Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TÔI LÀ NGƯỜI DUY NHẤT KHÔNG NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA ANH

Chương 5: Ghen Tuông Không Có Âm Thanh

Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Tiếng Lòng Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Và Cái Bẫy Đêm Đầu Chương 3: Anh Từng Biết Tôi Sao? Chương 4: Lời Nói Dối Ngọt Ngào Nhất Chương 5: Ghen Tuông Không Có Âm Thanh Chương 6: Bí Mật Trong Chiếc Kẹp Sách Cũ Chương 7: Đánh Mặt Giữa Phòng Họp Chương 8: Anh Đã Yêu Tôi Từ Khi Nào? Chương 9: Khi Cả Thế Giới Đều Im Lặng Chương 10: Tiếng Lòng Không Thể Đọc Được Chương 11: Người Nghe Được Tiếng Lòng Tôi
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 5: Ghen Tuông Không Có Âm Thanh

Bữa tiệc vẫn tiếp tục sau khi Lục Cảnh Nghiêu bị nhân viên mời khỏi khu vực chính, nhưng không ai còn dám tiến tới bắt chuyện với Hứa Tri Ý như trước. Tin tức Tạ Hoài Sâm công khai cảnh cáo hắn đã lan khắp đại sảnh chỉ trong vài phút, kéo theo vô số tiếng lòng tò mò mà y không cần nghe cũng đoán được nội dung. Bàn tay đặt sau lưng y đã rời đi, song hơi ấm còn sót lại vẫn khiến Hứa Tri Ý không thể hoàn toàn bình tĩnh. Y càng không biết mình nên tin phản ứng vừa rồi là ghen tuông hay chỉ là sự chiếm hữu đối với một người đang mang danh vị hôn phu.

Tạ Hoài Sâm đưa y vào phòng nghỉ dành cho khách quý, đóng cửa lại rồi bật thiết bị cách tâm trên tường. Tiếng lòng hỗn loạn ngoài kia lập tức bị chặn gần hết, chỉ còn tiếng nhạc mơ hồ vọng qua lớp cửa dày. Hắn rót một ly nước ấm, đặt trên bàn trước mặt Hứa Tri Ý, nhưng không ngồi xuống quá gần. “Sắc mặt cậu không tốt. Chúng ta có thể về trước.”

Hứa Tri Ý không cầm ly nước, ánh mắt dừng trên gương mặt bình tĩnh của hắn. “Anh có dùng thuốc ức chế cảm tâm không?”

Câu hỏi rơi xuống quá thẳng, khiến căn phòng im lặng trong vài giây. Tạ Hoài Sâm không nổi giận, cũng không hỏi ai đã nói với y, chỉ kéo ghế ngồi đối diện rồi đặt hai tay lên đầu gối. “Tôi từng dùng thuốc ổn định cảm xúc trong thời gian ngắn sau vụ bắt cóc năm đó. Nhưng tôi chưa từng sử dụng loại thuốc cấm mà Lục Cảnh Nghiêu nói.”

“Vậy tại sao tôi không nghe được anh?” Hứa Tri Ý dựa lưng vào ghế, cố giữ giọng nói đều đặn dù sự bất an đã tích tụ suốt mấy ngày. “Đừng nói đây là chuyện tốt nữa. Tôi không cần một câu an ủi nghe dễ chịu, tôi cần biết người sắp sống cùng mình đang che giấu điều gì.”

Tạ Hoài Sâm nhìn y thật lâu, ngón tay khẽ siết lại rồi buông ra. “Nếu tôi biết nguyên nhân, tôi đã nói với cậu từ lần đầu cậu hỏi. Tôi chỉ có thể bảo đảm rằng mình không dùng thuốc để ngăn cậu đọc được suy nghĩ, cũng chưa từng muốn lợi dụng năng lực của cậu.”

“Bảo đảm bằng lời nói sao?” Hứa Tri Ý bật cười, nhưng trong mắt không có ý vui. “Anh biết tôi đã sống thế nào, biết tôi không thể tin một người chỉ dựa vào lời họ nói. Vậy mà anh vẫn chọn cách duy nhất tôi không thể kiểm chứng.”

Tạ Hoài Sâm khẽ nhíu mày. “Tôi không chọn việc cậu không nghe được tôi.”

“Nhưng anh chọn cưới tôi.” Hứa Tri Ý chống tay lên thành ghế, người hơi nghiêng về phía trước. “Tạ Hoài Sâm, anh không cần cổ phần Hứa gia, không cần tiền, không cần cuộc hôn nhân này để củng cố vị trí. Thứ duy nhất ở tôi có giá trị với anh chính là năng lực cảm tâm, vậy tôi nên nghĩ thế nào?”

Tạ Hoài Sâm không trả lời ngay. Ánh mắt hắn rơi trên gương mặt y, trong đó có một cảm xúc rất sâu mà Hứa Tri Ý không thể gọi tên, rồi nhanh chóng bị che lại. “Cậu chưa bao giờ nghĩ chính bản thân mình cũng có giá trị sao?”

Câu hỏi ấy khiến Hứa Tri Ý sững lại, nhưng chỉ trong chớp mắt. Y đã nghe quá nhiều người khen mình thông minh trong khi thầm tính cách sử dụng y, nghe quá nhiều lời nói rằng y xứng đáng được yêu trong khi tiếng lòng phía sau chỉ toàn thương hại. Bởi vậy, một câu nói dịu dàng mà không thể xác minh chẳng những không khiến y yên tâm, ngược lại còn làm lớp phòng bị dựng lên cao hơn.

“Đừng nói những lời anh cho rằng tôi muốn nghe.” Hứa Tri Ý quay mặt đi, đầu ngón tay vô thức miết lên đường may của tay áo. “Nếu anh thật sự không cần năng lực của tôi, tại sao trước khi cưới anh lại điều tra kỹ từng thói quen, từng hồ sơ bệnh án, thậm chí giữ đồ của tôi từ thời cấp ba? Anh nói mình biết tôi rất lâu, nhưng lại không chịu cho tôi biết giữa chúng ta từng xảy ra chuyện gì.”

“Tôi không nói vì cậu không nhớ.” Tạ Hoài Sâm hạ giọng, sự bình tĩnh trên gương mặt cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt. “Tôi không muốn dùng một đoạn quá khứ mà chỉ mình tôi còn nhớ để ép cậu cảm thấy mắc nợ.”

“Vậy anh giữ tôi bên cạnh bằng một bản hợp đồng.” Hứa Tri Ý nhìn lại hắn, trong lòng dâng lên sự khó chịu mà chính y cũng không phân biệt được là giận dữ hay thất vọng. “Có khác gì đâu?”

Tạ Hoài Sâm im lặng, ánh mắt tối hẳn đi. Hắn đã có thể phản bác, nhưng cuối cùng chỉ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ rồi dừng cách y một khoảng đủ xa. “Nếu cậu cảm thấy cuộc hôn nhân này là một sự cưỡng ép, sau khi tôi giải quyết xong khoản bảo lãnh và những người đang nhắm vào cậu, tôi sẽ hủy hợp đồng.”

Hứa Tri Ý không ngờ hắn sẽ nói như vậy. Y nhìn bóng lưng thẳng tắp trước cửa sổ, bỗng cảm thấy căn phòng vốn đã yên tĩnh lại càng lạnh hơn. “Anh đồng ý để tôi đi?”

“Tôi không đồng ý.” Tạ Hoài Sâm trả lời rất chậm, từng chữ đều rõ ràng. “Nhưng tôi sẽ không dùng nguy hiểm của cậu hay món nợ của Hứa gia để giữ cậu lại. Cậu có thể không tin tôi, ít nhất cũng không cần sợ mình không còn đường lui.”

Lồng ngực Hứa Tri Ý bỗng nghẹn lại. Y vốn muốn ép người đàn ông này lộ ra mục đích, muốn nghe một lời thừa nhận rằng cuộc hôn nhân chỉ là trao đổi, như vậy mọi sự quan tâm trước đó đều có thể được xếp vào một lý do rõ ràng. Thế nhưng Tạ Hoài Sâm lại trao cho y quyền rời đi, trong khi ánh mắt vừa rồi không hề giống một người dễ dàng buông tay.

“Anh luôn nói những câu khiến người khác hiểu lầm như vậy sao?” Hứa Tri Ý đứng dậy, giọng thấp hơn trước. “Anh bảo vệ tôi, nhớ mọi thói quen của tôi, còn nổi giận khi Lục Cảnh Nghiêu chạm vào tôi. Nếu tất cả chỉ vì hợp đồng, anh không cần làm đến mức đó.”

Tạ Hoài Sâm quay lại, ánh mắt dừng trên cổ tay từng bị nắm của y. “Cậu muốn tôi đứng nhìn người khác tính kế cậu mà không phản ứng sao?”

“Tôi muốn biết anh phản ứng vì điều gì.”

Tạ Hoài Sâm bước về phía y, nhưng chỉ đi được hai bước đã dừng lại. Khoảng cách giữa họ không xa, song lần đầu tiên Hứa Tri Ý cảm thấy hắn đang thật sự do dự, như thể phía trước không phải một người có thể chạm tới mà là ranh giới chỉ cần vượt qua sẽ không còn đường quay lại. “Có những chuyện tôi nói ra lúc này, cậu sẽ chỉ nghĩ tôi đang dùng chúng để khiến cậu mềm lòng.”

“Anh chưa nói đã biết tôi sẽ nghĩ gì?” Hứa Tri Ý cười nhạt, cơn giận lại bị khơi lên. “Anh không cho tôi đọc được tiếng lòng, cũng không chịu nói thật. Tạ Hoài Sâm, anh định để tôi hiểu anh bằng cách nào?”

“Tôi không biết.” Lần đầu tiên, Tạ Hoài Sâm thừa nhận sự bất lực mà không tìm cách che giấu. “Tôi chỉ biết mỗi lần tôi tiến thêm một bước, cậu lại lùi xa hơn. Nếu tiếp tục ép cậu, có lẽ ngay cả căn nhà đó cậu cũng không muốn trở về.”

Hai người không nói thêm gì trên đường rời bữa tiệc. Tạ Hoài Sâm ngồi ở ghế bên kia, giữ khoảng cách đủ để Hứa Tri Ý không cảm thấy bị vây kín, nhưng sự im lặng lần này không còn bình yên. Hứa Tri Ý nhìn ánh đèn trôi ngoài cửa kính, trong đầu liên tục vang lên câu “tôi không đồng ý”, dù chính y mới là người muốn vạch rõ giới hạn giữa họ.

Khi xe về đến biệt thự, cơn đau đầu của Hứa Tri Ý đã trở nên dữ dội. Việc nghe quá nhiều tiếng lòng trong bữa tiệc, cộng thêm cảm xúc liên tục dao động, khiến năng lực cảm tâm của y mất kiểm soát. Vừa bước qua cửa, y đã nghe thấy tiếng quản gia lo mình chuẩn bị bữa tối không hợp khẩu vị, tiếng người làm nghĩ đến đứa con đang sốt ở nhà, thậm chí cả suy nghĩ của tài xế ngoài sân cũng dội vào đầu như hàng chục giọng nói cùng lúc.

Hứa Tri Ý chống tay lên tủ giày, sắc mặt trắng bệch. Y muốn tự bước lên tầng nhưng vừa đi được vài bước, tầm nhìn đã tối lại, cơ thể mất thăng bằng. Một cánh tay lập tức vòng qua lưng giữ lấy y, sau đó cả người y được nhấc lên khỏi mặt đất trước khi kịp phản ứng.

“Thả tôi xuống.” Hứa Tri Ý nhắm mắt, hơi thở gấp gáp vì cơn đau đang giật mạnh sau thái dương. “Tôi tự đi được.”

Tạ Hoài Sâm không tranh luận, chỉ điều chỉnh cánh tay để y dựa thoải mái hơn vào ngực mình. Hắn bước nhanh lên cầu thang, đồng thời yêu cầu quản gia tắt toàn bộ thiết bị liên lạc và đưa người làm rời khỏi tầng hai. “Cậu đang không nghe rõ chính mình nói gì. Muốn nổi giận thì đợi hết đau rồi tính.”

Hứa Tri Ý còn muốn phản bác, nhưng khoảng lặng từ người đang ôm mình bất ngờ bao phủ lấy y. Càng ở gần Tạ Hoài Sâm, những tiếng lòng xung quanh càng trở nên xa hơn, như thể hắn là một vùng trống hiếm hoi giữa thế giới luôn ồn ào. Y vô thức nắm lấy cổ áo hắn, trán tựa vào hõm vai, đến lúc nhận ra tư thế quá thân mật thì đã được đặt xuống giường.

Tạ Hoài Sâm không rời đi ngay. Hắn kéo rèm, bật hệ thống ngăn cảm tâm ở mức cao nhất rồi lấy thuốc cùng nước ấm đặt bên giường. Khi Hứa Tri Ý uống xong, hắn ngồi xuống chiếc ghế gần đó, dùng khăn lạnh áp nhẹ lên trán y. Động tác của hắn không vụng về, dường như đã từng làm việc này nhiều lần trong tưởng tượng hoặc đã âm thầm tìm hiểu từ rất lâu.

“Anh không cần ở đây.” Hứa Tri Ý nhắm mắt, giọng đã yếu đi vì mệt. “Tôi vừa nói những lời không dễ nghe, anh còn chăm sóc như vậy, chẳng phải càng khiến tôi hiểu lầm sao?”

Bàn tay giữ khăn lạnh của Tạ Hoài Sâm khựng lại. Hắn nhìn y một lúc, sau đó kéo chăn lên ngang vai, cẩn thận tránh chạm vào phần da lộ ra. “Cậu có thể hiểu lầm theo hướng nào cũng được. Tôi không thể nhìn cậu đau mà bỏ đi.”

“Anh đối với ai cũng như vậy sao?”

“Không.”

Câu trả lời quá nhanh khiến Hứa Tri Ý mở mắt. Tạ Hoài Sâm vẫn ngồi trong vùng sáng mờ bên giường, gương mặt không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, chỉ có sự mệt mỏi bị giấu rất sâu. Y muốn hỏi tiếp, nhưng thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng, mí mắt nặng dần, suy nghĩ cũng trở nên rời rạc.

Đêm ấy, Hứa Tri Ý ngủ không yên. Trong mơ, y trở lại một nhà kho cũ có mùi gỗ mục và máu khô, nhìn thấy một thiếu niên bị trói ở góc tường. Y không nhìn rõ gương mặt người kia, chỉ nhớ bàn tay lạnh ngắt từng nắm chặt lấy tay mình, như thể buông ra sẽ lập tức rơi trở lại bóng tối.

Hứa Tri Ý khẽ động đậy, ngón tay vô thức tìm kiếm thứ gì đó bên ngoài chăn. Một bàn tay ấm áp lập tức nắm lấy y, không quá chặt nhưng đủ vững vàng. Giữa cơn mê man, y nghe thấy giọng Tạ Hoài Sâm rất gần, dịu dàng đến mức hoàn toàn khác với người đàn ông lạnh lùng ban ngày.

“Không sao rồi.” Hắn cúi xuống, khẽ vuốt những sợi tóc ướt mồ hôi bên trán y. “Ngủ đi, Tri Ý của anh.”

Sáng hôm sau, Hứa Tri Ý tỉnh dậy khi ánh nắng vừa lọt qua khe rèm. Cơn đau đầu đã biến mất, nhưng bàn tay y vẫn đang nắm chặt cổ tay người ngồi bên giường. Tạ Hoài Sâm tựa lưng vào ghế ngủ thiếp đi, trên người chỉ có chiếc sơ mi từ tối qua, rõ ràng đã ở lại suốt đêm.

Hứa Tri Ý nhìn hắn rất lâu, ký ức về câu nói trong đêm chậm rãi hiện lên rõ ràng. Y không biết đó là mơ hay thật, chỉ biết bốn chữ ấy khiến nhịp tim mình rối loạn hơn bất kỳ tiếng lòng nào từng nghe được.

*Tri Ý của anh.*

(Hết chương 5)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0