Chương 7: Đánh Mặt Giữa Phòng Họp
Hứa Tri Ý không chạm vào tập hồ sơ trước mặt. Y nhìn người cổ đông vừa lên tiếng, sau đó chậm rãi chuyển ánh mắt sang cố vấn pháp lý đang ngồi bên phải Tạ Hoài Sâm. Tiếng lòng trong phòng họp đã bắt đầu hỗn loạn, nhưng giữa hàng chục suy nghĩ chồng chéo, y vẫn nghe rõ sự sốt ruột của vài người đang chờ mình cầm bản báo cáo lên.
“Trước khi tôi xác nhận bất kỳ điều gì, phiền luật sư đọc điều khoản số mười bảy trong quy chế quỹ tín thác của Tạ gia.” Hứa Tri Ý dựa lưng vào ghế, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, không để ai có cơ hội nói y đang sử dụng năng lực qua tiếp xúc. “Tôi muốn biết việc ép một người có năng lực cảm tâm can thiệp vào cuộc họp quản trị sẽ dẫn đến hậu quả gì.”
Cố vấn pháp lý hơi bất ngờ, nhưng vẫn mở tài liệu điện tử trước mặt. Ông ta không thuộc phe Tạ phu nhân, tiếng lòng chỉ có sự thận trọng nghề nghiệp nên Hứa Tri Ý không cần đề phòng. Sau khi tìm đúng trang, ông đọc rõ quy định cấm người thừa kế sử dụng năng lực tinh thần của bên thứ ba để gây sức ép, thu thập bí mật hoặc tác động đến quyết định của hội đồng.
“Nếu bị xác định vi phạm, người thừa kế có thể bị đình chỉ quyền quản lý và tạm thời mất tư cách hưởng lợi từ quỹ tín thác.” Cố vấn pháp lý khép tài liệu, ánh mắt dừng trên tập hồ sơ chưa được chạm tới. “Tuy nhiên, hành vi vi phạm phải có bằng chứng về việc chủ động chỉ đạo hoặc cho phép sử dụng năng lực.”
Hứa Tri Ý khẽ gật đầu, như thể vừa nghe được đáp án mình cần. Y quay sang vị cổ đông lớn tuổi, nụ cười rất nhạt nhưng khiến người đối diện vô thức siết chặt bàn tay. “Ông vừa yêu cầu tôi dùng năng lực để xác nhận tài liệu, trong khi Tạ tổng chưa từng đề nghị chuyện đó. Nếu tôi làm theo, người bị quy trách nhiệm lại là anh ấy. Cách chứng minh sự trong sạch này quả thật rất thuận tiện.”
“Cậu đang suy diễn.” Người đàn ông lập tức phản bác, giọng nói cao hơn trước. “Tôi chỉ muốn cậu xác nhận trong phòng có ai che giấu thông tin, không hề yêu cầu cậu thao túng quyết định của hội đồng.”
*Chỉ cần nó chạm vào hồ sơ, máy quay sẽ ghi được toàn bộ. Sau đó nói Tạ Hoài Sâm dùng nó dò xét cổ đông, dù không đủ kết tội cũng đủ khiến quỹ tín thác tạm đình chỉ quyền của hắn.*
Tiếng lòng của ông ta khớp hoàn toàn với suy đoán, nhưng Hứa Tri Ý không thể dùng điều mình nghe được làm chứng cứ. Y nhìn tập hồ sơ thêm một lần, nhận ra mép giấy ở góc phải dày hơn bình thường, giống như có thiết bị siêu nhỏ được ép vào giữa hai lớp bìa. Người chuẩn bị cái bẫy này không chỉ muốn quay cảnh y sử dụng năng lực, mà còn muốn thu lại phản ứng sinh lý khi y tiếp xúc với tài liệu.
“Vậy xin ông tự mở bản báo cáo.” Hứa Tri Ý đưa tay ra hiệu, giọng nói vẫn bình tĩnh. “Nếu tài liệu không có vấn đề, người đề nghị sử dụng nó chắc chắn không cần do dự.”
Vị cổ đông kia thoáng cứng mặt. Ông ta chưa kịp nghĩ ra lý do từ chối, Tạ Hoài Sâm đã đưa tay kéo tập hồ sơ về phía mình, nhưng Hứa Tri Ý lập tức giữ lấy cổ tay áo hắn trước khi tay hắn chạm xuống. Động tác ấy khiến cả phòng họp chú ý, đồng thời cũng khiến Tạ Hoài Sâm quay sang nhìn y với vẻ không hài lòng.
“Anh cũng không được chạm.” Hứa Tri Ý không buông tay ngay, ánh mắt hạ xuống chiếc bìa màu xám. “Trong đó có thiết bị ghi dữ liệu, còn được phủ một lớp chất dẫn truyền cảm tâm. Người bình thường chạm vào không sao, nhưng nếu tôi chạm, nó có thể ghi lại dao động năng lực rồi biến thành bằng chứng tôi đã sử dụng cảm tâm trong cuộc họp.”
Tạ Hoài Sâm nhìn tập hồ sơ, sắc mặt lập tức lạnh xuống. Hắn ra hiệu cho đội an ninh nội bộ mang hộp cách ly tới, đồng thời yêu cầu khóa toàn bộ cửa phòng họp. Không ai được rời khỏi chỗ ngồi, điện thoại và thiết bị cá nhân đều phải đặt lên bàn cho đến khi việc kiểm tra hoàn tất.
Tạ phu nhân vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng tiếng lòng đã xuất hiện một thoáng hoảng loạn. Bà không trực tiếp chuẩn bị tập hồ sơ, chỉ biết phe cổ đông kia có cách khiến Hứa Tri Ý trở thành bằng chứng bất lợi cho Tạ Hoài Sâm. Chính vì không nắm hết chi tiết, bà càng không biết thiết bị bên trong có thể lần ngược tới người đã mua nó.
“Tri Ý, con không nên đưa ra kết luận khi chưa kiểm tra.” Tạ phu nhân khẽ thở dài, giọng nói đầy vẻ lo lắng. “Nếu cuối cùng chỉ là một tập hồ sơ bình thường, lời buộc tội của con sẽ làm tổn hại danh dự của trưởng bối.”
Hứa Tri Ý quay sang nhìn bà, ánh mắt không có vẻ tức giận. “Vậy càng nên kiểm tra công khai. Nếu tôi sai, tôi sẽ xin lỗi trước toàn thể hội đồng. Nhưng nếu trong đó thật sự có thiết bị trái phép, người mang nó vào đây cũng nên giải thích vì sao lại muốn ghi lại dao động năng lực của tôi.”
Đội kỹ thuật mất chưa đầy mười phút để tháo lớp bìa ngoài. Một thiết bị mỏng bằng móng tay được tìm thấy bên trong, kèm theo lớp phim cảm ứng chỉ phản ứng với năng lực tinh thần mạnh. Kết quả hiện lên trên màn hình lớn khiến cả phòng họp rơi vào im lặng, còn vị cổ đông lớn tuổi thì tái mặt đến mức không thể che giấu.
Trưởng bộ phận an ninh tiếp tục kiểm tra mã thiết bị, nhanh chóng phát hiện nó được mua thông qua một công ty trung gian do cháu trai vị cổ đông kia đứng tên. Cùng lúc, dữ liệu trong bản báo cáo cũng bị xác định là giả, thời gian tạo file chỉ cách cuộc họp chưa đầy hai giờ. Bên trong còn có một lệnh chuyển quyền biểu quyết được ngụy tạo, chỉ cần Tạ Hoài Sâm xác nhận tài liệu là thật, hắn sẽ lập tức bị cáo buộc thông qua hồ sơ không hợp lệ.
“Ông muốn tôi chạm vào tài liệu giả, sau đó dùng đoạn ghi hình để chứng minh Tạ tổng sai khiến tôi đọc tâm hội đồng.” Hứa Tri Ý nhìn người đàn ông đối diện, giọng nói nhẹ nhưng không cho ông ta đường chối cãi. “Nếu kế hoạch thành công, anh ấy bị đình chỉ quyền thừa kế, còn phe của ông sẽ nhân lúc điều tra để thông qua lệnh chuyển quyền biểu quyết. Một cái bẫy hai lớp, đáng tiếc lại thiếu người đủ bình tĩnh để thực hiện.”
Vị cổ đông kia đứng bật dậy, chỉ tay về phía y. “Cậu nghe trộm suy nghĩ của tôi! Nếu không, cậu không thể biết rõ kế hoạch như vậy!”
“Chính ông vừa thừa nhận có kế hoạch.” Hứa Tri Ý khẽ nhướng mày, không bỏ lỡ khoảnh khắc đối phương tự đẩy mình vào ngõ cụt. “Từ đầu cuộc họp đến giờ tôi chưa chạm vào ông, khoảng cách giữa chúng ta cũng vượt quá phạm vi cảm tâm thông thường. Những điều tôi nói đều dựa trên thiết bị, dữ liệu giả và quy chế quỹ tín thác.”
Cố vấn pháp lý lập tức yêu cầu ghi câu nói vừa rồi vào biên bản. Những cổ đông vốn đứng giữa bắt đầu lên tiếng đòi điều tra độc lập, còn những người từng phối hợp với Tạ phu nhân thì vội vàng phủ nhận liên quan. Chỉ trong chưa đầy nửa giờ, thế cục được chuẩn bị để ép Tạ Hoài Sâm rời khỏi vị trí lại quay ngược hoàn toàn.
Tạ Hoài Sâm không dùng cơ hội ấy để loại bỏ tất cả đối thủ ngay tại chỗ. Hắn giao chứng cứ cho bộ phận pháp lý, tạm đình chỉ quyền biểu quyết của những người liên quan rồi kết thúc cuộc họp. Cách xử lý quá bình tĩnh khiến Hứa Tri Ý nhận ra hắn không bất ngờ trước việc có người muốn cướp quyền, nhưng rõ ràng không hề biết bọn họ sẽ kéo y vào làm công cụ.
Cánh cửa phòng nghỉ phía sau phòng họp vừa khép lại, Tạ Hoài Sâm đã quay người nhìn y. Sự lạnh lùng dùng để đối phó với hội đồng vẫn còn trên gương mặt hắn, nhưng lần này nó không hướng về kẻ giăng bẫy mà hướng thẳng đến Hứa Tri Ý. Hắn giữ khoảng cách một bước, dường như đang cố kiềm chế để không nắm lấy vai y kiểm tra.
“Cậu biết tài liệu có vấn đề từ lúc nào?” Tạ Hoài Sâm hỏi, giọng nói thấp và nặng hơn bình thường. “Đừng nói với tôi chỉ đến khi nhìn thấy lớp bìa.”
Hứa Tri Ý tháo chiếc vòng ổn định trên cổ tay, đặt xuống bàn. Sau gần một giờ nghe tiếng lòng của hơn hai mươi người trong không gian kín, thái dương y đã bắt đầu đau âm ỉ, nhưng vẫn chưa đến mức mất kiểm soát. “Từ khi người kia bảo tôi chạm vào hồ sơ. Ông ta nghĩ quá lớn, tôi không cần cố nghe cũng biết mục đích.”
“Vậy mà cậu vẫn ở lại.”
“Nếu tôi rời đi, họ sẽ nói tôi sợ bị kiểm tra.” Hứa Tri Ý tựa vào mép bàn, cố làm giọng mình nhẹ hơn. “Hơn nữa, cái bẫy nhằm vào anh. Tôi không thể biết rõ rồi bỏ mặc.”
Tạ Hoài Sâm bước tới, bàn tay đặt xuống mặt bàn ngay bên cạnh y. Hắn không vây y vào giữa, nhưng khoảng cách gần đến mức Hứa Tri Ý nhìn rõ sự tức giận bị ép dưới đôi mắt trầm. “Cậu vừa mới mất kiểm soát năng lực tối qua. Hôm nay lại tự đặt mình giữa một căn phòng đầy người có ý thù địch, còn cố nghe suy nghĩ của kẻ giăng bẫy.”
“Tôi không yếu đến mức chỉ nghe vài người đã ngất.” Hứa Tri Ý định đứng thẳng, nhưng cơn choáng bất ngờ khiến đầu gối y mềm đi. Tạ Hoài Sâm lập tức giữ lấy eo y, cánh tay siết lại vừa đủ để y không trượt xuống. Khoảng lặng quen thuộc bao quanh khiến tiếng vọng còn sót trong đầu y nhanh chóng dịu bớt.
“Tôi không nói cậu yếu.” Tạ Hoài Sâm nhìn sắc mặt y, giọng nói đã bớt lạnh nhưng sự giận dữ vẫn chưa tan. “Tôi giận vì cậu biết nguy hiểm mà vẫn luôn chọn cách tự mình đứng trước. Cậu bảo tôi đừng tự quyết định thay cậu, nhưng cậu cũng chưa từng cho tôi cơ hội cùng cậu gánh lấy chuyện gì.”
Hứa Tri Ý im lặng. Từ nhỏ đến lớn, y luôn là người biết trước ác ý của người khác, vì thế phản ứng đầu tiên đã trở thành tự bảo vệ, tự tính toán và tự xử lý. Y chưa từng nghĩ phải báo cho ai, càng không tin sẽ có người thật sự muốn đứng cạnh mình khi mọi chuyện trở nên phiền phức.
“Anh đã có đủ việc phải lo.” Hứa Tri Ý khẽ nói, bàn tay vô thức nắm lấy vạt áo hắn để giữ thăng bằng. “Nếu tôi còn kéo anh vào những rắc rối của năng lực cảm tâm, cuộc hôn nhân này chẳng khác nào một khoản đầu tư thua lỗ.”
Tạ Hoài Sâm nhìn y thật lâu, vẻ giận dữ trong mắt dần biến thành một cảm xúc sâu hơn. Hắn giơ tay, ngón tay lướt qua mái tóc trước trán y rồi dừng lại, như thể đang cân nhắc điều gì đó. “Tôi chưa từng xem cậu là khoản đầu tư.”
“Vậy anh xem tôi là gì?”
Câu hỏi bật ra trước khi Hứa Tri Ý kịp ngăn lại. Khoảng cách giữa họ đột nhiên trở nên quá gần, hơi thở của Tạ Hoài Sâm rơi trên trán y, còn bàn tay đặt nơi eo vẫn không hề buông. Y nhìn thấy sự dao động rõ ràng trong mắt hắn, lần đầu tiên cảm giác mình đang đứng trước một bí mật sắp được mở ra.
Tạ Hoài Sâm cúi xuống, nhưng không hôn lên môi y. Nụ hôn rất nhẹ rơi trên trán, dừng lại lâu hơn một cái chạm xã giao rồi mới chậm rãi rời đi. Hứa Tri Ý đứng yên, bàn tay vẫn giữ áo hắn, trái tim đập nhanh đến mức gần như át cả những tiếng lòng mơ hồ ngoài cửa.
“Là người tôi không muốn nhìn thấy bị thương.” Tạ Hoài Sâm khẽ nói, giọng trầm đến gần như chỉ còn hơi thở. “Câu trả lời còn lại, khi nào cậu tin tôi không dùng nó để trói buộc cậu, tôi sẽ nói.”
Điện thoại của Tạ Hoài Sâm rung lên ngay lúc ấy. Bộ phận an ninh báo đã tìm được người trung gian cung cấp thiết bị, đồng thời phát hiện một tài khoản chuyển tiền liên quan đến công ty con của Lục Cảnh Nghiêu. Hắn phải lập tức xuống phòng điều tra, trước khi đi chỉ kịp bảo Hứa Tri Ý ở lại phòng nghỉ và không tự ý rời khỏi tầng này.
Hứa Tri Ý ngồi xuống sofa, nhưng sự chú ý không còn nằm ở vụ việc ngoài kia. Nụ hôn trên trán vẫn để lại cảm giác nóng rất nhạt, còn câu trả lời chưa nói hết của Tạ Hoài Sâm khiến y không thể bình tĩnh. Y đứng dậy định tìm nước, lúc đi ngang qua phòng làm việc nối liền bên cạnh thì thấy cánh cửa két sắt vẫn chưa đóng hẳn.
Có lẽ Tạ Hoài Sâm vừa lấy tài liệu về quỹ tín thác trước khi cuộc họp bắt đầu. Một tập hồ sơ màu trắng bị kẹt ở mép cửa, khi Hứa Tri Ý cúi xuống định đẩy vào, nó bất ngờ trượt khỏi giá và rơi xuống sàn. Trên bìa không có ký hiệu của Tạ thị, chỉ có tên y cùng một dòng chữ đã ngả màu theo thời gian.
“Hứa Tri Ý — hồ sơ điều trị sau sự kiện bắt cóc, mười sáu tuổi.”
Bên trong không chỉ có bệnh án. Kẹp giữa những trang giấy là một bản ghi chú viết tay, nét chữ của Tạ Hoài Sâm, ghi lại từng cơn đau đầu, từng lần mất ngủ và những loại thuốc Hứa Tri Ý đã dùng suốt tám năm qua. Ở trang cuối cùng, một câu ngắn được viết bằng mực đen, ngày tháng cách hiện tại chưa đầy một tuần.
“Không được để em nhớ lại bằng cách tổn thương chính mình thêm lần nữa.”
(Hết chương 7)
Bình luận 💬 0