Chương 11: Người Nghe Được Tiếng Lòng Tôi
Sau khi đăng ký kết hôn, Hứa Tri Ý mới phát hiện sống cùng một người có thể nghe được tiếng lòng mình là chuyện vô cùng bất công.
Trước đây, mỗi khi đứng gần Tạ Hoài Sâm, y chỉ lo thử xem khoảng lặng kia có xuất hiện dao động nào hay không, gần như quên mất năng lực cảm tâm vốn tồn tại ở cả hai phía. Tạ Hoài Sâm không đặc biệt mạnh như y, nhưng trong khoảng cách gần hoặc khi tiếp xúc da thịt, hắn vẫn có thể nghe được suy nghĩ nổi bật nhất của đối phương. Nói cách khác, khi Hứa Tri Ý hoàn toàn không biết trong lòng hắn có gì, Tạ Hoài Sâm lại có thể nghe rõ những ý nghĩ mà y chưa kịp giấu.
Buổi sáng đầu tiên sau khi hai người chuyển sang ngủ chung, Hứa Tri Ý tỉnh dậy trong vòng tay Tạ Hoài Sâm. Cánh tay hắn đặt ngang eo y, hơi thở đều đặn rơi bên tóc, còn gương mặt khi ngủ đã mất đi phần lớn vẻ lạnh lùng thường ngày. Hứa Tri Ý nhìn hàng mi đen và sống mũi thẳng trước mắt, trong đầu vừa hiện lên một câu *lúc ngủ trông cũng khá đẹp*, người vốn được cho là đang ngủ đã khẽ cong khóe môi.
“Anh tỉnh từ lúc nào?” Hứa Tri Ý lập tức lùi đầu ra sau, nhưng cánh tay quanh eo đã siết lại vừa đủ để giữ y ở nguyên vị trí. “Anh nghe thấy rồi đúng không?”
Tạ Hoài Sâm mở mắt, không hề có ý che giấu. Hắn nhìn vẻ cảnh giác pha lẫn xấu hổ của người trong lòng, giọng nói còn hơi khàn vì vừa tỉnh ngủ. “Tỉnh từ lúc em nghĩ hàng mi của tôi dài hơn người bình thường. Câu sau đó cũng nghe được.”
Hứa Tri Ý im lặng hai giây, sau đó kéo chăn phủ qua mặt. Y từng đối diện với cả phòng cổ đông có ý đồ xấu mà vẫn không đổi sắc, vậy mà lúc này lại muốn biến mất chỉ vì một suy nghĩ không mấy quan trọng. “Anh có thể giả vờ không nghe thấy. Người bình thường khi phát hiện bạn đời đang nhìn lén sẽ biết giữ lại chút thể diện cho đối phương.”
“Nhưng em nhìn rất lâu.” Tạ Hoài Sâm kéo mép chăn xuống, để lộ đôi mắt đang tức giận của y. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên khóe mắt ấy, vẻ mặt nghiêm túc đến mức lời nói càng trở nên đáng ghét. “Tôi tưởng em muốn tôi biết.”
Hứa Tri Ý lập tức đưa tay bịt miệng hắn, nhưng khoảng cách da thịt lại khiến một ý nghĩ khác bật lên quá rõ ràng.
*Vừa ngủ dậy mà đã hôn, người này thật sự không biết xấu hổ.*
Tạ Hoài Sâm không nói gì, chỉ hôn vào lòng bàn tay đang che môi mình.
Hứa Tri Ý rút tay về như bị bỏng, lập tức ngồi dậy rồi bước xuống giường. Tạ Hoài Sâm không giữ y lại, nhưng ánh mắt vẫn theo sát đến tận khi y vào phòng tắm. Cửa vừa đóng, Hứa Tri Ý đã nhìn mình trong gương, phát hiện vành tai đỏ đến mức không thể đổ lỗi cho nhiệt độ trong phòng.
Từ hôm đó, y bắt đầu cố ý giữ khoảng cách hơn một mét mỗi khi cần suy nghĩ chuyện quan trọng. Hai người dùng bữa ở hai đầu bàn, xem tài liệu ở hai đầu sofa, ngay cả lúc cùng đi ra ngoài, Hứa Tri Ý cũng chọn ngồi ghế đối diện thay vì bên cạnh. Tạ Hoài Sâm không phản đối, chỉ im lặng quan sát khoảng cách giữa họ ngày càng được tính toán chính xác như một cuộc đàm phán thương mại.
Đến ngày thứ ba, quản gia Trần Thức không nhịn được mà nhìn hai người đang ngồi cách nhau gần hai mét trong phòng khách. Ông đang nghĩ có phải vợ chồng mới cưới vừa cãi nhau hay không, lại lo mình nên chuẩn bị bữa tối riêng để tránh không khí khó xử. Hứa Tri Ý nghe thấy toàn bộ, khẽ ho một tiếng rồi đóng máy tính bảng lại.
“Chúng tôi không cãi nhau.” Y nói với quản gia, nhưng ánh mắt lại nhìn Tạ Hoài Sâm. “Chỉ đang điều chỉnh khoảng cách phù hợp để bảo vệ quyền riêng tư.”
Trần Thức còn chưa hiểu “quyền riêng tư” có liên quan gì đến việc hai người ngồi xa nhau, Tạ Hoài Sâm đã đặt tài liệu xuống. Hắn bảo quản gia chuẩn bị trà rồi quay sang Hứa Tri Ý, nét mặt vẫn bình tĩnh nhưng giọng nói đã có chút bất đắc dĩ. “Nếu em không muốn tôi nghe, tôi có thể đeo vòng cách tâm. Em không cần đi vòng qua nửa căn phòng mỗi lần muốn lấy một cốc nước.”
“Vòng cách tâm chỉ làm âm thanh yếu đi, tiếp xúc trực tiếp vẫn có thể lọt qua.” Hứa Tri Ý dựa lưng vào ghế, lý lẽ vô cùng đầy đủ. “Anh lại có thói quen chạm vào tôi bất ngờ. Không phải nắm tay thì đặt tay sau lưng, tôi không thể đề phòng từng lúc.”
Tạ Hoài Sâm nhìn y một lát rồi chậm rãi hỏi: “Em muốn tôi không chạm vào nữa?”
Câu hỏi không có ý trách móc, nhưng Hứa Tri Ý lại nghe thấy sự thận trọng trong giọng hắn. Tạ Hoài Sâm đã thật sự ghi nhớ lời hứa không tự quyết định thay y, đến mức mỗi khi cảm thấy y không thoải mái, hắn sẽ lập tức lùi lại. Điều này đáng lẽ phải khiến Hứa Tri Ý hài lòng, nhưng khi nhìn bàn tay người kia đặt yên trên đầu gối, trong lòng y lại dâng lên một cảm giác không dễ chịu.
*Không phải không muốn anh chạm.*
Tạ Hoài Sâm nghe được.
Ánh mắt hắn thay đổi rất nhẹ, nhưng lần này không mỉm cười cũng không dùng lời trêu chọc khiến y xấu hổ. Hắn chỉ đứng dậy, lấy chiếc vòng cách tâm cấp cao nhất trong ngăn tủ rồi tự đeo lên cổ tay. Sau khi kích hoạt, hắn bước đến ngồi xuống khoảng trống bên cạnh Hứa Tri Ý, vẫn chừa lại một khoảng nhỏ để y có thể tự quyết định có muốn gần hơn hay không.
“Thiết bị này không ngăn được hoàn toàn khi chạm vào nhau.” Tạ Hoài Sâm đặt bàn tay ngửa trên sofa, không chủ động nắm lấy y. “Nhưng nếu em không nghĩ quá mạnh, tôi sẽ chỉ nghe được cảm xúc mơ hồ. Phần còn lại, tôi có thể học cách không phản ứng.”
Hứa Tri Ý nhìn bàn tay ấy, bất chợt nhận ra vấn đề không nằm ở việc Tạ Hoài Sâm nghe được bao nhiêu. Y sợ bị nhìn thấu trong khi bản thân không thể nhìn lại, sợ sự chênh lệch ấy khiến mình trở thành người yếu thế hơn trong quan hệ. Nhưng người trước mặt chưa từng dùng những gì nghe được để kiểm soát y, ngay cả khi nghe thấy sự nghi ngờ và những lời không dễ chịu nhất, hắn vẫn luôn để y giữ quyền lựa chọn.
Hứa Tri Ý đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn. Những ngón tay Tạ Hoài Sâm lập tức khép lại, hơi ấm quen thuộc truyền qua da thịt, nhưng hắn không nói ra bất kỳ điều gì vừa nghe được. Y chờ vài giây, cố ý nghĩ đến chuyện sáng nay đã nhìn hắn ngủ rất lâu, sau đó nghiêng đầu quan sát phản ứng.
Tạ Hoài Sâm vẫn giữ gương mặt bình thản.
“Anh nghe thấy đúng không?” Hứa Tri Ý hỏi.
“Có.”
“Vậy tại sao không nói?”
“Em muốn tôi học cách không phản ứng.” Tạ Hoài Sâm dùng ngón cái vuốt nhẹ lên khớp tay y, ánh mắt nghiêm túc nhưng không hề lạnh lùng. “Tôi đang học.”
Câu trả lời đơn giản khiến sự căng thẳng trong lòng Hứa Tri Ý tan đi hơn nửa. Y dựa vai vào người bên cạnh, không còn cố kiểm soát từng suy nghĩ thoáng qua. Một lúc sau, y nghe thấy tiếng lòng của Trần Thức từ phòng ăn vọng tới, ông đang vui mừng vì hai người cuối cùng cũng chịu ngồi gần nhau, thậm chí còn âm thầm quyết định tối nay phải làm thêm món canh bổ.
“Trần thúc nghĩ chúng ta vừa làm hòa.” Hứa Tri Ý khẽ nói, khóe môi hiện lên ý cười. “Ông ấy còn định nấu canh bổ, nhưng tôi không muốn biết bổ cho ai.”
Tạ Hoài Sâm nhìn về phía phòng ăn rồi quay lại, bàn tay đang nắm y hơi siết chặt. Hắn không cần nghe được suy nghĩ của quản gia cũng hiểu món canh kia mang ý nghĩa gì. “Nếu em không thích, tôi bảo ông ấy đổi món.”
“Không cần.” Hứa Tri Ý dừng một lát, sau đó cố ý bổ sung khi khoảng cách giữa họ vẫn đủ gần để Tạ Hoài Sâm nghe thấy. “Dù sao người cần bồi bổ cũng không phải tôi.”
Lần này vẻ bình tĩnh của Tạ Hoài Sâm cuối cùng cũng xuất hiện một vết rạn. Hắn quay hẳn sang nhìn y, ánh mắt trầm xuống, bàn tay đặt sau lưng kéo người lại gần hơn. “Em có biết tôi nghe được câu vừa rồi không?”
“Biết.” Hứa Tri Ý tựa vào ngực hắn, thản nhiên như thể người cố ý trêu chọc không phải mình. “Anh nói sẽ học cách không phản ứng.”
“Tôi chỉ nói sẽ không phản ứng với những suy nghĩ em không muốn tôi nghe.” Tạ Hoài Sâm cúi xuống, hơi thở lướt qua vành tai y. “Còn câu cố ý nói cho tôi nghe không nằm trong thỏa thuận.”
Hứa Tri Ý chưa kịp lùi lại đã bị hôn. Nụ hôn không còn thận trọng như trong bệnh viện, nhưng vẫn giữ sự dịu dàng đủ để y có thể rời đi bất cứ lúc nào. Y không rời đi, trái lại còn vòng tay qua cổ hắn, đáp lại đến khi hơi thở của cả hai đều trở nên hỗn loạn.
Những suy nghĩ vụn vặt không thể tránh khỏi tràn ra trong lúc khoảng cách gần đến mức không còn khe hở. Hứa Tri Ý biết Tạ Hoài Sâm chắc chắn nghe được mình thích hơi ấm trên môi hắn, thích bàn tay đang giữ eo và cả cảm giác được người này ôm chặt. Thế nhưng lần đầu tiên y không thấy xấu hổ vì bị nghe thấy, bởi tình cảm vốn không phải bí mật cần dùng năng lực để thử nghiệm.
Tạ Hoài Sâm dừng lại trước khi nụ hôn trở nên quá sâu, trán tựa vào trán y, nhịp thở vẫn chưa hoàn toàn ổn định. Hứa Tri Ý mở mắt, nhìn thấy sự kiềm chế rõ ràng trong đôi mắt trầm, bỗng cảm thấy khoảng lặng của hắn không còn bất công như trước. Y không nghe được tiếng lòng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy từng cảm xúc qua cách hắn ôm, cách hắn dừng lại và cách hắn chờ y chủ động rút ngắn khoảng cách lần nữa.
“Anh không cần giả vờ không nghe mọi thứ.” Hứa Tri Ý khẽ vuốt lên chiếc vòng cách tâm trên cổ tay hắn. “Những suy nghĩ tôi không muốn anh biết, tôi sẽ nói rõ. Còn những điều đã lọt đến tai anh, đừng dùng chúng để thay tôi đưa ra quyết định.”
“Tôi nhớ rồi.” Tạ Hoài Sâm hôn lên đầu ngón tay y, sau đó tháo vòng cách tâm đặt sang bên cạnh. “Tôi cũng sẽ nói ra thay vì nghĩ rằng em có thể tự hiểu. Dù em vẫn không nghe được tôi, ít nhất sẽ không phải đoán một mình.”
Hứa Tri Ý gật đầu, rồi kéo tay hắn đặt lên ngực mình. Nhịp tim dưới lòng bàn tay nhanh và rõ, hoàn toàn không cần năng lực mới cảm nhận được. Y nhìn người đàn ông duy nhất không thể bị mình đọc thấu, chậm rãi nghĩ một câu mà không hề che giấu.
*Em cũng yêu anh.*
Tạ Hoài Sâm khựng lại.
Đó là lần đầu tiên Hứa Tri Ý thấy hắn mất hoàn toàn vẻ bình tĩnh chỉ vì một tiếng lòng. Người đàn ông từng đối mặt với bắt cóc, tranh quyền và súng điện mà không lùi nửa bước lại nhìn y như thể vừa nhận được thứ không dám mong chờ. Hứa Tri Ý không để hắn phải hỏi lại, chủ động ghé sát rồi nói thành lời ngay bên môi hắn.
“Lần này không cần nghe lén.” Y khẽ cười, vòng tay ôm lấy cổ hắn. “Em yêu anh, Tạ Hoài Sâm.”
Tạ Hoài Sâm không trả lời ngay. Hắn ôm y thật chặt, vùi mặt vào hõm vai như muốn giấu đi đôi mắt đã đỏ lên, sau đó mới khàn giọng nói rằng mình đã chờ câu ấy rất lâu. Hứa Tri Ý nghe được tiếng lòng của tất cả những người trong căn nhà, từ Trần Thức đang vui vẻ chuẩn bị bữa tối đến người làm đang đoán họ có xuống ăn đúng giờ hay không, nhưng vẫn không nghe thấy người đang ôm mình nghĩ gì.
Y không cần nghe nữa.
Bởi câu trả lời đã nằm trong vòng tay siết chặt, trong hơi thở run nhẹ và trong nụ hôn rơi xuống bên cổ y. Có lẽ cả đời này Tạ Hoài Sâm vẫn là khoảng lặng duy nhất giữa thế giới đầy tiếng nói, nhưng từ hôm nay, Hứa Tri Ý cũng trở thành người duy nhất hắn không cần giấu bất kỳ tình cảm nào.
(Hết chương 11)
Bình luận 💬 0