Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TÔI LÀ NGƯỜI DUY NHẤT KHÔNG NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA ANH

Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Và Cái Bẫy Đêm Đầu

Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Tiếng Lòng Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Và Cái Bẫy Đêm Đầu Chương 3: Anh Từng Biết Tôi Sao? Chương 4: Lời Nói Dối Ngọt Ngào Nhất Chương 5: Ghen Tuông Không Có Âm Thanh Chương 6: Bí Mật Trong Chiếc Kẹp Sách Cũ Chương 7: Đánh Mặt Giữa Phòng Họp Chương 8: Anh Đã Yêu Tôi Từ Khi Nào? Chương 9: Khi Cả Thế Giới Đều Im Lặng Chương 10: Tiếng Lòng Không Thể Đọc Được Chương 11: Người Nghe Được Tiếng Lòng Tôi
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Và Cái Bẫy Đêm Đầu

Tạ Hoài Sâm không hỏi Hứa Tri Ý vừa nghe thấy gì, cũng không lập tức thúc giục y ký tên. Hắn đặt cây bút xuống trước mặt y, sau đó nghiêng đầu ra hiệu cho thư ký rời khỏi phòng. Cánh cửa khép lại, toàn bộ tiếng lòng lộn xộn ngoài hành lang lập tức nhạt đi, chỉ còn suy nghĩ nóng ruột của Hứa Minh Châu thỉnh thoảng vọng qua lớp gỗ. Hứa Tri Ý nhìn vẻ bình thản của người đối diện, trong lòng càng khó xác định hắn thật sự tin mình hay chỉ muốn xem y định giở trò gì.

“Phòng nghỉ phía Tây có người đang chờ chụp ảnh tôi.” Hứa Tri Ý dùng đầu ngón tay xoay cây bút một vòng, không nói rõ mình nghe được từ ai. “Bọn họ muốn tạo ra bằng chứng tôi lén gặp Lục Cảnh Nghiêu trong lúc xem mắt với anh, sau đó dùng bê bối này hủy hôn ước. Tôi cần anh giả vờ tức giận rời đi, để người bên ngoài tin rằng kế hoạch đã thành công.”

Tạ Hoài Sâm hơi nhíu mày, ánh mắt lướt qua cánh cửa rồi trở lại gương mặt y. Hắn không hỏi tại sao Hứa gia lại muốn đổi người, dường như chỉ cần suy nghĩ một chút đã hiểu lợi ích phía sau. “Cậu định tự mình sang đó làm mồi nhử sao? Người đã dám giăng bẫy trong khách sạn chắc chắn không chỉ chuẩn bị vài chiếc máy ảnh.”

“Không vào hang thì làm sao biết trong đó có bao nhiêu con chuột?” Hứa Tri Ý dựa lưng vào ghế, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ánh mắt không hề có ý đùa. “Tôi sẽ không để bọn họ chạm được vào mình, anh chỉ cần xuất hiện đúng lúc. Nếu anh không muốn dính vào chuyện của Hứa gia, chúng ta có thể xem như tôi chưa từng đề nghị.”

Tạ Hoài Sâm nhìn y một lúc lâu, ngón tay đặt trên mặt bàn chậm rãi siết lại. “Tôi có thể phối hợp, nhưng cậu không được tự ý uống bất kỳ thứ gì trong căn phòng đó. Nếu cảm thấy không ổn, lập tức rời đi, đừng cố ở lại chỉ để bắt đủ người.” Hắn dừng một nhịp rồi mới nói tiếp, giọng thấp hơn trước. “Cậu muốn xử lý Hứa Minh Châu thế nào là chuyện của cậu, nhưng an toàn của cậu từ hôm nay đã liên quan đến tôi.”

Câu nói ấy khiến Hứa Tri Ý im lặng trong thoáng chốc. Y đã quen nghe người khác nói những lời quan tâm rồi lập tức nghe thấy tính toán thật sự trong đầu họ, vì vậy mọi dịu dàng đều trở nên rẻ tiền. Nhưng Tạ Hoài Sâm vẫn là một khoảng lặng kín đáo, khiến y không thể xác định câu vừa rồi có bao nhiêu phần thật. Chính sự không chắc chắn ấy làm y khó chịu, đồng thời lại khiến trái tim vốn luôn căng cứng khẽ dao động.

“Anh nhập vai nhanh thật.” Hứa Tri Ý hạ mắt xuống bản hợp đồng, cố ý dùng giọng châm chọc để che đi cảm xúc. “Tôi còn chưa ký tên, anh đã bắt đầu quản chuyện an toàn của tôi rồi.”

“Tôi không cần một chữ ký mới biết mình đang làm gì.” Tạ Hoài Sâm đáp, sắc mặt vẫn điềm tĩnh nhưng ánh nhìn không hề né tránh. “Cậu có thể tiếp tục nghi ngờ tôi, đó là quyền của cậu. Dù thế nào, tối nay tôi cũng không để cậu một mình bước vào căn phòng kia.”

Hứa Tri Ý không tiếp tục tranh luận. Y ký tên lên trang cuối, nét bút gọn và dứt khoát, sau đó đẩy hợp đồng sang cho người đối diện. Tạ Hoài Sâm nhìn chữ ký ấy vài giây rồi mới đặt bút xuống, động tác chậm rãi đến mức giống như hắn đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu. Hứa Tri Ý còn chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, tiếng lòng đầy sốt ruột của Hứa Minh Châu đã lại vọng đến.

*Chị phục vụ sao còn chưa vào gọi anh ta? Thuốc trong ly chỉ có tác dụng làm người ta choáng váng, không đến mức xảy ra chuyện lớn. Chụp được ảnh anh ta nằm trong phòng Lục Cảnh Nghiêu là đủ rồi, đến lúc ấy cha chắc chắn sẽ đổi người liên hôn.*

Một tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc. Nữ phục vụ bưng khay rượu bước vào, ngoài mặt lễ phép xin lỗi vì nhà hàng vừa gửi tặng hai vị khách một chai rượu quý, trong đầu lại liên tục nhắc mình phải đặt chiếc ly có đánh dấu trước mặt Hứa Tri Ý. Y nghe hết nhưng không nhìn chiếc ly ấy quá lâu, chỉ nâng mắt ra hiệu cho Tạ Hoài Sâm bắt đầu màn kịch. Người đàn ông đối diện hiểu ý gần như ngay lập tức.

“Cậu đã có hẹn với người khác mà vẫn đến gặp tôi?” Tạ Hoài Sâm đột ngột đứng dậy, giọng nói lạnh xuống, đủ lớn để người ngoài cửa nghe rõ. Hắn cầm bản hợp đồng lên, sắc mặt khó coi như vừa phát hiện chuyện không thể chấp nhận. “Hứa Tri Ý, tôi không có hứng thú trở thành trò cười cho hai nhà.”

Hứa Tri Ý cũng đứng dậy, cố ý làm đổ tách trà bên cạnh. Nước trà loang trên mặt bàn, nữ phục vụ giật mình lùi lại, trong đầu vui mừng vì tin rằng hai người đã cãi nhau đúng như kế hoạch. “Tạ tổng có thể không ký, không ai ép anh phải chịu đựng tôi. Dù sao hôn ước này từ đầu cũng chỉ là cuộc trao đổi mà người lớn hai nhà tự quyết định.”

Tạ Hoài Sâm siết tập hồ sơ, quay người rời khỏi phòng mà không nhìn lại. Cánh cửa đóng mạnh, tiếng bước chân của hắn nhanh chóng xa dần ngoài hành lang. Hứa Minh Châu lập tức nghĩ kế hoạch đã thành công, còn nữ phục vụ vội vàng đặt ly rượu được đánh dấu xuống gần tay Hứa Tri Ý. Y giả vờ mệt mỏi ngồi lại, chờ cho đối phương tìm lý do dẫn mình đến phòng nghỉ phía Tây.

Quả nhiên, chưa đầy hai phút sau, nữ phục vụ cúi xuống nói hệ thống điều hòa trong phòng đang gặp sự cố. Cô ta đề nghị đưa Hứa Tri Ý sang phòng nghỉ riêng, miệng nói khách sạn sẽ hoàn toàn bảo mật, trong lòng lại liên tục thúc giục y uống rượu trước khi đi. Hứa Tri Ý chỉ nhấp môi vào thành ly rồi kín đáo đổ phần rượu vào khăn trải bàn lúc cô ta quay lưng. Y đứng dậy, bước theo cô ta ra hành lang, cố tình để dáng đi hơi chậm như thuốc đã bắt đầu phát tác.

Phòng nghỉ phía Tây nằm ở cuối dãy hành lang, bên ngoài không có biển số phòng. Hứa Tri Ý vừa đến gần đã nghe thấy ba luồng suy nghĩ khác nhau, một người đang kiểm tra máy ảnh sau rèm, một người núp trong phòng tắm, người còn lại liên tục lo Lục Cảnh Nghiêu sẽ không đến đúng giờ. Điều khiến y bất ngờ là bản thân Lục Cảnh Nghiêu hoàn toàn không có mặt, dường như kẻ đứng sau chỉ muốn mượn danh hắn tạo ra một câu chuyện đủ thật.

Hứa Minh Châu bước ra từ căn phòng bên cạnh, giả vờ kinh ngạc khi nhìn thấy y. Cậu ta vội vàng tiến tới đỡ cánh tay anh trai, ngoài miệng hỏi y có phải uống nhiều quá hay không, trong lòng lại đắc ý vì cuối cùng cũng đưa được người đến đúng chỗ. Hứa Tri Ý để mặc cậu ta chạm vào mình, nhờ vậy nghe được rõ hơn toàn bộ kế hoạch, kể cả chuyện những tấm ảnh sẽ được gửi thẳng cho báo chí ngay trong đêm.

“Anh không sao chứ?” Hứa Minh Châu dùng vẻ mặt lo lắng nhìn y, bàn tay lại cố đẩy y về phía cửa phòng. “Em vừa thấy Tạ tổng rời đi với sắc mặt rất khó coi. Anh đừng buồn, vào trong nghỉ một lát rồi em gọi tài xế đến đón anh.”

Hứa Tri Ý dừng ngay trước ngưỡng cửa, ánh mắt chậm rãi lướt qua gương mặt ngây thơ của em trai. “Em biết anh ấy rời đi vì chuyện gì sao? Căn phòng kia đóng kín, khoảng cách lại xa như vậy, trừ khi em đứng ngoài nghe lén từ đầu.” Y hơi nghiêng đầu, giọng vẫn dịu dàng nhưng từng chữ đều khiến sắc mặt Hứa Minh Châu tái đi. “Hay là em vốn đang chờ anh ấy nổi giận?”

Hứa Minh Châu cứng người, bàn tay đang đỡ y lập tức buông lỏng. Cậu ta chưa kịp tìm lời chống chế, cánh cửa cuối hành lang đã mở ra, Tạ Hoài Sâm dẫn theo quản lý khách sạn và hai nhân viên an ninh bước tới. Hắn không hề rời khỏi tầng này, chỉ vòng sang lối thang máy dành cho nhân viên để tránh ánh mắt của những kẻ theo dõi. Khi thấy Hứa Tri Ý vẫn đứng vững, nét căng thẳng nơi khóe mắt hắn mới dịu xuống đôi chút.

“Kiểm tra căn phòng.” Tạ Hoài Sâm ra lệnh cho quản lý, giọng nói không lớn nhưng khiến cả hành lang lập tức im bặt. “Không được để bất kỳ ai rời khỏi tầng này trước khi cảnh sát đến. Toàn bộ dữ liệu camera từ sáu giờ tối phải được sao lưu, nếu thiếu một phút, tôi sẽ xem khách sạn cùng tham gia vào chuyện này.”

Hai nhân viên an ninh mở cửa xông vào, nhanh chóng lôi ra ba người đang giấu máy ảnh bên trong. Hứa Minh Châu lùi lại một bước, môi trắng bệch nhưng vẫn cố tỏ ra vô tội, trong đầu liên tục nghĩ cách đẩy hết trách nhiệm cho nữ phục vụ. Hứa Tri Ý nghe thấy từng ý định của cậu ta, song y không vạch trần ngay mà chỉ bước về phía Tạ Hoài Sâm. Người đàn ông kia lập tức cởi áo khoác phủ lên vai y, dù y hoàn toàn không có vẻ lạnh.

“Anh diễn hơi quá rồi đấy.” Hứa Tri Ý kéo nhẹ cổ áo khoác, hạ giọng chỉ đủ hai người nghe. “Tôi chỉ giả vờ uống thuốc, không đến mức cần được che kín như người vừa thoát khỏi tai nạn.”

“Tôi không diễn.” Tạ Hoài Sâm nhìn sắc mặt y, xác nhận đồng tử và hơi thở đều bình thường rồi mới thôi quan sát. “Cậu đứng gần một căn phòng có ba người núp sẵn, tôi không thấy chuyện này nhẹ nhàng ở đâu. Lần sau đừng dùng chính mình làm mồi nhử như vậy.”

“Lần sau?” Hứa Tri Ý bật cười, nhưng nụ cười ấy không mang ý chế giễu như trước. “Chúng ta mới ký hợp đồng chưa đầy mười phút, anh đã tính đến lần sau rồi sao?”

Tạ Hoài Sâm không trả lời câu hỏi ấy. Hắn quay sang Hứa Minh Châu, ánh mắt lạnh đến mức người đối diện gần như không dám ngẩng đầu. “Cậu về nói với Hứa Thành Viễn rằng hôn ước giữa tôi và Hứa Tri Ý không thay đổi. Còn chuyện tối nay, nếu Hứa gia muốn tự giải quyết, sáng mai tôi cần nhìn thấy một lời xin lỗi công khai.”

Hứa Minh Châu mấp máy môi, cố gắng giữ giọng không run. “Tạ tổng hiểu lầm rồi, tôi chỉ tình cờ đi ngang qua. Tôi cũng không biết trong phòng có người, càng không biết tại sao họ lại mang máy ảnh đến đây.”

“Cậu không cần giải thích với tôi.” Tạ Hoài Sâm bước lên nửa bước, chắn Hứa Tri Ý hoàn toàn sau vai mình. “Cảnh sát sẽ nghe lời giải thích của cậu. Nếu chứng cứ cho thấy chuyện này liên quan đến Hứa gia, tôi sẽ xem đây là hành động công khai nhắm vào người sắp kết hôn với tôi.”

Sắc mặt Hứa Minh Châu càng thêm khó coi, tiếng lòng hoảng loạn đến mức gần như chói tai. Hứa Tri Ý không có ý định cứu cậu ta, nhưng y cũng hiểu chỉ vài chiếc máy ảnh chưa đủ khiến Hứa Minh Châu chịu hậu quả nghiêm trọng. Người thật sự đứng sau chắc chắn đã chuẩn bị đường lui, thậm chí có thể còn muốn dùng việc bị phát hiện để che giấu một kế hoạch khác. Y vừa nghĩ đến đó, điện thoại của Tạ Hoài Sâm và quản lý khách sạn đồng loạt rung lên.

Những bức ảnh Hứa Tri Ý bước vào hành lang phòng nghỉ đã bị tung lên mạng nội bộ của giới hào môn. Góc chụp được cắt ghép tinh vi, khiến người xem tưởng y được Hứa Minh Châu dìu vào một căn phòng có bảng tên Lục Cảnh Nghiêu. Nội dung đi kèm khẳng định Tạ Hoài Sâm tức giận bỏ đi sau khi bắt gặp vị hôn phu bí mật hẹn hò với người khác, thậm chí còn nói hôn ước giữa hai nhà đã chính thức đổ vỡ.

“Bọn họ chuẩn bị bài đăng từ trước.” Hứa Tri Ý xem xong, không hề bất ngờ, chỉ hơi tiếc vì không thể bắt được người điều khiển phía sau ngay tối nay. “Dù tôi có bước vào phòng hay không, những tấm ảnh này vẫn sẽ xuất hiện. Mục đích của cái bẫy không phải lấy ảnh thật, mà là tạo đủ người chứng kiến để lời nói dối trông đáng tin hơn.”

Tạ Hoài Sâm lấy điện thoại từ tay y, đọc lướt qua rồi gọi cho thư ký. Hắn yêu cầu bộ phận pháp lý lưu toàn bộ bài đăng, đồng thời gửi đoạn camera cho những người vừa nhận được tin đồn. Không đầy năm phút sau, tài khoản chính thức của Tạ thị đăng một thông báo ngắn, xác nhận hôn ước vẫn được giữ nguyên và mọi thông tin cho rằng Hứa Tri Ý ngoại tình đều là vu khống. Phía dưới thông báo còn đính kèm hình ảnh trang cuối của bản hợp đồng có chữ ký của hai người.

Tạ Hoài Sâm không dừng ở đó. Hắn trực tiếp gọi video vào nhóm cổ đông hai nhà, để Hứa Thành Viễn cùng tất cả những người đang chờ xem trò cười tận mắt nhìn thấy hắn đứng cạnh Hứa Tri Ý. “Tôi và cậu ấy vừa đạt được thỏa thuận kết hôn, lễ đính hôn sẽ được công bố trong tuần này. Từ hôm nay, bất kỳ ai dùng tin đồn làm tổn hại danh dự của Hứa Tri Ý đều đồng nghĩa với việc công khai đối đầu với tôi.”

Cuộc gọi kết thúc trong im lặng. Hứa Tri Ý nhìn gương mặt nghiêng lạnh lùng của người bên cạnh, lần đầu tiên nhận ra Tạ Hoài Sâm không chỉ đang dập tắt một vụ bê bối. Hắn còn dùng cách rõ ràng nhất để nói với tất cả mọi người rằng y không phải món hàng Hứa gia có thể tùy ý đổi đi đổi lại. Điều ấy khiến nơi nào đó trong lòng y bỗng mềm xuống, dù lý trí vẫn liên tục nhắc nhở rằng một người không thể đọc được mới là người không nên tin nhất.

Sau khi giao hiện trường cho cảnh sát, Tạ Hoài Sâm đưa Hứa Tri Ý rời khách sạn bằng thang máy riêng. Trong xe, y tháo áo khoác đặt lại bên cạnh hắn, vô tình nhìn thấy một vật nhỏ rơi ra từ túi trong. Đó là một chiếc kẹp sách bằng bạc đã cũ, phần mép có nhiều vết xước, phía dưới khắc hai chữ “Tri Ý” bằng nét chữ non nớt.

Hứa Tri Ý cầm chiếc kẹp sách lên, ánh mắt lập tức thay đổi. Đây là món quà y từng tự làm trong câu lạc bộ thủ công thời cấp ba, nhưng y không nhớ đã tặng nó cho ai. Y quay sang Tạ Hoài Sâm, còn chưa kịp mở miệng, người đàn ông bên cạnh đã đưa tay lấy lại vật ấy, động tác nhanh hơn vẻ bình tĩnh thường ngày.

“Anh từng biết tôi sao?” Hứa Tri Ý hỏi, giọng nói chậm hơn bình thường.

Tạ Hoài Sâm nắm chiếc kẹp sách trong lòng bàn tay, thật lâu vẫn không trả lời. Ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố trượt qua gương mặt hắn, để lại những khoảng sáng tối đan xen khó đoán. Đến khi Hứa Tri Ý tưởng hắn sẽ tiếp tục im lặng, Tạ Hoài Sâm mới khẽ nói một câu khiến toàn bộ nghi ngờ trong lòng y lập tức thức dậy.

“Lâu hơn cậu nghĩ.”

(Hết chương 2)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0