh luôn cho rằng im lặng là bảo vệ, rồi để tôi một mình đoán đến mức nghĩ ra đủ loại kết luận tồi tệ. Nếu anh còn giấu chuyện quan trọng với lý do sợ tôi chịu không nổi, tôi sẽ thật sự hủy hợp đồng.”

Tạ Hoài Sâm khẽ siết tay y, vẻ căng thẳng trên gương mặt cuối cùng cũng tan bớt. Hắn hứa sẽ không tự ý theo dõi, không cất hồ sơ liên quan đến y mà không nói rõ, càng không dùng quá khứ để giữ y bên cạnh. Tuy nhiên, hắn cũng thẳng thắn thừa nhận mình sẽ vẫn lo lắng, vẫn muốn biết y có ăn đúng bữa hay lại chịu đau một mình, chỉ là từ nay sẽ hỏi thay vì âm thầm sắp xếp. “Em có thể từ chối tôi, nhưng ít nhất hãy để tôi biết mình bị từ chối vì điều gì.”

“Anh vừa gọi tôi là em.” Hứa Tri Ý nhìn vẻ khựng lại hiếm hoi của hắn, trong lòng bỗng mềm xuống hoàn toàn. “Lần trước anh nói chỉ vì tôi gặp ác mộng nên không để ý cách gọi, xem ra lời giải thích ấy cũng không thật lắm. Anh đã gọi như vậy trong lòng bao nhiêu năm rồi?”

“Tôi không biết.” Tạ Hoài Sâm trả lời thật, ánh mắt dừng trên gương mặt y như không muốn bỏ sót bất kỳ thay đổi nào. “Có lẽ lâu hơn cả lúc tôi nhận ra mình yêu em. Nếu em không thích, tôi sẽ tiếp tục gọi tên.”

Hứa Tri Ý không rút tay về, trái lại còn nghiêng người đến gần hơn. Y nói mình không ghét cách gọi ấy, chỉ ghét người trước mặt luôn giữ những điều dịu dàng nhất lại cho lúc y không tỉnh táo. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức hơi thở hòa vào nhau, nhưng lần này Tạ Hoài Sâm vẫn kiên nhẫn chờ, không biến sự xúc động của y thành một lời đồng ý mà y chưa nói rõ. Hứa Tri Ý nhìn đôi mắt trầm đang cố giữ bình tĩnh, sau đó chủ động cúi xuống hôn hắn.

Nụ hôn ban đầu chỉ là một cái chạm ngắn, nhưng khi Hứa Tri Ý chưa lập tức rời đi, Tạ Hoài Sâm mới nâng tay đỡ sau gáy y. Hắn hôn rất chậm, dịu dàng đến mức gần như thận trọng, song hơi thở hỗn loạn đã tố cáo sự kiềm chế không hề vững vàng như vẻ ngoài. Hứa Tri Ý đặt tay lên vai hắn, tránh phần lưng bị thương rồi đáp lại, lần đầu tiên không cần nghe bất kỳ tiếng lòng nào để biết người trước mặt đang trân trọng mình. Khi hai người tách ra, Tạ Hoài Sâm vẫn giữ trán y sát trán mình, như thể chỉ cần buông lỏng một chút, khoảnh khắc này sẽ biến mất.

“Đợi vết thương lành rồi chúng ta nói tiếp chuyện hủy hợp đồng.” Hứa Tri Ý nhìn đôi mắt vừa sáng lên của hắn, cố ý dừng một nhịp mới nói hết. “Tôi không định hủy hôn, nhưng bản hợp đồng hiện tại có quá nhiều điều khoản khiến tôi giống một người được anh nuôi cả đời. Tôi muốn sửa thành một thỏa thuận công bằng hơn, trong đó ghi rõ anh không được tự ý sắp xếp cuộc sống của tôi.”

Tạ Hoài Sâm gật đầu ngay, sau đó hỏi y muốn thêm điều khoản nào khác. Hứa Tri Ý suy nghĩ một lúc rồi yêu cầu mỗi khi hai người bất đồng, hắn phải nói rõ thay vì biến mất vào phòng làm việc, còn y cũng sẽ không dựa vào năng lực để thử hắn. Tạ Hoài Sâm đồng ý tất cả, chỉ thêm một điều kiện rằng khi Hứa Tri Ý đau đầu hoặc gặp nguy hiểm, y không được dùng câu “tôi tự xử lý được” để đẩy hắn ra ngoài. Cuộc thương lượng kỳ lạ kết thúc bằng một nụ hôn nữa, lần này lâu hơn và không còn ai lấy hợp đồng làm lý do che giấu.

Ba ngày sau, năng lực cảm tâm của Hứa Tri Ý bắt đầu hồi phục. Âm thanh đầu tiên y nghe được là suy nghĩ của một y tá đang lo mình quên tắt bếp ở nhà, tiếp đó là tiếng bác sĩ thầm mừng vì chỉ số kiểm tra đều ổn định. Những tiếng lòng quen thuộc trở lại từng chút, khiến đầu y hơi đau nhưng không còn gây hoảng loạn như trước. Khi Tạ Hoài Sâm bước vào phòng, thế giới lại rơi vào khoảng yên tĩnh duy nhất đã quen thuộc.

Hứa Tri Ý chủ động nắm lấy tay hắn, nhắm mắt thử tập trung như lần đầu gặp mặt. Y vẫn không nghe được câu yêu nào, không có suy nghĩ chiếm hữu, cũng không có bí mật đang bị che giấu. Chỉ có hơi ấm từ lòng bàn tay, nhịp mạch đập nhanh hơn bình thường và người đàn ông trước mặt đang kiên nhẫn chờ y mở mắt. Lần này Hứa Tri Ý bật cười, kéo hắn cúi xuống rồi nói nhỏ rằng kết quả vẫn giống trước đây.

“Em thất vọng sao?” Tạ Hoài Sâm hỏi, giọng nói tuy bình tĩnh nhưng bàn tay đã vô thức nắm chặt hơn. “Tần Dụ cũng nói giả thuyết ấy không thể thay cho bằng chứng tuyệt đối. Nếu em vẫn không yên tâm, tôi có thể làm tất cả kiểm tra cần thiết.”

“Không cần.” Hứa Tri Ý lắc đầu, ngón tay đan vào tay hắn một cách tự nhiên. “Tôi từng cho rằng không nghe được anh nghĩa là tôi không thể biết anh có thật lòng hay không. Bây giờ tôi hiểu năng lực chỉ giúp tôi nghe một khoảnh khắc, còn tám năm của anh không thể bị phủ nhận chỉ vì trong đầu không vang lên một câu nói.”

Vụ bắt cóc nhanh chóng được hoàn tất điều tra sau khi hệ thống của phòng khám bỏ hoang bị thu giữ. Lục Cảnh Nghiêu bị khởi tố vì bắt cóc, sử dụng thuốc cấm, tấn công người khác và đánh cắp dữ liệu thương mại, còn những tài khoản liên quan đến vụ gài bẫy trong khách sạn cũng lần lượt bị lần ra. Tạ phu nhân không trực tiếp xuất hiện tại hiện trường, nhưng thư từ giữa bà với người cung cấp mã an ninh đã chứng minh bà tham gia kế hoạch, đồng thời từng mua chuộc người làm và giật dây phe cổ đông. Bà bị loại khỏi hội đồng quản trị, toàn bộ quyền quản lý quỹ tín thác bị đình chỉ để phục vụ điều tra.

Hứa Minh Châu cuối cùng thừa nhận đã phối hợp dựng vụ chụp ảnh trong khách sạn, nhưng không biết kế hoạch bắt cóc về sau. Hứa Thành Viễn buộc phải công khai xin lỗi, hủy toàn bộ giấy bảo lãnh từng dùng tên con trai và chấp nhận để cơ quan chức năng kiểm tra các khoản vay của Hứa thị. Hứa Tri Ý không quay về tiếp quản công ty, cũng không dùng năng lực ép họ trả giá nhiều hơn những gì pháp luật quy định. Y chỉ cắt đứt quyền can thiệp của Hứa gia vào cuộc sống mình, lần đầu tiên rời khỏi nơi đó mà không còn cảm thấy bản thân bị lấy mất điều gì.

Một tháng sau, Hứa Tri Ý cùng Tạ Hoài Sâm đến cơ quan đăng ký hôn nhân vào một buổi sáng rất bình thường. Không có tiệc công bố xa hoa, không có cổ đông hai nhà và cũng không có những điều khoản lợi ích được đặt giữa họ. Bản hợp đồng cũ được hai người ký hủy ngay trong tối hôm trước, thay bằng một thỏa thuận chung sống chỉ vỏn vẹn vài dòng, phần lớn là những quy tắc về tôn trọng, chia sẻ và không tự chịu đựng một mình. Trần Thức nhìn hai người trở về, trong lòng vui đến mức Hứa Tri Ý phải giả vờ quay đi để khỏi bật cười.

Đêm đó, Hứa Tri Ý nằm cạnh Tạ Hoài Sâm trong căn phòng từng được chuẩn bị cho riêng mình, nhưng bức tường nối giữa hai phòng ngủ đã được mở thành một lối đi. Y nghe thấy tiếng lòng của người làm dưới tầng đang nghĩ đến ngày nghỉ, tiếng tài xế ngoài sân lo trời sắp mưa, thậm chí cả suy nghĩ lơ mơ của người hàng xóm qua lớp cửa sổ chưa đóng kín. Chỉ riêng người đang ôm y từ phía sau vẫn hoàn toàn yên tĩnh, cánh tay vòng qua eo vững vàng như đã chờ vị trí ấy suốt rất nhiều năm. Hứa Tri Ý xoay người, tựa trán vào ngực hắn rồi khẽ gọi một tiếng “anh”.

Tạ Hoài Sâm mở mắt, cúi xuống hôn lên tóc y rồi kéo chăn phủ kín vai cả hai. Hắn hỏi y có đau đầu không, có cần bật hệ thống cách tâm hay muốn uống thêm nước, giọng nói vẫn cẩn thận như thể sợ bỏ sót một điều nhỏ nhất. Hứa Tri Ý lắc đầu, đưa tay chạm lên lồng ngực nơi nhịp tim đang đập đều dưới lòng bàn tay. “Không cần nghe nữa, em biết anh đang nghĩ gì.”

Ngoài cửa sổ, cơn mưa đầu mùa bắt đầu rơi, tiếng nước phủ lên thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Hứa Tri Ý vẫn nghe được tiếng lòng của cả thế giới, nhưng không còn xem những âm thanh ấy là thứ duy nhất có thể bảo vệ mình. Bởi trong vòng tay y là người duy nhất không thể bị đọc thấy, cũng là người đã dùng tám năm để chứng minh từng lời chưa từng nói thành tiếng. Khoảng lặng ấy từ nay không còn là bí mật khiến y sợ hãi, mà là nơi y có thể an tâm đặt cả trái tim mình vào.

(Hết chương 10)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0