Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TÔI LÀ NGƯỜI DUY NHẤT KHÔNG NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA ANH

Chương 8: Anh Đã Yêu Tôi Từ Khi Nào?

Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Tiếng Lòng Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Và Cái Bẫy Đêm Đầu Chương 3: Anh Từng Biết Tôi Sao? Chương 4: Lời Nói Dối Ngọt Ngào Nhất Chương 5: Ghen Tuông Không Có Âm Thanh Chương 6: Bí Mật Trong Chiếc Kẹp Sách Cũ Chương 7: Đánh Mặt Giữa Phòng Họp Chương 8: Anh Đã Yêu Tôi Từ Khi Nào? Chương 9: Khi Cả Thế Giới Đều Im Lặng Chương 10: Tiếng Lòng Không Thể Đọc Được Chương 11: Người Nghe Được Tiếng Lòng Tôi
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 8: Anh Đã Yêu Tôi Từ Khi Nào?

Hứa Tri Ý không lật tiếp những trang còn lại.

Y ngồi xổm trước két sắt, cầm tập hồ sơ trong tay, ánh mắt dừng rất lâu ở câu viết cuối cùng. Nét mực còn mới, chữ viết ngay ngắn nhưng lực bút hằn sâu xuống mặt giấy, như thể người viết đã phải kiềm chế rất nhiều cảm xúc mới giữ được câu chữ bình tĩnh.

Tiếng bước chân vọng đến từ hành lang. Hứa Tri Ý không đặt hồ sơ trở lại, cũng không giả vờ như mình chưa từng nhìn thấy. Y đứng lên đúng lúc Tạ Hoài Sâm đẩy cửa bước vào, phía sau còn có thư ký đang báo cáo về tài khoản chuyển tiền của Lục Cảnh Nghiêu.

Tạ Hoài Sâm vừa nhìn thấy tập hồ sơ trong tay y đã dừng lại.

Sắc mặt hắn không thay đổi nhiều, nhưng thư ký lập tức nhận ra không khí trong phòng không ổn, nhanh chóng khép máy tính bảng rồi lui ra ngoài. Cánh cửa đóng lại, ngăn cách tiếng người và những suy nghĩ hỗn loạn ngoài hành lang. Trong căn phòng yên tĩnh ấy, Hứa Tri Ý lại càng cảm nhận rõ khoảng trống không thể đọc được từ người đối diện.

“Cánh cửa két không đóng kín.” Hứa Tri Ý đặt tập hồ sơ lên bàn, giọng nói không có ý xin lỗi. “Tôi định đẩy tài liệu trở vào thì nó rơi xuống. Tôi không cố ý tìm, nhưng cũng không thể xem như mình chưa đọc được tên mình.”

“Tôi biết.” Tạ Hoài Sâm bước tới, nhưng dừng lại ở phía bên kia bàn. “Lỗi là ở tôi. Tôi rời đi quá vội.”

“Anh theo dõi việc điều trị của tôi tám năm.” Hứa Tri Ý mở trang ghi chép gần cuối, để những dòng chữ viết tay hiện rõ giữa hai người. “Tần Dụ còn không biết thiếu niên năm đó là anh, vậy anh lấy những thông tin này từ đâu?”

Tạ Hoài Sâm nhìn tập hồ sơ, ánh mắt trầm xuống. Hắn không phủ nhận, cũng không tìm một lời giải thích dễ nghe để xoa dịu y. “Sau vụ bắt cóc, Tạ gia từng thanh toán một phần chi phí điều trị cho những người bị liên lụy. Hồ sơ ban đầu của cậu nằm trong tài liệu vụ án mà luật sư của tôi được quyền tiếp cận. Sau khi cậu trưởng thành, những thông tin còn lại đều do người của tôi xác nhận qua đơn thuốc, bệnh viện và những lần cậu phải nghỉ việc.”

“Không có sự đồng ý của tôi.”

“Không có.”

“Anh biết như vậy là vượt quá giới hạn chứ?”

“Tôi biết.”

Câu trả lời thẳng thắn khiến Hứa Tri Ý không thể lập tức nổi giận như đã chuẩn bị. Y nhìn Tạ Hoài Sâm, cảm giác trong lòng phức tạp đến mức gần như đau nhói. Nếu hắn quanh co hoặc đổ lỗi cho sự lo lắng, y còn có thể lạnh lùng kết luận đây chỉ là một người quen kiểm soát. Nhưng Tạ Hoài Sâm lại nhận hết sai lầm, không hề dùng quá khứ để biện minh.

“Anh đã nhớ tôi từ năm mười sáu tuổi?” Hứa Tri Ý khép tập hồ sơ lại, bàn tay đặt trên bìa giấy hơi siết chặt. “Chiếc kẹp sách, vụ bắt cóc, những lần âm thầm theo dõi việc điều trị của tôi… tất cả đều bắt đầu từ khi đó?”

Tạ Hoài Sâm khẽ gật đầu. “Cậu là người cứu tôi khỏi nhà kho.”

“Mọi người đều nghĩ anh tự thoát được.”

“Cậu dẫn người truy đuổi sang hướng khác, sau đó ngất ở cầu thang phía sau.” Giọng hắn trầm hơn, mỗi câu đều chậm rãi như đã ghi nhớ suốt nhiều năm. “Khi người của Tạ gia tìm thấy tôi, cậu đã được đưa đến bệnh viện bằng một cái tên khác. Hứa Thành Viễn yêu cầu xóa cậu khỏi hồ sơ công khai, còn tôi bị đưa ra nước ngoài điều trị ngay trong đêm.”

Hứa Tri Ý khép mắt, những hình ảnh rời rạc trong trung tâm nghiên cứu lại hiện lên. Y nhớ bàn tay lạnh ngắt từng nắm lấy mình, nhớ tiếng bước chân ngoài cửa và chiếc kẹp sách bị nhét vội vào tay người kia. Gương mặt trong ký ức vẫn mơ hồ, nhưng giọng nói trước mặt dần trùng khớp với âm thanh thiếu niên từng gọi tên y giữa bóng tối.

“Vì vậy anh tìm tôi để trả ơn.” Hứa Tri Ý mở mắt, khóe môi cong lên một nụ cười rất nhạt. “Anh bảo vệ tôi, giải quyết khoản bảo lãnh, đưa tôi khỏi Hứa gia, chuẩn bị căn phòng theo đúng thói quen của tôi. Anh làm tất cả vì năm đó tôi đã cứu anh.”

“Không phải.”

Tạ Hoài Sâm trả lời nhanh đến mức gần như cắt ngang y. Hắn bước thêm một bước, nhưng khi nhìn thấy sự phòng bị trong mắt Hứa Tri Ý, hắn lại dừng. “Ban đầu tôi muốn tìm cậu để biết cậu còn sống hay không. Sau đó tôi biết cậu trở về Hứa gia, biết năng lực của cậu mạnh hơn trước nhưng cũng khiến cậu đau đớn hơn. Tôi đã từng nghĩ chỉ cần cậu sống tốt, tôi không cần xuất hiện.”

“Nhưng tôi sống không tốt.” Hứa Tri Ý nhìn thẳng vào hắn. “Vậy anh quyết định cưới tôi để bù lại?”

“Tri Ý, tôi không cưới cậu vì biết ơn.”

“Vậy vì gì?”

Câu hỏi vang lên rõ ràng giữa căn phòng. Hứa Tri Ý không còn dùng giọng mỉa mai hay cố ý thử thách, nhưng chính sự nghiêm túc ấy lại khiến Tạ Hoài Sâm im lặng. Hắn nhìn y, đôi mắt sâu và nặng như chứa quá nhiều thứ không thể nói hết trong một câu.

Hứa Tri Ý chờ rất lâu, cuối cùng khẽ cười. “Anh lại không nói.”

“Tôi sợ cậu sẽ cho rằng tình cảm của tôi bắt nguồn từ món nợ năm đó.”

“Chẳng lẽ không phải sao?” Hứa Tri Ý đặt tay lên tập hồ sơ. “Anh biết tôi trong hoàn cảnh ấy, đi tìm tôi vì tôi từng cứu anh, rồi âm thầm giữ lại từng bệnh án suốt tám năm. Anh bảo tôi phải phân biệt thế nào giữa yêu một người và cố trả một món nợ không thể trả hết?”

Tạ Hoài Sâm đi vòng qua bàn, lần này không dừng lại quá xa. Hắn đứng trước mặt y, bàn tay nâng lên rồi khép lại giữa không trung, không dám tùy tiện chạm vào. “Tôi từng biết ơn cậu, điều đó không sai. Nhưng biết ơn không khiến tôi nhớ cậu thích uống nước ở nhiệt độ nào, không khiến tôi mất ngủ khi biết cậu phát bệnh, càng không khiến tôi muốn giữ cậu bên cạnh dù hiểu rõ cậu có thể sẽ không bao giờ tin tôi.”

“Anh đã yêu tôi từ khi nào?”

Tạ Hoài Sâm sững lại.

Hứa Tri Ý nhìn thấy cổ họng hắn khẽ chuyển động, vẻ bình tĩnh vốn luôn vững vàng cuối cùng cũng tan đi. Y đáng lẽ phải cảm thấy mình đã ép được hắn đến nơi không thể né tránh, nhưng sự dao động trong mắt người đàn ông ấy lại khiến lòng y đau hơn cả một câu phủ nhận.

“Tôi không nhớ được ngày cụ thể.” Tạ Hoài Sâm nói rất khẽ. “Có lẽ từ lúc tôi không còn chỉ muốn biết cậu sống hay chết, mà bắt đầu muốn biết hôm nay cậu có ăn uống đúng giờ không. Cũng có thể từ khi tôi nhận ra mỗi lần có người đến gần cậu, điều đầu tiên tôi nghĩ không phải họ có ý đồ gì, mà là cậu có nhìn họ lâu hơn nhìn tôi hay không.”

Hứa Tri Ý không nói được gì.

Tạ Hoài Sâm tiến thêm nửa bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn đủ cho một hơi thở. “Tôi từng định không xuất hiện. Nhưng khi Hứa gia đưa hôn ước đến, tôi đã không thể từ chối cơ hội giữ cậu bên cạnh. Đây là phần ích kỷ nhất của tôi, không liên quan đến ân tình, cũng không phải vì năng lực của cậu.”

Điện thoại của Hứa Tri Ý bất ngờ rung liên tục. Tin nhắn từ đồng nghiệp, Tần Dụ và cả những số lạ đồng loạt hiện lên, kèm theo một đoạn ghi âm vừa bị tung lên mạng. Y nhìn tiêu đề, sắc mặt chậm rãi lạnh đi.

Đoạn ghi âm chỉ dài mười bảy giây. Giọng Tạ Hoài Sâm vang lên rõ ràng trong một cuộc trò chuyện kín, lạnh lùng nói: “Hứa Tri Ý là quân cờ quan trọng nhất. Trước khi cuộc họp cổ đông kết thúc, không được để cậu ấy rời khỏi tầm kiểm soát.”

Bên dưới, tài khoản đăng bài khẳng định Tạ Hoài Sâm đã lên kế hoạch lợi dụng năng lực cảm tâm của Hứa Tri Ý từ trước khi ký hợp đồng. Thời gian ghi âm hiển thị vào ba tháng trước, hoàn toàn phù hợp với giai đoạn Tạ thị bắt đầu đàm phán liên hôn cùng Hứa gia. Chưa đầy một phút, đoạn ghi âm đã bị chia sẻ khắp các nhóm đầu tư, kéo theo hàng loạt suy đoán rằng vụ hôn nhân chỉ là một phần trong cuộc tranh quyền.

Tạ Hoài Sâm nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi. “Đoạn này bị cắt ghép.”

“Nhưng giọng nói là của anh.”

“Là của tôi.” Hắn không phủ nhận. “Ba tháng trước, tôi đang nói về kế hoạch của Tạ phu nhân. Người của bà ta xem cậu là quân cờ quan trọng nhất để đối phó với tôi. Câu phía trước và phía sau đã bị xóa.”

Hứa Tri Ý ngẩng lên. “Anh biết bà ta muốn dùng tôi từ ba tháng trước?”

“Tôi biết bà ta đang tìm người có năng lực cảm tâm mạnh, nhưng lúc ấy chưa xác định mục tiêu là cậu.” Tạ Hoài Sâm lập tức lấy điện thoại gọi thư ký, yêu cầu truy tìm bản ghi gốc. “Tri Ý, cho tôi một giờ. Phòng họp cũ có hệ thống lưu trữ độc lập, tôi sẽ tìm được toàn bộ cuộc trò chuyện.”

Một giờ không phải quá lâu, nhưng Hứa Tri Ý nhìn tập hồ sơ trên bàn, lại nhớ đến câu “không được để em nhớ lại bằng cách tổn thương chính mình”. Mọi chuyện xảy ra trong cùng một ngày khiến y không còn phân biệt được đâu là sự thật, đâu là phần sự thật đã bị người khác lựa chọn thay mình.

“Anh biết quá nhiều về tôi, còn tôi chỉ có thể chờ anh giải thích từng phần.” Hứa Tri Ý lùi lại, tránh bàn tay Tạ Hoài Sâm vừa đưa tới. “Có lẽ đoạn ghi âm là giả, cũng có lẽ câu nói của anh thật sự mang nghĩa khác. Nhưng lúc này tôi không thể tiếp tục đứng đây rồi nghe anh bảo phải tin.”

“Cậu muốn đi đâu?”

“Đến chỗ Tần Dụ.” Hứa Tri Ý cầm hộp đựng chiếc kẹp sách, nhưng để tập hồ sơ lại trên bàn. “Tôi cần yên tĩnh một mình. Đừng cho người đi theo tôi quá gần.”

Tạ Hoài Sâm rõ ràng không muốn đồng ý. Hắn nhìn y rất lâu, cuối cùng vẫn gọi đội an ninh chuẩn bị xe, chỉ yêu cầu hai người bảo vệ đi cách một khoảng và không xuất hiện trước mặt y. “Tôi không ngăn cậu đi. Nhưng khi đến nơi, nhắn cho tôi một tin.”

Hứa Tri Ý không trả lời, chỉ bước ra khỏi phòng.

Chiếc xe rời tầng hầm Tạ thị trong cơn mưa vừa bắt đầu. Tài xế là người của Tạ Hoài Sâm, tiếng lòng chỉ có sự căng thẳng vì được dặn phải đưa y đến trung tâm nghiên cứu an toàn. Hai nhân viên bảo vệ đi trong chiếc xe phía sau, khoảng cách đủ xa để Hứa Tri Ý không cảm thấy bị giám sát.

Y tựa đầu vào cửa kính, mở lại đoạn ghi âm lần thứ ba. Dù biết nó bị cắt ghép, bốn chữ “quân cờ quan trọng nhất” vẫn đâm vào nỗi sợ sâu nhất trong y. Từ nhỏ, y luôn bị người khác đánh giá bằng giá trị của năng lực, đến mức khi Tạ Hoài Sâm nói y có giá trị chỉ vì là chính mình, y đã không biết phải tin bằng cách nào.

Xe vừa đi qua hầm đường bộ, một chiếc xe tải nhỏ bất ngờ mất lái, chắn ngang lối ra phía trước. Tài xế lập tức phanh gấp, đồng thời gọi bộ đàm báo cho xe bảo vệ phía sau. Nhưng tín hiệu trong hầm đột nhiên bị nhiễu, ánh đèn trên trần tắt liên tiếp, chỉ còn đèn cảnh báo đỏ nhấp nháy dọc lối đi.

Hứa Tri Ý nghe thấy tiếng lòng của ba người đang tiến lại gần từ bên ngoài.

*Đập kính ghế sau trước. Thuốc chỉ cần tiêm một nửa liều.*

*Xe bảo vệ bị chặn ở cửa hầm rồi, còn chưa đến hai phút.*

*Lục tổng nói không được làm hỏng mặt, người này còn có ích.*

“Lùi xe!” Hứa Tri Ý lập tức quát, đồng thời kéo tài xế cúi xuống khi một vật kim loại đập mạnh vào cửa kính. Lớp kính chống đạn không vỡ ngay, nhưng kẻ bên ngoài đã dán một thiết bị phát xung lên cửa, khiến hệ thống khóa điện tử phát ra tiếng báo động chói tai.

Tài xế cố khởi động lại xe, nhưng chiếc xe phía sau bất ngờ lao tới chặn đường lùi. Bốn người mặc đồng phục bảo trì xuất hiện trong vùng đèn đỏ, tất cả đều đeo thiết bị cách tâm cấp cao. Tiếng lòng của họ trở nên đứt quãng, chỉ còn những mảnh suy nghĩ rời rạc mà Hứa Tri Ý không đủ thời gian ghép lại.

Cửa xe bị mở bằng mã khẩn cấp lấy từ hệ thống nội bộ Tạ thị.

Hứa Tri Ý lập tức hiểu người đứng sau không chỉ có Lục Cảnh Nghiêu. Họ còn có người từng tiếp cận hệ thống an ninh của Tạ gia, rất có thể chính là người của Tạ phu nhân chưa bị thanh lọc hết.

Y giật lấy bình chữa cháy dưới ghế, đập thẳng vào cánh tay kẻ đầu tiên vừa thò vào. Người kia đau đớn lùi lại, nhưng hai kẻ khác lập tức giữ lấy y từ hai phía. Hứa Tri Ý nghe thấy tài xế đang cố chống trả ở ghế trước, sau đó là một tiếng va đập nặng nề khiến toàn bộ suy nghĩ của anh ta đột ngột im bặt.

“Buông ra!” Hứa Tri Ý thúc khuỷu tay vào bụng người phía sau, gần như thoát được khỏi vòng giữ. Một chiếc kim lạnh ngắt bất ngờ đâm vào bên cổ, chất lỏng nhanh chóng được đẩy vào cơ thể trước khi y kịp hất tay đối phương ra.

Cơn đau nhói lan từ cổ xuống vai. Hứa Tri Ý vẫn còn tỉnh, nhưng những tiếng lòng xung quanh bỗng méo mó như âm thanh bị kéo giãn. Y nghe một người chửi thề, nghe kẻ khác thúc giục đưa y lên xe, rồi tất cả bắt đầu nhạt dần.

Không phải chỉ tiếng lòng của những kẻ đeo thiết bị cách tâm.

Tiếng suy nghĩ hoảng loạn của tài xế cũng biến mất. Tiếng người bảo vệ đang chạy từ xa đến biến mất. Ngay cả những ý niệm mơ hồ từ dòng xe phía trên đường hầm cũng lần lượt tắt đi, như có một bàn tay vô hình kéo toàn bộ thế giới chìm xuống đáy nước.

Hứa Tri Ý bị đẩy vào chiếc xe tải nhỏ. Trước khi cửa đóng lại, y nhìn thấy màn hình điện thoại rơi dưới sàn xe vẫn sáng, cuộc gọi từ Tạ Hoài Sâm đang liên tục hiện lên.

Y cố vươn tay về phía đó, nhưng đầu ngón tay chỉ chạm được mép máy.

Lần đầu tiên trong đời, xung quanh Hứa Tri Ý không còn bất kỳ tiếng lòng nào.

Thế giới hoàn toàn im lặng.

(Hết chương 8)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0