Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TÔI LÀ NGƯỜI DUY NHẤT KHÔNG NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA ANH

Chương 4: Lời Nói Dối Ngọt Ngào Nhất

Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Tiếng Lòng Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Và Cái Bẫy Đêm Đầu Chương 3: Anh Từng Biết Tôi Sao? Chương 4: Lời Nói Dối Ngọt Ngào Nhất Chương 5: Ghen Tuông Không Có Âm Thanh Chương 6: Bí Mật Trong Chiếc Kẹp Sách Cũ Chương 7: Đánh Mặt Giữa Phòng Họp Chương 8: Anh Đã Yêu Tôi Từ Khi Nào? Chương 9: Khi Cả Thế Giới Đều Im Lặng Chương 10: Tiếng Lòng Không Thể Đọc Được Chương 11: Người Nghe Được Tiếng Lòng Tôi
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 4: Lời Nói Dối Ngọt Ngào Nhất

Hứa Tri Ý không lập tức chất vấn Tạ Hoài Sâm. Y đứng sau vai hắn, nhìn Tạ phu nhân chỉnh lại cổ tay áo như thể câu vừa rồi chỉ là lời nhắc nhở vô hại của một người mẹ đối với con dâu tương lai. Tiếng lòng của bà vẫn quanh quẩn bên tai, từng câu đều nhằm khoét sâu nghi ngờ vốn đã tồn tại trong y. Điều đáng sợ nhất không phải bà đang nói dối, mà là trong lời nói dối ấy có một phần sự thật đủ hợp lý.

Tạ Hoài Sâm quay sang nhìn Hứa Tri Ý, sắc mặt vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt đã trầm xuống. Hắn không biết mẹ kế vừa nghĩ gì, song chỉ cần nhìn khoảng cách đột nhiên xuất hiện trong mắt y cũng đủ hiểu bà đã đạt được một phần mục đích. “Cuộc họp tháng sau không liên quan đến cậu. Tôi chưa từng có ý định để cậu tham gia tranh chấp nội bộ của Tạ thị.”

Tạ phu nhân khẽ cười, bàn tay đặt lên túi xách chậm rãi siết lại. Bà nghiêng người về phía Hứa Tri Ý, giọng nói mềm mại như đang giúp hắn giải thích. “Hoài Sâm không thích nói rõ những chuyện liên quan đến lợi ích, nhưng con sắp trở thành người nhà, sớm muộn cũng phải giúp nó. Năng lực của con quý giá như vậy, đặt bên cạnh một người lãnh đạo tập đoàn mới không bị lãng phí.”

Hứa Tri Ý nhìn thẳng vào bà, vẻ mặt không đổi dù tiếng lòng đối phương đang liên tục thúc giục y nổi giận. Y nhấc tách trà trên bàn, thong thả uống một ngụm rồi mới đặt xuống. “Năng lực là của tôi, có lãng phí hay không cũng do tôi quyết định. Tạ phu nhân quan tâm đến giá trị của tôi như vậy, người không biết còn tưởng bà mới là người muốn cưới tôi.”

Nụ cười trên môi Tạ phu nhân cứng lại trong chốc lát. Bà chưa kịp đáp, Tạ Hoài Sâm đã gọi quản gia Trần Thức tới, yêu cầu tiễn khách bằng giọng không có chỗ thương lượng. Hắn không hề nể mặt bà trước người ngoài, càng không để bà có thêm cơ hội chạm vào Hứa Tri Ý. Đến khi cửa biệt thự khép lại, phòng khách rộng lớn chỉ còn lại sự yên tĩnh nặng nề.

Hứa Tri Ý đứng dậy, không nhìn Tạ Hoài Sâm mà đi thẳng về phía cầu thang. Y vừa bước qua hai bậc đã nghe tiếng hắn gọi tên mình, giọng nói thấp hơn bình thường một chút. Khoảng lặng từ người đàn ông phía sau vẫn hoàn toàn sạch sẽ, nhưng lúc này sự yên tĩnh ấy không còn khiến y dễ chịu. Nó giống một cánh cửa đóng kín, dù y đứng gần đến đâu cũng không thể biết bên trong đang giấu thứ gì.

“Tôi không cần anh giải thích ngay.” Hứa Tri Ý dừng bước nhưng không quay đầu, bàn tay đặt trên lan can hơi siết lại. “Nếu anh nói mình không cần năng lực của tôi, tôi không có cách nào xác nhận. Chúng ta cứ làm đúng hợp đồng, những chuyện khác tạm thời đừng nhắc tới.”

Tạ Hoài Sâm đứng dưới chân cầu thang, không tiến lên ép y đối diện với mình. Hắn im lặng đủ lâu để Hứa Tri Ý tưởng mình sẽ không nhận được câu trả lời, sau đó mới khẽ nói: “Được, tôi sẽ không ép cậu tin. Nhưng người trong nhà này nếu có ai khiến cậu khó chịu, cậu không cần nhẫn nhịn vì nể mặt tôi.”

Ba ngày tiếp theo, Hứa Tri Ý gần như không gặp Tạ Hoài Sâm ngoài bữa sáng. Hắn đi làm từ rất sớm, tối trở về cũng ở trong phòng làm việc đến khuya, dường như thật sự chấp nhận khoảng cách mà y muốn giữ. Mọi thứ trong biệt thự vẫn được chuẩn bị chu đáo như trước, từ thuốc đau đầu đến nhiệt độ nước uống, nhưng không còn ai nhắc rằng những điều ấy đều do Tạ Hoài Sâm dặn dò. Sự im lặng quá mức ấy khiến Hứa Tri Ý nhẹ nhõm, đồng thời lại sinh ra một cảm giác bực bội mà chính y cũng không muốn thừa nhận.

Đến ngày thứ tư, y phát hiện một lọ tinh dầu lạ được đặt cạnh máy khuếch tán trong phòng ngủ. Mùi hương rất nhạt, thoạt đầu giống loại giúp ổn định cảm tâm, nhưng sau vài phút lại khiến đầu óc y nặng dần. Hứa Tri Ý không bật máy, chỉ cầm lọ tinh dầu xuống tầng dưới rồi cố ý đi ngang qua phòng nghỉ của người làm. Tiếng lòng của một nữ giúp việc lập tức trở nên hoảng loạn khi nhìn thấy vật trong tay y.

*Bà chủ chỉ bảo thay lọ cũ bằng thứ này, nói rằng cậu Hứa mất ngủ nên cần dùng loại mạnh hơn. Mình không biết bên trong có gì, nếu cậu ấy phát hiện thì có bị đuổi không?*

Hứa Tri Ý dừng trước mặt cô ta, đặt lọ tinh dầu lên chiếc tủ nhỏ cạnh hành lang. Y không nổi giận, giọng nói thậm chí còn rất nhẹ, nhưng ánh mắt khiến nữ giúp việc không dám nhìn thẳng. “Ai bảo cô mang thứ này vào phòng tôi? Tôi chỉ hỏi một lần, cô trả lời đúng thì chuyện này còn có thể giải quyết trong nhà.”

Nữ giúp việc tái mặt, hai tay xoắn vào nhau đến trắng bệch. Cô ta lắp bắp nói Tạ phu nhân đã cho người đưa đến từ sáng hôm trước, kèm theo một khoản tiền và lời dặn không được báo với Tạ Hoài Sâm. Trong lòng cô ta không ngừng tự trách vì tham tiền, đồng thời sợ thứ bên trong thật sự gây hại cho Hứa Tri Ý. Những suy nghĩ ấy khớp với lời nói, chứng minh cô ta chỉ là người bị mua chuộc chứ không biết toàn bộ kế hoạch.

Tạ Hoài Sâm trở về sớm hơn thường lệ khi Hứa Tri Ý còn đang nghe quản gia báo cáo. Hắn nhìn thấy lọ tinh dầu trên bàn, sắc mặt lập tức lạnh xuống, nhưng không chất vấn nữ giúp việc ngay trước mặt y. Sau khi bác sĩ riêng xác nhận chất bên trong có thể làm năng lực cảm tâm rối loạn trong thời gian ngắn, hắn mới yêu cầu quản gia thay toàn bộ người từng nhận tiền từ Tạ phu nhân. Mệnh lệnh dứt khoát đến mức ngay cả Hứa Tri Ý cũng không ngờ hắn sẽ xử lý nhanh như vậy.

“Cô ấy chỉ nhận tiền thay một lọ tinh dầu, chưa biết thứ này có vấn đề.” Hứa Tri Ý nhìn nữ giúp việc đang khóc, không có ý bao che nhưng cũng không muốn mọi trách nhiệm dừng ở người thấp nhất. “Đuổi cô ấy đi là đủ, không cần khiến cô ấy không thể tìm việc khác trong ngành. Người đáng xử lý là kẻ đã đưa thuốc vào đây.”

Tạ Hoài Sâm quay sang nhìn y, nét lạnh lẽo trên gương mặt dịu xuống đôi chút. Hắn gật đầu với quản gia, sửa lại mệnh lệnh thành chấm dứt hợp đồng và trả đủ lương tháng này. “Từ hôm nay, người của Tạ phu nhân không được bước vào biệt thự nếu không có sự đồng ý của tôi hoặc cậu. Bất kỳ thứ gì bà ta gửi đến đều phải kiểm tra trước khi mang vào.”

Hứa Tri Ý hơi nhíu mày khi nghe hai chữ “hoặc cậu”, nhưng không phản bác. Y nhìn bác sĩ niêm phong lọ tinh dầu, trong lòng bất giác nghĩ nếu Tạ Hoài Sâm thật sự cần năng lực cảm tâm của mình, hắn sẽ không để thứ có thể làm hỏng nó xuất hiện gần phòng ngủ. Tuy nhiên, hắn cũng có thể chỉ đang bảo vệ một công cụ quý giá khỏi bị người khác phá hỏng. Một khi đã quen nghi ngờ, ngay cả sự bảo vệ cũng có thể bị giải thích thành một loại tính toán khác.

Tối hôm đó, hai người phải cùng tham dự tiệc kỷ niệm thành lập của tập đoàn Phong Thịnh. Đây là lần đầu họ xuất hiện công khai sau khi xác nhận hôn ước, vì vậy từ lúc bước vào sảnh, Hứa Tri Ý đã trở thành tâm điểm của vô số ánh nhìn. Tiếng lòng tò mò, ghen ghét và dò xét trộn lẫn vào nhau, khiến y phải giữ khoảng cách với đám đông để tránh đau đầu. Tạ Hoài Sâm luôn đi bên cạnh nhưng không chạm vào y, chỉ dùng vị trí của mình chắn bớt những người muốn tiến lại quá gần.

“Anh không cần theo sát tôi như vậy.” Hứa Tri Ý nhận ly nước từ nhân viên phục vụ, khẽ xoay cổ tay để kiểm tra màu sắc bên trong. “Người ngoài nhìn vào sẽ tưởng chúng ta thật sự rất thân mật. Hợp đồng chỉ yêu cầu xuất hiện cùng nhau, không yêu cầu anh phải canh tôi từng bước.”

Tạ Hoài Sâm đưa tay đổi ly nước của y bằng một ly khác vừa được mở trước mặt mình. Hắn không nhìn đám người đang quan sát, giọng nói vẫn bình thản nhưng động tác không cho phép từ chối. “Sau chuyện tinh dầu, tôi không tin bất kỳ thứ gì được đặt sẵn trong tầm tay cậu. Còn người ngoài nghĩ thế nào không quan trọng, miễn họ biết không nên tùy tiện tiếp cận cậu.”

Hứa Tri Ý còn chưa kịp đáp, một giọng nói quen thuộc đã vang lên từ phía sau. Lục Cảnh Nghiêu mặc vest trắng, nụ cười lịch thiệp nhưng tiếng lòng lại mang theo sự chế giễu rõ ràng. Hắn bước tới, cố ý đứng gần Hứa Tri Ý hơn giới hạn xã giao, như muốn thử phản ứng của người bên cạnh. “Cậu Hứa, tối hôm trước tên tôi bị dùng trong một trò không mấy sạch sẽ, tôi vẫn chưa có cơ hội nói lời xin lỗi.”

“Tên anh bị dùng, người suýt bị hạ thuốc lại là tôi.” Hứa Tri Ý không nhận ly rượu hắn đưa, chỉ lùi nửa bước để giữ khoảng cách. “Nếu anh thật sự thấy có lỗi, có thể giúp cảnh sát tìm người đã mượn danh anh. Một câu xin lỗi trong bữa tiệc không có nhiều giá trị.”

Lục Cảnh Nghiêu bật cười, ánh mắt lướt qua Tạ Hoài Sâm rồi dừng lại trên mặt y. Hắn hạ giọng, cố tạo cảm giác như đang chia sẻ một bí mật chỉ hai người biết. “Tôi chỉ lo cậu bị một người không có cảm xúc lừa mất. Cậu không nghe được tiếng lòng Tạ Hoài Sâm, chẳng lẽ chưa từng nghĩ nguyên nhân không nằm ở năng lực của cậu sao?”

Hứa Tri Ý nhìn hắn, không để sự chú ý lộ quá rõ. Dù biết đối phương đang cố khơi lại nghi ngờ, y vẫn không thể hoàn toàn bỏ qua câu nói ấy. “Anh biết nguyên nhân?”

Lục Cảnh Nghiêu nhấp một ngụm rượu, trong lòng vui mừng vì cuối cùng cũng khiến y dao động. Hắn cố ý nghiêng người gần hơn, giọng nói gần như chỉ còn là tiếng thì thầm. “Trong giới này có một loại thuốc cấm chuyên dùng để chặn cảm tâm. Dùng lâu ngày sẽ khiến cảm xúc trở nên trì độn, người khác không đọc được gì vì bản thân người dùng cũng chẳng còn bao nhiêu cảm giác thật.”

Tạ Hoài Sâm đưa tay chắn giữa hai người, buộc Lục Cảnh Nghiêu phải lùi lại. Hắn không nhìn Hứa Tri Ý trước, chỉ lạnh lùng nói với đối phương bằng giọng đủ rõ để những người xung quanh nghe thấy. “Anh Lục quan tâm đến thuốc cấm như vậy, có lẽ bộ phận điều tra nên kiểm tra kỹ nguồn hàng dưới tên các phòng khám anh đầu tư.”

Nụ cười của Lục Cảnh Nghiêu nhạt đi, nhưng hắn vẫn cố giữ vẻ ung dung. “Tôi chỉ nhắc cậu Hứa cẩn thận, Tạ tổng cần gì phản ứng mạnh như vậy? Hay là tôi vô tình nói trúng chuyện anh muốn giấu?”

Hứa Tri Ý còn đang quan sát hai người thì Lục Cảnh Nghiêu đột ngột nắm lấy cổ tay y. Hắn dùng lực không lớn, nhưng tiếp xúc da thịt khiến tiếng lòng lập tức vang lên rõ ràng. Hứa Tri Ý nghe thấy hắn đang tính toán sẽ kéo mình ra ban công, tạo ra vài tấm ảnh mập mờ rồi ép Tạ Hoài Sâm mất mặt trước giới truyền thông.

Tạ Hoài Sâm gần như lập tức siết cổ tay Lục Cảnh Nghiêu, buộc hắn phải buông người. Động tác của hắn nhanh đến mức ly rượu trong tay đối phương đổ xuống thảm, tiếng thủy tinh va vào bàn khiến cả khu vực xung quanh im bặt. Hắn kéo Hứa Tri Ý về phía mình, bàn tay đặt sau lưng y rất chắc nhưng không hề khiến y đau.

“Anh chạm vào cậu ấy lần nữa, tôi sẽ không chỉ dừng ở cảnh cáo.” Tạ Hoài Sâm nhìn Lục Cảnh Nghiêu, vẻ bình tĩnh thường ngày đã xuất hiện một vết rạn hiếm hoi. “Chuyện tối hôm trước còn chưa điều tra xong, anh đã vội dùng lại cùng một thủ đoạn. Xem ra tôi nên để bộ phận pháp lý hỏi kỹ hơn về mối liên hệ giữa anh và những kẻ cầm máy ảnh.”

Lục Cảnh Nghiêu xoa cổ tay, trong lòng thoáng hiện một cơn hoảng loạn thật sự. Hắn không ngờ Tạ Hoài Sâm sẽ công khai mất bình tĩnh chỉ vì một cái chạm, càng không ngờ đối phương đã nghi ngờ mình liên quan đến vụ ở khách sạn. Giữa hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn, có một câu bật lên rõ đến mức Hứa Tri Ý không thể bỏ sót.

*Tạ Hoài Sâm phát điên rồi, chẳng lẽ hắn thật sự yêu Hứa Tri Ý?*

Hứa Tri Ý bất giác quay sang nhìn người đang đứng sát bên mình. Tạ Hoài Sâm vẫn là khoảng lặng tuyệt đối, không có tiếng giận dữ, không có sự tính toán, cũng không có câu trả lời cho nghi vấn vừa xuất hiện trong đầu Lục Cảnh Nghiêu. Thế nhưng bàn tay đặt sau lưng y vẫn chưa rời đi, hơi ấm xuyên qua lớp vải mỏng, mang theo sự bảo vệ rõ ràng hơn bất kỳ lời giải thích nào.

Tạ Hoài Sâm cúi xuống nhìn y, dường như sợ lực kéo vừa rồi khiến y bị đau. “Cổ tay có sao không?”

Hứa Tri Ý lắc đầu, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt hắn. Trong đầu y, lời Tạ phu nhân, câu chuyện về thuốc cấm và tiếng lòng vừa nghe được từ Lục Cảnh Nghiêu quấn lấy nhau, không điều nào đủ để trở thành sự thật hoàn chỉnh. Y không biết sự im lặng của Tạ Hoài Sâm là vì cảm xúc đã bị thuốc xóa sạch, hay vì một tình cảm mà tất cả mọi người đều nhìn thấy trước chính y.

(Hết chương 4)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0