Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TÔI LÀ NGƯỜI DUY NHẤT KHÔNG NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA ANH

Chương 6: Bí Mật Trong Chiếc Kẹp Sách Cũ

Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Tiếng Lòng Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Và Cái Bẫy Đêm Đầu Chương 3: Anh Từng Biết Tôi Sao? Chương 4: Lời Nói Dối Ngọt Ngào Nhất Chương 5: Ghen Tuông Không Có Âm Thanh Chương 6: Bí Mật Trong Chiếc Kẹp Sách Cũ Chương 7: Đánh Mặt Giữa Phòng Họp Chương 8: Anh Đã Yêu Tôi Từ Khi Nào? Chương 9: Khi Cả Thế Giới Đều Im Lặng Chương 10: Tiếng Lòng Không Thể Đọc Được Chương 11: Người Nghe Được Tiếng Lòng Tôi
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 6: Bí Mật Trong Chiếc Kẹp Sách Cũ

Tạ Hoài Sâm tỉnh giấc ngay khi Hứa Tri Ý buông cổ tay hắn ra. Hắn ngồi thẳng lại, vẻ mệt mỏi chỉ lộ ra trong vài giây rồi nhanh chóng bị giấu sau dáng vẻ điềm tĩnh quen thuộc. Trên cổ tay hắn còn in những vệt đỏ nhạt do bị nắm suốt đêm, nhưng hắn không nhìn đến, chỉ đưa tay thử nhiệt độ trên trán Hứa Tri Ý. Khi xác nhận y đã hết sốt và sắc mặt cũng tốt hơn, đôi vai căng cứng của hắn mới thả lỏng đôi chút.

“Đầu còn đau không?” Tạ Hoài Sâm kéo cốc nước ấm trên bàn lại gần, sau đó đứng dậy nhường khoảng trống bên giường cho y. “Bác sĩ nói hôm nay cậu nên nghỉ ngơi, tránh nơi đông người và không sử dụng năng lực quá mức. Bữa sáng sẽ được mang lên, nếu không muốn gặp ai thì bảo Trần Thức khóa tầng hai.”

Hứa Tri Ý không nhận cốc nước ngay. Y dựa vào đầu giường, nhìn người đàn ông đã ngồi bên cạnh mình suốt đêm, trong đầu lặp lại giọng nói dịu dàng khi nửa tỉnh nửa mê. Y vốn không thích vòng vo, càng không muốn để một câu nói không rõ thật giả làm mình mất tập trung, vì vậy sau vài giây im lặng, y hỏi thẳng: “Tối qua anh gọi tôi là gì?”

Bàn tay Tạ Hoài Sâm đang đặt cốc nước xuống khựng lại. Hắn không quay đi, nhưng ánh mắt rơi xuống mép chăn như đang cân nhắc câu trả lời. “Cậu gặp ác mộng, tôi gọi tên cậu để đánh thức. Có thể lúc đó cậu nghe không rõ.”

“Tôi nghe rất rõ.” Hứa Tri Ý chống một tay lên gối, ánh mắt không rời gương mặt hắn. “Anh nói ‘Tri Ý của anh’. Đây cũng là cách anh gọi một người chỉ có quan hệ hợp đồng sao?”

Tạ Hoài Sâm im lặng lâu hơn bình thường. Ngoài cửa sổ, tiếng lá cây va nhẹ vào kính, căn phòng vẫn được bật hệ thống ngăn cảm tâm nên y không nghe được suy nghĩ của bất kỳ ai khác. Đáng lẽ đây phải là lúc dễ chịu nhất, nhưng sự yên tĩnh giữa hai người lại khiến Hứa Tri Ý cảm thấy mỗi nhịp thở đều rõ ràng quá mức.

“Cậu đang bị đau, tôi không để ý cách nói.” Tạ Hoài Sâm cuối cùng cũng nhìn thẳng vào y, giọng nói thấp và chậm. “Nếu câu đó khiến cậu khó chịu, tôi xin lỗi.”

Hứa Tri Ý bật cười, nhưng trong lòng không hề nhẹ đi. Y vốn chờ hắn giải thích, không ngờ người này lại lùi về phía sau đúng lúc y chủ động tiến thêm một bước. “Anh xin lỗi vì gọi như vậy, hay xin lỗi vì để tôi nghe thấy?”

“Tôi xin lỗi vì khiến cậu phải nghĩ ngợi khi cơ thể còn chưa khỏe.” Tạ Hoài Sâm kéo rèm sáng hơn một chút, tránh trả lời vào trọng tâm nhưng cũng không nói dối. “Những chuyện cậu muốn biết, tôi sẽ nói khi cậu thật sự sẵn sàng nghe. Không phải lúc cậu vừa tỉnh dậy sau một đêm mất kiểm soát năng lực.”

“Anh luôn tự quyết định lúc nào tôi sẵn sàng sao?” Hứa Tri Ý cầm cốc nước, đầu ngón tay chạm vào thành cốc ấm áp. “Anh biết quá khứ của tôi, biết bệnh án của tôi, biết cả những thói quen tôi chưa từng kể. Nhưng mỗi khi tôi hỏi đến chuyện của anh, anh lại bảo chưa đến lúc. Cách bảo vệ này chẳng khác nào nhốt người khác trong một căn phòng đẹp rồi nói bên ngoài quá nguy hiểm.”

Tạ Hoài Sâm đứng cạnh cửa sổ, ánh mắt thoáng tối đi. Hắn không phản bác, cũng không dùng sự quan tâm để xoa dịu y như những lần trước. “Cậu nói đúng. Tôi đã quen tự quyết định thay người khác vì cho rằng như vậy sẽ tránh được hậu quả xấu nhất. Tôi sẽ sửa, nhưng chuyện năm đó không chỉ liên quan đến tôi, mà còn liên quan đến đoạn ký ức cậu đã mất.”

Hứa Tri Ý lập tức bắt được điểm quan trọng. Y đặt cốc nước xuống, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. “Vậy chiếc kẹp sách và việc tôi không nhớ anh đều có liên quan đến vụ bắt cóc?”

Tạ Hoài Sâm khẽ siết bàn tay bên người, rồi mới đáp: “Có liên quan. Nhưng hồ sơ điều trị của cậu từng ghi rõ không nên cưỡng ép khôi phục ký ức bằng lời kể từ một phía, vì não bộ có thể tự ghép những chi tiết không thật vào khoảng trống. Tôi không muốn cậu tin một quá khứ do tôi kể, càng không muốn cậu vì chuyện ấy mà cảm thấy phải đáp lại điều gì.”

Câu trả lời lần này đủ rõ để Hứa Tri Ý không thể tiếp tục nói hắn cố tình giấu một âm mưu. Y nhìn vẻ mệt mỏi dưới mắt Tạ Hoài Sâm, trong lòng vừa bực vừa không tìm được lý do hợp lý để trách hắn. Sau cùng, y chỉ kéo chăn sang một bên rồi bước xuống giường, mặc cho người đối diện nhíu mày vì y không chịu nằm nghỉ.

“Tôi sẽ tự tìm lại.” Hứa Tri Ý đi đến tủ lấy áo khoác mỏng, giọng đã bình tĩnh hơn. “Anh không cần kể trước, nhưng cũng đừng ngăn tôi điều tra. Quá khứ đó là của tôi, tôi có quyền biết mình đã quên những gì.”

“Tôi không ngăn.” Tạ Hoài Sâm bước tới đỡ chiếc ghế bị y va lệch, không chạm vào người y dù rõ ràng vẫn lo y đứng không vững. “Tôi chỉ có một yêu cầu. Nếu cậu bắt đầu đau đầu, nghe thấy âm thanh không tồn tại hoặc nhìn thấy ký ức quá hỗn loạn, lập tức dừng lại và gọi bác sĩ.”

Hứa Tri Ý ngẩng lên nhìn hắn. “Anh không đi cùng sao?”

Tạ Hoài Sâm dường như không ngờ y sẽ hỏi câu đó. Hắn im lặng một thoáng rồi mới lắc đầu, khóe môi hiện lên một đường cong rất nhạt. “Nếu tôi có mặt, cậu sẽ nghi mọi thứ mình nhớ ra đều bị tôi ảnh hưởng. Cậu đi với người cậu tin tưởng sẽ tốt hơn.”

Hai giờ sau, Hứa Tri Ý mang chiếc kẹp sách đến trung tâm nghiên cứu cảm tâm nơi Tần Dụ làm việc. Chiếc kẹp được Tạ Hoài Sâm đưa lại trước khi y ra khỏi nhà, đặt trong một hộp nhung nhỏ, từng vết xước trên bề mặt đều được bảo quản nguyên vẹn. Tần Dụ vừa nhìn thấy vật ấy đã thay đổi sắc mặt, nhưng thay vì lên tiếng ngay, anh lại kéo ghế cho y ngồi rồi bật thiết bị cách tâm quanh phòng.

“Cậu lấy thứ này ở đâu?” Tần Dụ đeo găng tay, cẩn thận lật mặt sau chiếc kẹp lên. “Tôi nhớ năm mười sáu tuổi cậu từng làm hai cái trong câu lạc bộ thủ công. Một cái cậu giữ, cái còn lại mất sau vụ ở nhà kho.”

“Nó ở chỗ Tạ Hoài Sâm.” Hứa Tri Ý quan sát biểu cảm của bạn mình, không bỏ sót khoảnh khắc ngón tay Tần Dụ khựng lại. “Anh ấy nói đã gặp tôi khi còn đi học, nhưng không chịu kể rõ. Anh biết chuyện này phải không?”

Tần Dụ tháo kính bảo hộ, thở ra một hơi chậm. Anh là một trong số ít người Hứa Tri Ý tin tưởng, không chỉ vì tiếng lòng của anh luôn khớp với lời nói, mà vì từ ngày quen nhau, Tần Dụ chưa từng lợi dụng năng lực của y. Tuy nhiên, lúc này suy nghĩ của anh bị thiết bị trong phòng làm mờ, chỉ còn vài cảm xúc áy náy rời rạc lọt qua.

“Tôi biết cậu từng cứu một người trong nhà kho, nhưng không biết người đó là Tạ Hoài Sâm cho đến khi nhìn thấy chiếc kẹp này.” Tần Dụ đẩy vật nhỏ về phía y, ánh mắt nghiêm túc hơn. “Sau vụ việc, cậu bị sốt cao, năng lực cảm tâm bùng phát rồi rơi vào trạng thái hỗn loạn. Bác sĩ kết luận cậu mất một phần ký ức do phản ứng tự bảo vệ, người nhà lại yêu cầu phong tỏa hồ sơ nên chuyện đó gần như biến mất.”

“Người nhà nào?” Hứa Tri Ý hỏi, dù trong lòng đã có đáp án.

“Cha cậu.” Tần Dụ không tránh né. “Ông ấy sợ việc cậu liên quan đến một vụ bắt cóc hào môn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng Hứa gia, nên không cho cảnh sát công bố tên cậu. Mẹ cậu khi ấy còn sống nhưng đang điều trị bệnh, bà chỉ biết cậu bị thương ở trường, không biết toàn bộ sự việc.”

Hứa Tri Ý khép mắt trong giây lát. Việc Hứa Thành Viễn giấu chuyện không khiến y bất ngờ, nhưng cảm giác bị lấy mất một phần quá khứ vẫn khiến lồng ngực nặng xuống. Y vuốt nhẹ hai chữ khắc trên chiếc kẹp, đầu ngón tay bất chợt lạnh đi khi một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong đầu.

Một nhà kho tối, nền xi măng ẩm lạnh và mùi máu tanh rất nhạt. Có người ngồi dựa vào tường, cổ tay bị trói bằng dây nhựa, hơi thở gấp gáp nhưng vẫn cố không phát ra tiếng. Khi Hứa Tri Ý cúi xuống cắt dây, thiếu niên kia bất ngờ giữ lấy tay y, lòng bàn tay lạnh đến mức khiến y rùng mình.

“Cậu thấy gì?” Tần Dụ lập tức tắt bớt ánh sáng trong phòng, giọng nói bình tĩnh để tránh làm y hoảng. “Đừng cố nhìn rõ gương mặt. Chỉ nói những chi tiết tự xuất hiện, không tự bổ sung phần còn thiếu.”

“Có người bị trói.” Hứa Tri Ý đặt tay lên thái dương, hơi thở chậm lại theo hướng dẫn của bạn. “Tôi đã cắt dây cho người đó. Bên ngoài có tiếng bước chân, tôi bảo cậu ấy đi qua cửa sau, còn mình ở lại kéo người truy đuổi sang hướng khác.”

Một cơn đau nhói xuyên qua đầu khiến y phải dừng lại. Trong khoảnh khắc ký ức vỡ vụn, Hứa Tri Ý nghe thấy một giọng thiếu niên khàn đặc gọi tên mình, nhưng không nhìn rõ khuôn mặt. Thứ cuối cùng còn sót lại là cảm giác chiếc kẹp sách bị nhét vào bàn tay người kia, như một lời hứa vội vàng giữa lúc cả hai đều không chắc có thể ra ngoài an toàn.

Tần Dụ đưa cho y một viên thuốc ổn định, chờ sắc mặt y bớt tái mới tiếp tục. “Không nên nhớ thêm hôm nay. Ký ức đã bắt đầu quay lại nghĩa là não bộ của cậu đang tự nối các mảnh ghép, nhưng quá nhanh sẽ gây phản tác dụng. Điều quan trọng nhất lúc này là cậu phải phân biệt chuyện năm đó với quan hệ hiện tại.”

Hứa Tri Ý uống thuốc, ánh mắt vẫn dừng trên chiếc kẹp sách. “Anh sợ tôi vì biết mình từng cứu Tạ Hoài Sâm mà cảm thấy có trách nhiệm với anh ấy?”

“Tôi sợ điều ngược lại.” Tần Dụ chống hai tay lên bàn, giọng nói trầm xuống. “Cậu đã quen nghi ngờ mọi sự tử tế, nên có thể sẽ cho rằng tất cả những gì Tạ Hoài Sâm làm chỉ là trả ơn. Khi ấy, dù anh ta thật lòng đến đâu, cậu cũng sẽ tìm ra một lý do để phủ nhận.”

Hứa Tri Ý không trả lời. Lời của Tần Dụ chạm đúng điều y vừa nghĩ trên đường đến đây, rằng căn phòng được chuẩn bị cẩn thận, bản hợp đồng có lợi và những lần bảo vệ có lẽ đều bắt nguồn từ món nợ năm xưa. Cách giải thích ấy an toàn hơn nhiều so với việc thừa nhận Tạ Hoài Sâm có thể thật sự yêu mình, bởi ân tình có thể trả hết, còn tình yêu là thứ y chưa từng biết phải tin bằng cách nào.

Điện thoại của Hứa Tri Ý rung lên đúng lúc. Trên màn hình là hàng loạt tin nhắn từ đồng nghiệp cũ trong Hứa thị, kèm theo đường dẫn đến một bài viết đang lan truyền trong giới đầu tư. Nội dung cáo buộc y sử dụng năng lực cảm tâm để thao túng Tạ Hoài Sâm, ép hắn ký hợp đồng hôn nhân và can thiệp vào quyết định của Tạ thị.

Bài viết không có chứng cứ trực tiếp, nhưng lại trích dẫn một số vụ án cũ về người sở hữu năng lực mạnh lợi dụng bí mật của đối phương để khống chế họ. Phía dưới còn có ảnh Hứa Tri Ý nắm cổ tay Tạ Hoài Sâm trong buổi gặp đầu tiên, được chụp xuyên qua cửa kính từ một góc rất xa. Người tung ảnh cố ý biến hành động thử năng lực thành bằng chứng y xâm nhập suy nghĩ của hắn để ép buộc cuộc liên hôn.

“Tạ phu nhân ra tay rồi.” Hứa Tri Ý lướt nhanh phần bình luận, giọng nói bình thản đến lạnh. “Bà ta muốn cổ đông tin rằng tôi là người điều khiển Tạ Hoài Sâm, sau đó dùng áp lực buộc anh ấy phải đưa tôi đến cuộc họp để chứng minh ngược lại.”

Tần Dụ nhíu mày, lập tức hiểu phần còn lại. “Một khi cậu xuất hiện, họ sẽ buộc cậu dùng năng lực trước đông người. Dù cậu từ chối hay đồng ý, họ đều có thể nói cậu đang can thiệp vào quyết định nội bộ.”

Hứa Tri Ý khóa màn hình, đặt chiếc kẹp sách vào hộp rồi đứng dậy. “Vậy thì phải xem họ chuẩn bị trò gì đáng để dựng cả một bài viết dài như thế. Tôi không thích bị người khác kéo vào bàn cờ, nhưng càng không thích để họ nghĩ chỉ cần nhắc đến năng lực là có thể khiến tôi cúi đầu.”

Buổi chiều cùng ngày, hội đồng quản trị Tạ thị triệu tập cuộc họp khẩn. Tạ Hoài Sâm ban đầu không muốn Hứa Tri Ý xuất hiện, nhưng y chỉ đặt chiếc hộp đựng kẹp sách lên bàn làm việc của hắn rồi nói mình đã nhớ được một phần chuyện năm xưa. Câu nói ấy khiến hắn im lặng rất lâu, cuối cùng không ngăn cản nữa, chỉ yêu cầu y ngồi bên cạnh mình và không chạm vào bất kỳ tài liệu nào chưa được kiểm tra.

Phòng họp nằm trên tầng cao nhất của trụ sở Tạ thị, bên trong có hơn hai mươi cổ đông và cố vấn pháp lý. Ngay khi Hứa Tri Ý bước vào, hàng loạt tiếng lòng lập tức tràn đến, có người tò mò, có người nghi ngờ, cũng có kẻ thầm vui vì kế hoạch đang diễn ra đúng hướng. Tạ phu nhân ngồi ở cuối bàn, trên mặt vẫn là nụ cười ôn hòa, nhưng trong đầu lại liên tục tính toán bước tiếp theo.

“Tôi không phản đối hôn sự của hai đứa.” Bà đặt một tập hồ sơ trước mặt, giọng nói đầy vẻ đau lòng. “Nhưng những lời đồn bên ngoài đã ảnh hưởng đến giá cổ phiếu. Tri Ý có năng lực đặc biệt, Hoài Sâm lại đưa ra hàng loạt quyết định có lợi cho cậu ấy ngay sau khi gặp mặt, mọi người khó tránh khỏi nghi ngờ.”

Tạ Hoài Sâm không mở tập hồ sơ, chỉ nhìn thẳng bà. “Quyết định của tôi đều có biên bản pháp lý, không có điều nào do Hứa Tri Ý đề xuất. Người tung tin vu khống sẽ nhận được thư kiện trong hôm nay, cuộc họp này không cần tiếp tục.”

Một cổ đông lớn tuổi lập tức lên tiếng giữ hắn lại. Ông ta đẩy một bản báo cáo tài chính về phía Hứa Tri Ý, đề nghị y xác nhận tài liệu có bị người nào trong phòng che giấu thông tin hay không. Ngoài miệng ông ta nói đây là cách nhanh nhất để dập tắt tin đồn, nhưng tiếng lòng lại vang lên rõ ràng khi khoảng cách được rút ngắn.

*Chỉ cần ép Hứa Tri Ý chạm vào bản hồ sơ giả, Tạ Hoài Sâm sẽ mất quyền thừa kế.*

Hứa Tri Ý nhìn tập hồ sơ trước mặt, khóe môi chậm rãi cong lên. Y không đưa tay nhận, cũng không lập tức vạch trần người vừa nói, chỉ quay sang Tạ Hoài Sâm đang ngồi bên cạnh. Khoảng lặng quen thuộc từ hắn vẫn không cho y bất kỳ đáp án nào, nhưng lần này y không còn cảm thấy mình đang đối diện một cánh cửa đóng kín.

Bởi có những sự thật không cần nghe bằng năng lực mới nhận ra được.

(Hết chương 6)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0