Nơi lưu giữ những câu chuyện dưới ánh trăng.

TÔI LÀ NGƯỜI DUY NHẤT KHÔNG NGHE ĐƯỢC TIẾNG LÒNG CỦA ANH

Chương 3: Anh Từng Biết Tôi Sao?

Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Tiếng Lòng Chương 2: Hợp Đồng Hôn Nhân Và Cái Bẫy Đêm Đầu Chương 3: Anh Từng Biết Tôi Sao? Chương 4: Lời Nói Dối Ngọt Ngào Nhất Chương 5: Ghen Tuông Không Có Âm Thanh Chương 6: Bí Mật Trong Chiếc Kẹp Sách Cũ Chương 7: Đánh Mặt Giữa Phòng Họp Chương 8: Anh Đã Yêu Tôi Từ Khi Nào? Chương 9: Khi Cả Thế Giới Đều Im Lặng Chương 10: Tiếng Lòng Không Thể Đọc Được Chương 11: Người Nghe Được Tiếng Lòng Tôi
← Trước Sau →
💬 Bình luận
🎧 Nghe AI
0%

Chương 3: Anh Từng Biết Tôi Sao?

“Lâu hơn tôi nghĩ là bao lâu?”

Hứa Tri Ý không rời mắt khỏi chiếc kẹp sách đang bị Tạ Hoài Sâm giữ trong lòng bàn tay. Ánh đèn đường lướt qua cửa kính, lúc sáng lúc tối, nhưng không đủ che giấu khoảnh khắc người đàn ông bên cạnh khựng lại. Y đã quen nhìn thấy sự hoảng hốt trong tiếng lòng của người khác trước khi nét mặt họ kịp thay đổi, vậy mà với Tạ Hoài Sâm, y chỉ có thể dựa vào những cử động rất nhỏ ấy để suy đoán.

“Từ trước khi cậu vào Hứa thị.” Tạ Hoài Sâm khép những ngón tay quanh chiếc kẹp sách, giọng nói không có ý né tránh nhưng cũng không cho y một câu trả lời trọn vẹn. “Tôi từng gặp cậu khi còn đi học. Khi đó cậu không biết tôi là ai.”

“Anh giữ đồ của một người không biết mình là ai suốt từng ấy năm?” Hứa Tri Ý tựa lưng vào ghế, khóe môi hơi cong lên nhưng ánh mắt vẫn sắc bén. “Nghe không giống thói quen của một người chỉ muốn tìm đối tượng liên hôn.”

Tạ Hoài Sâm nghiêng đầu nhìn y, ánh mắt dừng lại rất lâu như đang cân nhắc nên nói đến đâu. Cuối cùng, hắn chỉ đặt chiếc kẹp sách trở vào túi trong, động tác cẩn thận hơn mức cần thiết. “Cuộc gặp hôm nay vốn không phải lần đầu tôi muốn tìm cậu. Chuyện còn lại, khi nào cậu muốn nghe mà không mang theo ý định thẩm vấn, tôi sẽ nói.”

Hứa Tri Ý bật cười nhạt, quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính. Y không thích câu trả lời ấy, càng không thích cảm giác bị người khác nắm giữ một phần quá khứ mà chính mình không nhớ rõ. Thế nhưng Tạ Hoài Sâm đã nói đúng một chuyện: y đang thẩm vấn hắn, bởi ngoài cách ép người khác lộ ra sơ hở, Hứa Tri Ý chưa từng học được cách tin tưởng chậm rãi.

Xe dừng trước Hứa gia lúc gần mười giờ tối. Hứa Thành Viễn đã đứng chờ trong phòng khách, trên bàn là chiếc máy tính bảng vẫn mở bài đăng đính chính của Tạ thị. Lâm Nhã Lan ngồi bên cạnh với đôi mắt đỏ hoe, còn Hứa Minh Châu không thấy đâu, có lẽ đã bị đưa về phòng trước khi Hứa Tri Ý trở lại.

*Thằng nhóc này đã biết kế hoạch từ khi nào? Nếu nó kể hết với Tạ Hoài Sâm, khoản đầu tư chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.*

Tiếng lòng của Hứa Thành Viễn đập thẳng vào tai khiến cơn mệt mỏi vừa dịu đi lại quay trở lại. Hứa Tri Ý bước qua cửa, không tháo áo khoác của Tạ Hoài Sâm đang phủ trên vai, cũng không giải thích vì sao hắn đi cùng mình. Y muốn nhìn xem người cha này sẽ quan tâm đến việc con trai suýt bị hạ thuốc trước, hay vẫn chỉ nhớ tới dự án cứu công ty.

“Con làm lớn chuyện như vậy để làm gì?” Hứa Thành Viễn đứng bật dậy, giọng nói cố giữ thấp nhưng vẻ giận dữ đã lộ rõ. “Minh Châu chỉ bị người khác lợi dụng, nó còn nhỏ nên không hiểu chuyện. Con để cảnh sát đưa em mình đi lấy lời khai, lại khiến Tạ thị phát thông báo công khai, con có biết sáng mai Hứa gia sẽ bị người ta bàn tán thế nào không?”

“Tôi suýt bị hạ thuốc, trong phòng có ba người cầm máy ảnh chờ sẵn.” Hứa Tri Ý tháo áo khoác xuống, gấp lại ngay ngắn trên cánh tay. “Cha không hỏi tôi có bị thương hay không, lại hỏi Hứa gia sẽ mất mặt thế nào. Xem ra việc Minh Châu làm không khiến cha bất ngờ lắm.”

Hứa Thành Viễn lập tức nghẹn lời, ánh mắt vô thức né sang chỗ khác. Trong đầu ông ta hiện lên hình ảnh Lâm Nhã Lan từng nhắc rằng Minh Châu muốn đến khách sạn xem thử, nhưng không hề biết kế hoạch cụ thể. Chỉ một thoáng dao động ấy đã đủ để Hứa Tri Ý hiểu, cha mình không trực tiếp tham gia nhưng cũng chẳng hoàn toàn vô can.

Lâm Nhã Lan lau khóe mắt, đứng dậy tiến về phía Hứa Tri Ý. Bà đưa tay như muốn nắm lấy y, song vừa đi được nửa bước đã bị Tạ Hoài Sâm đứng chắn trước mặt. Hắn không chạm vào bà, chỉ dùng ánh mắt lạnh nhạt giữ khoảng cách đủ rõ ràng.

“Tri Ý, Minh Châu thật sự không có ác ý.” Lâm Nhã Lan dừng lại, nghẹn ngào nói. “Nó chỉ nghe người ta xúi giục, tưởng rằng con không muốn cuộc hôn nhân này nên mới định giúp con rời khỏi Tạ tổng. Hai anh em sống cùng nhau bao nhiêu năm, con hiểu tính nó mà.”

*Chỉ cần nó chịu rút đơn, chuyện này vẫn còn đường cứu. Đợi Tạ Hoài Sâm đi rồi mình sẽ ép nó ký bản xác nhận Minh Châu không biết gì.*

Hứa Tri Ý đã nghe đủ những lời tương tự từ nhỏ. Mỗi lần Hứa Minh Châu làm sai, y đều được nhắc rằng mình là anh, phải hiểu chuyện hơn, phải nhường nhịn hơn, phải giữ thể diện cho gia đình. Đến hôm nay, bọn họ vẫn cho rằng chỉ cần khoác hai chữ “người thân” lên một âm mưu đủ bẩn thỉu, y sẽ tiếp tục nuốt xuống như trước.

“Tôi hiểu nó, cho nên tôi càng biết tối nay không phải hiểu lầm.” Hứa Tri Ý nhìn thẳng vào Lâm Nhã Lan, giọng nói không lớn nhưng không để lại khoảng trống cho bà chen vào. “Cảnh sát sẽ điều tra ai cung cấp thuốc, ai thuê người chụp ảnh và ai chuẩn bị bài đăng. Nếu Minh Châu thật sự vô tội, bà không cần khóc trước mặt tôi.”

Hứa Thành Viễn đập tay xuống bàn, gân xanh nổi lên nơi thái dương. “Dù nó có sai, con cũng không nên để người ngoài can thiệp vào chuyện trong nhà. Ngày mai con đi rút lời khai, nói rằng đây chỉ là trò đùa quá mức giữa anh em.”

Tạ Hoài Sâm vẫn đứng yên từ đầu đến cuối, đến lúc này mới chậm rãi tháo găng tay đặt lên mặt bàn. Hắn không nâng cao giọng, song sự bình tĩnh ấy lại khiến căn phòng đột nhiên lạnh xuống. “Ông Hứa, thuốc được đưa vào đồ uống và người chụp ảnh đã nhận tiền từ trước, đó không phải trò đùa. Hơn nữa, từ khi hợp đồng được ký, danh dự và an toàn của Hứa Tri Ý đã liên quan trực tiếp đến tôi.”

“Đây là chuyện nhà họ Hứa.” Hứa Thành Viễn cố giữ vẻ cứng rắn, nhưng tiếng lòng đã bắt đầu hoảng loạn vì lo Tạ thị rút vốn. “Tạ tổng chưa chính thức kết hôn với nó, can thiệp sâu như vậy e rằng không thích hợp.”

“Tối nay ông muốn dùng cậu ấy đổi lấy khoản đầu tư, lúc ấy không thấy tôi là người ngoài.” Tạ Hoài Sâm nhìn ông ta, ánh mắt không mang theo giận dữ rõ rệt, chỉ có sự lạnh nhạt gần như khinh miệt. “Bây giờ cậu ấy bị người trong nhà tính kế, ông lại nhớ đây là chuyện nội bộ. Cách phân chia của Hứa gia quả thật rất linh hoạt.”

Không ai trong phòng nói thêm được gì. Hứa Tri Ý nhìn bóng lưng cao lớn chắn trước mặt mình, bàn tay đang giữ áo khoác bất giác siết nhẹ. Y từng tự xử lý vô số tình huống như thế này, cũng từng một mình chống lại cả căn nhà, nhưng đây là lần đầu tiên có người đứng ra nói thay điều y đã lười giải thích từ lâu.

Tạ Hoài Sâm quay lại, giọng nói đã dịu hơn khi nói với y. “Đồ dùng cần thiết có nhiều không? Tôi bảo người lên lấy.”

Hứa Tri Ý khẽ nhướng mày. “Tôi đã đồng ý chuyển đi từ khi nào?”

“Trong hợp đồng có điều khoản sau khi ký, hai bên sẽ sống chung để tránh tin đồn hôn nhân giả.” Tạ Hoài Sâm lấy điện thoại mở bản sao điện tử, đưa tới trước mặt y. “Cậu đã đọc hai lần trước khi ký, nên tôi cho rằng cậu không bỏ sót.”

Hứa Tri Ý nhớ rõ điều khoản ấy, chỉ không ngờ hắn muốn thực hiện ngay trong đêm. Y nhìn Hứa Thành Viễn đang cố che giấu sự nhẹ nhõm vì chỉ cần mình vẫn kết hôn thì khoản đầu tư còn hy vọng, bỗng cảm thấy căn nhà này không còn thứ gì đáng để lưu luyến. “Không cần người khác lấy, tôi tự lên phòng. Mười lăm phút là đủ.”

Phòng của Hứa Tri Ý nằm ở tầng ba, không lớn hơn phòng dành cho khách bao nhiêu. Y chỉ mang theo giấy tờ, máy tính, vài bộ quần áo và một chiếc hộp gỗ đựng đồ cũ của mẹ. Khi kéo vali xuống, y nghe thấy Lâm Nhã Lan đang nghĩ sau khi mình rời đi sẽ lập tức kiểm tra xem còn tài liệu tài chính nào bị giấu trong phòng hay không.

Hứa Tri Ý dừng ở bậc thang cuối, quay đầu nhìn người phụ nữ ấy. “Ngăn thứ hai của tủ sách có camera riêng, dữ liệu tự động lưu trên máy chủ ngoài. Bà muốn lục phòng thì cứ tự nhiên, chỉ cần nhớ đừng để đoạn phim xuất hiện trong hồ sơ điều tra.”

Lâm Nhã Lan lập tức tái mặt, những lời định nói đều mắc lại nơi cổ họng. Hứa Thành Viễn nhìn y với vẻ vừa tức giận vừa xa lạ, như đến tận lúc này mới nhận ra đứa con trai luôn ít lời đã âm thầm đề phòng họ từ rất lâu. Hứa Tri Ý không chờ ông ta phản ứng, kéo vali đi thẳng ra cửa, để lại căn nhà phía sau mà không quay đầu.

Biệt thự của Tạ Hoài Sâm nằm cách trung tâm thành phố gần nửa giờ lái xe. Nơi đó không xa hoa như Hứa Tri Ý tưởng tượng, chỉ là một căn nhà có đường nét tối giản, phía sau trồng nhiều cây xanh và được bao quanh bởi hệ thống cách âm đặc biệt. Vừa bước qua cửa, y đã nhận ra tiếng lòng của những người làm bên trong nhỏ hơn bình thường rất nhiều.

Quản gia là một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, tên Trần Thức, suy nghĩ hiền hòa nhưng có chút căng thẳng vì sợ chuẩn bị phòng không đúng ý khách. Ông dẫn Hứa Tri Ý lên tầng hai, giới thiệu phòng ngủ nằm ngay bên cạnh phòng của Tạ Hoài Sâm. Khi cánh cửa mở ra, Hứa Tri Ý lập tức dừng bước.

Căn phòng dùng màu xám xanh dịu mắt, rèm cửa dày và toàn bộ tường đều được lắp vật liệu ngăn cảm tâm. Trên bàn có loại thuốc giảm đau đầu y thường dùng, trong tủ lạnh nhỏ là nước khoáng ở nhiệt độ phòng, không có sữa lạnh hay thức uống chứa quá nhiều đường. Ngay cả gối ngủ cũng là loại thấp mềm giống hệt chiếc y dùng ở nhà.

“Đừng nói với tôi đây đều là trùng hợp.” Hứa Tri Ý quay sang nhìn Tạ Hoài Sâm vừa bước tới phía sau. “Anh biết tôi mất ngủ khi ở nơi lạ, biết tôi không uống nước lạnh, còn biết loại thuốc tôi dùng. Một bản điều tra trước hôn nhân không cần chi tiết đến mức này.”

Tạ Hoài Sâm đứng cách y một khoảng vừa phải, không bước hẳn vào phòng. Hắn nhìn những thứ đã được chuẩn bị bên trong, vẻ mặt vẫn bình thản nhưng bàn tay đặt bên người hơi khép lại. “Tôi chỉ muốn cậu ở đây thoải mái hơn. Nếu có thứ gì khiến cậu không thích, ngày mai có thể đổi.”

“Vấn đề không phải thích hay không.” Hứa Tri Ý tiến lên một bước, khoảng cách giữa hai người rút ngắn đến mức y có thể cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn. “Vấn đề là anh biết quá nhiều về tôi, trong khi tôi không biết gì về anh. Tạ Hoài Sâm, anh muốn tôi sống cạnh một người mình hoàn toàn không đọc được, ít nhất cũng nên cho tôi biết vì sao anh chọn tôi.”

Tạ Hoài Sâm nhìn y thật lâu, dường như có rất nhiều lời đang bị giữ lại sau đôi mắt trầm tĩnh ấy. Hắn giơ tay, nhưng chỉ dừng giữa không trung rồi chuyển sang chỉnh lại chiếc vali đang hơi nghiêng bên chân y. “Tôi chọn cậu vì tôi biết mình muốn ai. Còn cậu chưa cần tin tôi ngay, chỉ cần đừng vội tin những điều người khác nói về tôi.”

Câu trả lời vẫn không đủ, nhưng lần này Hứa Tri Ý không tiếp tục ép hỏi. Y nhận ra Tạ Hoài Sâm không phải đang cố che giấu một âm mưu đơn giản, mà giống như đang bảo vệ một bí mật liên quan đến chính y. Điều ấy khiến sự tò mò ngày càng lớn, đồng thời cũng khiến khoảng lặng trong lòng hắn trở nên nguy hiểm theo một cách khác.

Sáng hôm sau, Hứa Tri Ý bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa nhẹ. Trần Thức báo Tạ phu nhân đã đến, đang chờ hai người dưới phòng khách. Hứa Tri Ý thay quần áo rồi bước xuống tầng một, vừa đến gần cầu thang đã nghe thấy một giọng nói mềm mại xen lẫn những suy nghĩ lạnh lùng.

*Hoài Sâm đưa người về nhanh hơn dự tính. Năng lực của Hứa Tri Ý mạnh như vậy, chỉ cần giữ nó ở bên cạnh, cuộc họp cổ đông tháng sau sẽ không còn ai giấu được điều gì.*

Người phụ nữ ngồi trên sofa khoảng ngoài năm mươi tuổi, ăn mặc trang nhã, vẻ mặt dịu dàng như một người mẹ đến thăm con trai mới đính hôn. Bà đứng dậy khi thấy Hứa Tri Ý, nụ cười hoàn hảo không có lấy một sơ hở. “Tri Ý, cuối cùng cũng gặp con trong thân phận người một nhà. Hoài Sâm từ trước đến nay không thích ai đến gần, vậy mà vừa ký hợp đồng đã đưa con về đây, đủ thấy con đặc biệt với nó thế nào.”

Hứa Tri Ý bước xuống bậc cuối, vừa lúc Tạ Hoài Sâm từ phòng làm việc đi ra. Hắn nhìn mẹ kế của mình, sắc mặt không thay đổi nhưng lập tức đứng về phía Hứa Tri Ý. “Bà đến mà không báo trước có chuyện gì?”

“Tôi chỉ muốn gặp người sắp kết hôn với anh.” Tạ phu nhân vẫn cười, sau đó quay sang nắm lấy tay Hứa Tri Ý như thể vô cùng thân thiết. “Hơn nữa, tháng sau Tạ thị có cuộc họp rất quan trọng. Hoài Sâm cần năng lực của con, nếu không nó đã chẳng vội vàng cưới con như vậy.”

Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, tiếng lòng của bà lập tức tràn vào đầu Hứa Tri Ý rõ ràng đến tàn nhẫn.

*Chỉ cần khiến nó tin cuộc hôn nhân này là một vụ lợi dụng, hai người sẽ tự nghi kỵ lẫn nhau. Đến khi Hoài Sâm mất cảnh giác, mình mới có cơ hội lấy được thứ cần lấy.*

Hứa Tri Ý chậm rãi rút tay về, ánh mắt chuyển sang Tạ Hoài Sâm. Người đàn ông kia không thể nghe thấy điều bà vừa nghĩ, nhưng rõ ràng đã nhận ra sự thay đổi trong sắc mặt y. Hắn bước tới, đứng giữa hai người, song khoảng lặng quen thuộc từ hắn lúc này không còn khiến Hứa Tri Ý yên tâm như đêm qua.

Bởi câu nói của Tạ phu nhân đã chạm đúng vào nghi ngờ lớn nhất y vẫn cố phớt lờ.

Có lẽ Tạ Hoài Sâm đối xử tốt với y không phải vì quá khứ, càng không phải vì một tình cảm khó gọi tên. Có lẽ từ đầu đến cuối, điều hắn thật sự cần chỉ là năng lực có thể nghe thấy bí mật của tất cả mọi người.

(Hết chương 3)

← Trước Sau →

Bình luận 💬 0